CHƯƠNG 41: BẢN HỢP ĐỒNG MƯỜI HAI TỶ
Mười bốn giờ đúng chiều thứ Năm.
Cái nắng phương Nam sau cơn dông lớn hôm kia đã hoàn toàn rực rỡ trở lại, dát từng vệt sáng chói chang lên những giàn hoa giấy tím biếc dọc con hẻm số 28 đường Quốc Hương, bán đảo Thảo Điền.
Gió từ khúc quanh sông Sài Gòn thổi qua những rặng trúc quân tử trước sân biệt thự Pháp cổ, xào xạc những thanh âm thanh bình, xua tan đi cái oi nồng ba mươi ba độ C ngoài phố thị.
Tiếng gót giày búp bê da cừu mềm mại màu be gót vuông hai phân (2 cm) nện lên những bậc tam cấp bằng đá sa thạch xám dẫn vào sảnh chính Gallery L'Ombre: sột... cộp... sột... cộp...
Mai dừng chân trước cánh cửa gỗ lim hai cánh của xưởng vẽ thực nghiệm phía sau.
Cô đưa bàn tay thon dài lên, khẽ vuốt lại dải nơ lụa tơ tằm mềm mại màu xanh pastel thắt trước cổ áo – dải nơ kiểu Pháp mà sáng nay Hoàng đã đứng sau lưng, run rẩy chạm vào làn da gáy cô để cẩn thận chỉnh trang từng nếp gấp.
Mai hít một hơi sâu. Một thoáng nụ cười mỏng manh, sắc lẹm và ngập tràn quyền uy kiêu hãnh của một Trưởng phòng Kế toán thép thoáng hiện trên khóe môi thoa son MAC Chili đỏ đất.
Cốc... cốc.
Mai gõ nhẹ hai nhịp lên mặt gỗ lim.
"Mời vào."
Giọng nói quen thuộc từ bên trong vọng ra. Nhưng âm vực nam trung Baritone trầm ấm thường ngày của Daniel lúc này bỗng nhiên trầm đục hơn hẳn, phảng phất một ngữ điệu khàn đặc, khô khốc như có một lớp cát mỏng cọ xát nơi thanh quản.
Mai đưa tay đẩy cánh cửa gỗ lim trượt mở.
Két...
Khối không khí bên trong xưởng vẽ rộng hơn một trăm mét vuông lập tức ùa ra bao bọc lấy cô: Mùi dầu lanh ép nguội, mùi nhựa thông tự nhiên thanh khiết, mùi sáp ong ngai ngái, và tầng tầng lớp lớp những nốt hương gỗ trầm hương Tom Ford Oud Wood quen thuộc bốc lên từ chiếc bàn làm việc gỗ phong dài hơn hai mét ở trung tâm gian phòng.
Daniel đang đứng bên cạnh bàn làm việc.
Người đàn ông lai Pháp ba mươi chín tuổi mặc một chiếc áo sơ mi bằng vải linen dệt thô màu xám tro cắt may riêng theo phom dáng cổ điển, hai tay áo xắn cao lên khuỷu để lộ cẳng tay gân guốc màu đồng hun, phối cùng chiếc quần âu màu xanh navy ống đứng. Trên bàn, hai tập hồ sơ hợp đồng thương mại bìa da màu xanh đen dày cộm đã được anh chuẩn bị sẵn bên cạnh chiếc khay bút bằng gỗ sồi.
Nghe tiếng bước chân êm ái của Mai lướt qua sàn gỗ, Daniel từ từ ngẩng đầu lên.
Và ngay khoảnh khắc ấy... cú va chạm thị giác chấn động chính thức bùng nổ!
Khựng lại.
Toàn bộ các chuyển động cơ học trên cơ thể người đàn ông cao lớn 1m82 hoàn toàn đông cứng lại trong tích tắc!
Đôi mắt màu nâu hổ phách sâu thẳm, tĩnh mịch như mặt nước hồ thu ở Paris của Daniel mở to trừng trừng, đồng tử co giật liên hồi, dán chặt vào bóng hình người đàn bà đang bước qua ngưỡng cửa!
Daniel đứng hình mất đúng ba giây đồng hồ!
Trước mắt anh... không còn là người phụ nữ mặc chiếc đầm sơ mi màu be cát kín cổng cao tường mang theo chiếc kẹp tóc kim loại lạnh lẽo của buổi chiều hôm trước.
Mai đứng đó, lộng lẫy và kiêu sa như một bức tranh sơn dầu vừa được gỡ bỏ lớp vải phủ bụi trần:
Chiếc áo sơ mi bằng vải lụa tơ tằm dệt thủ công màu xanh pastel mềm mại như làn nước mùa thu buông rủ êm ái trên làn da thịt trắng ngần. Sắc xanh pastel thanh tao, trang nhã làm bừng sáng toàn bộ vòm xưởng vẽ ngập tràn ánh nắng tự nhiên. Dải nơ lụa thắt kiểu Pháp Lavallière buông hờ hững nơi cổ áo, khéo léo để lộ một vệt da thịt trắng ngần nơi chân cổ và vết lõm sâu thẳm kiêu kỳ nơi hõm xương quai xanh.
Chiếc chân váy bút chì màu đen bằng chất liệu wool pha lụa ôm khít lấy bờ hông nở nang và vòng eo thon gọn thắt đáy lưng ong của người đàn bà ba mươi hai tuổi. Phía sau, vạt váy xẻ tà cao mười centimet để lộ cặp bắp chân thon thả, trắng muốt theo từng nhịp bước.
Và khi Mai bước tới gần chiếc bàn gỗ phong, một nốt hương nước hoa hoàn toàn xa lạ nhưng nồng nàn đến nghẹt thở lập tức xộc thẳng vào khứu giác Daniel:
Nốt hương nước hoa Tom Ford Jasmin Rouge!
Hương hoa nhài đêm đậm đà, quyến rũ, hòa quyện với vị cay ấm của hạt tiêu đen và hổ phách mộc mạc, quét sạch hoàn toàn mùi dầu lanh khô khốc trong xưởng vẽ, tạo thành một luồng từ trường nhục cảm thiêu đốt!
Nuốt khan.
Khúc yết hầu nơi cổ họng Daniel trượt mạnh lên xuống một cú nghẹn ngào, khó nhọc.
Bàn tay phải của người đàn ông ba mươi chín tuổi – bàn tay từng cầm bay trộn màu và vẽ hàng ngàn khung toan bạt – bất giác siết chặt lại thành một nắm đấm giấu vội ra phía sau lưng áo sơ mi linen. Năm đầu ngón tay anh co quắp lại, bấu chặt vào thớ vải để ghìm lại một xung lực bản năng đang chồm dậy dưới tủy sống.
