Chương 21: Lớp Vỏ Chật Chội
Một tuần trôi qua kể từ đêm Đà Lạt. Sài Gòn vồ lấy bọn họ bằng cái nóng oi ả, hầm hập và thứ nhịp điệu kẹt xe lặp đi lặp lại mỗi buổi tan tầm.
Căn hộ tầng mười lăm vẫn nguyên vẹn. Tủ giày, kệ tivi, chiếc sofa ngoài phòng khách — nơi Minh từng ngang nhiên nhào nặn ngực Lan qua lớp váy — vẫn nằm im lìm ở đó. Mọi thứ dường như đã trở về đúng quỹ đạo của một tổ ấm kiểu mẫu.
Nhưng bên dưới lớp vỏ bọc ấy, một thứ gì đó đã mục rỗng hoàn toàn.
Mười một giờ đêm. Tiếng máy lạnh chạy rè rè đều đặn.
Hoài luồn tay qua eo Lan từ phía sau. Bàn tay anh trượt dọc theo đường cong quen thuộc của vợ, cố gắng xoa nắn bầu ngực mềm mại qua lớp áo lụa ngủ. Phía dưới, anh đã cương cứng. Việc tua đi tua lại đoạn băng ký ức về hình ảnh Minh đè ngửa vợ mình bên lò sưởi đã trở thành liều thuốc kích dục duy nhất giúp Hoài có cảm hứng.
"Lan..." Hoài thì thầm, cọ mũi vào gáy vợ, phả ra những lời lẽ tục tĩu quen thuộc. "Nhớ đêm đó không em? Lúc hắn lột trần em ra... lúc hắn đâm vào em... em rên lớn lắm. Hắn to hơn anh, đúng không?"
Hoài nín thở, chờ đợi sự rùng mình ướt át của vợ, chờ đợi những câu đáp trả dâm đãng như cái cách cô đã làm trong đêm giao hoán.
Nhưng không có gì cả.
Cơ thể Lan cứng đờ. Cô không uốn cong lưng, cũng không kẹp chặt đùi. Thay vào đó, Lan thở dài một hơi nhẹ bẫng, khô khốc.
"Em mệt rồi, Hoài. Mai em còn phải nộp báo cáo sớm."
Lan lạnh lùng gạt bàn tay đang đặt trên ngực mình ra, kéo chăn lên tận cổ và nhích người về sát mép giường. Cô quay lưng lại với chồng, để lại cho anh một khoảng trống lạnh lẽo, vô tình.
Hoài trân trân nhìn bóng lưng vợ, bàn tay chới với giữa không trung. Lồng ngực anh quặn lên một cảm giác hụt hẫng đến nghẹt thở. Con ác thú Cuckold đang háu đói chờ được ăn, nhưng nữ chính của vở kịch lại từ chối diễn tiếp.
Tại sao? Hoài thầm gào thét. Không phải em thích nói về chuyện đó lắm sao?
Anh không hiểu rằng, với Lan lúc này, những lời nói mường tượng của Hoài quá nhạt nhẽo. Suốt ba ngày nay, Minh không hề nhắn tin cho cô. Với một gã đàn ông lõi đời và bận rộn như Minh, chuyến đi Đà Lạt có lẽ chỉ là một lần "đổi gió" không hơn không kém. Hắn đã ăn no, và hắn rời đi, bỏ lại Lan quay quắt trong sự thèm khát nhục dục thực tế, chứ không phải thứ nhục dục qua lời kể lể hèn mọn của chồng.
Mỗi lần Hoài chạm vào, sự yếu ớt, dè dặt của anh ta chỉ càng làm Lan thêm chán ghét khi đem so sánh với sự áp đảo, thô bạo của gã thợ săn kia.
Sáng hôm sau, tại một quán cà phê ngập nắng ở trung tâm Quận 1.
Lan khuấy nhẹ ly bạc xỉu đá, ánh mắt lơ đãng nhìn dòng xe cộ hối hả. Cô mặc một chiếc đầm công sở màu xanh nhạt, kín đáo nhưng vẫn tôn lên vóc dáng thanh mảnh.
"Ê, hồn để đi đâu đấy?"
Một giọng nữ lanh lảnh vang lên. Ngọc kéo ghế ngồi phịch xuống đối diện. Trái ngược với vẻ thanh lịch của Lan, Ngọc khoác lên người một vẻ sắc sảo, hiện đại của một phụ nữ độc thân thành đạt: tóc uốn lơi, áo trễ vai khoe xương quai xanh và một đôi mắt luôn ánh lên sự tự tin, phóng khoáng.
"Mày tới muộn mười lăm phút đấy," Lan thu ánh nhìn lại, mỉm cười nhẹ.
