Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Truyện Sex Vợ Anh

Lượt xem: 104

rongnho2709

Tập Tành Ăn Chơi
3/2/22
243
155
43
Nha Trang, Khánh Hoà
VND
0
Tín dụng
801
Chương 1 – Anh muốn nhìn

Ba năm cưới nhau, tôi luôn có thói quen nhắm mắt khi lên đỉnh, nhưng đêm nay ngón tay cái của Tuấn ấn mạnh lên cằm, ép tôi phải nhìn thẳng vào tấm gương lớn dựng ở cuối giường.

"Mở mắt ra, Minh Anh. Nhìn em này."

Giọng Tuấn khàn đặc, pha lẫn tiếng thở dốc nặng nhọc phả thẳng vào vành tai tôi. Lưng tôi đang bị ép chặt xuống nệm, hai chân vô thức siết lấy eo anh. Qua lớp gương phản chiếu mờ mờ dưới ánh đèn ngủ màu vàng vọt, tôi thấy cơ thể trần trụi của mình đang nảy lên theo từng nhịp dập của chồng.

Tuấn cúi xuống, cắn nhẹ lên xương quai xanh của tôi. Lực đâm bên dưới đột ngột tăng tốc. Sự lấp đầy căng tức, ướt nhẹp và trơn tuột khiến nhịp thở của tôi nghẹn lại ở cổ họng. Mùi sữa tắm nam tính trộn lẫn với mùi mồ hôi dính dấp trên lớp da ngực của anh xộc vào mũi.

"Tuấn... sâu quá... em ra..."

Tôi bấu chặt mười đầu ngón tay vào bắp tay đang nổi rõ gân của anh, cong người lên. Một luồng co thắt dội thẳng từ bụng dưới lên đỉnh đầu. Nước mắt ứa ra nơi khóe mi. Tuấn gầm nhẹ trong cổ họng, gục đầu vào hõm cổ tôi và đẩy mạnh nhịp cuối cùng. Dòng tinh dịch nóng hổi bắn mạnh vào lớp bao cao su mỏng tang.

Anh nằm vật xuống bên cạnh tôi, lồng ngực phập phồng dữ dội.

Khoảng thời gian sau khi làm tình luôn là lúc tôi thấy yên tâm nhất. Tuấn với tay lấy tờ giấy ướt trên tủ đầu giường, cẩn thận lau qua phần đùi trong cho tôi, rồi kéo nửa tấm chăn mỏng đắp ngang hông hai đứa. Anh luồn tay xuống dưới cổ tôi, kéo tôi rúc vào ngực anh. Hơi ấm từ da thịt anh lan sang, xoa dịu đi cái lạnh của luồng gió điều hòa vừa phả xuống.

Ngoài kia, qua lớp cửa kính tầng hăm bốn, tiếng xe tải chạy đêm trên xa lộ Hà Nội vọng lại như một tiếng sấm rền rĩ kéo dài.

Tôi vươn tay, miết nhẹ ngón trỏ lên những đốt sống lưng của chồng. Lúc ăn tối, anh hơi căng thẳng. Cuộc điện thoại của mẹ chiều nay vẫn xoay quanh một chủ đề cũ kỹ: *Đầu năm mẹ đi chùa, thầy bảo năm nay nhà mình có hỷ, hai đứa tính toán xem thế nào.* Tuấn lúc đó chỉ im lặng xới cơm, nếp nhăn giữa trán hằn sâu. Nhưng hiện tại, những thớ cơ trên lưng anh đã chùng xuống, thả lỏng hoàn toàn.

Tuấn trở mình, kéo tay tôi lại. Mắt anh không nhắm, mà đang hướng thẳng về phía tấm gương lớn.

"Em đang nghĩ gì thế?" Tôi thì thầm.

Tuấn im lặng. Sự im lặng kéo dài đến mức tôi nghe rõ cả tiếng cọ xát của lớp vải ga trải giường khi anh khẽ cựa quậy chân. Rồi anh cất giọng, chậm rãi và hơi ngập ngừng — một âm điệu rất lạ ở người lúc nào cũng quyết đoán trong công việc như anh.

"Minh Anh... anh có một suy nghĩ."