Là một nhà giám tuyển nghệ thuật vốn quen bóc tách cái đẹp, Daniel quá hiểu: Người đàn bà đứng trước mặt anh lúc này không còn là một khách hàng dự toán khô khan nữa. Cô là một tuyệt tác nhục cảm hoàn mỹ đang ở độ chín muồi rực rỡ nhất!
"Chào anh Daniel," Mai cất giọng, âm sắc trong trẻo, đài các và ngọt ngào như một dải lụa: "Rất vui được gặp lại anh đúng hẹn chiều nay."
Daniel giật mình như kẻ vừa choàng tỉnh khỏi một cơn mộng mị.
Anh khẽ nheo mắt lại, cố ép các cơ mặt đang căng cứng phải giãn ra thành một nụ cười điềm đạm, nhưng hai vành tai anh đã ửng đỏ một màu hồng nhạt:
"Chào... chào cô Mai."
Giọng Daniel khàn đặc, nghẹn ứ nơi cuống họng. Anh vội vã lùi lại nửa bước chân, đưa tay làm cử chỉ mời Mai ngồi xuống chiếc ghế bành gỗ phong bọc đệm vải thô quen thuộc:
"Mời cô ngồi. Trưa nay đường Thảo Điền... nắng gắt lắm phải không?"
"Dạ, đường khô ráo và thoáng đãng hơn chiều dông hôm kia rất nhiều anh ạ," Mai mỉm cười nhẹ nhàng.
Cô bước tới, thong thả ngồi xuống chiếc ghế bành êm ái. Tà chân váy bút chì lụa rũ nhẹ theo đường cong cơ thể, đôi chân mang giày da cừu mềm mại khép lại duyên dáng.
Mai đặt chiếc túi xách da Montblanc sang một bên mép bàn. Bằng một cử chỉ thanh lịch và dứt khoát của một người nắm giữ cán cân ngân sách, Mai rút tập hồ sơ pháp lý từ trong cặp còng màu xanh dương đặt lên mặt gỗ phong:
Bản hợp đồng thương mại chính thức in trên giấy hoa văn chống giả màu xanh nhạt gồm bốn bộ gốc:
HỢP ĐỒNG KINH TẾ SỐ: 08/2024/HP-LOMBRE
Dưới ánh đèn spotlight âm trần, dòng chữ định lượng tài chính tối thượng hiện lên rõ mồn một từng chữ số:
TỔNG GIÁ TRỊ GÓI THẦU: 12.000.000.000 đ quad (MƯỜI HAI TỶ ĐỒNG CHẴN)
Mai mở trang điều khoản thanh toán, ngón tay trỏ thon dài gõ nhẹ lên dòng cam kết giải ngân:
"Thưa Giám đốc Daniel. Ban Tổng Giám đốc Hưng Phát đã phê duyệt toàn bộ Biên bản ghi nhớ thẩm định kỹ thuật danh mục toan lanh Bỉ và khung gỗ sồi mà chúng ta ký kết chiều thứ Ba."
Mai ngẩng đầu lên, ánh mắt sau tròng kính titan sắc sảo nhìn thẳng vào đôi mắt màu nâu hổ phách của Daniel:
"Hôm nay, tôi mang sang bản Hợp đồng kinh tế chính thức số `08/2024/HP-LOMBRE`. Theo đúng quy chuẩn quản trị rủi ro dòng tiền và điều khoản bảo lãnh ngân hàng HSBC mà anh đã cung cấp: Ngay sau khi hai bên hoàn tất ký kết và đóng dấu giáp lai chiều nay, Ban Quản lý Tài chính Hưng Phát sẽ thực hiện thủ tục giải ngân tạm ứng đợt 1 với tỷ lệ ba mươi phần trăm (30%) giá trị hợp đồng:"
Số tiền tạm ứng đợt 1: 3.600.000.000 đ quad (Ba tỷ sáu trăm triệu đồng)
"Khoản tiền ba tỷ sáu sẽ được chuyển khoản trực tiếp vào tài khoản doanh nghiệp của Gallery L'Ombre mở tại Ngân hàng HSBC Việt Nam trong vòng bốn mươi tám giờ làm việc."
Một bản thuyết trình tài chính mạch lạc, đanh thép và không để lại một hạt bụi sơ hở nào.
Daniel bước vòng qua mép bàn, kéo chiếc ghế da đối diện ngồi xuống.
Anh nhìn vào tập hồ sơ mười hai tỷ đồng, rồi ngước nhìn người phụ nữ đang ngồi đối diện. Mùi hương hoa nhài Tom Ford Jasmin Rouge từ ngực áo Mai lại một lần nữa phả qua mặt bàn, quấn chặt lấy khứu giác anh, khiến lồng ngực người đàn ông ba mươi chín tuổi lại nảy lên một nhịp co thắt khó nhọc.
"Cảm ơn sự công tâm và tính chuẩn xác tuyệt đối của Trưởng phòng Mai," Daniel cất giọng, âm điệu trầm ấm nhưng khàn đặc.
Đã đến khoảnh khắc xác lập tính pháp lý tối thượng của gói thầu mười hai tỷ đồng.
Mai mở chiếc túi xách da Montblanc đặt bên cạnh.
Bằng những ngón tay thon dài, chuẩn xác và mang trọn vẹn uy quyền của một người giữ tay hòm chìa khóa:
Mai rút ra cây bút máy Montblanc Meisterstück 149 mạ vàng ngòi 14K.
Tách.
Tiếng ren vặn kim loại mạ vàng phát ra một âm thanh thanh gọn, lạnh lùng. Ngòi bút vàng 14K chạm khắc hoa văn số 4810 lấp lánh dưới dải đèn rọi spotlight.
Mai hạ ngòi bút xuống trang cuối cùng của bốn bản hợp đồng kinh tế.
Xoạt... xoẹt... xoạt...
Nét mực đen cao cấp Iroshizuku Take-sumi sâu thẳm lướt êm ái trên mặt giấy in, tạo thành chữ ký sắc bén, góc cạnh và kiêu hãnh của Trần Ngọc Mai: Nét gạch dưới thẳng tắp như một thước thép, đóng đinh sự phê duyệt tài chính chính thức cho gói thầu mười hai tỷ đồng.
Mai chuyển bốn tập hợp đồng xoay một góc một trăm tám mươi độ sang phía Daniel.
Daniel mỉm cười điềm đạm. Anh rút từ túi áo sơ mi linen xám chiếc bút máy Pelikan Souverän M800 sọc xanh đen kinh điển của Đức.
Bằng những ngón tay dài, gân guốc từng cầm bay trộn màu, Daniel ký nét chữ nghiêng bay bổng, phóng khoáng mang đậm dấu ấn nghệ sĩ vào ô Đại diện Bên B: Trần Hải Đăng (Daniel Dang).
Hai chữ ký nằm song song bên cạnh nhau trên trang giấy trắng:
Một chữ ký mực đen góc cạnh, kỷ luật của người đàn bà giữ tiền.
Một chữ ký mực xanh lam uốn lượn, tự do của người đàn ông sáng tạo nghệ thuật.
