CHƯƠNG 1: ĐÊM ĐẦU TIÊN
Xe khách dừng lại ở bến lúc gần bốn giờ chiều, và thứ đầu tiên đập vào An không phải là cảnh, mà là mùi. Mùi khói xe trộn với mùi đồ ăn chiên rán từ mấy gánh hàng rong, trộn thêm hơi nóng bốc lên từ mặt đường nhựa. Ở quê, nắng gắt nhưng có gió biển thổi qua, còn ở đây nắng như bị nhốt lại giữa những bức tường bê tông, không chỗ nào để thoát.
Cô đứng một lúc trước khi dám kéo cái vali cũ xuống. Người ta chen qua chen lại, tài xế la ó gọi khách, một bà cụ bán vé số dúi vào tay ai đó tờ vé rồi quay ngoắt sang người khác. Không ai để ý đến một đứa con gái đứng chôn chân giữa bến xe với cái ba lô đeo trước ngực, cái vali kéo lệch một bánh.
Tốt. An tự nhủ. Không ai để ý nghĩa là không ai biết mình đang sợ.
Cô tra địa chỉ ký túc xá trên điện thoại, rồi đi bộ ra chỗ xe ôm đứng đợi, mặc cả một hồi cho đỡ bị chặt chém mẹ đã dặn đi dặn lại chuyện này qua điện thoại, giọng lo lắng hơn cả lúc dặn An giữ gìn sức khỏe.
Ký túc xá nằm sâu trong một con đường nhỏ, tường quét vôi đã ngả màu, hành lang tối om dù mới hơn bốn giờ chiều. An leo ba tầng cầu thang, vai đau nhừ vì cái ba lô, đến trước cửa phòng B305 thì đứng thở một lúc mới gõ.
Không ai trả lời. Cô đẩy cửa, cửa không khóa.
Bên trong là tám cái giường tầng, một nửa đã có người ở, quần áo phơi ngổn ngang trên dây căng ngang phòng, một cái quạt trần kêu è è quay chậm rãi như đang cân nhắc có nên hỏng luôn không. Mùi dầu gió, mùi mì gói, mùi ẩm của quần áo chưa khô hẳn.
An đứng giữa phòng, không biết giường nào là của mình.
Ê, mày mới tới hả?
Giọng con gái vang lên từ góc phòng, sau đó là một cái đầu ló ra từ sau tấm rèm ngăn giường tầng. Con bé tóc buộc cao, mặt còn dính tí kem chống nắng chưa lau hết, nhìn An từ đầu đến chân bằng ánh mắt không giấu giếm tò mò.
Ừ. An gật. An. Mình tên An.
Tuệ Nhi. Giường mày là cái sát cửa sổ đó, tầng dưới. Tao ở cạnh mày nè.
Tuệ Nhi nói giọng miền Trung, không hẳn giống quê An nhưng đủ gần để An thấy bớt lạc lõng một chút. Cô nhảy khỏi giường, xắn tay áo lên như sắp làm gì đó lớn lao, rồi chỉ đơn giản là giúp An khiêng cái vali qua đống dép lê vứt lung tung dưới sàn.
Tỉnh nào?
Quảng... An định nói tên huyện, rồi thôi, nói gọn tên tỉnh cho dễ. Miền Trung.
Biết ngay mà, nghe giọng là biết liền. Tao cũng miền Trung, khác tỉnh thôi. Tuệ Nhi cười, để lộ cái răng khểnh. Yên tâm, ở đây tụi nó dễ thương, trừ cái con Thư ngủ ngáy như kéo cưa, tối mày sẽ biết.
An bật cười, tiếng cười đầu tiên kể từ lúc bước chân xuống xe.
Buổi tối, sau khi dọn xong đồ cũng chẳng có bao nhiêu để dọn, vài bộ quần áo, ít sách vở, một cuốn sổ mẹ mua tặng ngày An đậu đại học với dòng chữ viết tay ở trang đầu mà An chưa dám đọc lại lần hai cả phòng kéo nhau xuống căng tin ăn cơm.
An ngồi nghe các bạn cùng phòng nói chuyện, phần lớn không hiểu hết những cái tên quán xá, những từ viết tắt tên đường mà tụi nó nhắc tới như thể ai cũng phải biết. Cô gật gù, thỉnh thoảng cười theo, trong đầu thầm ghi nhớ: đường này, món kia, giá đó.
