CHƯƠNG 21: SÂN GA SỚM NGÀY ĐẦU TUẦN
Năm giờ hai mươi phút sáng thứ Hai.
Bầu trời thành phố phương Nam chìm trong màn sương mù mỏng mảnh và cái lạnh buốt giá 24độC của buổi sớm tinh mơ.
Chiếc xe sedan màu xám của Hoàng rẽ vào cổng số 1 đường Nguyễn Thông, Phường 9, Quận 3.
Ga Sài Gòn.
Khác hẳn với vẻ tĩnh lặng của các khu dân cư giờ này, khu vực sân ga trung tâm đã thức giấc từ lâu trong một nhịp điệu hối hả, nhếch nhác và nồng đượm phong vị của những chuyến đi dài ngày.
Mặt sân bê tông ẩm ướt loang lổ những vũng nước đọng sau cơn mưa phùn đêm qua. Mùi khói xả khét lẹt của những chiếc đầu máy xe lửa diesel chạy bằng dầu thô hòa quyện với mùi dầu nhớt bốc lên từ những đường ray sắt rỉ sét, mùi thuốc lá Thăng Long của cánh tài xế taxi dù và mùi nước cống ngai ngái ven con rạch Nhiêu Lộc gần đó tạo nên một khối dưỡng khí đặc quánh, lợ giọng.
Hoàng tấp xe vào bãi đỗ trước cửa nhà ga, tắt máy.
Anh vội vã tháo dây an toàn, hai bàn tay run rẩy rút chùm chìa khóa xe nhét vào túi quần âu. Suốt chặng đường bốn cây số từ chung cư Bình Thạnh sang đây, Hoàng không dám mở miệng nói lấy một lời. Anh liên tục liếc nhìn sang ghế phụ qua tấm gương chiếu hậu:
Mai ngồi ở đó, sống lưng thẳng tắp, hai bàn tay kẹp chặt chiếc túi xách da Montblanc đặt trên đùi.
Sau một đêm thức trắng dọn dẹp hiện trường hoại tử và ngã giá quyền lực, gương mặt mộc của người phụ nữ ba mươi hai tuổi trắng bệch, hai quầng mắt thâm sì vì thiếu ngủ nhưng các đường nét trên cơ mặt lại đanh lại như một khối thạch cao lạnh buốt.
Trên người Mai là bộ trang phục dâu hiền vợ thảo chuẩn mực nhất mà cô vừa dày công thiết lập: chiếc áo sơ mi lụa tơ tằm màu trắng ngà dài tay, hàng cúc xà cừ cài kín mít tận chiếc cúc trên cùng ôm riết lấy chân cổ họng; chiếc chân váy bút chì màu đen tuyền dày dặn dài quá đầu gối; mái tóc đen nhánh được búi chặt sau gáy bằng chiếc kẹp kim loại màu bạc; và đôi chân bọc trong lớp tất da chân mỏng màu khói (20 Denier) nuốt chửng hoàn toàn sắc đỏ mận chín Burgundy khiêu khích của mười đầu ngón chân vào bên trong đôi giày cao gót năm phân kín mũi.
Không một centimet da thịt nào nơi xương quai xanh được phép lộ ra ngoài. Không một vệt son đỏ đất MAC Chili nào vương trên bờ môi nhợt nhạt.
"Mai... đến giờ rồi em," Hoàng cất giọng khàn đặc, hai mắt đỏ ngầu những sợi tơ máu vỡ vụn sau tròng kính cận. "Tàu SE3... nhân viên vừa phát loa báo chuẩn bị cập ke ga số 2 rồi."
Mai không đáp. Cô đưa tay chỉnh lại mép cổ áo sơ mi lụa, hít một hơi sâu luồng không khí điều hòa trong khoang xe để trấn an cơ hoành đang co thắt dữ dội, rồi đẩy cửa bước xuống xe.
Cạch... cạch... cạch...
Tiếng gót giày năm phân của Mai nện xuống nền bê tông ẩm ướt của ke ga số 2.
Gió sớm mai từ phía đường ray thốc vào mặt cô, lạnh buốt và nồng nặc mùi kim loại mài mòn. Dọc ke ga dài hàng trăm mét, hàng chục người thân, tài xế xe ôm và đội ngũ cửu vạn bốc xếp hành lý mặc áo khoác gió sờn rách đang đứng co ro dưới ánh đèn cao áp vàng vọt.
Đúng năm giờ ba mươi phút.
Húuuuu... uuuu...!
Một hồi còi tàu xé toạc màn sương sớm, vang rền từ phía khúc quanh ray sắt Bình Triệu đổ về.
Đoàn tàu Thống Nhất SE3 – con rắn kim loại khổng lồ mang theo hai mươi toa tàu màu xanh trắng bám đầy bụi đỏ của một ngàn bảy trăm cây số xuyên Việt – từ từ trườn vào sân ga. Bánh sắt nghiến trên đường ray phát ra những tiếng rít chói gắt, buốt nhức màng nhĩ: kinh... kít... xình xịch...
Hơi nóng từ khối động cơ diesel ngùn ngụt phả ra hai bên mép đường ray, mang theo mùi của gió bão miền Trung, mùi đất cát đèo Hải Vân và cả hơi thở khắc nghiệt của mảnh đất Bắc bộ xa xôi.
Đoàn tàu giảm tốc độ rồi dừng hẳn.
Hệ thống phanh hơi xả ra một luồng khí nén khô khốc: xè... xè...
Các cánh cửa toa tàu đồng loạt bật mở. Dòng hành khách mệt mỏi, nhếch nhác sau hành lang ba mươi mốt tiếng đồng hồ bắt đầu đổ dồn xuống ke ga số 2 như ong vỡ tổ: những người lao động mang vác balô con cóc, những đứa trẻ quấy khóc trên tay mẹ, và những tiếng chào hỏi ồn ào bằng đủ các chất giọng địa phương.
Toa số 5 – toa giường nằm khoang bốn điều hòa VIP – nằm ngay trước mặt Mai và Hoàng.
Hoàng nín thở. Toàn bộ các thớ cơ trên cơ thể người kỹ sư viễn thông căng cứng lại như một sợi dây đàn bị kéo quá giới hạn đàn hồi. Anh vươn cổ, ánh mắt dán chặt vào bậc thang kim loại dẫn xuống từ cửa toa xe.
Và rồi... cánh cửa toa số 5 đẩy rộng ra.
Một bóng người phụ nữ bước xuống bậc tam cấp.
Bà Nguyễn Thị Hòa (62 tuổi).
Cựu giáo viên dạy văn cấp hai trường chuyên thành phố Nam Định bước xuống ke ga bằng những bước chân vững chãi, chắc nịch và toát lên một uy quyền đạo đức phong kiến không thể lay chuyển.
