" Có một vài người bước qua cuộc đời bạn như một cơn gió, nhưng họ vẫn mãi khắc ghi dấu ấn trong tim bạn, mà khi nhắc tới người đó, thứ cảm giác đó, cảm xúc đó vẫn sẽ không hề thay đổi "
Sài Gòn ngày cuối năm, tôi rảo bước trên con đường Trần Thiện Chánh thân thuộc, khách sạn ấy, căn phòng ấy, tôi bồi hồi nhớ lại những kỉ niệm lần đầu gặp em. Một cô bé loli nhí nhảnh hồn nhiên với nụ cười tươi trên môi, đi cùng với đôi mắt thâm quầng, khuôn mặt nhợt nhạt vì mất ngủ. Đôi mắt ấy không biết nói dối, đằng sau đôi mắt ấy là quá khứ bi kịch của một Nàng kiều lỡ bước, mà mỗi khi tôi nghe bài hát đó vang lên, từng lời từng chữ như thấu tận tâm can
Nó bướng lắm, 12t đã bỏ nhà đi rồi, nó đi chỉ mong kiếm thật nhiều tiền cho mẹ nó
Dòng đời đưa đẩy khiến nó bị ngta lừa vào chốn TDH hoa lệ, nó phải gồng mình tiếp khách để kiếm đủ 15tr chuộc lại sự tự do cho mình
Nó đi xn và phát hiện mình bị mắc căn bệnh thế kỷ, nó bảo với anh là nó bị bệnh rồi, mà hiv, lậu hay smg là bệnh gì nó cũng không biết, nó ngây thơ vậy đấy
Nó vào SG lập nghiệp với khao khát đc đổi đời, kiếm thật nhiều tiền. Từ kynu, ***** hay thiendia, với nghệ danh pé nắng, bé yêu hay an nhiên, web nào nó cũng từng làm hết
Nó cô đơn lắm, không có bạn bè, người thân bên cạnh. Ban ngày đi làm, tối về thu mình trong căn phòng trọ và làm bạn với chiếc điện thoại tận sáng hôm sau. Bảo nó ngủ sớm giữ gìn sức khỏe, nó không nghe đâu!
Lần nào gặp nó cũng có cảm xúc khó tả, mà chưa có em hàng nào từ trước giờ mang đc. Nó tình cảm lắm, nồng nhiệt lắm, ở bên cạnh nó không hề có khoảng cách nào giữa checker và kỹ nữ cả, mà như người yêu với nhau vậy
Nó ko thích người khác quan tâm nó lắm đâu, cuộc đời nó trải qua quá nhiều biến cố khiến nó luôn tạo vỏ bọc để bảo vệ mình. Hỏi gì về nó, nó cũng chỉ trả lời là "Dạ"/"Hì"
Những lúc nhớ mà không thể gặp đc bé, tôi thường lên zl xem ảnh, lên bigo xem nó live, cốt chỉ để nhìn thấy nó, và nghe giọng nói xứ nghệ dễ thương của nó. Tôi đã biết mình trót thương nó mất rồi
Ngày 17/12, nó nghỉ làm hẳn, không nhận khách nữa
Đến 1 ngày, tình cờ t nhận đc đoạn chat và hóa đơn thuốc, tôi xem xong như sững người lại, tay run cầm cập, tôi không tin vào những gì mình thấy
Tôi mất một đêm suy nghĩ về nó, cứ suy nghĩ rồi lại hoài nghi cũng chẳng được gì. Tôi quyết định sáng hôm sau nt hỏi thẳng nó, nó chỉ seen và không nói gì
Bình thường nếu nó không làm, nó sẽ nói không. Còn nó im lặng nghĩa là nó đang che giấu điều gì đó, tôi bắt đầu cảm thấy tin cái điều tôi không muốn là sự thật
Tôi tình cờ tìm ra được facebook của ny nó, và cả của nó nữa. Tôi liền inb hỏi ny nó làm sáng tỏ sự thật, và khi chính ny nó xác nhận là nó bị bệnh. Tôi như chết lặng! Cố gắng kìm nén những giọt nước mắt đang rơi
Và khi các diễn đàn, các gr zl đăng tin cảnh báo em bị HIV, chắc hẳn là em đang chịu nhiều áp lực lắm
Tôi nhìn lại facebook của em, soi từng tấm ảnh, từng cmt, tôi xem đoạn livestream em hát, từng câu từng chữ nghe mà nhói lòng
Nhìn trang cá nhân, tôi thấy 1 khoảng trời u tối!
Giờ đây, khi nghe tin em chuẩn bị lấy chồng, tôi mong sao em sẽ hạnh phúc, vui vẻ trong những ngày tháng còn lại của tuổi thanh xuân, dù là ngắn ngủi
Lần cuối tôi viết về em!
