Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Truyện Sex VÙNG XÁM TÌNH YÊU (Cheating...)

Lượt xem: 578

rongnho2709

Tập Tành Ăn Chơi
3/2/22
227
154
43
Nha Trang, Khánh Hoà
VND
0
Tín dụng
769
CHƯƠNG 1: ĐÊM ĐẦU TIÊN


Xe khách dừng lại ở bến lúc gần bốn giờ chiều, và thứ đầu tiên đập vào An không phải là cảnh, mà là mùi. Mùi khói xe trộn với mùi đồ ăn chiên rán từ mấy gánh hàng rong, trộn thêm hơi nóng bốc lên từ mặt đường nhựa. Ở quê, nắng gắt nhưng có gió biển thổi qua, còn ở đây nắng như bị nhốt lại giữa những bức tường bê tông, không chỗ nào để thoát.

Cô đứng một lúc trước khi dám kéo cái vali cũ xuống. Người ta chen qua chen lại, tài xế la ó gọi khách, một bà cụ bán vé số dúi vào tay ai đó tờ vé rồi quay ngoắt sang người khác. Không ai để ý đến một đứa con gái đứng chôn chân giữa bến xe với cái ba lô đeo trước ngực, cái vali kéo lệch một bánh.

Tốt. An tự nhủ. Không ai để ý nghĩa là không ai biết mình đang sợ.

Cô tra địa chỉ ký túc xá trên điện thoại, rồi đi bộ ra chỗ xe ôm đứng đợi, mặc cả một hồi cho đỡ bị chặt chém mẹ đã dặn đi dặn lại chuyện này qua điện thoại, giọng lo lắng hơn cả lúc dặn An giữ gìn sức khỏe.



Ký túc xá nằm sâu trong một con đường nhỏ, tường quét vôi đã ngả màu, hành lang tối om dù mới hơn bốn giờ chiều. An leo ba tầng cầu thang, vai đau nhừ vì cái ba lô, đến trước cửa phòng B305 thì đứng thở một lúc mới gõ.

Không ai trả lời. Cô đẩy cửa, cửa không khóa.

Bên trong là tám cái giường tầng, một nửa đã có người ở, quần áo phơi ngổn ngang trên dây căng ngang phòng, một cái quạt trần kêu è è quay chậm rãi như đang cân nhắc có nên hỏng luôn không. Mùi dầu gió, mùi mì gói, mùi ẩm của quần áo chưa khô hẳn.

An đứng giữa phòng, không biết giường nào là của mình.

Ê, mày mới tới hả?

Giọng con gái vang lên từ góc phòng, sau đó là một cái đầu ló ra từ sau tấm rèm ngăn giường tầng. Con bé tóc buộc cao, mặt còn dính tí kem chống nắng chưa lau hết, nhìn An từ đầu đến chân bằng ánh mắt không giấu giếm tò mò.

Ừ. An gật. An. Mình tên An.

Tuệ Nhi. Giường mày là cái sát cửa sổ đó, tầng dưới. Tao ở cạnh mày nè.

Tuệ Nhi nói giọng miền Trung, không hẳn giống quê An nhưng đủ gần để An thấy bớt lạc lõng một chút. Cô nhảy khỏi giường, xắn tay áo lên như sắp làm gì đó lớn lao, rồi chỉ đơn giản là giúp An khiêng cái vali qua đống dép lê vứt lung tung dưới sàn.

Tỉnh nào?

Quảng... An định nói tên huyện, rồi thôi, nói gọn tên tỉnh cho dễ. Miền Trung.

Biết ngay mà, nghe giọng là biết liền. Tao cũng miền Trung, khác tỉnh thôi. Tuệ Nhi cười, để lộ cái răng khểnh. Yên tâm, ở đây tụi nó dễ thương, trừ cái con Thư ngủ ngáy như kéo cưa, tối mày sẽ biết.

An bật cười, tiếng cười đầu tiên kể từ lúc bước chân xuống xe.



Buổi tối, sau khi dọn xong đồ cũng chẳng có bao nhiêu để dọn, vài bộ quần áo, ít sách vở, một cuốn sổ mẹ mua tặng ngày An đậu đại học với dòng chữ viết tay ở trang đầu mà An chưa dám đọc lại lần hai cả phòng kéo nhau xuống căng tin ăn cơm.

An ngồi nghe các bạn cùng phòng nói chuyện, phần lớn không hiểu hết những cái tên quán xá, những từ viết tắt tên đường mà tụi nó nhắc tới như thể ai cũng phải biết. Cô gật gù, thỉnh thoảng cười theo, trong đầu thầm ghi nhớ: đường này, món kia, giá đó.