Bà Hòa có vóc dáng đậm đà, lưng thẳng tắp dù đã ngoài lục tuần. Mái tóc hoa râm của bà được chải chuốt cẩn thận, búi cao gọn gàng sau gáy và cố định bằng một chiếc trâm cài bằng đồi mồi màu nâu đen bóng loáng. Trên người bà là chiếc áo sơ mi hoa nhí tối màu may bằng vải lụa tơ tằm Hà Đông phẳng phiu, cài kín mít tận chiếc cúc cổ áo theo đúng khuôn thước của một nhà giáo đất thành Nam, phối cùng chiếc quần âu màu đen ống đứng và đôi giày lười da mềm màu nâu sẫm.
Dù vừa trải qua một hành trình gần hai ngày đêm trên đường ray xe lửa, khuôn mặt chữ điền với gò má cao và cặp lông mày lá liễu nghiêm nghị của người đàn bà sáu mươi hai tuổi không hề có lấy một nét tiều tụy hay say xe. Đôi mắt sau đôi kính lão gọng đồi mồi vẫn sáng quắc, sắc lẹm như hai lưỡi dao cạo.
Phía sau lưng bà Hòa, một người cửu vạn bốc xếp hành lý của ga đang nặng nhọc đẩy một chiếc xe đẩy tay chở hai chiếc thùng xốp lớn loại bốn mươi lít.
Hai chiếc thùng xốp màu trắng hình chữ nhật được dán kín mít hàng chục vòng băng keo dán công nghiệp màu vàng tươi. Trên mặt thùng, nét chữ nghiêng nắn nót mực dạ dầu màu xanh của bà Hòa hiện lên rành rọt: Gửi con trai Nguyễn Huy Hoàng — Căn hộ 12.04 Bình Thạnh. Từ khe nắp thùng xốp rỉ ra vài giọt nước đá tan chảy, mang theo mùi ngai ngái nồng nặc của thảo dược thuốc nam sao khô quyện chặt với mùi bánh chưng xanh và mùi thịt gà đồi luộc nước gừng.
Và kẹp dưới nách người đàn bà ấy... là một chiếc cặp da cán bộ màu đen đã sờn mép – nơi cất giữ cuốn gia phả họ Nguyễn ba đời độc đinh và tập hồ sơ khám hiếm muộn của dòng tộc.
"Mẹ! Con chào mẹ... Mẹ đi đường có mệt không mẹ?"
Hoàng cuống cuồng bước chồm tới. Giọng người kỹ sư ba mươi lăm tuổi lạc hẳn đi, run rẩy và khúm núm theo đúng phản xạ của một đứa trẻ có tội đứng trước tòa án gia tộc. Anh vươn hai bàn tay ra định đỡ lấy chiếc túi cói trên tay mẹ.
Nhưng bà Hòa không hề nhìn con trai.
Bà lạnh lùng phẩy tay gạt bàn tay của Hoàng sang một bên, hoàn toàn phớt lờ câu hỏi han tào khang của đứa con độc đinh.
Đôi mắt sắc như dao mổ của cựu giáo viên dạy văn khóa chặt lấy Mai.
Bà Hòa bước những bước chân dài, dứt khoát tiến lại gần cô con dâu đang đứng chôn chân trên nền bê tông ẩm ướt. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại chỉ còn chưa đầy nửa mét. Mùi dầu gió khuynh diệp nồng nặc hòa cùng mùi trầu cau thoang thoảng từ hơi thở của bà Hòa lập tức xộc thẳng vào xoang mũi Mai, lấn át hoàn toàn bầu không khí khói dầu diesel của sân ga.
Bà Hòa đứng sững lại. Không có một nụ cười mừng rỡ sau một năm xa cách. Không có một cái ôm mẫu tử thiêng liêng.
Bà giương đôi mắt một mí sắc lẹm sau tròng kính lão, quét từ đỉnh đầu Mai trượt dài xuống tận mũi đôi giày cao gót năm phân bọc da đen bóng.
Một luồng dưỡng khí lạnh buốt như băng tuyết lập tức tràn vào lồng ngực Mai, bóp nghẹt khí quản. Mười đầu ngón tay kẹp quai túi xách Montblanc của cô co quắp lại, các khớp ngón tay trắng bệch ra vì cố nén lại cơn run rẩy sinh học.
"Con... con chào mẹ mới vào ạ," Mai cất giọng, âm lượng phẳng lặng, ép từng âm tiết ngoan ngoãn trượt qua bờ môi nhợt nhạt không một vệt son.
Bà Hòa không đáp.
Bằng một cử chỉ đột ngột, thô bạo và trần trụi tính kiểm soát thân thể, bà Hòa đưa bàn tay thô ráp với những khớp ngón tay đầy nốt đồi mồi vươn tới.
Bóp.
Năm ngón tay của người mẹ chồng bóp mạnh vào bả vai phải của Mai, lực bóp nghiến qua lớp áo sơ mi lụa tơ tằm đến mức làm các thớ cơ thịt dưới da cô đau nhói buốt ran. Tiếp đó, bà Hòa nâng bàn tay còn lại lên, dùng ngón tay cái và ngón tay trỏ thô ráp thô bạo bóp nhẹ vào vùng hõm cổ, nắn bóp bờ xương quai xanh đang bị chiếc cổ áo sơ mi cài kín mít che phủ, rồi trượt thẳng ánh mắt xuống vòng hai và phần khung xương chậu của con dâu.
Cái nhìn soi xét nhục cảm sinh học.
Nó không phải là cái nhìn yêu thương của một người mẹ đối với con gái. Nó là cái nhìn của một người đi mua trâu ngoài chợ đang săm soi khung xương chậu của một con bò cái giống, kiểm tra xem bộ máy sinh sản ấy có đủ sức kéo cày và đơm hoa kết trái cho dòng họ nhà mình hay không!
Một cơn buồn nôn kinh hoàng lại cuộn trào từ đáy dạ dày Mai, bốc ngược lên lồng ngực. Toàn bộ lông tơ trên da thịt cô dựng đứng lên vì sự nhục nhã thể xác tột cùng. Mai cắn chặt môi dưới đến rỉ máu mằn mặn để không hất bàn tay thô bạo ấy ra khỏi cơ thể mình.
Bà Hòa buông tay khỏi vai Mai, khẽ tặc lưỡi một tiếng não nề, chói gắt giữa tiếng ồn ào của sân ga:
"Chậc!"
Bà lắc đầu, giọng nói sang sảng đậm chất nhà giáo Bắc bộ vang lên đanh thép, xuyên thủng màng nhĩ của cả những người khách đi tàu đang bước ngang qua:
"Mặt mũi xanh rớt như tàu lá chuối héo thế này thì máu huyết ở đâu ra mà nuôi thai hả Mai?!"