P/s: các bác vui lòng không xin bằng chứng nhé, em sẽ không public với bất kì hình thức nào! Tks all!
Sài Gòn ngày cuối năm, tôi rảo bước trên con đường Trần Thiện Chánh thân thuộc, khách sạn ấy, căn phòng ấy, tôi bồi hồi nhớ lại những kỉ niệm lần đầu gặp em. Một cô bé loli nhí nhảnh hồn nhiên với nụ cười tươi trên môi, đi cùng với đôi mắt thâm quầng, khuôn mặt nhợt nhạt vì mất ngủ. Đôi mắt ấy không biết nói dối, đằng sau đôi mắt ấy là quá khứ bi kịch của một Nàng kiều lỡ bước, mà mỗi khi tôi nghe bài hát đó vang lên, từng lời từng chữ như thấu tận tâm can
Nó bướng lắm, 12t đã bỏ nhà đi rồi, nó đi chỉ mong kiếm thật nhiều tiền cho mẹ nó
Dòng đời đưa đẩy khiến nó bị ngta lừa vào chốn TDH hoa lệ, nó phải gồng mình tiếp khách để kiếm đủ 15tr chuộc lại sự tự do cho mình
Nó đi xn và phát hiện mình bị mắc căn bệnh thế kỷ, nó bảo với anh là nó bị bệnh rồi, mà hiv, lậu hay smg là bệnh gì nó cũng không biết, nó ngây thơ vậy đấy
Nó vào SG lập nghiệp với khao khát đc đổi đời, kiếm thật nhiều tiền. Từ kynu, ***** hay thiendia, với nghệ danh pé nắng, bé yêu hay an nhiên, web nào nó cũng từng làm hết
Nó cô đơn lắm, không có bạn bè, người thân bên cạnh. Ban ngày đi làm, tối về thu mình trong căn phòng trọ và làm bạn với chiếc điện thoại tận sáng hôm sau. Bảo nó ngủ sớm giữ gìn sức khỏe, nó không nghe đâu!
Lần nào gặp nó cũng có cảm xúc khó tả, mà chưa có em hàng nào từ trước giờ mang đc. Nó tình cảm lắm, nồng nhiệt lắm, ở bên cạnh nó không hề có khoảng cách nào giữa checker và kỹ nữ cả, mà như người yêu với nhau vậy
Nó ko thích người khác quan tâm nó lắm đâu, cuộc đời nó trải qua quá nhiều biến cố khiến nó luôn tạo vỏ bọc để bảo vệ mình. Hỏi gì về nó, nó cũng chỉ trả lời là "Dạ"/"Hì"
Những lúc nhớ mà không thể gặp đc bé, tôi thường lên zl xem ảnh, lên bigo xem nó live, cốt chỉ để nhìn thấy nó, và nghe giọng nói xứ nghệ dễ thương của nó. Tôi đã biết mình trót thương nó mất rồi
Ngày 17/12, nó nghỉ làm hẳn, không nhận khách nữa
Đến 1 ngày, tình cờ t nhận đc đoạn chat và hóa đơn thuốc, tôi xem xong như sững người lại, tay run cầm cập, tôi không tin vào những gì mình thấy
Tôi mất một đêm suy nghĩ về nó, cứ suy nghĩ rồi lại hoài nghi cũng chẳng được gì. Tôi quyết định sáng hôm sau nt hỏi thẳng nó, nó chỉ seen và không nói gì
Bình thường nếu nó không làm, nó sẽ nói không. Còn nó im lặng nghĩa là nó đang che giấu điều gì đó, tôi bắt đầu cảm thấy tin cái điều tôi không muốn là sự thật
Tôi tình cờ tìm ra được facebook của ny nó, và cả của nó nữa. Tôi liền inb hỏi ny nó làm sáng tỏ sự thật, và khi chính ny nó xác nhận là nó bị bệnh. Tôi như chết lặng! Cố gắng kìm nén những giọt nước mắt đang rơi
Và khi các diễn đàn, các gr zl đăng tin cảnh báo em bị HIV, chắc hẳn là em đang chịu nhiều áp lực lắm
Tôi nhìn lại facebook của em, soi từng tấm ảnh, từng cmt, tôi xem đoạn livestream em hát, từng câu từng chữ nghe mà nhói lòng
Nhìn trang cá nhân, tôi thấy 1 khoảng trời u tối!
Giờ đây, khi nghe tin em chuẩn bị lấy chồng, tôi mong sao em sẽ hạnh phúc, vui vẻ trong những ngày tháng còn lại của tuổi thanh xuân, dù là ngắn ngủi
Lần cuối tôi viết về em!
P/s: các bác vui lòng không xin bằng chứng nhé, em sẽ không public với bất kì hình thức nào! Tks all!






