Chương 1 – Anh muốn nhìn
Ba năm cưới nhau, tôi luôn có thói quen nhắm mắt khi lên đỉnh, nhưng đêm nay ngón tay cái của Tuấn ấn mạnh lên cằm, ép tôi phải nhìn thẳng vào tấm gương lớn dựng ở cuối giường.
"Mở mắt ra, Minh Anh. Nhìn em này."
Giọng Tuấn khàn đặc, pha lẫn tiếng thở dốc nặng nhọc phả thẳng vào vành tai tôi. Lưng tôi đang bị ép chặt xuống nệm, hai chân vô thức siết lấy eo anh. Qua lớp gương phản chiếu mờ mờ dưới ánh đèn ngủ màu vàng vọt, tôi thấy cơ thể trần trụi của mình đang nảy lên theo từng nhịp dập của chồng.
Tuấn cúi xuống, cắn nhẹ lên xương quai xanh của tôi. Lực đâm bên dưới đột ngột tăng tốc. Sự lấp đầy căng tức, ướt nhẹp và trơn tuột khiến nhịp thở của tôi nghẹn lại ở cổ họng. Mùi sữa tắm nam tính trộn lẫn với mùi mồ hôi dính dấp trên lớp da ngực của anh xộc vào mũi.
"Tuấn... sâu quá... em ra..."
Tôi bấu chặt mười đầu ngón tay vào bắp tay đang nổi rõ gân của anh, cong người lên. Một luồng co thắt dội thẳng từ bụng dưới lên đỉnh đầu. Nước mắt ứa ra nơi khóe mi. Tuấn gầm nhẹ trong cổ họng, gục đầu vào hõm cổ tôi và đẩy mạnh nhịp cuối cùng. Dòng tinh dịch nóng hổi bắn mạnh vào lớp bao cao su mỏng tang.
Anh nằm vật xuống bên cạnh tôi, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Khoảng thời gian sau khi làm tình luôn là lúc tôi thấy yên tâm nhất. Tuấn với tay lấy tờ giấy ướt trên tủ đầu giường, cẩn thận lau qua phần đùi trong cho tôi, rồi kéo nửa tấm chăn mỏng đắp ngang hông hai đứa. Anh luồn tay xuống dưới cổ tôi, kéo tôi rúc vào ngực anh. Hơi ấm từ da thịt anh lan sang, xoa dịu đi cái lạnh của luồng gió điều hòa vừa phả xuống.
Ngoài kia, qua lớp cửa kính tầng hăm bốn, tiếng xe tải chạy đêm trên xa lộ Hà Nội vọng lại như một tiếng sấm rền rĩ kéo dài.
Tôi vươn tay, miết nhẹ ngón trỏ lên những đốt sống lưng của chồng. Lúc ăn tối, anh hơi căng thẳng. Cuộc điện thoại của mẹ chiều nay vẫn xoay quanh một chủ đề cũ kỹ: *Đầu năm mẹ đi chùa, thầy bảo năm nay nhà mình có hỷ, hai đứa tính toán xem thế nào.* Tuấn lúc đó chỉ im lặng xới cơm, nếp nhăn giữa trán hằn sâu. Nhưng hiện tại, những thớ cơ trên lưng anh đã chùng xuống, thả lỏng hoàn toàn.
Tuấn trở mình, kéo tay tôi lại. Mắt anh không nhắm, mà đang hướng thẳng về phía tấm gương lớn.
"Em đang nghĩ gì thế?" Tôi thì thầm.
Tuấn im lặng. Sự im lặng kéo dài đến mức tôi nghe rõ cả tiếng cọ xát của lớp vải ga trải giường khi anh khẽ cựa quậy chân. Rồi anh cất giọng, chậm rãi và hơi ngập ngừng — một âm điệu rất lạ ở người lúc nào cũng quyết đoán trong công việc như anh.
"Minh Anh... anh có một suy nghĩ."
"Sao anh?" Tôi bật cười nhẹ. "Công ty lại bắt đổi KPI à?"