Có một khoảnh khắc, khi câu chuyện chuyển sang học phí học kỳ tới, An nghe loáng thoáng con số mà mấy đứa kia than thở, rồi im lặng. Con số đó không nhỏ. Và đó còn chưa tính tiền trọ, tiền ăn, tiền sách.

Cô nhớ lại buổi tối trước ngày lên xe, mẹ ngồi đếm tiền dưới ánh đèn dây tóc, xếp từng tờ vào bao thư, tay run run không phải vì lạnh.

Đủ không mẹ?

Đủ. Đủ mà. Con lên đó ăn uống đàng hoàng, đừng có nhịn.

An biết thừa số tiền đó không đủ cho một học kỳ, chứ đừng nói bốn năm. Nhưng cô gật đầu, nói con biết rồi, giọng chắc như thể mọi thứ đã được tính toán kỹ càng.

Giờ ngồi giữa căng tin ồn ào, nghe người ta than thở về học phí như một chuyện đương nhiên phải lo, An thấy cái gánh nặng đó lần đầu tiên có hình dạng cụ thể, không còn là một nỗi lo mơ hồ nữa.

Phải tìm việc làm thêm. Càng sớm càng tốt.



Đêm đó, sau khi đèn phòng đã tắt, tiếng ngáy của con bé tên Thư quả nhiên vang lên đều đặn như Tuệ Nhi nói, An trở mình mãi không ngủ được. Không phải vì tiếng ngáy. Vì một cảm giác gì đó cứ chèn ngang lồng ngực, không hẳn buồn, không hẳn sợ, mà là thứ cảm giác đứng giữa một nơi quá rộng và nhận ra mình bé đến mức nào.

Cô lặng lẽ trèo xuống giường, khoác thêm cái áo mỏng, đi ra ban công cuối dãy hành lang nơi ban ngày phơi đầy quần áo, giờ chỉ còn vài cái móc trống đung đưa trong gió.

Từ đây có thể nhìn xuống sân trường, thấy ánh đèn cao áp vàng vọt, xa hơn nữa là ánh sáng của thành phố trải dài không có điểm dừng, khác hẳn cái thị trấn của An, nơi qua chín giờ tối là đường xá đã vắng tanh, chỉ còn tiếng côn trùng kêu.

Ở đây không có côn trùng kêu. Chỉ có tiếng xe cộ rì rầm không bao giờ dứt, như thể cả thành phố này không biết ngủ là gì.

An đứng đó khá lâu, hai tay bám vào lan can sắt đã hoen gỉ, để gió đêm không mát như gió biển quê cô, mà đặc quánh hơi nóng còn sót lại của mặt đường ban ngày tạt vào mặt.

Cô nghĩ về mẹ, về bao thư tiền xếp gọn gàng, về con số học phí vừa nghe lỏm được, về cái tên trường đại học mà cô đã mất ba năm cấp ba để mơ tới.

Mười chín tuổi. Một mình. Không quen ai ngoài mấy đứa bạn cùng phòng mới gặp được vài tiếng.

An hít một hơi thật sâu, kiểu hít thở người ta hay làm trong phim khi muốn tự trấn an mình, dù chẳng biết có tác dụng thật hay không.

Mình sẽ ổn thôi. Cô nói thành tiếng, rất khẽ, đủ để chỉ mình nghe thấy.

Thành phố phía dưới không trả lời. Nó cứ sáng đèn, cứ ồn ào, dửng dưng như đã chứng kiến hàng ngàn đứa con gái đứng ở đúng vị trí này, nói đúng câu này, trong hàng chục năm qua.

An không biết điều đó. Cô chỉ biết đêm nay là đêm đầu tiên, và ngày mai, việc đầu tiên cô phải làm không phải là đi học, mà là đi tìm một chỗ làm thêm.

Cô quay vào phòng, nhẹ nhàng trèo lên giường, kéo chăn qua vai dù trời không lạnh chỉ vì cần một thứ gì đó bao bọc lấy mình. Trước khi ngủ thiếp đi, cô còn kịp lấy điện thoại, gõ vội vào ô tìm kiếm: "việc làm thêm sinh viên quận Bình Thạnh gần trường".

Danh sách kết quả hiện ra dài dằng dặc. An chọn đại một dòng có vẻ gần ký túc xá nhất, lưu địa chỉ lại, rồi tắt màn hình.

Ngoài kia, thành phố vẫn thức.
 

rongnho2709

Tập Tành Ăn Chơi
3/2/22
227
154
43
Nha Trang, Khánh Hoà
VND
0
Tín dụng
769
CHƯƠNG 2: NGÀY NHẬP HỌC


Sáng hôm sau, An dậy sớm hơn báo thức những hai mươi phút, nằm im trên giường nghe tiếng quạt trần kêu è è và tiếng ai đó dưới vòi nước đánh răng ằng ặc, cố đoán xem cả căn phòng này bao lâu nữa mới quen được với nhau.