Trợ lý Lê Gia Hưng đứng nép bên cạnh cửa, nhanh nhẹn bước tới cầm bốn bản hợp đồng cúi đầu: "Em xin phép mang bộ hợp đồng này ra bàn lễ tân đóng dấu mộc đỏ giáp lai của Gallery ạ."
Cạch.
Cánh cửa gỗ lim khép lại êm ái.
Không gian xưởng vẽ rộng hơn một trăm mét vuông lại một lần nữa rơi vào sự tĩnh mịch tuyệt đối, chỉ còn lại hai con người ngồi đối diện nhau qua mặt bàn gỗ phong dài hơn hai mét.
Mai lấy tập chứng từ bàn giao hồ sơ tạm ứng ba tỷ sáu trăm triệu đồng, đưa tay đẩy sang phía Daniel:
"Chứng từ ủy nhiệm chi và xác nhận bảo lãnh tạm ứng của anh đây, anh Daniel..."
Nhưng ngay khoảnh khắc Daniel đưa tay ra đón lấy tập chứng từ...
Khục... khục... khụ!
Một cơn ho khan dữ dội bất ngờ bùng nổ từ sâu trong lồng ngực người đàn ông ba mươi chín tuổi!
Toàn thân Daniel giật nảy lên một nhịp co thắt cơ học. Bờ vai rộng 1m82 của anh co rúm lại, lồng ngực dưới lớp áo linen xám tro phập phồng dữ dội. Anh vội vã xoay nghiêng người sang một bên, rút từ trong túi quần âu ra một chiếc khăn tay bằng vải lanh màu trắng tinh khôi, đưa lên che chặt lấy miệng để ngăn lại những tiếng ho khan nghẹn ngào.
Khụ... khụ... khục...
Cơn ho kéo dài suốt gần nửa phút đồng hồ. Từng âm thanh ho khan trầm đục, khô khốc vang lên rền rĩ giữa không gian xưởng vẽ tĩnh mịch.
Bàn tay cầm chiếc khăn tay trắng của Daniel run lên bần bật. Gương mặt góc cạnh cương nghị của anh trong tích tắc chuyển từ hồng hào sang tái mét, hai hốc mắt sâu hoắm ửng đỏ lên vì thiếu dưỡng khí, vầng trán lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng vì cơn sốt nhẹ đang âm ỉ dưới da thịt.
Mai khựng lại một nhịp thở.
Bàn tay đang cầm chiếc bút máy Montblanc của cô đông cứng giữa không trung.
Đôi mắt sau tròng kính titan của người phụ nữ ba mươi hai tuổi mở to, dán chặt vào bóng hình đang co rúm vì cơn ho của người đàn ông lai Pháp.
Cơn nhiễm lạnh sau mưa.
Một luồng điện buốt nhói chạy dọc sống lưng Mai.
Ký ức của buổi chiều thứ Ba dội về rõ mồn một từng chi tiết:
Chiều hôm ấy, giữa cơn mưa dông nhiệt đới xối xả 50 mm/h tại Thảo Điền... người đàn ông này đã nhìn thấy chiếc nhẫn cưới bạch kim trên tay cô. Anh đã cố tình nghiêng trọn vẹn tán ô đen rộng một mét hai sang phía cô, chấp nhận để toàn bộ nửa bờ vai trái và vạt áo linen của mình phơi trần dưới màn mưa buốt giá suốt gần hai mươi phút đồng hồ!
Anh thà để mình ướt sũng đến run rẩy... chứ nhất quyết giữ khoảng cách một gang tay (20 cm) để bảo vệ phẩm hạnh và sự đoan trang cho cô!
Và hậu quả của sự tử tế cao thượng ấy... lúc này đang phơi bày trần trụi trước mắt cô:
Cơn sốt lạnh và những cơn ho khan rát buốt thanh quản!
Daniel gắng gượng nén tiếng ho xuống. Anh dùng chiếc khăn tay trắng lau nhẹ khóe môi, hít một hơi sâu để ổn định lại nhịp thở rồi từ từ quay người lại đối diện với Mai.
Gương mặt anh vẫn còn hơi nhợt nhạt, nhưng đôi mắt màu nâu hổ phách thì tràn ngập vẻ ái ngại và hối lỗi:
"Tôi... tôi xin lỗi cô Mai. Thất lễ quá."
Giọng Daniel khàn đặc hẳn đi, vỡ vụn thành từng âm tiết đùng đục qua kẽ răng run rẩy:
"Mấy hôm nay thời tiết Sài Gòn chuyển mùa dông gió thất thường... cổ họng tôi hơi bị kích ứng một chút. Mong cô Mai lượng thứ."
Mai ngồi bất động trên chiếc ghế bành êm ái.
Lồng ngực cô quặn thắt lại một cơn đau đớn, xót xa và nghẹn ngào khôn xiết.
Người đàn ông ngốc nghếch này.
Anh ta vẫn cố giấu! Anh ta vẫn dùng cái cớ "thời tiết chuyển mùa" để không làm cô phải mang mặc cảm tội lỗi! Anh không hề kể công rằng chính vì nhường ô che chở cho cô chiều hôm kia mà anh bị nhiễm lạnh!
Sự tử tế đến mức tự hành xác của một quý ông đích thực giáng một đòn chí mạng vào tâm can Mai, làm tan chảy hoàn toàn chút gai nhọn phòng vệ cuối cùng trong lòng người đàn bà ba mươi hai tuổi.
Mai khẽ chớp mắt, cố nén làn nước mỏng đang chực trào ra nơi khóe mi.
Cô nhìn vào chiếc khăn tay trắng trong tay anh, cất giọng dịu dàng, trong trẻo:
"Anh Daniel... giọng anh khàn đặc rồi kìa. Chiều hôm kia anh bị dầm mưa lạnh buốt cả nửa người như thế, về nhà anh không uống thuốc cảm hay trà gừng sao?"
Daniel khẽ khựng lại một nhịp. Đôi mắt hổ phách của anh thoáng qua một tia ngỡ ngàng xen lẫn sự bối rối của một kẻ vừa bị bắt thóp.
Anh khẽ mỉm cười gượng gạo, nhét chiếc khăn tay vào túi quần âu:
"Tôi quen sống một mình ở xưởng vẽ... đôi khi bận việc căng toan bạt nên quên mất việc chăm sóc bản thân. Nhưng không sao đâu cô Mai, uống vài cốc nước ấm là khỏi ngay thôi mà."
Đúng lúc đó, Trợ lý Lê Gia Hưng gõ cửa bước vào, trân trọng đặt hai bộ hợp đồng gốc đã đóng dấu giáp lai đỏ chót lên bàn:
"Dạ anh Daniel, chị Mai, hợp đồng số `08/2024/HP-LOMBRE` đã hoàn tất thủ tục pháp lý trọn vẹn rồi ạ."