"Sao anh?" Tôi bật cười nhẹ. "Công ty lại bắt đổi KPI à?"

Tuấn lắc đầu. Anh xoay người, chống tay trái lên nệm, cúi xuống nhìn xoáy vào mắt tôi. Ánh mắt lười biếng sau cơn cực khoái ban nãy đã biến mất, thay vào đó là một tia sáng tối tăm, nóng rực và đầy dính dấp.

"Anh muốn nhìn em."

"Anh vẫn đang nhìn em đấy thôi." Tôi nhíu mày, định đưa tay vuốt phần tóc mái lòa xòa trước trán anh, nhưng nét mặt nghiêm túc của anh khiến tay tôi khựng lại giữa không trung.

Tuấn nuốt nước bọt, yết hầu chuyển động trượt lên xuống.

"Không. Anh muốn nhìn em... dang chân dưới thân một gã đàn ông khác."

Không khí trong phòng ngủ như bị ai rút cạn. Tiếng điều hòa ù ù bỗng nhiên trở nên chói tai.

Máu trong người tôi lạnh toát, rồi ngay lập tức nóng bừng dồn thẳng lên mặt. Tôi đẩy mạnh ngực Tuấn ra, ngồi phắt dậy, vơ vội cái chăn che kín từ ngực xuống chân.

"Anh nói điên khùng cái gì đấy?" Giọng tôi vỡ nát, cao hơn bình thường.

Tuấn cũng ngồi dậy, vội vàng đưa tay chạm vào vai tôi nhưng tôi hất mạnh ra. Lực hất làm móng tay tôi cào một vệt đỏ ửng lên bắp tay anh.

"Anh chán em rồi đúng không?" Cổ họng tôi nghẹn đắng, một cơn tủi thân pha lẫn phẫn nộ trào lên. "Hay anh có con nào bên ngoài, nên giờ kiếm cái cớ bệnh hoạn này để chúng ta giải tán?"

"Không! Minh Anh, nghe anh." Tuấn cuống quýt nắm chặt lấy hai cổ tay tôi, ép tôi không được trốn tránh. "Anh thề, anh chỉ yêu mình em. Anh không có ai hết. Đó chỉ là... một loại tưởng tượng kích thích."

"Tưởng tượng vợ mình bị thằng khác đụ?" Tôi rít qua kẽ răng, vành tai nóng ran vì tức giận lẫn nhục nhã.

"Tưởng tượng vợ anh được khao khát." Tuấn sửa lời, giọng trầm xuống, mang theo một sự khẩn khoản đến mức hèn mọn. "Nghĩ đến cảnh một gã đàn ông to lớn hơn anh, khỏe hơn anh, đè em xuống nệm. Em rên rỉ vì sướng, em phát điên vì nhục dục... trong khi anh ngồi ngay góc phòng kia, nhìn em. Trái tim em vẫn là của anh, em vẫn làm vợ anh, nhưng cơ thể em lúc đó đang lấp đầy bởi một kẻ khác..."

Ánh mắt Tuấn trượt từ khuôn mặt tôi xuống phần khe ngực đang phập phồng sau lớp chăn. Đó là một ánh mắt thèm khát thuần túy, nguyên thủy và mang tính phá hủy.

"Chỉ nghĩ đến cảnh đó thôi, cặc anh đã cứng lên không chịu nổi rồi, em hiểu không?"

Tôi giật phắt tay ra, bước vội xuống khỏi giường. Sàn gỗ lạnh buốt truyền từ lòng bàn chân lên tận óc. Tôi nhặt chiếc áo thun của Tuấn vứt dưới sàn tròng bừa vào người.

"Em không muốn nghe nữa. Quên cái ý tưởng bệnh hoạn đó đi."

Tôi bước thẳng vào nhà tắm, đóng sầm cửa lại, chốt trong.

Đứng trước bồn rửa mặt, tôi vặn vòi nước max mức, táp liên tục dòng nước lạnh buốt lên mặt để ép mình tỉnh táo lại. Nhìn hình ảnh phản chiếu trong chiếc gương nhỏ bám hơi nước. Tóc rối bù, môi sưng đỏ, phần cổ áo thun trễ xuống để lộ một dấu cắn đỏ mờ mờ. Một người phụ nữ 29 tuổi, có một công việc ổn định, một cuộc hôn nhân an toàn.