Cô mặc bộ đồ đẹp nhất mang theo không đẹp lắm, chỉ là bộ ít nhăn nhất soi gương đúng ba giây rồi thôi, sợ soi lâu sẽ lộ ra là mình đang hồi hộp.

Tuệ Nhi đã dậy từ trước, ngồi bó gối trên giường bấm điện thoại, tóc còn chưa buộc.

Khoa nào?

Ngôn ngữ Anh.

Giống tao. Cùng khoa luôn á. Tuệ Nhi nhảy phốc xuống giường, một tay vơ vội cái áo khoác mỏng. Vậy đi chung cho có bạn, không lạc.

An gật, thầm nhẹ nhõm. Ít nhất buổi sáng đầu tiên này cô không phải một mình dò đường.



Hội trường lớn của khoa đông nghẹt, mùi nước hoa của mấy đứa con gái ngồi hàng trên trộn với mùi giấy mới của xấp tài liệu phát tay. An ngồi giữa Tuệ Nhi và một đứa lạ hoắc, cố giữ lưng thẳng, hai tay đặt gọn trên đùi như hồi còn học cấp ba, sợ làm gì sai.

Cô thầy trưởng khoa nói về chương trình đào tạo, về chuẩn đầu ra, về những thứ nghe rất to tát nhưng An chỉ bắt được lõm bõm vì mải nhìn quanh.

Ai cũng có vẻ tự tin hơn cô tưởng. Mấy đứa con gái ngồi hàng ghế trước mặc đồ như đi dự tiệc chứ không phải đi học, nói chuyện bô bô về "hồi cấp ba tao học trường chuyên", "tao đi du học hè năm ngoái". Có đứa còn cầm theo cái laptop bóng loáng, gõ gõ ghi chú trong khi buổi orientation còn chưa chính thức bắt đầu.

An nhìn xuống đôi dép mình đang mang, loại dép nhựa hai quai bán ở chợ huyện, rồi lại nhìn đôi giày trắng tinh của đứa ngồi cạnh, tự dưng thấy hai bàn chân mình hơi thừa.

Cô không ghen tị. Chỉ là cảm giác này lạ. Ở quê, An luôn thuộc nhóm học giỏi nhất lớp, được thầy cô khen, được đám bạn nể. Còn ở đây, giữa hàng trăm gương mặt xa lạ, cô chỉ là một cái tên trong danh sách lớp, không hơn không kém.

Tuệ Nhi hình như đọc được vẻ mặt của An, huých nhẹ vào tay cô.

Mày đừng lo. Tụi nó nhìn xịn vậy chứ vô thi giữa kỳ là biết liền ai học thiệt ai học dỏm.

An bật cười khẽ, đủ để cô thầy trên bục giảng không nghe thấy.



Giờ nghỉ giải lao, cả đám tràn ra hành lang, tụ năm tụm ba. Tuệ Nhi kéo An ra góc gần cái bảng tin lớn dán đầy giấy thông báo học bổng, thông báo câu lạc bộ, quảng cáo lớp học thêm, và một góc nhỏ hơn dán chi chít mấy tờ giấy A5 tìm người làm thêm.

Ê, tính ở lại làm gì không? Tuệ Nhi hỏi, mắt vẫn dán vào điện thoại.

Chưa biết. Chắc phải tìm việc.

Việc gì?

An nhún vai. Gì cũng được. Miễn có tiền.

Tuệ Nhi ngẩng lên nhìn cô một cái, ánh mắt thoáng nghiêm túc hơn mọi khi.

Nhà mày khó khăn dữ hả?

Cũng... bình thường. An nói, cố giữ giọng nhẹ tênh. Chỉ là học phí hơi nặng thôi. Với lại mình muốn tự lo, không muốn xin ba mẹ hoài.

Đó không hẳn là nói dối, cũng không hẳn là sự thật. Sự thật là tối qua, sau khi nghe mấy đứa cùng phòng than thở về học phí, An đã lôi điện thoại ra tính lại học phí, tiền trọ (dù ở ký túc xá rẻ hơn nhưng vẫn phải đóng theo kỳ), tiền ăn, tiền sách, tiền đi lại. Cộng hết lại, số tiền mẹ gửi cho chỉ đủ cầm cự chưa tới ba tháng.

Ba tháng. Rồi sau đó thì sao?

An không muốn nghĩ tiếp câu hỏi đó lúc này, giữa hành lang ồn ào người qua kẻ lại.

Tao biết chỗ này nè. Tuệ Nhi bỗng chỉ tay vào một tờ giấy dán ở góc bảng, chữ viết tay nắn nót, không phải in máy như mấy tờ khác. Tuyển nhân viên phục vụ quán cà phê, ca chiều tối, ưu tiên sinh viên. Chỗ này gần trường lắm, đi bộ được.