Ngọc vẫy tay gọi phục vụ, rồi quay sang nhìn chằm chằm vào mặt cô bạn thân. Đôi mắt sắc như dao cạo của Ngọc lướt từ làn da căng bóng, đến đôi môi mọng nước và ánh nhìn mơ màng của Lan.
"Dạo này nhìn mày... mướt mát thế nhỉ?" Ngọc tặc lưỡi, nhếch mép cười đầy hàm ý. "Đi Đà Lạt về có khác. Lão Hoài chắc tưới tắm cho mày kỹ lắm đúng không? Phụ nữ mà được đáp ứng đủ, nhìn da dẻ là biết ngay."
Lan khựng lại một nhịp. Từ tưới tắm đánh thẳng vào tủy sống, khơi lại những ký ức ướt át dưới tấm thảm lông cừu. Lời khen của Ngọc vô tình vuốt ve sự phù phiếm của một người đàn bà vừa ngoại tình. Lan khẽ rũ mi mắt, một nụ cười nửa miệng mờ ám hiện lên.
"Cũng... bình thường thôi," Lan đáp, khuấy đá trong ly kêu lách cách. Chồng cô chẳng tưới tắm gì cả. Anh ta chỉ đứng nhìn. Người làm cô rạng rỡ đến mức này là một gã đàn ông khác. Sự tự hào lén lút ấy khiến tâm trạng Lan hưng phấn hẳn lên.
"Bình thường cái gì, nhìn mày như gái còn son ấy." Ngọc chống cằm, thở dài. "Tao thì dạo này chán quá, công việc bù đầu, người ngợm rệu rã hết cả. Hay là... tao với mày đi tập Gym đi?"
"Tập Gym?" Lan nhướng mày.
"Ừ. Có cái phòng tập VIP mới mở bên Quận 7, tao có thẻ hội viên rồi, tao kéo mày theo được. Vào đó chạy bộ, tập squat cho mông eo săn chắc lại. Thanh xuân ngắn lắm, có chồng rồi cũng phải đẹp, mày hiểu không? Đẹp để bọn đàn ông ngoài đường nó nhìn nó thèm, cho lão Hoài ở nhà phải lo giữ."
Những lời của Ngọc như một mồi lửa ném thẳng vào đống củi khô trong lòng Lan. Đẹp để bọn đàn ông ngoài đường nhìn mà thèm. Câu nói ấy hoàn toàn trùng khớp với khao khát phơi bày đang cuộn trào trong huyết quản cô. Ở nhà, Hoài quá nhàm chán. Ở công ty, mọi người quá chuẩn mực. Cô cần một không gian khác. Một nơi ngập tràn mùi mồ hôi, mùi testosterone, nơi cô có thể mặc những bộ đồ bó sát và cảm nhận ánh mắt thèm thuồng của những gã đàn ông cường tráng.
"Nghe cũng... hợp lý," Lan khẽ cắn môi dưới, trái tim bắt đầu đập nhanh hơn. "Nhưng tao không có đồ tập."
"Thì đi mua! Lát ăn trưa xong, tao lôi mày đi sắm." Ngọc hào hứng vỗ tay.
Ba giờ chiều cùng ngày.
Lan đứng trước gương trong phòng thử đồ của một cửa hàng đồ thể thao cao cấp. Chiếc rèm nhung kéo kín bưng.
Khác với lần trước ở sân tennis — khi Hoài là người ép cô mặc đồ hở hang — lần này, tự tay Lan đã chọn nó. Trên người cô là một chiếc quần legging tập gym màu xám xám nhạt, chất vải mỏng và ôm sát đến mức hằn rõ đường rãnh cấm kỵ ở giữa hai chân. Phía trên là chiếc áo bra thể thao khoét ngực cực sâu, o ép lấy hai bầu ngực căng phồng, chỉ chực chờ trào ra ngoài sau mỗi nhịp thở.
Nhìn người phụ nữ dâm đãng, khêu gợi trong gương, Lan thấy hơi thở mình nóng hổi. Cô xoay người, ngắm bờ mông cong vút của mình bị lớp vải legging định hình một cách hoàn hảo.
Nếu cô mặc bộ này bước vào phòng tập, cong người đẩy tạ, bao nhiêu gã đàn ông sẽ phải nuốt nước bọt?
Lan nhếch mép cười. Hạt mầm đã thành cây. Giờ đây, cô không cần chồng phải làm đạo diễn nữa. Tự cô sẽ bước ra ánh sáng, tự cô sẽ tìm kiếm những ánh mắt đó. Lớp vỏ người vợ ngoan hiền đã trở nên quá chật chội rồi.
