Diễn giải và lý giải? Ở tuổi còn đang chứng minh? Vậy theo anh, đây là giai đoạn quan trọng để em định nghĩa được bản thân về sau, ra sao ạ?

Còn anh, anh đã trải qua giai đoạn mà em đang bước vào, như nào? Để khi ở hiện tại, anh lại cố gây sự chú ý từ em, tại bài viết của em?

‘Tuổi’ mà anh đang nói, ai đều cũng phải trải qua, quan trọng là bản chất như nào thôi. Em đang nhìn từ ‘tạp chất’ để cảm nhận ‘tinh chất’, vậy anh là loại nào, trong 2 dạng em vừa nêu? Người từng trải và ‘có vẻ’ nhìn thấu nhiều điều, trả lời em hết xem ^^
Em chỉ nói về góc nhìn của em, về thế giới quan của em với cuộc sống, và tổng quan chung của nhiều cá thể khi đưa ra quyết định, chứ chẳng cố chứng minh em là ai. Việc em ra sao và như nào, em thích người khác nói thay em thôi, chứ em lười phải phát ngôn nhiều về chính em và những gì em có

.
Về đoạn 1994, anh luyên thuyên lung tung, em chưa chạm đến mức 29 tuổi nên chưa nhuần được đoạn anh miêu tả. Em chỉ biết duy nhất 1 điều là giai đoạn này, nếu ở trong môi trường lao động thì có thể xem như là đạt được vị trí quản lý cấp trung hay cấp cao, tuỳ năng lực. Thế giới quan của anh cũng hơi nông nhỉ, anh có cảm thấy bản thân đã quá lớn tuổi hơn em nhưng mỗi việc giải thích thì cũng chả vào trọng tâm, cuộc sống của anh chẳng mấy ý nghĩa lắm không?
Đối với em thì vài ngày là đã phát sinh sự kiện mới, các cuộc gặp mới cũng như nhiều vấn đề mới mà cần em trau dồi thêm sự học hỏi để giải quyết rồi. Vài năm, có hơi lâu không anh?

Em của vài tháng trước đã khác em của hiện tại nhiều lắm rồi anh ạ. Mà câu của anh, thì em nghe nhiều từ vô số người trước đấy rồi. Từ việc em chỉ chọn chơi hay tìm hiểu duy với những người trong các khối ngành kinh tế, thậm chí cả việc em nhất định học Master. Những người muốn tiếp cận em ở khía cạnh tình cảm ngay từ khi em còn học cấp 3, lớn tuổi hơn em nhưng không sát với tiêu chuẩn của em, đều nói em sẽ thay đổi suy nghĩ về sau. Thế mà em cứ mỗi đường thẳng mà tiến, những người cố ngáng em, thì em tránh hết mà. Việc của em là cứ xác định những gì em muốn và tự khai thác, mọi điều phù hợp sẽ tự xuất hiện, anh ạ. Còn các thành phần chẳng liên quan kia, cũng chắc đang ở ngách nào mà dõi theo em, như anh
Em còn chẳng biết anh là ai mà đoạn cuối như cứ luyến tiếc vớ vẩn điều gì ý nhỉ. Người đi cùng em thì họ có thể nói nhiều nhưng phải trọng tâm, và các hành động đều phải dứt khoát. Còn giọng văn lơi thơi như anh thì sao làm em ghi nhớ được