An ghé lại gần đọc. Địa chỉ nằm trên một con đường nhỏ cách trường không xa, mức lương ghi rõ theo giờ, cộng thêm tiền tip nếu có. Không cao, nhưng đủ để đỡ đần phần nào.

Mày định làm hả? An hỏi.

Tao tính đi ăn thêm chứ không cần làm. Tuệ Nhi cười hì hì. Ba mẹ tao gửi dư dả lắm, tao không phải lo. Nhưng thấy mày cần thì chỉ cho mày biết vậy.

An nhìn Tuệ Nhi một lúc, thấy trong lòng dấy lên một cảm giác vừa biết ơn vừa hơi chạnh lòng cái cảm giác nhận ra ngay từ ngày đầu tiên, cuộc sống của hai đứa vốn đã khác nhau, dù đang đứng cạnh nhau ở cùng một cái bảng tin, cùng nhìn vào cùng một tờ giấy.

Nhưng cô không để cảm giác đó kéo dài. Cô rút điện thoại ra, chụp lại tấm hình tờ thông báo, gõ vội địa chỉ vào ghi chú.

Cảm ơn mày. Chiều nay học xong tao ghé thử.



Buổi orientation kéo dài đến gần trưa, với đủ thứ giấy tờ phải điền, đủ thứ quy định phải nghe qua loa mà An biết chắc mình sẽ quên sạch ngay sau khi bước ra khỏi hội trường. Cô chỉ nhớ rõ nhất một câu cô trưởng khoa nói ở cuối buổi, đại ý rằng đại học không phải là nơi dạy các em mọi thứ, mà là nơi các em tự học cách tồn tại.

An thấy câu đó hơi sáo, kiểu câu người ta hay nói trong mấy bài phát biểu. Nhưng không hiểu sao, ngồi giữa đám đông xa lạ, giữa cái nóng hầm hập của hội trường không đủ máy lạnh cho ngần ấy người, cô lại thấy câu đó đúng đến kỳ lạ.

Tự học cách tồn tại. Đúng, đó chính là việc cô đang làm, ngay từ đêm hôm qua đứng một mình ở ban công nhìn xuống thành phố lạ, đến sáng nay ngồi giữa hội trường nghe những điều mình chưa từng phải nghĩ tới khi còn ở nhà.

Trưa đó, An và Tuệ Nhi ăn cơm bụi gần trường, giá rẻ hơn ăn trong căng tin ký túc xá một chút, món ăn cũng lạ miệng hơn nhiều rau sống, nước chấm ngọt hơn An quen. Cô ăn chậm, vừa ăn vừa nghe Tuệ Nhi kể chuyện năm ngoái mình từng suýt bị lừa mua giáo trình giả từ một anh "sinh viên khóa trên" nào đó, câu chuyện được kể với đủ thứ chi tiết hài hước khiến An cười sặc cả cơm.

Thiệt á, đời sinh viên năm nhất là như vậy đó. Tuệ Nhi kết luận, gõ đũa xuống bàn ra vẻ triết lý. Bị lừa vài vụ nhỏ nhỏ, học được vài bài học, rồi mới thành sinh viên năm hai được.

An gật gù, không biết nên tin câu đó đến mức nào, nhưng thấy nhẹ lòng hơn hẳn so với lúc sáng.



Chiều đó, sau khi về ký túc xá cất cặp sách, thay lại bộ đồ gọn gàng hơn, An một mình đi bộ ra con đường có quán cà phê tuyển người, theo đúng địa chỉ đã lưu trong điện thoại.

Trời bắt đầu ngả về chiều, nắng bớt gắt nhưng hơi nóng vẫn bốc lên từ mặt đường. An đi qua mấy dãy nhà trọ san sát, qua một cái chợ nhỏ đang dọn hàng, qua tiếng rao của một chị bán bánh mì đẩy xe ngang qua.

Cô vừa đi vừa nhẩm lại trong đầu mấy câu định nói khi xin việc không biết có cần thiết không, nhưng cứ chuẩn bị trước cho yên tâm. Em tên An, sinh viên năm nhất, có thể làm ca chiều tối các ngày trong tuần, chưa có kinh nghiệm nhưng học nhanh...

Đến gần cuối con đường, bầu trời đột nhiên tối sầm lại nhanh đến bất ngờ, một cơn gió lớn thổi ào qua cuốn theo bụi và mấy chiếc lá khô. An ngẩng đầu nhìn lên, vừa kịp nhận ra sắp có mưa thì những giọt đầu tiên đã rơi xuống, nặng và bất thình lình, kiểu mưa Sài Gòn mà tối qua Tuệ Nhi đã cảnh báo trước "mưa ở đây không báo trước đâu, đang nắng chang chang có khi năm phút sau ngập đường luôn."