Mai chậm rãi thu dọn hai bản hợp đồng lưu trữ của công ty Hưng Phát, bỏ vào chiếc túi xách da Montblanc. Cô cài nắp cây bút máy Meisterstück lại cái tách thanh gọn, đứng thẳng người dậy.
Daniel cũng đứng dậy theo phép lịch thiệp tối thượng.
Khoảng cách giữa hai người lúc này thu hẹp lại chỉ còn đúng nửa mét.
Mùi hương hoa nhài Tom Ford Jasmin Rouge từ ngực áo lụa xanh pastel của Mai và nốt hương trầm Oud Wood từ ngực áo Daniel lại một lần nữa quấn chặt lấy nhau giữa bầu không khí tĩnh mịch của xưởng vẽ.
Daniel đưa ánh mắt nhìn xuống Mai.
Ánh mắt anh dừng lại ở dải nơ lụa mềm mại màu xanh pastel thắt trước ngực cô, dừng lại ở hõm xương quai xanh trắng ngần lấp ló sau nếp vải lụa tơ tằm, rồi trượt dài xuống bờ môi thoa son MAC Chili đỏ đất đang khẽ mỉm cười.
Một luồng dưỡng khí nghẹt thở lại bóp nghẹt lồng ngực người đàn ông ba mươi chín tuổi.
Ánh mắt Daniel tràn ngập sự si mê cuồng dại, nhưng hai bàn tay anh lại giấu chặt phía sau lưng, các khớp ngón tay co quắp lại trong một sự kiềm chế tàn nhẫn:
Anh khao khát được bước tới một bước, khao khát được chạm tay vào dải nơ lụa mềm mại ấy, khao khát được ôm người đàn bà kiêu kỳ này vào lòng... nhưng chiếc nhẫn cưới bạch kim trên ngón tay trái của cô lại như một bức tường thép vô hình dựng đứng ngăn cách hai người!
Daniel nuốt khan một ngụm nước bọt đặc quánh, giữ nguyên khoảng cách đúng nửa mét, hơi nghiêng người làm cử chỉ tiễn khách:
"Để tôi tiễn cô Mai ra xe."
Mai nhìn thấy rõ mồn một sự giằng xé dữ dội trong đáy mắt của Daniel. Cô nhìn thấy lồng ngực anh đang phập phồng những nhịp thở dồn dập, và cô nhìn thấy bàn tay anh đang siết chặt sau lưng để kìm hãm bản năng đàn ông.
Một nụ cười mỏng manh, sắc lẹm và ngập tràn vẻ đắc thắng thoáng hiện trên khóe môi Mai:
Anh muốn trốn tránh? Anh muốn làm một quý ông đạo đức?
Để xem anh chịu đựng được bao lâu, Trần Hải Đăng!
"Cảm ơn anh Daniel," Mai khẽ gật đầu.
Hai người bước ra tiền sảnh chính của biệt thự L'Ombre.
Tiếng gót giày da cừu mềm mại của Mai nện trên nền sỏi trắng sân vườn: lạo... xạo... lạo... xạo...
Daniel bước đi bên cạnh cô, nhưng anh kiên quyết duy trì khoảng cách đúng nửa mét, giữ gìn sự đoan trang tuyệt đối cho người phụ nữ có gia đình trước mắt cậu trợ lý Hưng và các nhân viên bảo vệ.
Bước xuống bậc tam cấp cổng chính hoa sắt rào hoa giấy số 28 Quốc Hương:
Một chiếc taxi Vinasun màu trắng đã chờ sẵn bên lề đường.
Daniel tiến lên một bước, tự tay mở cánh cửa sau của chiếc xe taxi, khom lưng nâng một bàn tay che chắn mép nóc xe cho Mai bước vào.
"Hợp đồng đã ký xong xuôi. Rất mong được hợp tác tốt đẹp cùng cô Mai trong suốt hai mươi tư tháng thi công dự án Eden," Daniel cất giọng, cố giữ cho âm vực của mình thật khách sáo, chuẩn mực.
"Tôi cũng vậy, anh Daniel. Thứ Hai tuần tới chúng ta sẽ bắt đầu phê duyệt phác thảo ba bức tranh độc bản," Mai đáp, ánh mắt sau gọng kính titan nhìn xoáy thẳng vào đôi mắt hổ phách của anh.
Mai bước vào khoang ghế sau xe taxi.
Phập.
Cánh cửa xe đóng lại. Chiếc taxi từ từ chuyển bánh, trườn qua con hẻm rải đá dăm hướng ra đường lớn.
Mai ngồi ở băng ghế sau.
Theo một phản xạ tự nhiên của trái tim, cô không tựa lưng vào ghế. Mai hơi nghiêng đầu, đưa mắt nhìn chăm chú vào tấm gương chiếu hậu gắn trên trần xe.
Và hình ảnh phản chiếu qua mặt gương chiếu hậu... giáng một đòn chí mạng bóp nghẹt lồng ngực người phụ nữ ba mươi hai tuổi:
Dưới ánh nắng vàng rực rỡ của bán đảo Thảo Điền, trước cánh cổng sắt rào hoa giấy của tòa biệt thự Pháp cổ...
Ngay khi chiếc taxi vừa lăn bánh được hai mươi mét:
Người đàn ông cao lớn 1m82 mang tên Trần Hải Đăng (Daniel) không còn giữ nổi vẻ đĩnh đạc thường ngày nữa!
Anh loạng choạng bước thụt lùi lại, tựa toàn bộ tấm lưng rộng lớn vào cánh cổng sắt. Một tay anh ôm chặt lấy lồng ngực đang co thắt dữ dội, tay kia rút chiếc khăn tay bằng vải lanh màu trắng tinh khôi che chặt lấy miệng!
Toàn thân Daniel run lên bần bật trong một cơn ho khan dữ dội chưa từng thấy!
Chiếc khăn tay trắng trên tay anh rung giật liên hồi theo từng nhịp ho rách thịt, bóng lưng người đàn ông cô độc, quằn quại và run rẩy giữa khoảng sân vườn rợp bóng hoa giấy tím sũng nắng!
Phập.
Trái tim Mai quặn thắt lại một cơn buốt nhói cơ hoành dữ dội.
Đôi mắt sau tròng kính titan của cô mở to, lồng ngực phập phồng những nhịp đập cuồng loạn.
Người đàn ông ấy... đang bị cơn sốt và viêm phổi hành hạ vì chiều hôm kia nhường ô cho mình!
Mai siết chặt hai bàn tay quanh quai chiếc túi xách Montblanc đến mức các khớp ngón tay trắng bệch ra.
Không một giây chần chừ. Bản năng của một người phụ nữ được đánh thức bởi tình yêu bùng cháy dữ dội trong huyết quản.
Mai chồm người về phía trước, cất giọng dứt khoát nện thẳng vào màng nhĩ người tài xế taxi:
"Bác tài! Tấp xe vào lề đường ngay lập tức!"