Tuấn lắc đầu. Anh xoay người, chống tay trái lên nệm, cúi xuống nhìn xoáy vào mắt tôi. Ánh mắt lười biếng sau cơn cực khoái ban nãy đã biến mất, thay vào đó là một tia sáng tối tăm, nóng rực và đầy dính dấp.
"Anh muốn nhìn em."
"Anh vẫn đang nhìn em đấy thôi." Tôi nhíu mày, định đưa tay vuốt phần tóc mái lòa xòa trước trán anh, nhưng nét mặt nghiêm túc của anh khiến tay tôi khựng lại giữa không trung.
Tuấn nuốt nước bọt, yết hầu chuyển động trượt lên xuống.
"Không. Anh muốn nhìn em... dang chân dưới thân một gã đàn ông khác."
Không khí trong phòng ngủ như bị ai rút cạn. Tiếng điều hòa ù ù bỗng nhiên trở nên chói tai.
Máu trong người tôi lạnh toát, rồi ngay lập tức nóng bừng dồn thẳng lên mặt. Tôi đẩy mạnh ngực Tuấn ra, ngồi phắt dậy, vơ vội cái chăn che kín từ ngực xuống chân.
"Anh nói điên khùng cái gì đấy?" Giọng tôi vỡ nát, cao hơn bình thường.
Tuấn cũng ngồi dậy, vội vàng đưa tay chạm vào vai tôi nhưng tôi hất mạnh ra. Lực hất làm móng tay tôi cào một vệt đỏ ửng lên bắp tay anh.
"Anh chán em rồi đúng không?" Cổ họng tôi nghẹn đắng, một cơn tủi thân pha lẫn phẫn nộ trào lên. "Hay anh có con nào bên ngoài, nên giờ kiếm cái cớ bệnh hoạn này để chúng ta giải tán?"
"Không! Minh Anh, nghe anh." Tuấn cuống quýt nắm chặt lấy hai cổ tay tôi, ép tôi không được trốn tránh. "Anh thề, anh chỉ yêu mình em. Anh không có ai hết. Đó chỉ là... một loại tưởng tượng kích thích."
"Tưởng tượng vợ mình bị thằng khác đụ?" Tôi rít qua kẽ răng, vành tai nóng ran vì tức giận lẫn nhục nhã.
"Tưởng tượng vợ anh được khao khát." Tuấn sửa lời, giọng trầm xuống, mang theo một sự khẩn khoản đến mức hèn mọn. "Nghĩ đến cảnh một gã đàn ông to lớn hơn anh, khỏe hơn anh, đè em xuống nệm. Em rên rỉ vì sướng, em phát điên vì nhục dục... trong khi anh ngồi ngay góc phòng kia, nhìn em. Trái tim em vẫn là của anh, em vẫn làm vợ anh, nhưng cơ thể em lúc đó đang lấp đầy bởi một kẻ khác..."
Ánh mắt Tuấn trượt từ khuôn mặt tôi xuống phần khe ngực đang phập phồng sau lớp chăn. Đó là một ánh mắt thèm khát thuần túy, nguyên thủy và mang tính phá hủy.
"Chỉ nghĩ đến cảnh đó thôi, cặc anh đã cứng lên không chịu nổi rồi, em hiểu không?"
Tôi giật phắt tay ra, bước vội xuống khỏi giường. Sàn gỗ lạnh buốt truyền từ lòng bàn chân lên tận óc. Tôi nhặt chiếc áo thun của Tuấn vứt dưới sàn tròng bừa vào người.
"Em không muốn nghe nữa. Quên cái ý tưởng bệnh hoạn đó đi."
Tôi bước thẳng vào nhà tắm, đóng sầm cửa lại, chốt trong.