Từng âm tiết của bà Hòa nện xuống nền bê tông ke ga số 2, chua cay và nghiệt ngã như những gáo nước đá dội thẳng vào mặt con dâu:
"Bảy năm trời ở cái đất Sài Gòn này, ăn trắng mặc trơn, ngồi phòng máy lạnh đếm tiền cho thiên hạ... mà người ngợm thì khô đét như khúc gỗ mục! Nhìn cái sắc da nhợt nhạt thế này thì trứng nó teo đi chứ nở làm sao được! Mẹ đã bảo bao nhiêu lần rồi: Đàn bà ba mươi hai tuổi đầu rồi, thiên chức lớn nhất là đẻ đái nối dõi tông đường cho nhà chồng, chứ mấy cái chức Trưởng phòng với ba cọc ba đồng tiền lương công ty có mang xuống mồ được không?!"
Mấy người hành khách khoác balô đi ngang qua vội vã ngoái đầu lại nhìn. Một vài cửu vạn bốc xếp hành lý tủm tỉm cười giễu cợt trước màn mắng mỏ công khai của bà mẹ chồng xứ Bắc.
Lồng ngực Mai thắt lại một nhịp đau đớn tức tưởi. Hai bàn tay cô siết chặt quai túi xách đến mức móng tay bấm sâu vào da thịt lòng bàn tay rách toạc lớp biểu bì. Sự kiêu hãnh của một Trưởng phòng Kế toán thép... bị lột trần và chà đạp không thương tiếc ngay giữa thanh thiên bạch nhật tại ke ga số 2!
Bà Hòa quay phắt người sang phía Hoàng.
Ánh mắt bà lập tức dịu đi một nhịp, chuyển từ sự khinh miệt sang một thứ tình thương gia trưởng mù quáng, xót xa:
"Còn thằng Hoàng nữa! Mày nhìn lại mày xem, gầy rộc đi thế kia! Mắt thâm sì, má hóp lại như người nghiện! Suốt ngày trực bão cáp quang thâu đêm suốt sáng, khí huyết hao tổn hết cả! Vợ thì khô khan không biết đường tẩm bổ cho chồng, để dòng họ Nguyễn nhà này ba đời độc đinh... chẳng lẽ đến đời mày là tuyệt tự hay sao hả con?!"
"Kìa... mẹ... mẹ nói nhỏ thôi... ga đông người..." Hoàng lắp bắp, khuôn mặt người kỹ sư ba mươi lăm tuổi chuyển từ trắng bệch sang đỏ bừng vì nỗi nhục nhã ê chề.
Anh khom rạp tấm lưng gầy guộc, không dám mở miệng bênh vực người vợ đoan trang lấy nửa lời trước uy quyền của mẹ đẻ. Sự hèn mọn của một đứa con trai độc đinh bị bẻ gãy từ tấm bé phơi bày trần trụi dưới ánh đèn cao áp.
Mai đứng bên cạnh, rũ mi mắt nhìn bóng lưng còng rạp của chồng.
Khóe môi cô khẽ nhếch lên một nụ cười khẩy buốt giá. Một sự khinh bỉ tột cùng trào dâng trong đáy mắt sau gọng kính titan: Người đàn ông này... kẻ đêm qua vừa quỳ gối van xin cô đóng kịch, kẻ nắm giữ huyết mạch mạng cáp quang của cả một thành phố mười triệu dân... lúc này đang biến thành một con sâu đất hèn hạ, co rúm lại trước từng lời thóa mạ của mẹ mình.
Bà Hòa vung tay dứt khoát, cắt đứt sự ấp úng của con trai:
"Đông người thì sao?! Cây ngay không sợ chết đứng! Chiều nay hai đứa xin nghỉ làm hết cho mẹ!"
Bà Hòa vỗ mạnh bàn tay vào chiếc cặp da cán bộ kẹp dưới nách:
"Mẹ đã nhờ bà giáo Thu dạy cùng trường cấp hai ngoài Nam Định... Bà ấy có đứa cháu gái ruột làm y tá trưởng ở phòng khám sản phụ khoa của Bác sĩ Hoàng Thị Mỹ Ý trên đường Lê Văn Sỹ. Bác sĩ Mỹ Ý là bàn tay vàng sản khoa nổi tiếng nhất cái đất Sài Gòn này, người ta phải xếp hàng bốc số từ năm giờ sáng! Mẹ đã đặt lịch hẹn độc quyền lúc hai giờ chiều nay rồi! Đích thân mẹ sẽ đưa hai đứa đến tận bàn khám, siêu âm đầu dò, kiểm tra tử cung buồng trứng cho ra môn ra khoai! Không có chuyện chậm kinh tự nhiên vớ vẩn nữa!"
Oanh.
Một tiếng sét nổ tung trong hộp sọ Mai.
Khám phụ khoa đầu dò lúc hai giờ chiều nay.
Đích thân mẹ chồng áp tải đến tận bàn khám.
Bản án kiểm soát thân thể tàn bạo nhất đã chính thức được tuyên bố thi hành.
Mai cắn chặt môi dưới, ép mình duy trì nét mặt phẳng lặng như phiến băng trôi: "Dạ... con nghe lời mẹ. Chiều nay con sẽ xin phép Ban Giám đốc nghỉ làm nửa buổi để đi khám ạ."
Bà Hòa liếc nhìn vẻ ngoan ngoãn, mực thước của con dâu, cơn giận dữ trong mắt bà mới hơi chùng xuống một nấc. Bà gật đầu cụt lủn:
"Biết điều thế là tốt. Thôi, chuyển đồ lên xe đi. Đứng đây gió máy cảm lạnh thì khổ."
Hoàng như vừa được ân xá khỏi lò mổ. Anh vội vã rút ví da lấy tờ tiền 50.000 đ trả tiền cước bốc xếp cho người cửu vạn, rồi tự mình cúi rạp người, hai tay luồn xuống đáy chiếc thùng xốp thứ nhất.
Hự...!
Hoàng gồng cứng các cơ bắp cánh tay, nâng chiếc thùng xốp nặng gần bốn mươi cân lên ngang ngực. Nước đá lạnh rỉ qua kẽ nắp xốp ướt đẫm vạt áo sơ mi cộc tay của anh, bốc lên mùi cồn ba kích cay nồng và mùi bùn đất ngai ngái của các bọc rễ cây thuốc nam.
Anh lảo đảo bước từng bước chân nặng nhọc qua ke ga, tiến ra bãi đỗ xe ô tô.
Năm giờ năm mươi phút sáng.
Cốp chiếc sedan màu xám bật mở.