Mười bốn giờ đúng chiều thứ Năm.
Cái nắng phương Nam sau cơn dông lớn hôm kia đã hoàn toàn rực rỡ trở lại, dát từng vệt sáng chói chang lên những giàn hoa giấy tím biếc dọc con hẻm số 28 đường Quốc Hương, bán đảo Thảo Điền.
Gió từ khúc quanh sông Sài Gòn thổi qua những rặng trúc quân tử trước sân biệt thự Pháp cổ, xào xạc những thanh âm thanh bình, xua tan đi cái oi nồng ba mươi ba độ C ngoài phố thị.
Tiếng gót giày búp bê da cừu mềm mại màu be gót vuông hai phân (2 cm) nện lên những bậc tam cấp bằng đá sa thạch xám dẫn vào sảnh chính Gallery L'Ombre: sột... cộp... sột... cộp...
Mai dừng chân trước cánh cửa gỗ lim hai cánh của xưởng vẽ thực nghiệm phía sau.
Cô đưa bàn tay thon dài lên, khẽ vuốt lại dải nơ lụa tơ tằm mềm mại màu xanh pastel thắt trước cổ áo – dải nơ kiểu Pháp mà sáng nay Hoàng đã đứng sau lưng, run rẩy chạm vào làn da gáy cô để cẩn thận chỉnh trang từng nếp gấp.
Mai hít một hơi sâu. Một thoáng nụ cười mỏng manh, sắc lẹm và ngập tràn quyền uy kiêu hãnh của một Trưởng phòng Kế toán thép thoáng hiện trên khóe môi thoa son MAC Chili đỏ đất.
Cốc... cốc.
Mai gõ nhẹ hai nhịp lên mặt gỗ lim.
"Mời vào."
Giọng nói quen thuộc từ bên trong vọng ra. Nhưng âm vực nam trung Baritone trầm ấm thường ngày của Daniel lúc này bỗng nhiên trầm đục hơn hẳn, phảng phất một ngữ điệu khàn đặc, khô khốc như có một lớp cát mỏng cọ xát nơi thanh quản.
Mai đưa tay đẩy cánh cửa gỗ lim trượt mở.
Két...
Khối không khí bên trong xưởng vẽ rộng hơn một trăm mét vuông lập tức ùa ra bao bọc lấy cô: Mùi dầu lanh ép nguội, mùi nhựa thông tự nhiên thanh khiết, mùi sáp ong ngai ngái, và tầng tầng lớp lớp những nốt hương gỗ trầm hương Tom Ford Oud Wood quen thuộc bốc lên từ chiếc bàn làm việc gỗ phong dài hơn hai mét ở trung tâm gian phòng.
Daniel đang đứng bên cạnh bàn làm việc.
Người đàn ông lai Pháp ba mươi chín tuổi mặc một chiếc áo sơ mi bằng vải linen dệt thô màu xám tro cắt may riêng theo phom dáng cổ điển, hai tay áo xắn cao lên khuỷu để lộ cẳng tay gân guốc màu đồng hun, phối cùng chiếc quần âu màu xanh navy ống đứng. Trên bàn, hai tập hồ sơ hợp đồng thương mại bìa da màu xanh đen dày cộm đã được anh chuẩn bị sẵn bên cạnh chiếc khay bút bằng gỗ sồi.
Nghe tiếng bước chân êm ái của Mai lướt qua sàn gỗ, Daniel từ từ ngẩng đầu lên.
Và ngay khoảnh khắc ấy... cú va chạm thị giác chấn động chính thức bùng nổ!
Khựng lại.
Toàn bộ các chuyển động cơ học trên cơ thể người đàn ông cao lớn 1m82 hoàn toàn đông cứng lại trong tích tắc!
Đôi mắt màu nâu hổ phách sâu thẳm, tĩnh mịch như mặt nước hồ thu ở Paris của Daniel mở to trừng trừng, đồng tử co giật liên hồi, dán chặt vào bóng hình người đàn bà đang bước qua ngưỡng cửa!
Daniel đứng hình mất đúng ba giây đồng hồ!
Trước mắt anh... không còn là người phụ nữ mặc chiếc đầm sơ mi màu be cát kín cổng cao tường mang theo chiếc kẹp tóc kim loại lạnh lẽo của buổi chiều hôm trước.
Mai đứng đó, lộng lẫy và kiêu sa như một bức tranh sơn dầu vừa được gỡ bỏ lớp vải phủ bụi trần:
Chiếc áo sơ mi bằng vải lụa tơ tằm dệt thủ công màu xanh pastel mềm mại như làn nước mùa thu buông rủ êm ái trên làn da thịt trắng ngần. Sắc xanh pastel thanh tao, trang nhã làm bừng sáng toàn bộ vòm xưởng vẽ ngập tràn ánh nắng tự nhiên. Dải nơ lụa thắt kiểu Pháp Lavallière buông hờ hững nơi cổ áo, khéo léo để lộ một vệt da thịt trắng ngần nơi chân cổ và vết lõm sâu thẳm kiêu kỳ nơi hõm xương quai xanh.
Chiếc chân váy bút chì màu đen bằng chất liệu wool pha lụa ôm khít lấy bờ hông nở nang và vòng eo thon gọn thắt đáy lưng ong của người đàn bà ba mươi hai tuổi. Phía sau, vạt váy xẻ tà cao mười centimet để lộ cặp bắp chân thon thả, trắng muốt theo từng nhịp bước.
Và khi Mai bước tới gần chiếc bàn gỗ phong, một nốt hương nước hoa hoàn toàn xa lạ nhưng nồng nàn đến nghẹt thở lập tức xộc thẳng vào khứu giác Daniel:
Nốt hương nước hoa Tom Ford Jasmin Rouge!
Hương hoa nhài đêm đậm đà, quyến rũ, hòa quyện với vị cay ấm của hạt tiêu đen và hổ phách mộc mạc, quét sạch hoàn toàn mùi dầu lanh khô khốc trong xưởng vẽ, tạo thành một luồng từ trường nhục cảm thiêu đốt!
Nuốt khan.
Khúc yết hầu nơi cổ họng Daniel trượt mạnh lên xuống một cú nghẹn ngào, khó nhọc.
Bàn tay phải của người đàn ông ba mươi chín tuổi – bàn tay từng cầm bay trộn màu và vẽ hàng ngàn khung toan bạt – bất giác siết chặt lại thành một nắm đấm giấu vội ra phía sau lưng áo sơ mi linen. Năm đầu ngón tay anh co quắp lại, bấu chặt vào thớ vải để ghìm lại một xung lực bản năng đang chồm dậy dưới tủy sống.
Là một nhà giám tuyển nghệ thuật vốn quen bóc tách cái đẹp, Daniel quá hiểu: Người đàn bà đứng trước mặt anh lúc này không còn là một khách hàng dự toán khô khan nữa. Cô là một tuyệt tác nhục cảm hoàn mỹ đang ở độ chín muồi rực rỡ nhất!