Nhưng những lời nói của Tuấn như một giọt mực đen nhỏ vào ly nước lọc, không ngừng loang ra, vẩn đục toàn bộ tâm trí tôi.

*Một gã đàn ông to lớn hơn đè em xuống nệm.*
*Anh ngồi góc phòng, nhìn em.*

Thật kinh tởm. Tuấn lấy quyền gì mà đem cơ thể tôi ra làm một màn kịch kích thích cho anh ta? Tôi sẽ không bao giờ đồng ý. Tuyệt đối không bao giờ.

***

Hai giờ mười lăm phút sáng.

Tuấn đã ngủ say. Tiếng thở đều đều của anh vang lên ngay bên cạnh.

Tôi nằm ngửa, mắt trân trân nhìn lên trần nhà thạch cao trống hoác. Chăn mỏng chỉ đắp ngang hông. Ký ức về cuộc cãi vã lúc nãy đáng lẽ phải làm tôi kiệt sức, nhưng kỳ lạ thay, dưới bụng dưới của tôi lại đang căng tức một ngọn lửa râm ran. Nó đòi hỏi. Nó ngứa ngáy.

Lời nói của Tuấn lúc nãy, cái giọng khàn khàn mô tả sự chiếm đoạt ấy, cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi như một đoạn băng hỏng.

Tôi từ từ đưa tay trái xuống dưới lớp chăn.

Trượt ngón tay qua lớp vải lót của chiếc quần lót mỏng, nhịp thở của tôi khựng lại khi chạm vào chính mình. Ướt nhẹp. Dịch nhờn dính dấp tràn ra, dính chặt vào kẽ tay.

Trái tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực. Tôi nhắm mắt lại. Ngón tay giữa bắt đầu miết dọc theo khe lồn, tìm đến điểm mẫn cảm và ấn nhẹ.

Ngay trong khoảnh khắc đó, hình ảnh Tuấn biến mất khỏi đầu tôi. Thay vào đó, trong bóng tối của mí mắt, tôi thấy một bóng đen không rõ mặt. Hắn cao lớn, bờ vai rộng, mùi mồ hôi lạ lẫm. Bóng đen ấy tách hai chân tôi ra, đâm sầm một thứ gì đó to lớn và nóng rực vào bên trong, bạo liệt đến mức tôi bị xóc nảy lên mặt nệm. Và ở góc phòng, cạnh chiếc tủ áo, Tuấn đang ngồi trên ghế. Mắt Tuấn mở to, hàm siết chặt, nhìn tôi rên rỉ cong người dưới thân kẻ khác.

"Ưm..."

Tôi vùi nửa mặt vào gối, cắn chặt hàm răng qua lớp vỏ cotton để tiếng rên không bật ra khỏi cổ họng. Ngón tay tôi tăng tốc, miết mạnh hơn, nhanh hơn. Sự xấu hổ, tội lỗi bị bóp nghẹt bởi một loại hưng phấn nguyên thủy bạo liệt nhất mà tôi từng trải qua.

Chỉ mất chưa đầy ba phút, cơ thể tôi giật nảy lên. Lớp vải đệm bên dưới ướt sũng. Cực khoái bùng nổ dữ dội đến mức tôi lả đi, nước mắt ứa ra, thấm đẫm hai bên thái dương.

Tôi rút tay ra, đưa lên trước mặt. Dưới ánh đèn ngủ hắt hiu, chất dịch bóng nhẫy dính trên ngón tay tôi phản chiếu một thứ ánh sáng ướt át.

Tôi vừa nói "không" với chồng. Tôi chửi anh ta bệnh hoạn.
Nhưng cơ thể tôi... thì lại vừa phản bội chính tôi.
 

rongnho2709

Tập Tành Ăn Chơi
3/2/22
243
155
43
Nha Trang, Khánh Hoà
VND
0
Tín dụng
801
Chương 2 – Thử trong đầu

Cái lạnh từ dòng nước vòi hoa sen dội thẳng lên đỉnh đầu không đủ sức dập tắt ngọn lửa râm ran đang âm ỉ dưới bụng dưới của tôi.