Đứng trước bồn rửa mặt, tôi vặn vòi nước max mức, táp liên tục dòng nước lạnh buốt lên mặt để ép mình tỉnh táo lại. Nhìn hình ảnh phản chiếu trong chiếc gương nhỏ bám hơi nước. Tóc rối bù, môi sưng đỏ, phần cổ áo thun trễ xuống để lộ một dấu cắn đỏ mờ mờ. Một người phụ nữ 29 tuổi, có một công việc ổn định, một cuộc hôn nhân an toàn.
Nhưng những lời nói của Tuấn như một giọt mực đen nhỏ vào ly nước lọc, không ngừng loang ra, vẩn đục toàn bộ tâm trí tôi.
*Một gã đàn ông to lớn hơn đè em xuống nệm.*
*Anh ngồi góc phòng, nhìn em.*
Thật kinh tởm. Tuấn lấy quyền gì mà đem cơ thể tôi ra làm một màn kịch kích thích cho anh ta? Tôi sẽ không bao giờ đồng ý. Tuyệt đối không bao giờ.
***
Hai giờ mười lăm phút sáng.
Tuấn đã ngủ say. Tiếng thở đều đều của anh vang lên ngay bên cạnh.
Tôi nằm ngửa, mắt trân trân nhìn lên trần nhà thạch cao trống hoác. Chăn mỏng chỉ đắp ngang hông. Ký ức về cuộc cãi vã lúc nãy đáng lẽ phải làm tôi kiệt sức, nhưng kỳ lạ thay, dưới bụng dưới của tôi lại đang căng tức một ngọn lửa râm ran. Nó đòi hỏi. Nó ngứa ngáy.
Lời nói của Tuấn lúc nãy, cái giọng khàn khàn mô tả sự chiếm đoạt ấy, cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi như một đoạn băng hỏng.
Tôi từ từ đưa tay trái xuống dưới lớp chăn.
Trượt ngón tay qua lớp vải lót của chiếc quần lót mỏng, nhịp thở của tôi khựng lại khi chạm vào chính mình. Ướt nhẹp. Dịch nhờn dính dấp tràn ra, dính chặt vào kẽ tay.
Trái tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực. Tôi nhắm mắt lại. Ngón tay giữa bắt đầu miết dọc theo khe lồn, tìm đến điểm mẫn cảm và ấn nhẹ.
Ngay trong khoảnh khắc đó, hình ảnh Tuấn biến mất khỏi đầu tôi. Thay vào đó, trong bóng tối của mí mắt, tôi thấy một bóng đen không rõ mặt. Hắn cao lớn, bờ vai rộng, mùi mồ hôi lạ lẫm. Bóng đen ấy tách hai chân tôi ra, đâm sầm một thứ gì đó to lớn và nóng rực vào bên trong, bạo liệt đến mức tôi bị xóc nảy lên mặt nệm. Và ở góc phòng, cạnh chiếc tủ áo, Tuấn đang ngồi trên ghế. Mắt Tuấn mở to, hàm siết chặt, nhìn tôi rên rỉ cong người dưới thân kẻ khác.
"Ưm..."
Tôi vùi nửa mặt vào gối, cắn chặt hàm răng qua lớp vỏ cotton để tiếng rên không bật ra khỏi cổ họng. Ngón tay tôi tăng tốc, miết mạnh hơn, nhanh hơn. Sự xấu hổ, tội lỗi bị bóp nghẹt bởi một loại hưng phấn nguyên thủy bạo liệt nhất mà tôi từng trải qua.
Chỉ mất chưa đầy ba phút, cơ thể tôi giật nảy lên. Lớp vải đệm bên dưới ướt sũng. Cực khoái bùng nổ dữ dội đến mức tôi lả đi, nước mắt ứa ra, thấm đẫm hai bên thái dương.
Tôi rút tay ra, đưa lên trước mặt. Dưới ánh đèn ngủ hắt hiu, chất dịch bóng nhẫy dính trên ngón tay tôi phản chiếu một thứ ánh sáng ướt át.
Tôi vừa nói "không" với chồng. Tôi chửi anh ta bệnh hoạn.
Nhưng cơ thể tôi... thì lại vừa phản bội chính tôi.
