Tao đang bực mình lắm chúng mày ạ, mịa, cứ tưởng chăn được em rau hay chí ít là được lái máy bay nào ngờ gặp phải em bán hàng đa cấp, bán mấy thứ linh tinh vớ vẩn. Chuyện như này bọn mày ợ.
Thỉnh thoảng xuống Bến Lức Long An có việc, cũng ngồi chọt chẹt tìm quanh đây, lằng nhằng thế nào một em khá xinh đồng ý kết bạn. Em này hẹn đi cà phê vào chiều chủ nhật. Ờ ngon rồi nhé. Thế mà éo phải thế. Hôm đó từ Bình Chánh phi xuống Bến Lức, em hẹn ở cà phê Lộc Vừng ở đường Nguyễn Văn Tiếp, tìm được quán cà phê thấy bên cạnh quán là cái nhà nghỉ, đã cười nhạt mừng thầm, bụng bảo dạ, mày chết với ông. Vào đến nơi, ôi chao một em hơi bị xinh, cười rất tươi, duyên dáng nhưng bỏ mẹ mình liếc nhìn sang cái ghế bên cạnh thì thấy em để mấy cái hộp linh tinh thì mình đã chột dạ tương đối rồi. Em này phải nói là khả năng ăn nói huyên thuyên rất tốt, đủ chuyện linh tinh, em chỉ chờ cơ hội mình hỏi em bán gì là ngay lập tức em mang ra kem đánh răng, xịt thơm xông họng, cà phê, nói mình mua ủng hộ. Như vậy là tui tự hiểu gặp thể loại nào rồi. Lộ bài, em vẫn tiếp tục năn nỉ mình mua, nhưng mình cặc mua, tao đi kiếm chịch mà mua bán đéo gì. Ngồi huyên thuyên tí thì em bảo có việc, ok cút con mẹ mày đi. Mình ko thèm giữ mà còn hối em đi nhanh đi, mất toi 50k tiền nước. Em đi rồi thì mình ngồi lại một lúc nhưng lại thấy em đến ngồi ở một bàn khác, hình như chờ con mồi mới, không muốn nhìn thấy cảnh vớ vẩn đó mình xách đít ra về, không quên chào em một cái. Đúng là mắc cười. Bến Lức anh em nào gặp em này chưa
Thỉnh thoảng xuống Bến Lức Long An có việc, cũng ngồi chọt chẹt tìm quanh đây, lằng nhằng thế nào một em khá xinh đồng ý kết bạn. Em này hẹn đi cà phê vào chiều chủ nhật. Ờ ngon rồi nhé. Thế mà éo phải thế. Hôm đó từ Bình Chánh phi xuống Bến Lức, em hẹn ở cà phê Lộc Vừng ở đường Nguyễn Văn Tiếp, tìm được quán cà phê thấy bên cạnh quán là cái nhà nghỉ, đã cười nhạt mừng thầm, bụng bảo dạ, mày chết với ông. Vào đến nơi, ôi chao một em hơi bị xinh, cười rất tươi, duyên dáng nhưng bỏ mẹ mình liếc nhìn sang cái ghế bên cạnh thì thấy em để mấy cái hộp linh tinh thì mình đã chột dạ tương đối rồi. Em này phải nói là khả năng ăn nói huyên thuyên rất tốt, đủ chuyện linh tinh, em chỉ chờ cơ hội mình hỏi em bán gì là ngay lập tức em mang ra kem đánh răng, xịt thơm xông họng, cà phê, nói mình mua ủng hộ. Như vậy là tui tự hiểu gặp thể loại nào rồi. Lộ bài, em vẫn tiếp tục năn nỉ mình mua, nhưng mình cặc mua, tao đi kiếm chịch mà mua bán đéo gì. Ngồi huyên thuyên tí thì em bảo có việc, ok cút con mẹ mày đi. Mình ko thèm giữ mà còn hối em đi nhanh đi, mất toi 50k tiền nước. Em đi rồi thì mình ngồi lại một lúc nhưng lại thấy em đến ngồi ở một bàn khác, hình như chờ con mồi mới, không muốn nhìn thấy cảnh vớ vẩn đó mình xách đít ra về, không quên chào em một cái. Đúng là mắc cười. Bến Lức anh em nào gặp em này chưa





. Ông kiêm mối chịch , ẻm kiếm mối mua hàng. Sao ko mua hàng của ẻm rồi biết đâu ẻm cho chịch dm