Hoàng cẩn thận xếp hai chiếc thùng xốp lớn dán băng keo vàng vào khoang hành lý phía sau. Mùi rơm rạ khô, mùi bánh chưng mốc ẩm và mùi gà đồi luộc lập tức chiếm đoạt toàn bộ không gian cốp xe, bốc mùi ngột ngạt qua khe ghế sau tràn vào khoang lái.
"Mẹ say xe đường dài, mẹ ngồi ghế phụ đằng trước cho thoáng khí," bà Hòa lạnh lùng ra lệnh, kéo phăng cánh cửa ghế phụ phía trước, ngồi phịch xuống nệm da simili.
Bà chỉnh lại chiếc áo sơ mi hoa tối màu, đặt chiếc cặp da cán bộ lên đùi, rồi quay ngoắt đầu ra phía sau nhìn Mai đang ngồi ở băng ghế sau:
"Cái Mai ngồi đằng sau, để ý túi hoa quả với gói bánh cốm mẹ mua ở ga Hàng Cỏ hôm qua, đừng để nó dập nát đấy!"
"Dạ, con nhớ rồi ạ." Mai đáp khẽ, ngồi nép mình vào góc cửa sổ bên phải của hàng ghế sau.
Chiếc sedan nổ máy, trườn ra khỏi cổng số 1 Ga Sài Gòn, hòa vào dòng xe cộ bắt đầu đông đúc trên đường Cách Mạng Tháng Tám hướng về ngã tư Hàng Xanh.
Suốt chặng đường di chuyển, không gian bên trong chiếc xe hơi kín mít ngột ngạt như một phòng tra tấn tâm lý lưu động.
Bà Hòa ngồi ở ghế phụ phía trước, miệng không ngừng lẩm bẩm kể về những bài thuốc dân gian: nào là phải uống nước lá ngải cứu sao vàng hạ thổ vào đúng ngày thứ hai của chu kỳ kinh nguyệt; nào là phải ăn trứng gà so hấp mật ong rừng; nào là người phụ nữ có phúc tướng là phải có phần hông nở nang, bắp đùi to khỏe để dễ bề sinh nở... Từng lời giáo huấn phong kiến của người mẹ chồng rơi xuống màng nhĩ Mai như những giọt chì nung đỏ.
Hoàng vừa lái xe vừa run rẩy gật đầu phụ họa: "Vâng... mẹ dạy chí phải... vâng...".
Mai ngồi ở băng ghế sau, tựa đầu vào mép cửa kính dán phim cách nhiệt 3M.
Cô đưa tay chạm vào gấu chiếc chân váy bút chì màu đen dày dặn. Bên dưới lớp tất da chân màu khói, mười đầu ngón chân sơn màu đỏ mận chín Burgundy đang co quắp lại trong lòng đôi giày da năm phân.
Một sự trớ trêu tàn khốc.
Người mẹ chồng đang ngồi thuyết giảng đạo đức gia tộc phía trước không hề hay biết rằng: Đứa con dâu đoan trang, mực thước đang ngồi sau lưng bà... bên dưới lớp vải lụa cài kín mít kia... đã bắt đầu bước một chân ra khỏi chiếc lồng kính hôn nhân!
Và người con trai "vàng mười" mà bà tôn sùng... là một kẻ bất lực chỉ có thể cương cứng khi nhìn vợ mình bị kẻ khác chiếm đoạt trong bóng tối!
Ting... ting.
Đột nhiên, chiếc điện thoại iPhone đặt trong ngăn ngoài của chiếc túi xách da Montblanc trên đùi Mai rung lên hai nhịp phản hồi xúc giác cực nhẹ.
Mai khẽ giật mình. Cô liếc nhìn qua khe ghế phụ: Bà Hòa vẫn đang say sưa nhìn dòng xe cộ ngoài cửa kính, Hoàng thì đang căng mắt quan sát gương chiếu hậu ngã tư Phú Nhuận.
Mai rũ mi mắt, ngón tay cái khẽ chạm vào màn hình OLED mở khóa Face ID.
Thanh thông báo trung tâm chớp sáng một email nội bộ khẩn gửi từ hệ thống máy chủ công ty Hưng Phát lúc 06: 12 sáng:
HƯNG PHÁT CORP — LỊCH KHẢO SÁT CHÍNH THỨC DỰ ÁN EDEN
Em xin trân trọng thông báo: Giám đốc Nghệ thuật Trần Hải Đăng (Daniel) đã hoàn tất công tác giám sát toan vẽ độc bản tại Phú Quốc và vừa đáp chuyến bay sớm về lại Sài Gòn rạng sáng nay.
Anh Daniel trân trọng kính mời chị Mai sang Gallery L'Ombre vào đúng mười bốn giờ ba mươi phút chiều mai (thứ Ba) để làm việc trực tiếp về danh mục toan lanh Bỉ và nghiệm thu chứng thư bản quyền tác phẩm gói thầu mười hai tỷ đồng.
Bên em đã chuẩn bị sẵn toàn bộ hồ sơ kỹ thuật và phòng làm việc riêng tại xưởng vẽ phía sau để đón tiếp chị.
Trân trọng cảm ơn chị!"
Mai nhìn chằm chằm vào cái tên Trần Hải Đăng (Daniel) và mốc giờ 14:30 chiều mai (thứ Ba) trên màn hình điện thoại.
Đồng tử cô co rút lại. Một luồng điện sinh học ấm nóng, rạo rực bất ngờ phóng thích từ đáy tủy sống, chạy dọc từ hõm cổ xuống tận đốt sống lưng, đối lập gay gắt với cái lạnh buốt của chiếc kẹp kim loại sau gáy.
Chiều mai.
Chỉ còn đúng ba mươi tiếng đồng hồ nữa.
Hai thế giới đang cùng lúc ập xuống đầu người đàn bà ba mươi hai tuổi:
Chiều nay lúc mười bốn giờ: Cực hình thể xác và sự sỉ nhục nhục cảm dưới đầu dò siêu âm phụ khoa của Bác sĩ Mỹ Ý dưới sự áp tải của bà mẹ chồng phong kiến.
Và chiều mai lúc mười bốn giờ ba mươi: Cánh cổng sắt rào hoa giấy của Gallery L'Ombre Thảo Điền, thế giới tranh sơn dầu toan lanh Bỉ và đôi mắt màu nâu hổ phách của Daniel đang mở toang chờ đón cô bước vào!
Khóe môi Mai khẽ nhếch lên một nụ cười mỏng manh, sắc lẹm và ngập tràn vẻ nguy hiểm giữa bóng tối của băng ghế sau.
Cô khóa màn hình điện thoại lại cái tách, thả chiếc máy vào đáy túi xách da, rồi ngẩng cao chiếc cằm thanh tú, bình thản đón nhận chiếc sedan đang từ từ trườn vào con dốc tầng hầm chung cư Bình Thạnh.
Năm giờ hai mươi phút sáng thứ Hai.