Ba năm cưới nhau, tôi luôn có thói quen nhắm mắt khi lên đỉnh, nhưng đêm nay ngón tay cái của Tuấn ấn mạnh lên cằm, ép tôi phải nhìn thẳng vào tấm gương lớn dựng ở cuối giường.
"Mở mắt ra, Minh Anh. Nhìn em này."
Giọng Tuấn khàn đặc, pha lẫn tiếng thở dốc nặng nhọc phả thẳng vào vành tai tôi. Lưng tôi đang bị ép chặt xuống nệm, hai chân vô thức siết lấy eo anh. Qua lớp gương phản chiếu mờ mờ dưới ánh đèn ngủ màu vàng vọt, tôi thấy cơ thể trần trụi của mình đang nảy lên theo từng nhịp dập của chồng.
Tuấn cúi xuống, cắn nhẹ lên xương quai xanh của tôi. Lực đâm bên dưới đột ngột tăng tốc. Sự lấp đầy căng tức, ướt nhẹp và trơn tuột khiến nhịp thở của tôi nghẹn lại ở cổ họng. Mùi sữa tắm nam tính trộn lẫn với mùi mồ hôi dính dấp trên lớp da ngực của anh xộc vào mũi.
"Tuấn... sâu quá... em ra..."
Tôi bấu chặt mười đầu ngón tay vào bắp tay đang nổi rõ gân của anh, cong người lên. Một luồng co thắt dội thẳng từ bụng dưới lên đỉnh đầu. Nước mắt ứa ra nơi khóe mi. Tuấn gầm nhẹ trong cổ họng, gục đầu vào hõm cổ tôi và đẩy mạnh nhịp cuối cùng. Dòng tinh dịch nóng hổi bắn mạnh vào lớp bao cao su mỏng tang.
Anh nằm vật xuống bên cạnh tôi, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Khoảng thời gian sau khi làm tình luôn là lúc tôi thấy yên tâm nhất. Tuấn với tay lấy tờ giấy ướt trên tủ đầu giường, cẩn thận lau qua phần đùi trong cho tôi, rồi kéo nửa tấm chăn mỏng đắp ngang hông hai đứa. Anh luồn tay xuống dưới cổ tôi, kéo tôi rúc vào ngực anh. Hơi ấm từ da thịt anh lan sang, xoa dịu đi cái lạnh của luồng gió điều hòa vừa phả xuống.
Ngoài kia, qua lớp cửa kính tầng hăm bốn, tiếng xe tải chạy đêm trên xa lộ Hà Nội vọng lại như một tiếng sấm rền rĩ kéo dài.
Tôi vươn tay, miết nhẹ ngón trỏ lên những đốt sống lưng của chồng. Lúc ăn tối, anh hơi căng thẳng. Cuộc điện thoại của mẹ chiều nay vẫn xoay quanh một chủ đề cũ kỹ: *Đầu năm mẹ đi chùa, thầy bảo năm nay nhà mình có hỷ, hai đứa tính toán xem thế nào.* Tuấn lúc đó chỉ im lặng xới cơm, nếp nhăn giữa trán hằn sâu. Nhưng hiện tại, những thớ cơ trên lưng anh đã chùng xuống, thả lỏng hoàn toàn.
Tuấn trở mình, kéo tay tôi lại. Mắt anh không nhắm, mà đang hướng thẳng về phía tấm gương lớn.
"Em đang nghĩ gì thế?" Tôi thì thầm.
Tuấn im lặng. Sự im lặng kéo dài đến mức tôi nghe rõ cả tiếng cọ xát của lớp vải ga trải giường khi anh khẽ cựa quậy chân. Rồi anh cất giọng, chậm rãi và hơi ngập ngừng — một âm điệu rất lạ ở người lúc nào cũng quyết đoán trong công việc như anh.
"Minh Anh... anh có một suy nghĩ."
"Sao anh?" Tôi bật cười nhẹ. "Công ty lại bắt đổi KPI à?"