"Chào anh Daniel," Mai cất giọng, âm sắc trong trẻo, đài các và ngọt ngào như một dải lụa: "Rất vui được gặp lại anh đúng hẹn chiều nay."
Daniel giật mình như kẻ vừa choàng tỉnh khỏi một cơn mộng mị.
Anh khẽ nheo mắt lại, cố ép các cơ mặt đang căng cứng phải giãn ra thành một nụ cười điềm đạm, nhưng hai vành tai anh đã ửng đỏ một màu hồng nhạt:
"Chào... chào cô Mai."
Giọng Daniel khàn đặc, nghẹn ứ nơi cuống họng. Anh vội vã lùi lại nửa bước chân, đưa tay làm cử chỉ mời Mai ngồi xuống chiếc ghế bành gỗ phong bọc đệm vải thô quen thuộc:
"Mời cô ngồi. Trưa nay đường Thảo Điền... nắng gắt lắm phải không?"
"Dạ, đường khô ráo và thoáng đãng hơn chiều dông hôm kia rất nhiều anh ạ," Mai mỉm cười nhẹ nhàng.
Cô bước tới, thong thả ngồi xuống chiếc ghế bành êm ái. Tà chân váy bút chì lụa rũ nhẹ theo đường cong cơ thể, đôi chân mang giày da cừu mềm mại khép lại duyên dáng.
Mai đặt chiếc túi xách da Montblanc sang một bên mép bàn. Bằng một cử chỉ thanh lịch và dứt khoát của một người nắm giữ cán cân ngân sách, Mai rút tập hồ sơ pháp lý từ trong cặp còng màu xanh dương đặt lên mặt gỗ phong:
Bản hợp đồng thương mại chính thức in trên giấy hoa văn chống giả màu xanh nhạt gồm bốn bộ gốc:
HỢP ĐỒNG KINH TẾ SỐ: 08/2024/HP-LOMBRE
Dưới ánh đèn spotlight âm trần, dòng chữ định lượng tài chính tối thượng hiện lên rõ mồn một từng chữ số:
TỔNG GIÁ TRỊ GÓI THẦU: 12.000.000.000 đ quad (MƯỜI HAI TỶ ĐỒNG CHẴN)
Mai mở trang điều khoản thanh toán, ngón tay trỏ thon dài gõ nhẹ lên dòng cam kết giải ngân:
"Thưa Giám đốc Daniel. Ban Tổng Giám đốc Hưng Phát đã phê duyệt toàn bộ Biên bản ghi nhớ thẩm định kỹ thuật danh mục toan lanh Bỉ và khung gỗ sồi mà chúng ta ký kết chiều thứ Ba."
Mai ngẩng đầu lên, ánh mắt sau tròng kính titan sắc sảo nhìn thẳng vào đôi mắt màu nâu hổ phách của Daniel:
"Hôm nay, tôi mang sang bản Hợp đồng kinh tế chính thức số `08/2024/HP-LOMBRE`. Theo đúng quy chuẩn quản trị rủi ro dòng tiền và điều khoản bảo lãnh ngân hàng HSBC mà anh đã cung cấp: Ngay sau khi hai bên hoàn tất ký kết và đóng dấu giáp lai chiều nay, Ban Quản lý Tài chính Hưng Phát sẽ thực hiện thủ tục giải ngân tạm ứng đợt 1 với tỷ lệ ba mươi phần trăm (30%) giá trị hợp đồng:"
Số tiền tạm ứng đợt 1: 3.600.000.000 đ quad (Ba tỷ sáu trăm triệu đồng)
"Khoản tiền ba tỷ sáu sẽ được chuyển khoản trực tiếp vào tài khoản doanh nghiệp của Gallery L'Ombre mở tại Ngân hàng HSBC Việt Nam trong vòng bốn mươi tám giờ làm việc."
Một bản thuyết trình tài chính mạch lạc, đanh thép và không để lại một hạt bụi sơ hở nào.
Daniel bước vòng qua mép bàn, kéo chiếc ghế da đối diện ngồi xuống.
Anh nhìn vào tập hồ sơ mười hai tỷ đồng, rồi ngước nhìn người phụ nữ đang ngồi đối diện. Mùi hương hoa nhài Tom Ford Jasmin Rouge từ ngực áo Mai lại một lần nữa phả qua mặt bàn, quấn chặt lấy khứu giác anh, khiến lồng ngực người đàn ông ba mươi chín tuổi lại nảy lên một nhịp co thắt khó nhọc.
"Cảm ơn sự công tâm và tính chuẩn xác tuyệt đối của Trưởng phòng Mai," Daniel cất giọng, âm điệu trầm ấm nhưng khàn đặc.
Đã đến khoảnh khắc xác lập tính pháp lý tối thượng của gói thầu mười hai tỷ đồng.
Mai mở chiếc túi xách da Montblanc đặt bên cạnh.
Bằng những ngón tay thon dài, chuẩn xác và mang trọn vẹn uy quyền của một người giữ tay hòm chìa khóa:
Mai rút ra cây bút máy Montblanc Meisterstück 149 mạ vàng ngòi 14K.
Tách.
Tiếng ren vặn kim loại mạ vàng phát ra một âm thanh thanh gọn, lạnh lùng. Ngòi bút vàng 14K chạm khắc hoa văn số 4810 lấp lánh dưới dải đèn rọi spotlight.
Mai hạ ngòi bút xuống trang cuối cùng của bốn bản hợp đồng kinh tế.
Xoạt... xoẹt... xoạt...
Nét mực đen cao cấp Iroshizuku Take-sumi sâu thẳm lướt êm ái trên mặt giấy in, tạo thành chữ ký sắc bén, góc cạnh và kiêu hãnh của Trần Ngọc Mai: Nét gạch dưới thẳng tắp như một thước thép, đóng đinh sự phê duyệt tài chính chính thức cho gói thầu mười hai tỷ đồng.
Mai chuyển bốn tập hợp đồng xoay một góc một trăm tám mươi độ sang phía Daniel.
Daniel mỉm cười điềm đạm. Anh rút từ túi áo sơ mi linen xám chiếc bút máy Pelikan Souverän M800 sọc xanh đen kinh điển của Đức.
Bằng những ngón tay dài, gân guốc từng cầm bay trộn màu, Daniel ký nét chữ nghiêng bay bổng, phóng khoáng mang đậm dấu ấn nghệ sĩ vào ô Đại diện Bên B: Trần Hải Đăng (Daniel Dang).
Hai chữ ký nằm song song bên cạnh nhau trên trang giấy trắng:
Một chữ ký mực đen góc cạnh, kỷ luật của người đàn bà giữ tiền.
Một chữ ký mực xanh lam uốn lượn, tự do của người đàn ông sáng tạo nghệ thuật.