Bầu trời thành phố phương Nam chìm trong màn sương mù mỏng mảnh và cái lạnh buốt giá 24độC của buổi sớm tinh mơ.
Chiếc xe sedan màu xám của Hoàng rẽ vào cổng số 1 đường Nguyễn Thông, Phường 9, Quận 3.
Ga Sài Gòn.
Khác hẳn với vẻ tĩnh lặng của các khu dân cư giờ này, khu vực sân ga trung tâm đã thức giấc từ lâu trong một nhịp điệu hối hả, nhếch nhác và nồng đượm phong vị của những chuyến đi dài ngày.
Mặt sân bê tông ẩm ướt loang lổ những vũng nước đọng sau cơn mưa phùn đêm qua. Mùi khói xả khét lẹt của những chiếc đầu máy xe lửa diesel chạy bằng dầu thô hòa quyện với mùi dầu nhớt bốc lên từ những đường ray sắt rỉ sét, mùi thuốc lá Thăng Long của cánh tài xế taxi dù và mùi nước cống ngai ngái ven con rạch Nhiêu Lộc gần đó tạo nên một khối dưỡng khí đặc quánh, lợ giọng.
Hoàng tấp xe vào bãi đỗ trước cửa nhà ga, tắt máy.
Anh vội vã tháo dây an toàn, hai bàn tay run rẩy rút chùm chìa khóa xe nhét vào túi quần âu. Suốt chặng đường bốn cây số từ chung cư Bình Thạnh sang đây, Hoàng không dám mở miệng nói lấy một lời. Anh liên tục liếc nhìn sang ghế phụ qua tấm gương chiếu hậu:
Mai ngồi ở đó, sống lưng thẳng tắp, hai bàn tay kẹp chặt chiếc túi xách da Montblanc đặt trên đùi.
Sau một đêm thức trắng dọn dẹp hiện trường hoại tử và ngã giá quyền lực, gương mặt mộc của người phụ nữ ba mươi hai tuổi trắng bệch, hai quầng mắt thâm sì vì thiếu ngủ nhưng các đường nét trên cơ mặt lại đanh lại như một khối thạch cao lạnh buốt.
Trên người Mai là bộ trang phục dâu hiền vợ thảo chuẩn mực nhất mà cô vừa dày công thiết lập: chiếc áo sơ mi lụa tơ tằm màu trắng ngà dài tay, hàng cúc xà cừ cài kín mít tận chiếc cúc trên cùng ôm riết lấy chân cổ họng; chiếc chân váy bút chì màu đen tuyền dày dặn dài quá đầu gối; mái tóc đen nhánh được búi chặt sau gáy bằng chiếc kẹp kim loại màu bạc; và đôi chân bọc trong lớp tất da chân mỏng màu khói (20 Denier) nuốt chửng hoàn toàn sắc đỏ mận chín Burgundy khiêu khích của mười đầu ngón chân vào bên trong đôi giày cao gót năm phân kín mũi.
Không một centimet da thịt nào nơi xương quai xanh được phép lộ ra ngoài. Không một vệt son đỏ đất MAC Chili nào vương trên bờ môi nhợt nhạt.
"Mai... đến giờ rồi em," Hoàng cất giọng khàn đặc, hai mắt đỏ ngầu những sợi tơ máu vỡ vụn sau tròng kính cận. "Tàu SE3... nhân viên vừa phát loa báo chuẩn bị cập ke ga số 2 rồi."
Mai không đáp. Cô đưa tay chỉnh lại mép cổ áo sơ mi lụa, hít một hơi sâu luồng không khí điều hòa trong khoang xe để trấn an cơ hoành đang co thắt dữ dội, rồi đẩy cửa bước xuống xe.
Cạch... cạch... cạch...
Tiếng gót giày năm phân của Mai nện xuống nền bê tông ẩm ướt của ke ga số 2.
Gió sớm mai từ phía đường ray thốc vào mặt cô, lạnh buốt và nồng nặc mùi kim loại mài mòn. Dọc ke ga dài hàng trăm mét, hàng chục người thân, tài xế xe ôm và đội ngũ cửu vạn bốc xếp hành lý mặc áo khoác gió sờn rách đang đứng co ro dưới ánh đèn cao áp vàng vọt.
Đúng năm giờ ba mươi phút.
Húuuuu... uuuu...!
Một hồi còi tàu xé toạc màn sương sớm, vang rền từ phía khúc quanh ray sắt Bình Triệu đổ về.
Đoàn tàu Thống Nhất SE3 – con rắn kim loại khổng lồ mang theo hai mươi toa tàu màu xanh trắng bám đầy bụi đỏ của một ngàn bảy trăm cây số xuyên Việt – từ từ trườn vào sân ga. Bánh sắt nghiến trên đường ray phát ra những tiếng rít chói gắt, buốt nhức màng nhĩ: kinh... kít... xình xịch...
Hơi nóng từ khối động cơ diesel ngùn ngụt phả ra hai bên mép đường ray, mang theo mùi của gió bão miền Trung, mùi đất cát đèo Hải Vân và cả hơi thở khắc nghiệt của mảnh đất Bắc bộ xa xôi.
Đoàn tàu giảm tốc độ rồi dừng hẳn.
Hệ thống phanh hơi xả ra một luồng khí nén khô khốc: xè... xè...
Các cánh cửa toa tàu đồng loạt bật mở. Dòng hành khách mệt mỏi, nhếch nhác sau hành lang ba mươi mốt tiếng đồng hồ bắt đầu đổ dồn xuống ke ga số 2 như ong vỡ tổ: những người lao động mang vác balô con cóc, những đứa trẻ quấy khóc trên tay mẹ, và những tiếng chào hỏi ồn ào bằng đủ các chất giọng địa phương.
Toa số 5 – toa giường nằm khoang bốn điều hòa VIP – nằm ngay trước mặt Mai và Hoàng.
Hoàng nín thở. Toàn bộ các thớ cơ trên cơ thể người kỹ sư viễn thông căng cứng lại như một sợi dây đàn bị kéo quá giới hạn đàn hồi. Anh vươn cổ, ánh mắt dán chặt vào bậc thang kim loại dẫn xuống từ cửa toa xe.
Và rồi... cánh cửa toa số 5 đẩy rộng ra.
Một bóng người phụ nữ bước xuống bậc tam cấp.
Bà Nguyễn Thị Hòa (62 tuổi).
Cựu giáo viên dạy văn cấp hai trường chuyên thành phố Nam Định bước xuống ke ga bằng những bước chân vững chãi, chắc nịch và toát lên một uy quyền đạo đức phong kiến không thể lay chuyển.