Tôi cọ xát hai bàn tay vào nhau đến đỏ rực, cố gột sạch cảm giác dính dấp lúc nửa đêm. Nhưng càng cố quên, những lời thầm thì đầy ám ảnh của Tuấn lại dội về trong tâm trí, sắc nét từng chi tiết. Một gã đàn ông lạ mặt. Một sự chiếm đoạt thô bạo. Và ánh mắt Tuấn ngồi ở góc phòng.

Bữa sáng diễn ra trong một bầu không khí im lặng đến ngột ngạt. Tuấn ngồi ở phía bên kia bàn đảo, khuấy ly cà phê đen. Anh mặc chiếc áo sơ mi xám nhạt phẳng phiu, chuẩn bị đến công ty. Trông anh lại là một giám đốc dự án chỉn chu, hoàn toàn không có chút dấu vết nào của gã đàn ông với ánh mắt thèm khát điên rồ tối qua.

"Chuyện đêm qua..." Tuấn lên tiếng trước, phá vỡ tiếng lách cách của thìa va vào thành ly. "Cho anh xin lỗi."

Tôi ngừng động tác nhai miếng bánh mì, ngước lên.

"Anh xem linh tinh rồi để nó ảnh hưởng vào đầu," Tuấn thở dài, ánh mắt đầy vẻ tự trách, hoàn toàn không có sự ép uổng hay bề trên. "Anh không nên nói những lời đó với em. Quên nó đi nhé."

Anh đứng dậy, bước vòng qua bàn và đặt một nụ hôn nhẹ lên trán tôi, mùi nước hoa thoang thoảng thân thuộc. Trái tim tôi chùng xuống. Đáng lẽ tôi phải thở phào nhẹ nhõm vì cơn ác mộng đã kết thúc, nhưng ngay khoảnh khắc anh quay lưng bước ra cửa, một cảm giác hụt hẫng kỳ lạ lại xẹt qua dưới bụng dưới.

*Quên đi sao?*

Tôi ngồi thừ ra trước màn hình laptop suốt cả buổi sáng. Công việc lên content cho chiến dịch marketing tháng này chẳng nhét nổi chữ nào vào đầu. Ánh mắt tôi cứ vô thức trượt về phía tấm gương lớn trong phòng ngủ, rồi lại nhìn xuống những ngón tay mình.

Mười một giờ trưa, tôi cắn môi, nhấn tổ hợp phím mở một thẻ ẩn danh trên Chrome. Bàn tay hơi run rẩy, tôi gõ vào ô tìm kiếm hai từ khóa mà mình đã nghe loáng thoáng trên mạng: *"Hotwife"*, *"Cuckold"*.

Hàng nghìn kết quả hiện ra. Tôi rụt rè bấm vào một đoạn video.

Âm thanh rên rỉ ướt át vang lên từ loa ngoài khiến tôi giật mình, vội vàng cắm tai nghe vào. Trên màn hình, một người phụ nữ đang đứng giữa phòng, trong khi người chồng ngồi ngay trên ghế sô pha, tay tự vuốt ve chính mình và nhìn vợ. Không có sự bạo hành hay hạ nhục nào như tôi từng nghĩ; thứ duy nhất ngập tràn trong không gian đó là ánh mắt khao khát đến nghẹt thở của người chồng khi thấy vợ mình được thỏa mãn.

*Tưởng tượng vợ anh được khao khát.* Lời Tuấn văng vẳng bên tai.

Tôi sập mạnh màn hình laptop lại, thở hắt ra. Giữa hai đùi tôi, một dòng nước ấm nóng lại rỉ ra, làm ướt một mảng quần lót mới.

Thật điên rồ. Tôi là một người vợ ngoan. Tôi yêu chồng. Nhưng tại sao cái ý nghĩ có một người đàn ông khác thao túng cơ thể mình, dưới sự đồng thuận và chứng kiến của chính Tuấn, lại khiến tôi hưng phấn đến mức căng tức thế này?