An vội vã nhìn quanh tìm chỗ trú, tay ôm khư khư cái điện thoại sợ ướt, chân đã bắt đầu ướt sũng vì đôi dép nhựa không có tác dụng gì trước cơn mưa đang mỗi lúc một nặng hạt.

Phía trước, cách đó chỉ chừng vài chục mét, là mái hiên của một căn nhà nào đó đã có sẵn một, hai người đứng trú.

An ba chân bốn cẳng chạy về phía đó, không kịp để ý người đứng gần nhất là ai.
 

rongnho2709

Tập Tành Ăn Chơi
3/2/22
227
154
43
Nha Trang, Khánh Hoà
VND
0
Tín dụng
769
CHƯƠNG 3: NGƯỜI LẠ DƯỚI MƯA


An lao vào dưới mái hiên đúng lúc trời đổ ập xuống thành một bức tường nước, không còn là mưa rào bình thường nữa mà giống như ai đó ở trên cao vừa mở hết cỡ một cái vòi khổng lồ. Cô đứng khựng lại, thở hổn hển, tóc mai dính bết vào trán, vai áo đã ướt sũng một bên.

Cẩn thận.

Một giọng đàn ông, trầm và bình thản, vang lên ngay sát bên. An giật mình quay sang, suýt nữa va vào cái cặp da để dựng dưới chân người đó.

Anh đứng lùi vào sát tường hơn một chút, nhường thêm khoảng trống cho cô, không tỏ vẻ khó chịu vì bị người lạ xông vào chung một mái hiên chật hẹp. Áo sơ mi trắng, tay xắn gọn đến khuỷu, một tay vẫn cầm điện thoại, có vẻ như cũng đang định gọi ai đó thì bị cơn mưa cắt ngang.

Xin lỗi anh. An lí nhí, tay vội vàng gạt mấy sợi tóc ướt ra khỏi mặt.

Không sao. Anh chỉ nói vậy, rồi quay đầu nhìn ra màn mưa trắng xóa, như thể việc một cô gái vừa xông thẳng vào không gian của mình chẳng có gì đáng để phản ứng thêm.

An đứng nép sát vào một góc, hai tay ôm lấy cánh tay mình, vừa lạnh vừa ngượng. Mưa Sài Gòn đúng là không báo trước thật, chỉ mới cách đây mười lăm phút trời còn nắng chang chang, giờ đường xá bên ngoài đã bắt đầu lênh láng nước, xe cộ bấm còi loạn xạ, có chiếc chết máy giữa đường khiến dòng xe phía sau dồn ứ lại.

Cô liếc trộm người đàn ông đứng cạnh. Không trẻ, chắc cũng ngoài ba mươi, dáng người cao, đứng thẳng theo kiểu người quen mặc vest công sở dù lúc này chỉ đang mặc sơ mi thường. Mặt anh không có gì đặc biệt nổi bật, nhưng có cái vẻ điềm tĩnh khiến người khác tự nhiên thấy yên tâm, kiểu điềm tĩnh mà đám con trai cùng tuổi An chưa ai có được.

Sinh viên năm nhất à?

An hơi bất ngờ vì câu hỏi đột ngột, ngẩng lên nhìn anh.

Dạ, sao anh biết?

Người đàn ông khẽ nhếch môi, ánh mắt nhìn xuống đôi dép nhựa ướt sũng nước mưa của An, rồi liếc sang cái ba lô cô đeo trước ngực có vẻ còn mới cứng, đường chỉ chưa sờn.

Đoán vậy. Với lại giờ này còn lang thang ngoài đường không mang theo áo mưa, chắc chưa quen thời tiết ở đây.

An đỏ mặt, không biết nên coi đó là lời trêu hay lời nhận xét thẳng thắn. Cô định cãi lại vài câu cho đỡ quê, nhưng nghĩ sao lại thôi, chỉ cười trừ.

Dạ, em mới lên được hai ngày.

Vậy còn lâu mới quen. Anh nói, giọng không hề có ý mỉa mai, chỉ như đang nói một sự thật hiển nhiên. Mưa ở đây tính theo phút chứ không tính theo giờ như dự báo thời tiết hay nói.

Câu nói khiến An bật cười thành tiếng, quên mất đang ướt lạnh run người. Cô nhìn ra ngoài, thấy mưa vẫn xối xả, mấy tán cây bên đường oằn xuống vì gió, một chị bán hàng rong vội vã kéo tấm bạt che sạp trái cây, nước bắn tung tóe.

Anh chờ mưa tạnh rồi đi tiếp hả?

Ừ. Đang định gọi điện cho ai đó thì trời sập xuống trước. Anh giơ điện thoại lên khẽ lắc lắc, như minh họa cho câu vừa nói.