Trợ lý Lê Gia Hưng đứng nép bên cạnh cửa, nhanh nhẹn bước tới cầm bốn bản hợp đồng cúi đầu: "Em xin phép mang bộ hợp đồng này ra bàn lễ tân đóng dấu mộc đỏ giáp lai của Gallery ạ."
Cạch.
Cánh cửa gỗ lim khép lại êm ái.
Không gian xưởng vẽ rộng hơn một trăm mét vuông lại một lần nữa rơi vào sự tĩnh mịch tuyệt đối, chỉ còn lại hai con người ngồi đối diện nhau qua mặt bàn gỗ phong dài hơn hai mét.
Mai lấy tập chứng từ bàn giao hồ sơ tạm ứng ba tỷ sáu trăm triệu đồng, đưa tay đẩy sang phía Daniel:
"Chứng từ ủy nhiệm chi và xác nhận bảo lãnh tạm ứng của anh đây, anh Daniel..."
Nhưng ngay khoảnh khắc Daniel đưa tay ra đón lấy tập chứng từ...
Khục... khục... khụ!
Một cơn ho khan dữ dội bất ngờ bùng nổ từ sâu trong lồng ngực người đàn ông ba mươi chín tuổi!
Toàn thân Daniel giật nảy lên một nhịp co thắt cơ học. Bờ vai rộng 1m82 của anh co rúm lại, lồng ngực dưới lớp áo linen xám tro phập phồng dữ dội. Anh vội vã xoay nghiêng người sang một bên, rút từ trong túi quần âu ra một chiếc khăn tay bằng vải lanh màu trắng tinh khôi, đưa lên che chặt lấy miệng để ngăn lại những tiếng ho khan nghẹn ngào.
Khụ... khụ... khục...
Cơn ho kéo dài suốt gần nửa phút đồng hồ. Từng âm thanh ho khan trầm đục, khô khốc vang lên rền rĩ giữa không gian xưởng vẽ tĩnh mịch.
Bàn tay cầm chiếc khăn tay trắng của Daniel run lên bần bật. Gương mặt góc cạnh cương nghị của anh trong tích tắc chuyển từ hồng hào sang tái mét, hai hốc mắt sâu hoắm ửng đỏ lên vì thiếu dưỡng khí, vầng trán lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng vì cơn sốt nhẹ đang âm ỉ dưới da thịt.
Mai khựng lại một nhịp thở.
Bàn tay đang cầm chiếc bút máy Montblanc của cô đông cứng giữa không trung.
Đôi mắt sau tròng kính titan của người phụ nữ ba mươi hai tuổi mở to, dán chặt vào bóng hình đang co rúm vì cơn ho của người đàn ông lai Pháp.
Cơn nhiễm lạnh sau mưa.
Một luồng điện buốt nhói chạy dọc sống lưng Mai.
Ký ức của buổi chiều thứ Ba dội về rõ mồn một từng chi tiết:
Chiều hôm ấy, giữa cơn mưa dông nhiệt đới xối xả 50 mm/h tại Thảo Điền... người đàn ông này đã nhìn thấy chiếc nhẫn cưới bạch kim trên tay cô. Anh đã cố tình nghiêng trọn vẹn tán ô đen rộng một mét hai sang phía cô, chấp nhận để toàn bộ nửa bờ vai trái và vạt áo linen của mình phơi trần dưới màn mưa buốt giá suốt gần hai mươi phút đồng hồ!
Anh thà để mình ướt sũng đến run rẩy... chứ nhất quyết giữ khoảng cách một gang tay (20 cm) để bảo vệ phẩm hạnh và sự đoan trang cho cô!
Và hậu quả của sự tử tế cao thượng ấy... lúc này đang phơi bày trần trụi trước mắt cô:
Cơn sốt lạnh và những cơn ho khan rát buốt thanh quản!
Daniel gắng gượng nén tiếng ho xuống. Anh dùng chiếc khăn tay trắng lau nhẹ khóe môi, hít một hơi sâu để ổn định lại nhịp thở rồi từ từ quay người lại đối diện với Mai.
Gương mặt anh vẫn còn hơi nhợt nhạt, nhưng đôi mắt màu nâu hổ phách thì tràn ngập vẻ ái ngại và hối lỗi:
"Tôi... tôi xin lỗi cô Mai. Thất lễ quá."
Giọng Daniel khàn đặc hẳn đi, vỡ vụn thành từng âm tiết đùng đục qua kẽ răng run rẩy:
"Mấy hôm nay thời tiết Sài Gòn chuyển mùa dông gió thất thường... cổ họng tôi hơi bị kích ứng một chút. Mong cô Mai lượng thứ."
Mai ngồi bất động trên chiếc ghế bành êm ái.
Lồng ngực cô quặn thắt lại một cơn đau đớn, xót xa và nghẹn ngào khôn xiết.
Người đàn ông ngốc nghếch này.
Anh ta vẫn cố giấu! Anh ta vẫn dùng cái cớ "thời tiết chuyển mùa" để không làm cô phải mang mặc cảm tội lỗi! Anh không hề kể công rằng chính vì nhường ô che chở cho cô chiều hôm kia mà anh bị nhiễm lạnh!
Sự tử tế đến mức tự hành xác của một quý ông đích thực giáng một đòn chí mạng vào tâm can Mai, làm tan chảy hoàn toàn chút gai nhọn phòng vệ cuối cùng trong lòng người đàn bà ba mươi hai tuổi.
Mai khẽ chớp mắt, cố nén làn nước mỏng đang chực trào ra nơi khóe mi.
Cô nhìn vào chiếc khăn tay trắng trong tay anh, cất giọng dịu dàng, trong trẻo:
"Anh Daniel... giọng anh khàn đặc rồi kìa. Chiều hôm kia anh bị dầm mưa lạnh buốt cả nửa người như thế, về nhà anh không uống thuốc cảm hay trà gừng sao?"
Daniel khẽ khựng lại một nhịp. Đôi mắt hổ phách của anh thoáng qua một tia ngỡ ngàng xen lẫn sự bối rối của một kẻ vừa bị bắt thóp.
Anh khẽ mỉm cười gượng gạo, nhét chiếc khăn tay vào túi quần âu:
"Tôi quen sống một mình ở xưởng vẽ... đôi khi bận việc căng toan bạt nên quên mất việc chăm sóc bản thân. Nhưng không sao đâu cô Mai, uống vài cốc nước ấm là khỏi ngay thôi mà."
Đúng lúc đó, Trợ lý Lê Gia Hưng gõ cửa bước vào, trân trọng đặt hai bộ hợp đồng gốc đã đóng dấu giáp lai đỏ chót lên bàn:
"Dạ anh Daniel, chị Mai, hợp đồng số `08/2024/HP-LOMBRE` đã hoàn tất thủ tục pháp lý trọn vẹn rồi ạ."