Tuấn lắc đầu. Anh xoay người, chống tay trái lên nệm, cúi xuống nhìn xoáy vào mắt tôi. Ánh mắt lười biếng sau cơn cực khoái ban nãy đã biến mất, thay vào đó là một tia sáng tối tăm, nóng rực và đầy dính dấp.
"Anh muốn nhìn em."
"Anh vẫn đang nhìn em đấy thôi." Tôi nhíu mày, định đưa tay vuốt phần tóc mái lòa xòa trước trán anh, nhưng nét mặt nghiêm túc của anh khiến tay tôi khựng lại giữa không trung.
Tuấn nuốt nước bọt, yết hầu chuyển động trượt lên xuống.
"Không. Anh muốn nhìn em... dang chân dưới thân một gã đàn ông khác."
Không khí trong phòng ngủ như bị ai rút cạn. Tiếng điều hòa ù ù bỗng nhiên trở nên chói tai.
Máu trong người tôi lạnh toát, rồi ngay lập tức nóng bừng dồn thẳng lên mặt. Tôi đẩy mạnh ngực Tuấn ra, ngồi phắt dậy, vơ vội cái chăn che kín từ ngực xuống chân.
"Anh nói điên khùng cái gì đấy?" Giọng tôi vỡ nát, cao hơn bình thường.
Tuấn cũng ngồi dậy, vội vàng đưa tay chạm vào vai tôi nhưng tôi hất mạnh ra. Lực hất làm móng tay tôi cào một vệt đỏ ửng lên bắp tay anh.
"Anh chán em rồi đúng không?" Cổ họng tôi nghẹn đắng, một cơn tủi thân pha lẫn phẫn nộ trào lên. "Hay anh có con nào bên ngoài, nên giờ kiếm cái cớ bệnh hoạn này để chúng ta giải tán?"
"Không! Minh Anh, nghe anh." Tuấn cuống quýt nắm chặt lấy hai cổ tay tôi, ép tôi không được trốn tránh. "Anh thề, anh chỉ yêu mình em. Anh không có ai hết. Đó chỉ là... một loại tưởng tượng kích thích."
"Tưởng tượng vợ mình bị thằng khác đụ?" Tôi rít qua kẽ răng, vành tai nóng ran vì tức giận lẫn nhục nhã.
"Tưởng tượng vợ anh được khao khát." Tuấn sửa lời, giọng trầm xuống, mang theo một sự khẩn khoản đến mức hèn mọn. "Nghĩ đến cảnh một gã đàn ông to lớn hơn anh, khỏe hơn anh, đè em xuống nệm. Em rên rỉ vì sướng, em phát điên vì nhục dục... trong khi anh ngồi ngay góc phòng kia, nhìn em. Trái tim em vẫn là của anh, em vẫn làm vợ anh, nhưng cơ thể em lúc đó đang lấp đầy bởi một kẻ khác..."
Ánh mắt Tuấn trượt từ khuôn mặt tôi xuống phần khe ngực đang phập phồng sau lớp chăn. Đó là một ánh mắt thèm khát thuần túy, nguyên thủy và mang tính phá hủy.
"Chỉ nghĩ đến cảnh đó thôi, cặc anh đã cứng lên không chịu nổi rồi, em hiểu không?"
Tôi giật phắt tay ra, bước vội xuống khỏi giường. Sàn gỗ lạnh buốt truyền từ lòng bàn chân lên tận óc. Tôi nhặt chiếc áo thun của Tuấn vứt dưới sàn tròng bừa vào người.
"Em không muốn nghe nữa. Quên cái ý tưởng bệnh hoạn đó đi."
Tôi bước thẳng vào nhà tắm, đóng sầm cửa lại, chốt trong.