Im lặng một lúc. An đứng co ro, tay vẫn ôm lấy hai cánh tay, cảm giác lạnh bắt đầu thấm sâu hơn khi gió tạt hơi nước vào tận trong mái hiên. Cô cố không để lộ ra ngoài là mình đang run, nhưng có lẽ không giấu được lắm.

Người đàn ông liếc sang, im lặng một giây rồi cúi xuống mở cái cặp da, lấy ra một cái áo mưa mỏng loại dùng một lần, còn nguyên trong bao ni lông, đưa cho An.

Cầm lấy đi. Anh có dư.

Dạ thôi, anh giữ đi ạ, em... An định từ chối theo phép lịch sự, nhưng ánh mắt anh nhìn cô, không có ý ép buộc, chỉ đơn giản như đang đưa cho cô một chuyện bình thường không đáng bận tâm.

Cầm đi, không phải quà cáp gì đâu, hai chục nghìn một cái, anh mua sẵn phòng lúc kẹt xe dầm mưa. Em mặc đỡ lạnh, lát mưa nhỏ còn đi tiếp.

An ngần ngừ thêm một giây rồi cầm lấy, ngón tay chạm khẽ vào tay anh lúc nhận áo mưa, một cái chạm rất nhẹ và ngắn nhưng đủ khiến cô hơi khựng lại trong đầu, không hiểu vì sao. Có lẽ chỉ vì đó là cái chạm đầu tiên của một người hoàn toàn xa lạ kể từ khi cô đặt chân đến thành phố này, và nó tình cờ tử tế hơn cô tưởng một nơi xa lạ có thể tử tế.

Dạ, em cảm ơn anh.

Không có gì.

Anh quay lại nhìn ra màn mưa, không hỏi thêm gì về tên tuổi, trường lớp, quê quán những câu người ta thường hỏi khi bắt chuyện làm quen. Có vẻ như với anh, đây chỉ là một khoảnh khắc tình cờ giữa hai người trú mưa chung một mái hiên, chấm hết, không cần phải biến thành gì khác.

Điều đó lạ lùng thay lại khiến An thấy thoải mái hơn. Không phải lo nghĩ xem người ta có ý gì, không phải cân nhắc nên trả lời sao cho khéo. Cô đứng yên, khoác vội cái áo mưa mỏng lên người, hơi ấm dù ít ỏi cũng đủ làm cơn run giảm bớt.

Mưa vẫn chưa có dấu hiệu ngớt. Xa xa có tiếng còi xe cứu thương hụ lên đâu đó, chắc có tai nạn vì đường trơn. Người đàn ông nhìn đồng hồ trên tay, khẽ cau mày, có vẻ như đang tính toán gì đó liên quan đến cuộc hẹn bị lỡ vì trời mưa.

Em qua bên này có việc gì không, để lát mưa tạnh còn kịp giờ?

Dạ, em đi xin việc làm thêm. Quán cà phê gần đây. An chỉ tay mơ hồ về phía trước, không chắc chắn lắm về khoảng cách còn lại.

Vậy chắc gần tới rồi, cỡ này còn năm phút đi bộ nữa thôi.

An hơi ngạc nhiên vì anh biết rõ khu vực này đến vậy, nhưng không hỏi thêm, chỉ gật đầu cảm ơn.

Đúng lúc đó, mưa bỗng dịu hẳn xuống chỉ trong vài phút, từ xối xả chuyển sang lất phất, kiểu mưa Sài Gòn thường vẫn vậy, đến nhanh đi cũng nhanh không kém. Vài người trú mưa quanh đó bắt đầu lục tục kéo nhau đi tiếp.

Chắc em đi được rồi đó. Anh nói, cúi xuống nhấc cái cặp da lên. Cẩn thận đường trơn.

Dạ, em cảm ơn anh nhiều. An khoác áo mưa cho ngay ngắn, định nói thêm câu gì đó, kiểu như hỏi tên để sau này có dịp trả lại tiền áo mưa, nhưng nhìn quanh thấy dòng người đang tản ra, thời gian không cho phép cô đứng lại lâu hơn nữa vì buổi phỏng vấn xin việc sắp đến giờ.

Cô cúi đầu chào rồi rảo bước đi ngay, mấy giọt mưa còn sót lại lất phất rơi trên vai áo mưa mỏng, chân vẫn ướt sũng trong đôi dép nhựa nhưng lòng lại thấy nhẹ hẫng một cách kỳ lạ.

Đi được một đoạn, An mới sực nhớ ra mình chưa kịp hỏi tên người ta, cũng chưa kịp nói rõ ràng một câu cảm ơn cho tử tế, cứ luống cuống nói vội vài chữ rồi chạy đi như sợ trễ giờ. Cô đứng khựng lại một giây, định quay đầu nhìn lại, nhưng con đường phía sau giờ đã đông người qua lại, không còn phân biệt được ai với ai nữa.