Một tuần trôi qua kể từ đêm Đà Lạt. Sài Gòn vồ lấy bọn họ bằng cái nóng oi ả, hầm hập và thứ nhịp điệu kẹt xe lặp đi lặp lại mỗi buổi tan tầm.
Căn hộ tầng mười lăm vẫn nguyên vẹn. Tủ giày, kệ tivi, chiếc sofa ngoài phòng khách — nơi Minh từng ngang nhiên nhào nặn ngực Lan qua lớp váy — vẫn nằm im lìm ở đó. Mọi thứ dường như đã trở về đúng quỹ đạo của một tổ ấm kiểu mẫu.
Nhưng bên dưới lớp vỏ bọc ấy, một thứ gì đó đã mục rỗng hoàn toàn.
Mười một giờ đêm. Tiếng máy lạnh chạy rè rè đều đặn.
Hoài luồn tay qua eo Lan từ phía sau. Bàn tay anh trượt dọc theo đường cong quen thuộc của vợ, cố gắng xoa nắn bầu ngực mềm mại qua lớp áo lụa ngủ. Phía dưới, anh đã cương cứng. Việc tua đi tua lại đoạn băng ký ức về hình ảnh Minh đè ngửa vợ mình bên lò sưởi đã trở thành liều thuốc kích dục duy nhất giúp Hoài có cảm hứng.
"Lan..." Hoài thì thầm, cọ mũi vào gáy vợ, phả ra những lời lẽ tục tĩu quen thuộc. "Nhớ đêm đó không em? Lúc hắn lột trần em ra... lúc hắn đâm vào em... em rên lớn lắm. Hắn to hơn anh, đúng không?"
Hoài nín thở, chờ đợi sự rùng mình ướt át của vợ, chờ đợi những câu đáp trả dâm đãng như cái cách cô đã làm trong đêm giao hoán.
Nhưng không có gì cả.
Cơ thể Lan cứng đờ. Cô không uốn cong lưng, cũng không kẹp chặt đùi. Thay vào đó, Lan thở dài một hơi nhẹ bẫng, khô khốc.
"Em mệt rồi, Hoài. Mai em còn phải nộp báo cáo sớm."
Lan lạnh lùng gạt bàn tay đang đặt trên ngực mình ra, kéo chăn lên tận cổ và nhích người về sát mép giường. Cô quay lưng lại với chồng, để lại cho anh một khoảng trống lạnh lẽo, vô tình.
Hoài trân trân nhìn bóng lưng vợ, bàn tay chới với giữa không trung. Lồng ngực anh quặn lên một cảm giác hụt hẫng đến nghẹt thở. Con ác thú Cuckold đang háu đói chờ được ăn, nhưng nữ chính của vở kịch lại từ chối diễn tiếp.
Tại sao? Hoài thầm gào thét. Không phải em thích nói về chuyện đó lắm sao?
Anh không hiểu rằng, với Lan lúc này, những lời nói mường tượng của Hoài quá nhạt nhẽo. Suốt ba ngày nay, Minh không hề nhắn tin cho cô. Với một gã đàn ông lõi đời và bận rộn như Minh, chuyến đi Đà Lạt có lẽ chỉ là một lần "đổi gió" không hơn không kém. Hắn đã ăn no, và hắn rời đi, bỏ lại Lan quay quắt trong sự thèm khát nhục dục thực tế, chứ không phải thứ nhục dục qua lời kể lể hèn mọn của chồng.
Mỗi lần Hoài chạm vào, sự yếu ớt, dè dặt của anh ta chỉ càng làm Lan thêm chán ghét khi đem so sánh với sự áp đảo, thô bạo của gã thợ săn kia.
Sáng hôm sau, tại một quán cà phê ngập nắng ở trung tâm Quận 1.
Lan khuấy nhẹ ly bạc xỉu đá, ánh mắt lơ đãng nhìn dòng xe cộ hối hả. Cô mặc một chiếc đầm công sở màu xanh nhạt, kín đáo nhưng vẫn tôn lên vóc dáng thanh mảnh.
"Ê, hồn để đi đâu đấy?"
Một giọng nữ lanh lảnh vang lên. Ngọc kéo ghế ngồi phịch xuống đối diện. Trái ngược với vẻ thanh lịch của Lan, Ngọc khoác lên người một vẻ sắc sảo, hiện đại của một phụ nữ độc thân thành đạt: tóc uốn lơi, áo trễ vai khoe xương quai xanh và một đôi mắt luôn ánh lên sự tự tin, phóng khoáng.
"Mày tới muộn mười lăm phút đấy," Lan thu ánh nhìn lại, mỉm cười nhẹ.