Bà Hòa có vóc dáng đậm đà, lưng thẳng tắp dù đã ngoài lục tuần. Mái tóc hoa râm của bà được chải chuốt cẩn thận, búi cao gọn gàng sau gáy và cố định bằng một chiếc trâm cài bằng đồi mồi màu nâu đen bóng loáng. Trên người bà là chiếc áo sơ mi hoa nhí tối màu may bằng vải lụa tơ tằm Hà Đông phẳng phiu, cài kín mít tận chiếc cúc cổ áo theo đúng khuôn thước của một nhà giáo đất thành Nam, phối cùng chiếc quần âu màu đen ống đứng và đôi giày lười da mềm màu nâu sẫm.
Dù vừa trải qua một hành trình gần hai ngày đêm trên đường ray xe lửa, khuôn mặt chữ điền với gò má cao và cặp lông mày lá liễu nghiêm nghị của người đàn bà sáu mươi hai tuổi không hề có lấy một nét tiều tụy hay say xe. Đôi mắt sau đôi kính lão gọng đồi mồi vẫn sáng quắc, sắc lẹm như hai lưỡi dao cạo.
Phía sau lưng bà Hòa, một người cửu vạn bốc xếp hành lý của ga đang nặng nhọc đẩy một chiếc xe đẩy tay chở hai chiếc thùng xốp lớn loại bốn mươi lít.
Hai chiếc thùng xốp màu trắng hình chữ nhật được dán kín mít hàng chục vòng băng keo dán công nghiệp màu vàng tươi. Trên mặt thùng, nét chữ nghiêng nắn nót mực dạ dầu màu xanh của bà Hòa hiện lên rành rọt: Gửi con trai Nguyễn Huy Hoàng — Căn hộ 12.04 Bình Thạnh. Từ khe nắp thùng xốp rỉ ra vài giọt nước đá tan chảy, mang theo mùi ngai ngái nồng nặc của thảo dược thuốc nam sao khô quyện chặt với mùi bánh chưng xanh và mùi thịt gà đồi luộc nước gừng.
Và kẹp dưới nách người đàn bà ấy... là một chiếc cặp da cán bộ màu đen đã sờn mép – nơi cất giữ cuốn gia phả họ Nguyễn ba đời độc đinh và tập hồ sơ khám hiếm muộn của dòng tộc.
"Mẹ! Con chào mẹ... Mẹ đi đường có mệt không mẹ?"
Hoàng cuống cuồng bước chồm tới. Giọng người kỹ sư ba mươi lăm tuổi lạc hẳn đi, run rẩy và khúm núm theo đúng phản xạ của một đứa trẻ có tội đứng trước tòa án gia tộc. Anh vươn hai bàn tay ra định đỡ lấy chiếc túi cói trên tay mẹ.
Nhưng bà Hòa không hề nhìn con trai.
Bà lạnh lùng phẩy tay gạt bàn tay của Hoàng sang một bên, hoàn toàn phớt lờ câu hỏi han tào khang của đứa con độc đinh.
Đôi mắt sắc như dao mổ của cựu giáo viên dạy văn khóa chặt lấy Mai.
Bà Hòa bước những bước chân dài, dứt khoát tiến lại gần cô con dâu đang đứng chôn chân trên nền bê tông ẩm ướt. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại chỉ còn chưa đầy nửa mét. Mùi dầu gió khuynh diệp nồng nặc hòa cùng mùi trầu cau thoang thoảng từ hơi thở của bà Hòa lập tức xộc thẳng vào xoang mũi Mai, lấn át hoàn toàn bầu không khí khói dầu diesel của sân ga.
Bà Hòa đứng sững lại. Không có một nụ cười mừng rỡ sau một năm xa cách. Không có một cái ôm mẫu tử thiêng liêng.
Bà giương đôi mắt một mí sắc lẹm sau tròng kính lão, quét từ đỉnh đầu Mai trượt dài xuống tận mũi đôi giày cao gót năm phân bọc da đen bóng.
Một luồng dưỡng khí lạnh buốt như băng tuyết lập tức tràn vào lồng ngực Mai, bóp nghẹt khí quản. Mười đầu ngón tay kẹp quai túi xách Montblanc của cô co quắp lại, các khớp ngón tay trắng bệch ra vì cố nén lại cơn run rẩy sinh học.
"Con... con chào mẹ mới vào ạ," Mai cất giọng, âm lượng phẳng lặng, ép từng âm tiết ngoan ngoãn trượt qua bờ môi nhợt nhạt không một vệt son.
Bà Hòa không đáp.
Bằng một cử chỉ đột ngột, thô bạo và trần trụi tính kiểm soát thân thể, bà Hòa đưa bàn tay thô ráp với những khớp ngón tay đầy nốt đồi mồi vươn tới.
Bóp.
Năm ngón tay của người mẹ chồng bóp mạnh vào bả vai phải của Mai, lực bóp nghiến qua lớp áo sơ mi lụa tơ tằm đến mức làm các thớ cơ thịt dưới da cô đau nhói buốt ran. Tiếp đó, bà Hòa nâng bàn tay còn lại lên, dùng ngón tay cái và ngón tay trỏ thô ráp thô bạo bóp nhẹ vào vùng hõm cổ, nắn bóp bờ xương quai xanh đang bị chiếc cổ áo sơ mi cài kín mít che phủ, rồi trượt thẳng ánh mắt xuống vòng hai và phần khung xương chậu của con dâu.
Cái nhìn soi xét nhục cảm sinh học.
Nó không phải là cái nhìn yêu thương của một người mẹ đối với con gái. Nó là cái nhìn của một người đi mua trâu ngoài chợ đang săm soi khung xương chậu của một con bò cái giống, kiểm tra xem bộ máy sinh sản ấy có đủ sức kéo cày và đơm hoa kết trái cho dòng họ nhà mình hay không!
Một cơn buồn nôn kinh hoàng lại cuộn trào từ đáy dạ dày Mai, bốc ngược lên lồng ngực. Toàn bộ lông tơ trên da thịt cô dựng đứng lên vì sự nhục nhã thể xác tột cùng. Mai cắn chặt môi dưới đến rỉ máu mằn mặn để không hất bàn tay thô bạo ấy ra khỏi cơ thể mình.
Bà Hòa buông tay khỏi vai Mai, khẽ tặc lưỡi một tiếng não nề, chói gắt giữa tiếng ồn ào của sân ga:
"Chậc!"
Bà lắc đầu, giọng nói sang sảng đậm chất nhà giáo Bắc bộ vang lên đanh thép, xuyên thủng màng nhĩ của cả những người khách đi tàu đang bước ngang qua:
"Mặt mũi xanh rớt như tàu lá chuối héo thế này thì máu huyết ở đâu ra mà nuôi thai hả Mai?!"
