Ranh giới giữa được và mất rất mong manh, đôi khi không có được thứ gì đó mình cho là quan trọng không thể gọi là mất mà phải gọi là từ bỏ. Từ bỏ những thứ không thuộc về mình, không phải của mình là một điều đau đớn và tuyệt vọng. Tuy nhiên, đó cũng là niềm vui, là may mắn khi bạn biết tỉnh ngộ, biết cách thoát ra khỏi những chiếc gai đang ngày càng siết chặt mình khi cứ cố níu giữ những thứ không phải là của mình. Hãy lắng nghe tiếng lòng của những người cùng hoàn cảnh với bạn, họ đã mạnh mẽ vượt qua bản thân mình như thế nào để chấp nhận từ bỏ những thứ không thuộc về mình. Chấp nhận buông tay....lắng nghe và lấy làm động lực!
11. Ta nên biết chấp nhận và học cách chấp nhận. Chấp nhận rằng sống là có được có mất, có gặp gỡ, có chia ly, có yêu thương, có quên lãng. Cuộc đời còn mênh mông lắm, biển người còn rộng vô cùng. Tâm đôi khi nên tĩnh lặng trước dòng đời quá biến động. Ngày hôm nay sẽ là ngày hôm qua, ngày mai cũng sẽ là ngày hôm qua. Cứ vui mà sống!
12. Cái gì thuộc về bạn dù thế nào nó cũng sẽ ở bên bạn. Cái gì không thuộc về bạn, dù cố giữ thì nó lại càng xa. Đôi khi những gì bạn nên làm là để tất cả mọi thứ diễn ra theo cách tự nhiên nhất.
13. Đừng cố níu giữ những gì xa tầm với, mây của trời cứ để gió cuốn đi.
14. Họ tốt như thế nào không quan trọng, bởi vì những thứ đó không thuộc về bạn. Họ tốt với bạn như thế nào mới là điều quan trọng, bởi những thứ đó mới thuộc về bạn.
15. Những người khó buông bỏ nhất lại là những người chưa từng thuộc về mình.
16. Đừng đau khổ, hãy gạt đi nước mắt và buông bỏ những thứ ấy. Bởi vốn dĩ họ có thuộc về bạn đâu.
17. Yêu mộ người không yêu mình, quan tâm một người không chú ý đến mình cũng giống như tự mình lấy dao cắt vào da thịt mình. Chỉ mỗi mình tổn thương… Thôi thì buông bỏ mà sống tiếp.
18. Có những thứ mất đi rồi ta mới cảm thấy hối tiếc vì đã không biết trân trọng. Nhưng có những thứ mất đi rồi ta mới nhẹ nhõm nhận ra: Đáng lẽ ta phải từ bỏ nó từ lâu lắm rồi.
19. Khi không còn vị trí đặc biệt trong lòng ai đó, tốt nhất nên chọn cách im lặng và ra đi.
20. Đừng suy nghĩ quá nhiều về một người không nghĩ về bạn. Chỉ hao tâm tổn sức mỗi bạn mà thôi.
.....to be continue
11. Ta nên biết chấp nhận và học cách chấp nhận. Chấp nhận rằng sống là có được có mất, có gặp gỡ, có chia ly, có yêu thương, có quên lãng. Cuộc đời còn mênh mông lắm, biển người còn rộng vô cùng. Tâm đôi khi nên tĩnh lặng trước dòng đời quá biến động. Ngày hôm nay sẽ là ngày hôm qua, ngày mai cũng sẽ là ngày hôm qua. Cứ vui mà sống!
12. Cái gì thuộc về bạn dù thế nào nó cũng sẽ ở bên bạn. Cái gì không thuộc về bạn, dù cố giữ thì nó lại càng xa. Đôi khi những gì bạn nên làm là để tất cả mọi thứ diễn ra theo cách tự nhiên nhất.
13. Đừng cố níu giữ những gì xa tầm với, mây của trời cứ để gió cuốn đi.
14. Họ tốt như thế nào không quan trọng, bởi vì những thứ đó không thuộc về bạn. Họ tốt với bạn như thế nào mới là điều quan trọng, bởi những thứ đó mới thuộc về bạn.
15. Những người khó buông bỏ nhất lại là những người chưa từng thuộc về mình.
16. Đừng đau khổ, hãy gạt đi nước mắt và buông bỏ những thứ ấy. Bởi vốn dĩ họ có thuộc về bạn đâu.
17. Yêu mộ người không yêu mình, quan tâm một người không chú ý đến mình cũng giống như tự mình lấy dao cắt vào da thịt mình. Chỉ mỗi mình tổn thương… Thôi thì buông bỏ mà sống tiếp.
18. Có những thứ mất đi rồi ta mới cảm thấy hối tiếc vì đã không biết trân trọng. Nhưng có những thứ mất đi rồi ta mới nhẹ nhõm nhận ra: Đáng lẽ ta phải từ bỏ nó từ lâu lắm rồi.
19. Khi không còn vị trí đặc biệt trong lòng ai đó, tốt nhất nên chọn cách im lặng và ra đi.
20. Đừng suy nghĩ quá nhiều về một người không nghĩ về bạn. Chỉ hao tâm tổn sức mỗi bạn mà thôi.
.....to be continue
Chỉnh sửa cuối:




Gì cha
Đù vậy là cũng rảnh quá ha...viết gì cho nó vui vẻ cuộc đời đi má