Có một khoảnh khắc, khi câu chuyện chuyển sang học phí học kỳ tới, An nghe loáng thoáng con số mà mấy đứa kia than thở, rồi im lặng. Con số đó không nhỏ. Và đó còn chưa tính tiền trọ, tiền ăn, tiền sách.
Cô nhớ lại buổi tối trước ngày lên xe, mẹ ngồi đếm tiền dưới ánh đèn dây tóc, xếp từng tờ vào bao thư, tay run run không phải vì lạnh.
Đủ không mẹ?
Đủ. Đủ mà. Con lên đó ăn uống đàng hoàng, đừng có nhịn.
An biết thừa số tiền đó không đủ cho một học kỳ, chứ đừng nói bốn năm. Nhưng cô gật đầu, nói con biết rồi, giọng chắc như thể mọi thứ đã được tính toán kỹ càng.
Giờ ngồi giữa căng tin ồn ào, nghe người ta than thở về học phí như một chuyện đương nhiên phải lo, An thấy cái gánh nặng đó lần đầu tiên có hình dạng cụ thể, không còn là một nỗi lo mơ hồ nữa.
Phải tìm việc làm thêm. Càng sớm càng tốt.
Đêm đó, sau khi đèn phòng đã tắt, tiếng ngáy của con bé tên Thư quả nhiên vang lên đều đặn như Tuệ Nhi nói, An trở mình mãi không ngủ được. Không phải vì tiếng ngáy. Vì một cảm giác gì đó cứ chèn ngang lồng ngực, không hẳn buồn, không hẳn sợ, mà là thứ cảm giác đứng giữa một nơi quá rộng và nhận ra mình bé đến mức nào.
Cô lặng lẽ trèo xuống giường, khoác thêm cái áo mỏng, đi ra ban công cuối dãy hành lang nơi ban ngày phơi đầy quần áo, giờ chỉ còn vài cái móc trống đung đưa trong gió.
Từ đây có thể nhìn xuống sân trường, thấy ánh đèn cao áp vàng vọt, xa hơn nữa là ánh sáng của thành phố trải dài không có điểm dừng, khác hẳn cái thị trấn của An, nơi qua chín giờ tối là đường xá đã vắng tanh, chỉ còn tiếng côn trùng kêu.
Ở đây không có côn trùng kêu. Chỉ có tiếng xe cộ rì rầm không bao giờ dứt, như thể cả thành phố này không biết ngủ là gì.
An đứng đó khá lâu, hai tay bám vào lan can sắt đã hoen gỉ, để gió đêm không mát như gió biển quê cô, mà đặc quánh hơi nóng còn sót lại của mặt đường ban ngày tạt vào mặt.
Cô nghĩ về mẹ, về bao thư tiền xếp gọn gàng, về con số học phí vừa nghe lỏm được, về cái tên trường đại học mà cô đã mất ba năm cấp ba để mơ tới.
Mười chín tuổi. Một mình. Không quen ai ngoài mấy đứa bạn cùng phòng mới gặp được vài tiếng.
An hít một hơi thật sâu, kiểu hít thở người ta hay làm trong phim khi muốn tự trấn an mình, dù chẳng biết có tác dụng thật hay không.
Mình sẽ ổn thôi. Cô nói thành tiếng, rất khẽ, đủ để chỉ mình nghe thấy.
Thành phố phía dưới không trả lời. Nó cứ sáng đèn, cứ ồn ào, dửng dưng như đã chứng kiến hàng ngàn đứa con gái đứng ở đúng vị trí này, nói đúng câu này, trong hàng chục năm qua.
An không biết điều đó. Cô chỉ biết đêm nay là đêm đầu tiên, và ngày mai, việc đầu tiên cô phải làm không phải là đi học, mà là đi tìm một chỗ làm thêm.
Cô quay vào phòng, nhẹ nhàng trèo lên giường, kéo chăn qua vai dù trời không lạnh chỉ vì cần một thứ gì đó bao bọc lấy mình. Trước khi ngủ thiếp đi, cô còn kịp lấy điện thoại, gõ vội vào ô tìm kiếm: "việc làm thêm sinh viên quận Bình Thạnh gần trường".
Danh sách kết quả hiện ra dài dằng dặc. An chọn đại một dòng có vẻ gần ký túc xá nhất, lưu địa chỉ lại, rồi tắt màn hình.