Từng âm tiết của bà Hòa nện xuống nền bê tông ke ga số 2, chua cay và nghiệt ngã như những gáo nước đá dội thẳng vào mặt con dâu:
"Bảy năm trời ở cái đất Sài Gòn này, ăn trắng mặc trơn, ngồi phòng máy lạnh đếm tiền cho thiên hạ... mà người ngợm thì khô đét như khúc gỗ mục! Nhìn cái sắc da nhợt nhạt thế này thì trứng nó teo đi chứ nở làm sao được! Mẹ đã bảo bao nhiêu lần rồi: Đàn bà ba mươi hai tuổi đầu rồi, thiên chức lớn nhất là đẻ đái nối dõi tông đường cho nhà chồng, chứ mấy cái chức Trưởng phòng với ba cọc ba đồng tiền lương công ty có mang xuống mồ được không?!"
Mấy người hành khách khoác balô đi ngang qua vội vã ngoái đầu lại nhìn. Một vài cửu vạn bốc xếp hành lý tủm tỉm cười giễu cợt trước màn mắng mỏ công khai của bà mẹ chồng xứ Bắc.
Lồng ngực Mai thắt lại một nhịp đau đớn tức tưởi. Hai bàn tay cô siết chặt quai túi xách đến mức móng tay bấm sâu vào da thịt lòng bàn tay rách toạc lớp biểu bì. Sự kiêu hãnh của một Trưởng phòng Kế toán thép... bị lột trần và chà đạp không thương tiếc ngay giữa thanh thiên bạch nhật tại ke ga số 2!
Bà Hòa quay phắt người sang phía Hoàng.
Ánh mắt bà lập tức dịu đi một nhịp, chuyển từ sự khinh miệt sang một thứ tình thương gia trưởng mù quáng, xót xa:
"Còn thằng Hoàng nữa! Mày nhìn lại mày xem, gầy rộc đi thế kia! Mắt thâm sì, má hóp lại như người nghiện! Suốt ngày trực bão cáp quang thâu đêm suốt sáng, khí huyết hao tổn hết cả! Vợ thì khô khan không biết đường tẩm bổ cho chồng, để dòng họ Nguyễn nhà này ba đời độc đinh... chẳng lẽ đến đời mày là tuyệt tự hay sao hả con?!"
"Kìa... mẹ... mẹ nói nhỏ thôi... ga đông người..." Hoàng lắp bắp, khuôn mặt người kỹ sư ba mươi lăm tuổi chuyển từ trắng bệch sang đỏ bừng vì nỗi nhục nhã ê chề.
Anh khom rạp tấm lưng gầy guộc, không dám mở miệng bênh vực người vợ đoan trang lấy nửa lời trước uy quyền của mẹ đẻ. Sự hèn mọn của một đứa con trai độc đinh bị bẻ gãy từ tấm bé phơi bày trần trụi dưới ánh đèn cao áp.
Mai đứng bên cạnh, rũ mi mắt nhìn bóng lưng còng rạp của chồng.
Khóe môi cô khẽ nhếch lên một nụ cười khẩy buốt giá. Một sự khinh bỉ tột cùng trào dâng trong đáy mắt sau gọng kính titan: Người đàn ông này... kẻ đêm qua vừa quỳ gối van xin cô đóng kịch, kẻ nắm giữ huyết mạch mạng cáp quang của cả một thành phố mười triệu dân... lúc này đang biến thành một con sâu đất hèn hạ, co rúm lại trước từng lời thóa mạ của mẹ mình.
Bà Hòa vung tay dứt khoát, cắt đứt sự ấp úng của con trai:
"Đông người thì sao?! Cây ngay không sợ chết đứng! Chiều nay hai đứa xin nghỉ làm hết cho mẹ!"
Bà Hòa vỗ mạnh bàn tay vào chiếc cặp da cán bộ kẹp dưới nách:
"Mẹ đã nhờ bà giáo Thu dạy cùng trường cấp hai ngoài Nam Định... Bà ấy có đứa cháu gái ruột làm y tá trưởng ở phòng khám sản phụ khoa của Bác sĩ Hoàng Thị Mỹ Ý trên đường Lê Văn Sỹ. Bác sĩ Mỹ Ý là bàn tay vàng sản khoa nổi tiếng nhất cái đất Sài Gòn này, người ta phải xếp hàng bốc số từ năm giờ sáng! Mẹ đã đặt lịch hẹn độc quyền lúc hai giờ chiều nay rồi! Đích thân mẹ sẽ đưa hai đứa đến tận bàn khám, siêu âm đầu dò, kiểm tra tử cung buồng trứng cho ra môn ra khoai! Không có chuyện chậm kinh tự nhiên vớ vẩn nữa!"
Oanh.
Một tiếng sét nổ tung trong hộp sọ Mai.
Khám phụ khoa đầu dò lúc hai giờ chiều nay.
Đích thân mẹ chồng áp tải đến tận bàn khám.
Bản án kiểm soát thân thể tàn bạo nhất đã chính thức được tuyên bố thi hành.
Mai cắn chặt môi dưới, ép mình duy trì nét mặt phẳng lặng như phiến băng trôi: "Dạ... con nghe lời mẹ. Chiều nay con sẽ xin phép Ban Giám đốc nghỉ làm nửa buổi để đi khám ạ."
Bà Hòa liếc nhìn vẻ ngoan ngoãn, mực thước của con dâu, cơn giận dữ trong mắt bà mới hơi chùng xuống một nấc. Bà gật đầu cụt lủn:
"Biết điều thế là tốt. Thôi, chuyển đồ lên xe đi. Đứng đây gió máy cảm lạnh thì khổ."
Hoàng như vừa được ân xá khỏi lò mổ. Anh vội vã rút ví da lấy tờ tiền 50.000 đ trả tiền cước bốc xếp cho người cửu vạn, rồi tự mình cúi rạp người, hai tay luồn xuống đáy chiếc thùng xốp thứ nhất.
Hự...!
Hoàng gồng cứng các cơ bắp cánh tay, nâng chiếc thùng xốp nặng gần bốn mươi cân lên ngang ngực. Nước đá lạnh rỉ qua kẽ nắp xốp ướt đẫm vạt áo sơ mi cộc tay của anh, bốc lên mùi cồn ba kích cay nồng và mùi bùn đất ngai ngái của các bọc rễ cây thuốc nam.
Anh lảo đảo bước từng bước chân nặng nhọc qua ke ga, tiến ra bãi đỗ xe ô tô.
Năm giờ năm mươi phút sáng.
Cốp chiếc sedan màu xám bật mở.
Hoàng cẩn thận xếp hai chiếc thùng xốp lớn dán băng keo vàng vào khoang hành lý phía sau. Mùi rơm rạ khô, mùi bánh chưng mốc ẩm và mùi gà đồi luộc lập tức chiếm đoạt toàn bộ không gian cốp xe, bốc mùi ngột ngạt qua khe ghế sau tràn vào khoang lái.