Thôi kệ. An tự nhủ, kéo áo mưa sát người hơn một chút. Chắc cũng chẳng bao giờ gặp lại.

Cô không biết là mình đã đoán sai, sai đến mức nào.
 

rongnho2709

Tập Tành Ăn Chơi
3/2/22
227
154
43
Nha Trang, Khánh Hoà
VND
0
Tín dụng
769
CHƯƠNG 4: KỂ CHO TUỆ NHI


Quán cà phê nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, biển hiệu gỗ đã bạc màu vì nắng mưa, chữ viết tay kiểu chân phương chứ không cầu kỳ như những quán trang trí đẹp đẽ An hay thấy trên mạng. Cô đến nơi khi người vẫn còn hơi ướt, tóc dính bết, may mà cái áo mưa mỏng đã giúp phần thân trên đỡ ướt hơn phần chân.

Chủ quán là một phụ nữ trung niên, giọng miền Tây kéo dài, nhìn An từ đầu đến chân một lượt rồi hỏi thẳng luôn không rào trước đón sau.

Con là đứa nhắn tin hỏi việc hồi sáng hả?

Dạ đúng rồi cô.

Ừ, vô đây. Trời ơi ướt hết vậy, ngồi tạm cái ghế kia hong khô đã.

Cuộc phỏng vấn, nếu có thể gọi là phỏng vấn, kéo dài chưa đầy mười phút. Cô chủ hỏi An học trường nào, ở đâu, có sắp xếp được giờ giấc không, tay thoăn thoắt lau mấy cái ly trong lúc nói chuyện, mắt gần như không nhìn thẳng vào An lần nào. Cuối cùng, cô chốt gọn lỏn.

Vậy đi làm thử tuần này coi sao. Ca chiều tối, năm giờ đến chín giờ, được không?

Dạ được ạ.

Lương tính theo giờ, cuối tháng trả một lần, có tiền tip thì chia đều cho tụi làm ca đó. Con làm được thì cô giữ luôn, không được thì thôi, cô kiếm đứa khác, không có gì nặng nề.

An gật đầu lia lịa, trong lòng nhẹ hẳn đi như vừa trút được một tảng đá đang đè trên ngực từ tối hôm qua.



Trên đường về, trời đã tạnh hẳn, chỉ còn lại vài vũng nước đọng trên mặt đường phản chiếu ánh đèn đường vừa bật sáng. An vừa đi vừa nghĩ lại buổi chiều vừa trôi qua cơn mưa bất chợt, cái mái hiên chật hẹp, người đàn ông lạ với cái áo mưa hai chục nghìn.

Cô sờ tay vào túi, nơi vẫn còn cất gọn cái áo mưa đã dùng, định bụng sẽ giặt sạch phơi khô, coi như giữ lại một kỷ niệm nhỏ của ngày đầu tiên đi xin việc, dù bản thân cũng thấy hơi buồn cười vì sao mình lại nghĩ đến chuyện giữ làm kỷ niệm một cái áo mưa dùng một lần.



Tối đó, sau bữa cơm ở căng tin, cả phòng B305 tụ tập lại trước giờ đi ngủ, mấy đứa ngồi trên giường của nhau buôn chuyện, có đứa vừa nói vừa tranh thủ đắp mặt nạ, có đứa nằm dài nghe nhạc qua tai nghe không dây, gật gù theo điệu nhạc chỉ mình nghe được.

Tuệ Nhi ngồi xếp bằng trên giường An, cầm ly trà sữa mua ở cổng ký túc xá, mút ống hút chóp chép.

Sao, xin việc được không?

Được rồi. An khoe, giọng có chút hào hứng không giấu được. Quán cà phê chỗ mày chỉ hôm qua đó, cô chủ nhận liền, mai đi làm ca thử luôn.

Ngon! Tuệ Nhi giơ tay đòi đập tay ăn mừng, An đập lại, cả hai cười khúc khích như vừa đạt thành tích gì to tát lắm.

À mà, An ngập ngừng một chút, cố làm ra vẻ tự nhiên, lúc đi đường tự nhiên mưa to quá trời, tao phải chạy vô núp mái hiên.

Ừ rồi sao?

Rồi... có ông kia cũng núp mưa ở đó. Ổng cho tao mượn cái áo mưa.

Tuệ Nhi ngừng mút ống hút, nhìn An chằm chằm, ánh mắt lóe lên sự tò mò của một đứa chuyên đi hóng chuyện.

Ông nào? Trai hay già?

Không biết, chắc cỡ ba mấy tuổi. Mặc đồ công sở, coi bộ đi làm ăn gì đó.