Ngoài kia, thành phố vẫn thức.
Xe khách dừng lại ở bến lúc gần bốn giờ chiều, và thứ đầu tiên đập vào An không phải là cảnh, mà là mùi. Mùi khói xe trộn với mùi đồ ăn chiên rán từ mấy gánh hàng rong, trộn thêm hơi nóng bốc lên từ mặt đường nhựa. Ở quê, nắng gắt nhưng có gió biển thổi qua, còn ở đây nắng như bị nhốt lại giữa những bức tường bê tông, không chỗ nào để thoát.
Cô đứng một lúc trước khi dám kéo cái vali cũ xuống. Người ta chen qua chen lại, tài xế la ó gọi khách, một bà cụ bán vé số dúi vào tay ai đó tờ vé rồi quay ngoắt sang người khác. Không ai để ý đến một đứa con gái đứng chôn chân giữa bến xe với cái ba lô đeo trước ngực, cái vali kéo lệch một bánh.
Tốt. An tự nhủ. Không ai để ý nghĩa là không ai biết mình đang sợ.
Cô tra địa chỉ ký túc xá trên điện thoại, rồi đi bộ ra chỗ xe ôm đứng đợi, mặc cả một hồi cho đỡ bị chặt chém mẹ đã dặn đi dặn lại chuyện này qua điện thoại, giọng lo lắng hơn cả lúc dặn An giữ gìn sức khỏe.
Ký túc xá nằm sâu trong một con đường nhỏ, tường quét vôi đã ngả màu, hành lang tối om dù mới hơn bốn giờ chiều. An leo ba tầng cầu thang, vai đau nhừ vì cái ba lô, đến trước cửa phòng B305 thì đứng thở một lúc mới gõ.
Không ai trả lời. Cô đẩy cửa, cửa không khóa.
Bên trong là tám cái giường tầng, một nửa đã có người ở, quần áo phơi ngổn ngang trên dây căng ngang phòng, một cái quạt trần kêu è è quay chậm rãi như đang cân nhắc có nên hỏng luôn không. Mùi dầu gió, mùi mì gói, mùi ẩm của quần áo chưa khô hẳn.
An đứng giữa phòng, không biết giường nào là của mình.
Ê, mày mới tới hả?
Giọng con gái vang lên từ góc phòng, sau đó là một cái đầu ló ra từ sau tấm rèm ngăn giường tầng. Con bé tóc buộc cao, mặt còn dính tí kem chống nắng chưa lau hết, nhìn An từ đầu đến chân bằng ánh mắt không giấu giếm tò mò.
Ừ. An gật. An. Mình tên An.
Tuệ Nhi. Giường mày là cái sát cửa sổ đó, tầng dưới. Tao ở cạnh mày nè.
Tuệ Nhi nói giọng miền Trung, không hẳn giống quê An nhưng đủ gần để An thấy bớt lạc lõng một chút. Cô nhảy khỏi giường, xắn tay áo lên như sắp làm gì đó lớn lao, rồi chỉ đơn giản là giúp An khiêng cái vali qua đống dép lê vứt lung tung dưới sàn.
Tỉnh nào?
Quảng... An định nói tên huyện, rồi thôi, nói gọn tên tỉnh cho dễ. Miền Trung.
Biết ngay mà, nghe giọng là biết liền. Tao cũng miền Trung, khác tỉnh thôi. Tuệ Nhi cười, để lộ cái răng khểnh. Yên tâm, ở đây tụi nó dễ thương, trừ cái con Thư ngủ ngáy như kéo cưa, tối mày sẽ biết.
An bật cười, tiếng cười đầu tiên kể từ lúc bước chân xuống xe.
Buổi tối, sau khi dọn xong đồ cũng chẳng có bao nhiêu để dọn, vài bộ quần áo, ít sách vở, một cuốn sổ mẹ mua tặng ngày An đậu đại học với dòng chữ viết tay ở trang đầu mà An chưa dám đọc lại lần hai cả phòng kéo nhau xuống căng tin ăn cơm.
An ngồi nghe các bạn cùng phòng nói chuyện, phần lớn không hiểu hết những cái tên quán xá, những từ viết tắt tên đường mà tụi nó nhắc tới như thể ai cũng phải biết. Cô gật gù, thỉnh thoảng cười theo, trong đầu thầm ghi nhớ: đường này, món kia, giá đó.