Đứng trước bồn rửa mặt, tôi vặn vòi nước max mức, táp liên tục dòng nước lạnh buốt lên mặt để ép mình tỉnh táo lại. Nhìn hình ảnh phản chiếu trong chiếc gương nhỏ bám hơi nước. Tóc rối bù, môi sưng đỏ, phần cổ áo thun trễ xuống để lộ một dấu cắn đỏ mờ mờ. Một người phụ nữ 29 tuổi, có một công việc ổn định, một cuộc hôn nhân an toàn.
Nhưng những lời nói của Tuấn như một giọt mực đen nhỏ vào ly nước lọc, không ngừng loang ra, vẩn đục toàn bộ tâm trí tôi.
*Một gã đàn ông to lớn hơn đè em xuống nệm.*
*Anh ngồi góc phòng, nhìn em.*
Thật kinh tởm. Tuấn lấy quyền gì mà đem cơ thể tôi ra làm một màn kịch kích thích cho anh ta? Tôi sẽ không bao giờ đồng ý. Tuyệt đối không bao giờ.
***
Hai giờ mười lăm phút sáng.
Tuấn đã ngủ say. Tiếng thở đều đều của anh vang lên ngay bên cạnh.
Tôi nằm ngửa, mắt trân trân nhìn lên trần nhà thạch cao trống hoác. Chăn mỏng chỉ đắp ngang hông. Ký ức về cuộc cãi vã lúc nãy đáng lẽ phải làm tôi kiệt sức, nhưng kỳ lạ thay, dưới bụng dưới của tôi lại đang căng tức một ngọn lửa râm ran. Nó đòi hỏi. Nó ngứa ngáy.
Lời nói của Tuấn lúc nãy, cái giọng khàn khàn mô tả sự chiếm đoạt ấy, cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi như một đoạn băng hỏng.
Tôi từ từ đưa tay trái xuống dưới lớp chăn.
Trượt ngón tay qua lớp vải lót của chiếc quần lót mỏng, nhịp thở của tôi khựng lại khi chạm vào chính mình. Ướt nhẹp. Dịch nhờn dính dấp tràn ra, dính chặt vào kẽ tay.
Trái tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực. Tôi nhắm mắt lại. Ngón tay giữa bắt đầu miết dọc theo khe lồn, tìm đến điểm mẫn cảm và ấn nhẹ.
Ngay trong khoảnh khắc đó, hình ảnh Tuấn biến mất khỏi đầu tôi. Thay vào đó, trong bóng tối của mí mắt, tôi thấy một bóng đen không rõ mặt. Hắn cao lớn, bờ vai rộng, mùi mồ hôi lạ lẫm. Bóng đen ấy tách hai chân tôi ra, đâm sầm một thứ gì đó to lớn và nóng rực vào bên trong, bạo liệt đến mức tôi bị xóc nảy lên mặt nệm. Và ở góc phòng, cạnh chiếc tủ áo, Tuấn đang ngồi trên ghế. Mắt Tuấn mở to, hàm siết chặt, nhìn tôi rên rỉ cong người dưới thân kẻ khác.
"Ưm..."
Tôi vùi nửa mặt vào gối, cắn chặt hàm răng qua lớp vỏ cotton để tiếng rên không bật ra khỏi cổ họng. Ngón tay tôi tăng tốc, miết mạnh hơn, nhanh hơn. Sự xấu hổ, tội lỗi bị bóp nghẹt bởi một loại hưng phấn nguyên thủy bạo liệt nhất mà tôi từng trải qua.
Chỉ mất chưa đầy ba phút, cơ thể tôi giật nảy lên. Lớp vải đệm bên dưới ướt sũng. Cực khoái bùng nổ dữ dội đến mức tôi lả đi, nước mắt ứa ra, thấm đẫm hai bên thái dương.
Tôi rút tay ra, đưa lên trước mặt. Dưới ánh đèn ngủ hắt hiu, chất dịch bóng nhẫy dính trên ngón tay tôi phản chiếu một thứ ánh sáng ướt át.
Tôi vừa nói "không" với chồng. Tôi chửi anh ta bệnh hoạn.
Nhưng cơ thể tôi... thì lại vừa phản bội chính tôi.