Ngọc vẫy tay gọi phục vụ, rồi quay sang nhìn chằm chằm vào mặt cô bạn thân. Đôi mắt sắc như dao cạo của Ngọc lướt từ làn da căng bóng, đến đôi môi mọng nước và ánh nhìn mơ màng của Lan.
"Dạo này nhìn mày... mướt mát thế nhỉ?" Ngọc tặc lưỡi, nhếch mép cười đầy hàm ý. "Đi Đà Lạt về có khác. Lão Hoài chắc tưới tắm cho mày kỹ lắm đúng không? Phụ nữ mà được đáp ứng đủ, nhìn da dẻ là biết ngay."
Lan khựng lại một nhịp. Từ tưới tắm đánh thẳng vào tủy sống, khơi lại những ký ức ướt át dưới tấm thảm lông cừu. Lời khen của Ngọc vô tình vuốt ve sự phù phiếm của một người đàn bà vừa ngoại tình. Lan khẽ rũ mi mắt, một nụ cười nửa miệng mờ ám hiện lên.
"Cũng... bình thường thôi," Lan đáp, khuấy đá trong ly kêu lách cách. Chồng cô chẳng tưới tắm gì cả. Anh ta chỉ đứng nhìn. Người làm cô rạng rỡ đến mức này là một gã đàn ông khác. Sự tự hào lén lút ấy khiến tâm trạng Lan hưng phấn hẳn lên.
"Bình thường cái gì, nhìn mày như gái còn son ấy." Ngọc chống cằm, thở dài. "Tao thì dạo này chán quá, công việc bù đầu, người ngợm rệu rã hết cả. Hay là... tao với mày đi tập Gym đi?"
"Tập Gym?" Lan nhướng mày.
"Ừ. Có cái phòng tập VIP mới mở bên Quận 7, tao có thẻ hội viên rồi, tao kéo mày theo được. Vào đó chạy bộ, tập squat cho mông eo săn chắc lại. Thanh xuân ngắn lắm, có chồng rồi cũng phải đẹp, mày hiểu không? Đẹp để bọn đàn ông ngoài đường nó nhìn nó thèm, cho lão Hoài ở nhà phải lo giữ."
Những lời của Ngọc như một mồi lửa ném thẳng vào đống củi khô trong lòng Lan. Đẹp để bọn đàn ông ngoài đường nhìn mà thèm. Câu nói ấy hoàn toàn trùng khớp với khao khát phơi bày đang cuộn trào trong huyết quản cô. Ở nhà, Hoài quá nhàm chán. Ở công ty, mọi người quá chuẩn mực. Cô cần một không gian khác. Một nơi ngập tràn mùi mồ hôi, mùi testosterone, nơi cô có thể mặc những bộ đồ bó sát và cảm nhận ánh mắt thèm thuồng của những gã đàn ông cường tráng.
"Nghe cũng... hợp lý," Lan khẽ cắn môi dưới, trái tim bắt đầu đập nhanh hơn. "Nhưng tao không có đồ tập."
"Thì đi mua! Lát ăn trưa xong, tao lôi mày đi sắm." Ngọc hào hứng vỗ tay.
Ba giờ chiều cùng ngày.
Lan đứng trước gương trong phòng thử đồ của một cửa hàng đồ thể thao cao cấp. Chiếc rèm nhung kéo kín bưng.
Khác với lần trước ở sân tennis — khi Hoài là người ép cô mặc đồ hở hang — lần này, tự tay Lan đã chọn nó. Trên người cô là một chiếc quần legging tập gym màu xám xám nhạt, chất vải mỏng và ôm sát đến mức hằn rõ đường rãnh cấm kỵ ở giữa hai chân. Phía trên là chiếc áo bra thể thao khoét ngực cực sâu, o ép lấy hai bầu ngực căng phồng, chỉ chực chờ trào ra ngoài sau mỗi nhịp thở.
Nhìn người phụ nữ dâm đãng, khêu gợi trong gương, Lan thấy hơi thở mình nóng hổi. Cô xoay người, ngắm bờ mông cong vút của mình bị lớp vải legging định hình một cách hoàn hảo.
Nếu cô mặc bộ này bước vào phòng tập, cong người đẩy tạ, bao nhiêu gã đàn ông sẽ phải nuốt nước bọt?
Lan nhếch mép cười. Hạt mầm đã thành cây. Giờ đây, cô không cần chồng phải làm đạo diễn nữa. Tự cô sẽ bước ra ánh sáng, tự cô sẽ tìm kiếm những ánh mắt đó. Lớp vỏ người vợ ngoan hiền đã trở nên quá chật chội rồi.