Rồi sao nữa? Có xin số không? Có hẹn gặp lại không?

Đâu có. An bật cười, hơi đỏ mặt dù chẳng có gì đáng đỏ mặt cả. Ổng cho mượn áo mưa vậy thôi, hỏi tao đi đâu, tao nói đi xin việc, ổng chỉ đường luôn, xong tao đi liền. Có nói chuyện tên tuổi gì đâu.

Trời, vậy mà mày kể tao nghe làm gì, tưởng có gì hot. Tuệ Nhi giả bộ thất vọng, ngả người ra sau, nhưng ánh mắt vẫn cười cợt đầy ẩn ý. Mà thôi, chắc cũng người tốt thiệt, chứ ở cái thành phố này kiếm được người tự nhiên cho mượn áo mưa không đòi hỏi gì cũng hiếm à nha.

An gật đầu, không nói thêm gì, nhưng trong đầu vẫn lởn vởn lại hình ảnh cái mái hiên, giọng nói trầm bình thản, và cái cách anh ta đưa áo mưa cho cô như thể đó là chuyện nhỏ nhặt nhất trên đời.

Ê, con Thư nằm giường bên xen vào, tháo tai nghe ra, coi chừng à nghen, con gái mới lên thành phố hay bị mấy ông đó dụ lắm đó. Cho cái áo mưa nhỏ nhỏ vậy rồi từ từ...

Trời, mày nghĩ xa quá rồi. Tuệ Nhi cười ngặt nghẽo, ném cái gối về phía Thư. Có cái áo mưa hai chục nghìn mà mày làm như phim tình cảm xã hội đen không bằng.

Cả phòng cười ồ lên, câu chuyện chuyển sang chủ đề khác đứa nào đó vừa phát hiện wifi ký túc xá yếu kinh khủng vào buổi tối, đứa khác than phiền chuyện xếp hàng chờ tắm mỗi sáng vì chỉ có ba phòng tắm cho cả tầng ba mươi mấy người. An ngồi nghe, thỉnh thoảng góp vài câu, nhưng đầu óc vẫn lâng lâng một chút cảm giác khó gọi tên.



Đêm đó, sau khi đèn tắt, tiếng ngáy quen thuộc của Thư lại vang lên đều đặn, An nằm trên giường, tay vân vê góc chăn, nghĩ lại toàn bộ ngày hôm nay.

Buổi orientation choáng ngợp buổi sáng, cảm giác lạc lõng giữa những gương mặt tự tin xa lạ. Buổi trưa ăn cơm bụi cùng Tuệ Nhi, câu chuyện hài hước về vụ giáo trình giả. Cơn mưa bất chợt buổi chiều, cái mái hiên chật, người đàn ông lạ. Buổi phỏng vấn chóng vánh ở quán cà phê. Và giờ là buổi tối ồn ào vui vẻ trong căn phòng tám người xa lạ đang dần trở nên quen thuộc.

Một ngày dài, dồn nén đủ thứ cảm xúc, nhiều hơn hẳn một ngày bình thường ở quê.

An nghĩ đến việc ngày mai phải đi làm ca đầu tiên, trong lòng vừa hồi hộp vừa có chút háo hức cảm giác sắp làm được điều gì đó cho chính mình, không phải dựa vào tiền mẹ gửi, dù chỉ là một công việc phục vụ bàn nho nhỏ.

Cô cũng nghĩ đến cái áo mưa đang gấp gọn trong túi, tự hỏi liệu người đàn ông kia có còn nhớ đến cuộc gặp gỡ chớp nhoáng ấy hay không, hay đó chỉ là một hành động tử tế ngẫu nhiên mà anh làm hàng ngày với bất kỳ ai tình cờ đứng cạnh mình dưới mưa, rồi quên ngay sau đó.

Chắc là vậy. An tự nhủ, kéo chăn lên cao hơn một chút dù trời không lạnh.

Người lớn như vậy, chắc gặp nhiều chuyện hơn mình tưởng, một cô sinh viên năm nhất trú mưa chung mái hiên chắc chẳng phải điều gì đáng nhớ.

Cô nhắm mắt lại, định ngủ, trong đầu vẫn còn văng vẳng câu nói lúc chia tay của cô chủ quán cà phê ban chiều mai nhớ đến sớm mười lăm phút để cô hướng dẫn cách pha chế cơ bản, khách quen quán này khó tính lắm, nhất là mấy ông khách quen buổi chiều tối hay ngồi làm việc riêng.

An không nghĩ nhiều về câu đó. Cô chỉ nghĩ đến việc ngày mai phải dậy sớm chuẩn bị đồ, và có lẽ, phải mua thêm một cái áo mưa cho riêng mình, phòng khi trời Sài Gòn lại giở trò bất ngờ như buổi chiều nay.
 

Bài viết liên quan