***

Đêm hôm đó, Tuấn ôm tôi từ phía sau khi tôi đang rửa nốt vài chiếc ly trên bồn rửa. Bàn tay anh luồn qua lớp áo lụa mỏng, xoa nắn bầu ngực tôi qua lớp áo lót.

"Nay em làm việc mệt không?" Anh thì thầm vào gáy tôi, môi hôn dọc xuống sống lưng.

"Bình thường anh ạ," tôi đáp, giọng đã bắt đầu run rẩy vì hơi nóng từ thân nhiệt của anh.

Tuấn xoay người tôi lại, bế bổng tôi lên đặt ngồi trên bệ đá cẩm thạch của bếp. Anh chui vào giữa hai chân tôi, kéo khóa quần. Đêm nay, anh làm tình với sự dịu dàng và cẩn trọng đến mức khiến tôi muốn khóc. Anh hôn sâu, lưỡi đan vào nhau, ngón tay miết nhẹ bên ngoài khe lồn đã ướt đẫm của tôi trước khi từ từ đẩy vào.

"Ưm... Tuấn..." Tôi choàng tay ôm lấy cổ anh, đón nhận nhịp đẩy chậm rãi, sâu hoắm.

Khoái cảm lan tỏa, ấm áp và thân thuộc. Nhưng có một điều gì đó thiếu hụt. Tôi uốn cong lưng, cố gắng cọ xát nhiều hơn để tìm kiếm điểm bùng nổ, nhưng nó cứ trượt đi. Cảm giác lưng chừng khiến tôi cắn môi, hơi thở trở nên đứt quãng, bứt rứt.

Tuấn nhận ra điều đó. Anh hiểu cơ thể tôi hơn cả chính tôi. Nhịp dập của anh dừng lại. Anh chống hai tay hai bên hông tôi, nhìn sâu vào mắt tôi dưới ánh đèn bếp mờ ảo.

"Em không tập trung," Tuấn nhận xét, giọng trầm xuống, mang đầy sự thấu cảm.

"Em có... dập mạnh thêm chút nữa đi anh..." Tôi lảng tránh ánh mắt anh, định kéo đầu anh xuống hôn nhưng anh né tránh.

"Minh Anh," Tuấn gọi tên tôi, ngón tay cái miết nhẹ lên gò má tôi đang ửng đỏ. "Đêm qua... sau khi vào nhà tắm, em đã làm gì?"

Tim tôi đánh thót một cái. Máu dồn hết lên mặt.

"Em... em không làm gì cả."

Tuấn nhìn tôi chằm chằm, rồi bàn tay anh trượt xuống, luồn vào khe hở giữa hai cơ thể đang dính chặt, tìm đến điểm nhạy cảm nhất của tôi và miết một đường dài. Tôi giật nảy người, rên lên một tiếng nghẹn ngào.

"Sáng nay lúc giặt đồ, anh thấy quần lót của em trong giỏ ướt đẫm," Tuấn nói thầm, mỗi một từ phát ra là một nhịp anh đẩy hông vào thật chậm, cọ xát con cặc đang cương cứng vào vách thịt tôi. "Lúc em trốn vào nhà tắm... lồn em cũng đang chảy nước, đúng không?"

Sự thật bị bóc trần khiến tôi nhục nhã đến mức muốn đào hố chôn mình. Tôi nhắm tịt mắt lại, quay mặt đi, nước mắt ứa ra.

"Anh đừng nói nữa..."

"Mở mắt ra nhìn anh," Tuấn ra lệnh. Lần này không có sự khẩn khoản, mà là một quyền lực tuyệt đối. Anh siết chặt eo tôi. "Chúng ta không cần tìm ai hết. Nhưng đêm nay... thử trong đầu thôi. Chiều anh, được không?"

Tôi run rẩy mở mắt. Ánh mắt Tuấn đong đầy sự khao khát và tôn trọng. Không có sự khinh miệt nào ở đây. Chỉ có chúng tôi, và một vùng cấm địa đang chờ được mở.

Tôi khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhỏ bé nhưng phá vỡ toàn bộ ranh giới ba năm qua.

