Trễ hẹn nhở, lười thật ý, bài thì chỉ có thế. Chỉ đôi dòng trả lời bình luận để mọi người vui khi có sự có mặt của em
Luyên thuyên với mọi người 1 số trường hợp cùng ngồi cafe nói chuyện với em nhé, nó cũng lâu rồi ^^. Mỗi giai đoạn thì từng cảm nhận của em sẽ khác nhau, dựa vào sự thích ứng với công việc nữa. Đoạn mà em từng bảo sẽ hướng công việc của em kết hợp Affiliate đấy, loanh quanh đâu đấy trong giữa năm trước, dần mọi thứ đến tự nhiên. Mọi việc em nói thì em đều làm được

.
Khi người nữ nói tệ về người nam, hãy xem người tiếp theo mà họ quen, tốt hơn bao nhiêu phần. Em thì thấy trường hợp toàn quen ổn hơn rất nhiều thôi ^^. Còn người nam mà nói tệ về người nữ thì đa phần chỉ dừng ở mức ‘linh tinh’

. Em hiểu cảm giác cho những anh cứ ‘nặng lời’ với em như
@alchemist93, sao cứ buộc là em phải xứng với đại gia thế

mà nước nào ạ, em giao tiếp tốt tiếng Anh và học thêm tiếng Trung nữa. Thời gian
@alchemist93 mày mò làm việc và cắm mặt mãi ở văn phòng, thì em dùng khoảng tương đương đấy để học và tìm hiểu nhiều thứ. Những việc cơ bản thì thuê người khác làm hộ và quản lý phần cuối. Mỗi người đều có 24 tiếng mà em lại còn trẻ hơn
@alchemist93 và bắt đầu nhiều điều sớm nhưng chỉ dừng ở mức quan sát thay vì đắm vào các việc vô bổ, em thực tế quá không?

Điển hình là Post này, nó quá rõ cho người em muốn gặp. Ai đọc vào cũng rõ mà

. Thế đỡ nhọc để sau này không phải tự mày mò tìm kiếm, nhỉ?
Có 1 trường hợp mà em từng gặp nói chuyện cafe, người đấy nói là ‘dư sức’ về mức chu cấp của em nhưng khi em hỏi về người cũ gần nhất của họ, thái độ họ khá tệ khi các ký ức chỉ xoay quanh về việc người chị đấy cần sự giúp đỡ bằng 1 số tiền mà khoảng đấy chỉ bằng mức chu cấp cho em trong 1 tháng trong khi hai người họ quen biết nhau đã hơn 6 tháng.
Sang trường hợp khác nhé, em không nghĩ là em phải nghe những câu nói từ 1 người đã gần 40 nhưng Độc Thân lại phát ngôn là xem thường những người nam có sự đỡ đầu từ gia đình vì trong mắt họ, những người này quá đủ đầy rồi nên phần còn lại chỉ tìm kiếm tình cảm chứ không tập trung sự nghiệp. Thật sự là em không biết họ đã trải qua những gì, nhờ phí 5 triệu ngồi nghe ‘cuộc sống’ mà cả đời chưa chắc em sẽ sống như vậy, em thấy an ủi cho tinh thần em cực
Mọi người không cần lo em bị ế hay như nào đâu, em hay đi chùa, tập trung học và làm việc, lúc stress thì em uống nước trái cây rồi đi ngủ hoặc tập yoga và thiền nên em BỊ tích cực lắm, mạng xã hội em chẳng khoá và em cũng hay ngó nghiêng nhiều nơi. Điều cuối là em vẫn biết em muốn gì, em muốn gặp SugarBrother Tương Lai của em và bảo:’ Ồ, a Độc Thân ạ? Em cũng thế. Những người nói về chúng ta thì cũng Độc Thân không? Sao em phải đợi a khi chẳng chọn họ nhở

’