Có một khoảnh khắc, khi câu chuyện chuyển sang học phí học kỳ tới, An nghe loáng thoáng con số mà mấy đứa kia than thở, rồi im lặng. Con số đó không nhỏ. Và đó còn chưa tính tiền trọ, tiền ăn, tiền sách.
Cô nhớ lại buổi tối trước ngày lên xe, mẹ ngồi đếm tiền dưới ánh đèn dây tóc, xếp từng tờ vào bao thư, tay run run không phải vì lạnh.
Đủ không mẹ?
Đủ. Đủ mà. Con lên đó ăn uống đàng hoàng, đừng có nhịn.
An biết thừa số tiền đó không đủ cho một học kỳ, chứ đừng nói bốn năm. Nhưng cô gật đầu, nói con biết rồi, giọng chắc như thể mọi thứ đã được tính toán kỹ càng.
Giờ ngồi giữa căng tin ồn ào, nghe người ta than thở về học phí như một chuyện đương nhiên phải lo, An thấy cái gánh nặng đó lần đầu tiên có hình dạng cụ thể, không còn là một nỗi lo mơ hồ nữa.
Phải tìm việc làm thêm. Càng sớm càng tốt.
Đêm đó, sau khi đèn phòng đã tắt, tiếng ngáy của con bé tên Thư quả nhiên vang lên đều đặn như Tuệ Nhi nói, An trở mình mãi không ngủ được. Không phải vì tiếng ngáy. Vì một cảm giác gì đó cứ chèn ngang lồng ngực, không hẳn buồn, không hẳn sợ, mà là thứ cảm giác đứng giữa một nơi quá rộng và nhận ra mình bé đến mức nào.
Cô lặng lẽ trèo xuống giường, khoác thêm cái áo mỏng, đi ra ban công cuối dãy hành lang nơi ban ngày phơi đầy quần áo, giờ chỉ còn vài cái móc trống đung đưa trong gió.
Từ đây có thể nhìn xuống sân trường, thấy ánh đèn cao áp vàng vọt, xa hơn nữa là ánh sáng của thành phố trải dài không có điểm dừng, khác hẳn cái thị trấn của An, nơi qua chín giờ tối là đường xá đã vắng tanh, chỉ còn tiếng côn trùng kêu.
Ở đây không có côn trùng kêu. Chỉ có tiếng xe cộ rì rầm không bao giờ dứt, như thể cả thành phố này không biết ngủ là gì.
An đứng đó khá lâu, hai tay bám vào lan can sắt đã hoen gỉ, để gió đêm không mát như gió biển quê cô, mà đặc quánh hơi nóng còn sót lại của mặt đường ban ngày tạt vào mặt.
Cô nghĩ về mẹ, về bao thư tiền xếp gọn gàng, về con số học phí vừa nghe lỏm được, về cái tên trường đại học mà cô đã mất ba năm cấp ba để mơ tới.
Mười chín tuổi. Một mình. Không quen ai ngoài mấy đứa bạn cùng phòng mới gặp được vài tiếng.
An hít một hơi thật sâu, kiểu hít thở người ta hay làm trong phim khi muốn tự trấn an mình, dù chẳng biết có tác dụng thật hay không.
Mình sẽ ổn thôi. Cô nói thành tiếng, rất khẽ, đủ để chỉ mình nghe thấy.
Thành phố phía dưới không trả lời. Nó cứ sáng đèn, cứ ồn ào, dửng dưng như đã chứng kiến hàng ngàn đứa con gái đứng ở đúng vị trí này, nói đúng câu này, trong hàng chục năm qua.
An không biết điều đó. Cô chỉ biết đêm nay là đêm đầu tiên, và ngày mai, việc đầu tiên cô phải làm không phải là đi học, mà là đi tìm một chỗ làm thêm.
Cô quay vào phòng, nhẹ nhàng trèo lên giường, kéo chăn qua vai dù trời không lạnh chỉ vì cần một thứ gì đó bao bọc lấy mình. Trước khi ngủ thiếp đi, cô còn kịp lấy điện thoại, gõ vội vào ô tìm kiếm: "việc làm thêm sinh viên quận Bình Thạnh gần trường".
Danh sách kết quả hiện ra dài dằng dặc. An chọn đại một dòng có vẻ gần ký túc xá nhất, lưu địa chỉ lại, rồi tắt màn hình.
Ngoài kia, thành phố vẫn thức.



