Tôi thật sự tò mò, hai năm rồi, điều duy nhất bạn làm cho bản thân là gì? Ồ, đúng rồi… trực bài. Hai năm trôi qua, có người đi làm, có người học thêm, có người xây dựng cuộc sống tốt hơn… còn bạn thì thành tích duy nhất là bảo vệ một bài đăng như thể nó là di sản quý giá nhất đời bạn. Bạn có thấy… mỉa mai không? Tôi thì thấy vừa buồn cười, vừa tội nghiệp.
Bạn rao bán “tiêu chuẩn”, bạn vẽ ra một phiên bản cao giá của mình, bạn đòi hỏi đủ thứ… nhưng cái giá trị thật thì nằm ở đâu? Giá trị thật không cần hét lên, cũng không cần chứng minh. Người ta chỉ cần nhìn vào cuộc sống, nhìn vào cách họ sống, tự khắc sẽ hiểu. Nhưng bạn thì khác: bạn hét thật to về “giá trị” của mình trong một diễn đàn mà bản thân nó đã chẳng có gì cao quý, rồi còn đôi co với từng người để cố thuyết phục cả thế giới rằng bạn “cao giá”. Bạn không thấy… mệt à?
Hai năm trời, bạn dốc hết sức lực vào cái việc vô nghĩa nhất: cãi nhau với người lạ trên mạng. Bạn nghĩ người ta coi trọng bạn vì bạn “giữ vững lập trường”? Không. Người ta chỉ thấy một người quá rảnh, quá trống rỗng, và quá ảo tưởng. Người có giá trị thật sẽ im lặng làm việc, sống tốt hơn, nâng tầm bản thân. Còn bạn thì sao? Ngồi canh thông báo, bật chế độ “bình luận chiến binh” mỗi khi ai đó động vào ảo tưởng của bạn.
Bạn đòi hỏi những điều vượt xa giá trị hiện tại của mình, trong khi chẳng đầu tư nổi một chút gì để nâng cấp bản thân. Thế nên xin lỗi, những gì bạn đang làm chẳng khác nào mặc một chiếc váy dạ hội giữa chợ trời, rồi tự hỏi vì sao chẳng ai coi trọng. Người hiểu giá trị của mình thì không cần la hét. Còn khi bạn phải cố gắng “rao bán” suốt hai năm mà vẫn chưa có ai mua, thì bạn nên hiểu vấn đề nằm ở đâu.
Bạn có thể tiếp tục tin rằng bạn “cao giá”, bạn “khác biệt”, bạn “đáng được đòi hỏi nhiều hơn”. Nhưng thực tế thì đơn giản thôi: thế giới này sẽ không trả giá cho những gì bạn nghĩ, nó chỉ trả giá cho những gì bạn thật sự có. Và nếu hai năm qua, thứ bạn có duy nhất là thời gian để cãi nhau dưới một bài đăng trên diễn đàn khiêu dâm, thì bạn tự hiểu giá trị của mình đang đứng ở đâu.
Đừng trách thiên hạ coi thường. Họ không coi thường bạn, họ chỉ thấy giá trị thật của bạn — và nó nhỏ hơn rất nhiều so với những gì bạn tưởng tượng. Người có giá trị thì bận sống, bận thành công, bận hạnh phúc. Còn bạn thì bận… trực bài.
Hai năm qua, bạn đã bảo vệ bài đăng này như một hiệp sĩ bảo vệ thành trì. Nhưng thành trì của bạn không có vàng, chỉ toàn gạch vụn. Và bạn vẫn đứng đó, ngẩng cao đầu, tưởng mình đang giữ kho báu. Đọc tới đây, hy vọng bạn sẽ hiểu… bạn không cao giá như bạn nghĩ, bạn chỉ đang đứng nhầm chỗ để mơ.
Giá trị thật thì người ta bận nâng cấp bản thân, còn bạn bận… trực bài hai năm để cãi nhau. Chắc bạn cũng hiểu mình đang đứng ở đâu rồi nhỉ?