Tuấn gầm nhẹ, nhịp dập bắt đầu tăng tốc. Anh đâm mạnh, rút ra gần hết rồi lại đập mạnh vào, tiếng da thịt va chạm chát chúa vang lên trong không gian bếp yên tĩnh. Bàn tay anh đan chặt lấy mười ngón tay tôi, ép chặt xuống mặt đá lạnh ngắt.

"Nhắm mắt lại đi vợ," Tuấn thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào tai tôi. "Tưởng tượng... không phải anh đang đụ em."

Tôi nhắm mắt, nhịp thở hỗn loạn.

"Là một gã khác... cao lớn hơn anh, bờ vai rộng hơn anh. Hắn đang đè nghiến em ra mặt bàn bếp này." Giọng Tuấn vang lên bên tai, đều đều, sắc lẹm, kích thích từng nơ-ron thần kinh của tôi. "Hắn đâm em mạnh đến mức em không khép nổi chân. Lồn em đang ngậm chặt lấy cặc của người lạ. Sướng không?"

"Đừng... Tuấn..." Tôi rên rỉ, nhưng cơ thể tôi lại phản bội. Vách thịt tôi co thắt điên cuồng, siết chặt lấy anh mỗi khi lời nói đó lọt vào tai. Nhiệt độ trong người tôi tăng vọt.

"Trả lời anh. Đang bị gã đó đụ... có sướng không?" Tuấn dập một cú mạnh đến mức tôi nảy người lên khỏi mặt đá.

"Sướng... aah... sướng quá..." Tôi bật khóc, không còn kiểm soát nổi cái miệng của mình nữa. Sự xấu hổ đã bị khoái cảm nhục dục nuốt chửng.

"Anh đang đứng ngay cửa bếp nhìn em," Tuấn tiếp tục vẽ ra viễn cảnh, tay anh vuốt dọc theo đường cong eo tôi, siết mạnh. "Nhìn vợ anh bị gã khác đụ cho tung người. Nhìn em chảy nước vì hắn ta. Rên lớn lên cho hắn nghe đi Minh Anh."

"Anh ơi... sâu quá... đụ em mạnh nữa đi..." Tôi khóc nấc lên, móng tay cào nhẹ vào mu bàn tay Tuấn đang đan chặt lấy tay mình. Cái mỏ neo duy nhất giữ tôi lại thực tại là hơi ấm từ bàn tay chồng.

"Đúng rồi... đụ nát lồn vợ tôi ra..." Tuấn gầm lên.

Nhịp cuối cùng, Tuấn đâm ngập gốc, nghiến chặt răng. Cơ thể tôi giật đùng đùng như bị điện giật. Cực khoái ập đến dữ dội hơn, sâu hơn, tàn phá hơn bất kỳ lần nào trong suốt ba năm hôn nhân. Một cơn sóng thần của dục vọng cuốn phăng mọi lý trí, khiến tôi lả đi trên vai Tuấn, ngực phập phồng không ra hơi, tiếng rên rỉ vẫn còn mắc kẹt trong cổ họng.

Tuấn thở hắt ra, gục đầu vào ngực tôi. Anh không rút ra ngay, mà vẫn để sự kết nối ấy duy trì. Anh rút một bàn tay ra, vuốt những lọn tóc bết mồ hôi đang dính chặt trên trán tôi, rồi hôn nhẹ lên đuôi mắt đang ướt nhòe.

"Em làm tốt lắm," anh thì thầm, giọng dịu dàng trở lại, hoàn toàn tôn trọng và nâng niu.

Tôi mở mắt nhìn Tuấn. Trái tim tôi vẫn đập cuồng loạn. Khoái cảm vừa rồi quá chân thực, quá nguyên thủy. Nó đáng sợ, nhưng cũng đẹp đẽ đến mức gây nghiện.

Tôi vòng tay ôm chặt lấy lưng anh, úp mặt vào hõm vai có mùi mồ hôi nam tính ấy. Cánh cửa phòng tuyến đầu tiên trong đầu tôi đã bị phá vỡ. Và sâu thẳm bên trong, tôi biết rõ một sự thật.

Chỉ "thử trong đầu" thôi... sẽ sớm không còn đủ cho cả hai chúng tôi nữa.
 
Chỉnh sửa cuối:

Bài viết liên quan