Mai chậm rãi thu dọn hai bản hợp đồng lưu trữ của công ty Hưng Phát, bỏ vào chiếc túi xách da Montblanc. Cô cài nắp cây bút máy Meisterstück lại cái tách thanh gọn, đứng thẳng người dậy.
Daniel cũng đứng dậy theo phép lịch thiệp tối thượng.
Khoảng cách giữa hai người lúc này thu hẹp lại chỉ còn đúng nửa mét.
Mùi hương hoa nhài Tom Ford Jasmin Rouge từ ngực áo lụa xanh pastel của Mai và nốt hương trầm Oud Wood từ ngực áo Daniel lại một lần nữa quấn chặt lấy nhau giữa bầu không khí tĩnh mịch của xưởng vẽ.
Daniel đưa ánh mắt nhìn xuống Mai.
Ánh mắt anh dừng lại ở dải nơ lụa mềm mại màu xanh pastel thắt trước ngực cô, dừng lại ở hõm xương quai xanh trắng ngần lấp ló sau nếp vải lụa tơ tằm, rồi trượt dài xuống bờ môi thoa son MAC Chili đỏ đất đang khẽ mỉm cười.
Một luồng dưỡng khí nghẹt thở lại bóp nghẹt lồng ngực người đàn ông ba mươi chín tuổi.
Ánh mắt Daniel tràn ngập sự si mê cuồng dại, nhưng hai bàn tay anh lại giấu chặt phía sau lưng, các khớp ngón tay co quắp lại trong một sự kiềm chế tàn nhẫn:
Anh khao khát được bước tới một bước, khao khát được chạm tay vào dải nơ lụa mềm mại ấy, khao khát được ôm người đàn bà kiêu kỳ này vào lòng... nhưng chiếc nhẫn cưới bạch kim trên ngón tay trái của cô lại như một bức tường thép vô hình dựng đứng ngăn cách hai người!
Daniel nuốt khan một ngụm nước bọt đặc quánh, giữ nguyên khoảng cách đúng nửa mét, hơi nghiêng người làm cử chỉ tiễn khách:
"Để tôi tiễn cô Mai ra xe."
Mai nhìn thấy rõ mồn một sự giằng xé dữ dội trong đáy mắt của Daniel. Cô nhìn thấy lồng ngực anh đang phập phồng những nhịp thở dồn dập, và cô nhìn thấy bàn tay anh đang siết chặt sau lưng để kìm hãm bản năng đàn ông.
Một nụ cười mỏng manh, sắc lẹm và ngập tràn vẻ đắc thắng thoáng hiện trên khóe môi Mai:
Anh muốn trốn tránh? Anh muốn làm một quý ông đạo đức?
Để xem anh chịu đựng được bao lâu, Trần Hải Đăng!
"Cảm ơn anh Daniel," Mai khẽ gật đầu.
Hai người bước ra tiền sảnh chính của biệt thự L'Ombre.
Tiếng gót giày da cừu mềm mại của Mai nện trên nền sỏi trắng sân vườn: lạo... xạo... lạo... xạo...
Daniel bước đi bên cạnh cô, nhưng anh kiên quyết duy trì khoảng cách đúng nửa mét, giữ gìn sự đoan trang tuyệt đối cho người phụ nữ có gia đình trước mắt cậu trợ lý Hưng và các nhân viên bảo vệ.
Bước xuống bậc tam cấp cổng chính hoa sắt rào hoa giấy số 28 Quốc Hương:
Một chiếc taxi Vinasun màu trắng đã chờ sẵn bên lề đường.
Daniel tiến lên một bước, tự tay mở cánh cửa sau của chiếc xe taxi, khom lưng nâng một bàn tay che chắn mép nóc xe cho Mai bước vào.
"Hợp đồng đã ký xong xuôi. Rất mong được hợp tác tốt đẹp cùng cô Mai trong suốt hai mươi tư tháng thi công dự án Eden," Daniel cất giọng, cố giữ cho âm vực của mình thật khách sáo, chuẩn mực.
"Tôi cũng vậy, anh Daniel. Thứ Hai tuần tới chúng ta sẽ bắt đầu phê duyệt phác thảo ba bức tranh độc bản," Mai đáp, ánh mắt sau gọng kính titan nhìn xoáy thẳng vào đôi mắt hổ phách của anh.
Mai bước vào khoang ghế sau xe taxi.
Phập.
Cánh cửa xe đóng lại. Chiếc taxi từ từ chuyển bánh, trườn qua con hẻm rải đá dăm hướng ra đường lớn.
Mai ngồi ở băng ghế sau.
Theo một phản xạ tự nhiên của trái tim, cô không tựa lưng vào ghế. Mai hơi nghiêng đầu, đưa mắt nhìn chăm chú vào tấm gương chiếu hậu gắn trên trần xe.
Và hình ảnh phản chiếu qua mặt gương chiếu hậu... giáng một đòn chí mạng bóp nghẹt lồng ngực người phụ nữ ba mươi hai tuổi:
Dưới ánh nắng vàng rực rỡ của bán đảo Thảo Điền, trước cánh cổng sắt rào hoa giấy của tòa biệt thự Pháp cổ...
Ngay khi chiếc taxi vừa lăn bánh được hai mươi mét:
Người đàn ông cao lớn 1m82 mang tên Trần Hải Đăng (Daniel) không còn giữ nổi vẻ đĩnh đạc thường ngày nữa!
Anh loạng choạng bước thụt lùi lại, tựa toàn bộ tấm lưng rộng lớn vào cánh cổng sắt. Một tay anh ôm chặt lấy lồng ngực đang co thắt dữ dội, tay kia rút chiếc khăn tay bằng vải lanh màu trắng tinh khôi che chặt lấy miệng!
Toàn thân Daniel run lên bần bật trong một cơn ho khan dữ dội chưa từng thấy!
Chiếc khăn tay trắng trên tay anh rung giật liên hồi theo từng nhịp ho rách thịt, bóng lưng người đàn ông cô độc, quằn quại và run rẩy giữa khoảng sân vườn rợp bóng hoa giấy tím sũng nắng!
Phập.
Trái tim Mai quặn thắt lại một cơn buốt nhói cơ hoành dữ dội.
Đôi mắt sau tròng kính titan của cô mở to, lồng ngực phập phồng những nhịp đập cuồng loạn.
Người đàn ông ấy... đang bị cơn sốt và viêm phổi hành hạ vì chiều hôm kia nhường ô cho mình!
Mai siết chặt hai bàn tay quanh quai chiếc túi xách Montblanc đến mức các khớp ngón tay trắng bệch ra.
Không một giây chần chừ. Bản năng của một người phụ nữ được đánh thức bởi tình yêu bùng cháy dữ dội trong huyết quản.
Mai chồm người về phía trước, cất giọng dứt khoát nện thẳng vào màng nhĩ người tài xế taxi:
"Bác tài! Tấp xe vào lề đường ngay lập tức!"