"Mẹ say xe đường dài, mẹ ngồi ghế phụ đằng trước cho thoáng khí," bà Hòa lạnh lùng ra lệnh, kéo phăng cánh cửa ghế phụ phía trước, ngồi phịch xuống nệm da simili.
Bà chỉnh lại chiếc áo sơ mi hoa tối màu, đặt chiếc cặp da cán bộ lên đùi, rồi quay ngoắt đầu ra phía sau nhìn Mai đang ngồi ở băng ghế sau:
"Cái Mai ngồi đằng sau, để ý túi hoa quả với gói bánh cốm mẹ mua ở ga Hàng Cỏ hôm qua, đừng để nó dập nát đấy!"
"Dạ, con nhớ rồi ạ." Mai đáp khẽ, ngồi nép mình vào góc cửa sổ bên phải của hàng ghế sau.
Chiếc sedan nổ máy, trườn ra khỏi cổng số 1 Ga Sài Gòn, hòa vào dòng xe cộ bắt đầu đông đúc trên đường Cách Mạng Tháng Tám hướng về ngã tư Hàng Xanh.
Suốt chặng đường di chuyển, không gian bên trong chiếc xe hơi kín mít ngột ngạt như một phòng tra tấn tâm lý lưu động.
Bà Hòa ngồi ở ghế phụ phía trước, miệng không ngừng lẩm bẩm kể về những bài thuốc dân gian: nào là phải uống nước lá ngải cứu sao vàng hạ thổ vào đúng ngày thứ hai của chu kỳ kinh nguyệt; nào là phải ăn trứng gà so hấp mật ong rừng; nào là người phụ nữ có phúc tướng là phải có phần hông nở nang, bắp đùi to khỏe để dễ bề sinh nở... Từng lời giáo huấn phong kiến của người mẹ chồng rơi xuống màng nhĩ Mai như những giọt chì nung đỏ.
Hoàng vừa lái xe vừa run rẩy gật đầu phụ họa: "Vâng... mẹ dạy chí phải... vâng...".
Mai ngồi ở băng ghế sau, tựa đầu vào mép cửa kính dán phim cách nhiệt 3M.
Cô đưa tay chạm vào gấu chiếc chân váy bút chì màu đen dày dặn. Bên dưới lớp tất da chân màu khói, mười đầu ngón chân sơn màu đỏ mận chín Burgundy đang co quắp lại trong lòng đôi giày da năm phân.
Một sự trớ trêu tàn khốc.
Người mẹ chồng đang ngồi thuyết giảng đạo đức gia tộc phía trước không hề hay biết rằng: Đứa con dâu đoan trang, mực thước đang ngồi sau lưng bà... bên dưới lớp vải lụa cài kín mít kia... đã bắt đầu bước một chân ra khỏi chiếc lồng kính hôn nhân!
Và người con trai "vàng mười" mà bà tôn sùng... là một kẻ bất lực chỉ có thể cương cứng khi nhìn vợ mình bị kẻ khác chiếm đoạt trong bóng tối!
Ting... ting.
Đột nhiên, chiếc điện thoại iPhone đặt trong ngăn ngoài của chiếc túi xách da Montblanc trên đùi Mai rung lên hai nhịp phản hồi xúc giác cực nhẹ.
Mai khẽ giật mình. Cô liếc nhìn qua khe ghế phụ: Bà Hòa vẫn đang say sưa nhìn dòng xe cộ ngoài cửa kính, Hoàng thì đang căng mắt quan sát gương chiếu hậu ngã tư Phú Nhuận.
Mai rũ mi mắt, ngón tay cái khẽ chạm vào màn hình OLED mở khóa Face ID.
Thanh thông báo trung tâm chớp sáng một email nội bộ khẩn gửi từ hệ thống máy chủ công ty Hưng Phát lúc 06: 12 sáng:
HƯNG PHÁT CORP — LỊCH KHẢO SÁT CHÍNH THỨC DỰ ÁN EDEN
- Người gửi: Lê Gia Hưng — Trợ lý Giám tuyển ([email protected])
- Người nhận: Trần Ngọc Mai — Trưởng phòng Kế toán ([email protected])
- Nội dung thông báo:
Em xin trân trọng thông báo: Giám đốc Nghệ thuật Trần Hải Đăng (Daniel) đã hoàn tất công tác giám sát toan vẽ độc bản tại Phú Quốc và vừa đáp chuyến bay sớm về lại Sài Gòn rạng sáng nay.
Anh Daniel trân trọng kính mời chị Mai sang Gallery L'Ombre vào đúng mười bốn giờ ba mươi phút chiều mai (thứ Ba) để làm việc trực tiếp về danh mục toan lanh Bỉ và nghiệm thu chứng thư bản quyền tác phẩm gói thầu mười hai tỷ đồng.
Bên em đã chuẩn bị sẵn toàn bộ hồ sơ kỹ thuật và phòng làm việc riêng tại xưởng vẽ phía sau để đón tiếp chị.
Trân trọng cảm ơn chị!"
Mai nhìn chằm chằm vào cái tên Trần Hải Đăng (Daniel) và mốc giờ 14:30 chiều mai (thứ Ba) trên màn hình điện thoại.
Đồng tử cô co rút lại. Một luồng điện sinh học ấm nóng, rạo rực bất ngờ phóng thích từ đáy tủy sống, chạy dọc từ hõm cổ xuống tận đốt sống lưng, đối lập gay gắt với cái lạnh buốt của chiếc kẹp kim loại sau gáy.
Chiều mai.
Chỉ còn đúng ba mươi tiếng đồng hồ nữa.
Hai thế giới đang cùng lúc ập xuống đầu người đàn bà ba mươi hai tuổi:
Chiều nay lúc mười bốn giờ: Cực hình thể xác và sự sỉ nhục nhục cảm dưới đầu dò siêu âm phụ khoa của Bác sĩ Mỹ Ý dưới sự áp tải của bà mẹ chồng phong kiến.
Và chiều mai lúc mười bốn giờ ba mươi: Cánh cổng sắt rào hoa giấy của Gallery L'Ombre Thảo Điền, thế giới tranh sơn dầu toan lanh Bỉ và đôi mắt màu nâu hổ phách của Daniel đang mở toang chờ đón cô bước vào!
Khóe môi Mai khẽ nhếch lên một nụ cười mỏng manh, sắc lẹm và ngập tràn vẻ nguy hiểm giữa bóng tối của băng ghế sau.
Cô khóa màn hình điện thoại lại cái tách, thả chiếc máy vào đáy túi xách da, rồi ngẩng cao chiếc cằm thanh tú, bình thản đón nhận chiếc sedan đang từ từ trườn vào con dốc tầng hầm chung cư Bình Thạnh.



