Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Kể Chuyện Tiết trời chuẩn bị đón Nôen - Cảm giác "Lạnh" Không Phải Do Thời Tiết.

Lượt xem: 1635

Bài viết đã tự động đóng
Bài viết này đã được đóng lại do không còn hoạt động nào mới trong 2024 ngày.
Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

Deleted member 16941

Tập Tành Ăn Chơi
2/7/19
147
92
40
VND
0
Tín dụng
597
-" Nhá Lửa Rồi Anh Ơi !!! " , tiếng hét thất thanh của đứa em đứng gần bên cạnh khiến nó khựng lại.
Thì ra cái cảm giác tê rần truyền từ mũi cây cuốc pháo đến đôi cánh tay của nó là do va chạm với 1 thứ kim loại nằm sâu dưới 5 tấc đất, gác cây cuốc pháo dựa vào vách công sự nó ngồi xuống phủi lớp bụi đất làm lộ ra trước mắt là phần kim loại đã bị hoen gỉ.

Nếu theo như thường lệ thì chắc chắn ae trong tiểu đội của nó sẽ lại được 1 chầu nước ngọt ra trò nhờ vào số tiền bán phế liệu sắt vụn, vì trung đội thông tin mà nó đang được biên chế luôn được tiểu đoàn ưu ái cho mấy nhiệm vụ cơ động nội trong doanh trại của trung đoàn lại ngay đợt các tiểu đoàn được xây mới hoàn toàn, nên tranh thủ trong lúc đập phá xà bần ae linh động ém lại vào bao sắt vụn để cải thiện bửa ăn.

Nhưng đến thời điểm cuối năm như thế này với 1 cơ số nhiệm vụ diễn tập, chuẩn bị thao trường đón tân binh ... thì việc nó ôm cây cuốc pháo đào công sự ngoài trường bắn đã không còn là việc gì quá bất ngờ bỡ ngỡ nữa.

Trở lại với miếng kim loại nó đào trúng thì hình như là lúc thông báo phân công nhiệm vụ xuống từng tiểu đội, nó có nghe loáng thoáng là khu vực trung đội thông tin nhận đào đường hào lúc trước là chiến trường giao tranh cũ địa hình đất ngập nước, sau 1 thời gian khá lâu do khí hậu nên đất ở đó đã khô cứng lại đại đội công binh đã rà soát phá mìn ở phần đất ở bề mặt trên nhưng có thể vẫn còn sót lại 1 số đầu đạn pháo của địch chưa phát nổ nằm sâu dưới lòng đất khoảng 4-6 tấc.
Khứa sĩ quan trung trưởng của hoả lực DKZ đang ngồi gần đó bật dậy đi tới giao thông hào nơi nó đang đứng, ngắm nghía phần kim loại lộ ra nhỏ bằng 1 đồng xu rồi lên tiếng - " Sẵn đó mày lấy cuốc bộ binh khoét xung quanh coi là cái gì, phải sắt vụn thì bán phế liệu mua nước cho ae mày uống luôn. "
Suy nghĩ tới viễn cảnh cả đám ae cắm đầu đào bới lột cả da tay cả buổi sáng mà được 1 lốc revice chanh muối uống giải khát khiến nó gạt phăng vụ pháo mìn cũ gì gì đó qua 1 bên, kêu đứa em đưa cây cuốc nó ngồi xuống cặm cụi khoét từng chút từng chút đất còn đang bám vào miếng kim loại gỉ sét.

Sau 1 hồi hý hoáy khoét khựi, phần kim loại lộ ra lúc ban đầu chỉ nhỏ bằng đồng xu 5k đã dần lớn bằng 1 bàn tay, bất chợt nó nhìn thấy cạnh của miếng kim loại quen quen gần giống với trái cối 100 mà có lần đeo máy PRC đảm bảo thông tin cho đại đội cối bắn diễn tập nó được tụi lính cối cho cầm thử 1 trái đạn mới khui vỏ.
Cơn buốt lạnh từ não chạy thẳng dọc xuống cột sống khiến mồ hôi trong người nó túa tràn ướt đẫm lưng áo, nó ngưng tay quay qua bên cạnh suýt đứng cả tim khi mà hk biết từ lúc nào khứa trung trưởng DKZ đã ngồi kế ngó chằm chằm vào khoảng kim loại vừa đào lộ ra thêm.

-" Mấy đứa lính trung đội thông tin xung quanh bán kính 30m tính từ chổ tao với thằng thông tin đang ngồi lập tức ngưng đào cơ động khỏi đường giao thông hào ra hướng đường nhựa cách xa khu vực này 100m "- khẩu lệnh giỏng dạc nhấn mạnh từng từ của khứa trung trưởng được chấp hành ngay sau khi vừa dứt tiếng, không những trung đội thông tin mà các trung đội trực thuộc gần đó cũng tự giác làm theo lệnh vì tính nghiêm trọng được khứa trung trưởng truyền tải rất rất chân thật qua mấy tiếng đờ mờ đệm thêm để chửi mấy thằng nhiều chuyện cứ đứng sớ rớ lố nhố hk chịu đi theo đội hình.
Móc cái dt trong túi áo khứa chụp 1 pô ảnh rồi gửi qua zalo cho khứa sĩ quan bên công binh kèm theo 1 cuộc điện thoại với nội dung vắn tắt -" Ní coi dùm tui cái này phải trái pháo 120li của Mĩ hk !!! "- và dường như rất tự nhiên khứa quay qua nói với nó với 1 giọng dễ thương kute phô mai que khác với thường ngày -" Em chịu khó bới thêm chút xíu nữa phần cạnh mới lòi ra nhaz, anh ngồi với em không bỏ đi đâu đâu nào anh quan sát thấy đúng là cái đít đạn pháo thì anh sẽ nói em dừng lại !!!"- ... bình thường là nó sẽ hỏi lại khứa là anh có đang sống thật với giới tính của mình chưa sao nói chuyện tình cảm với em quá vậy... Nhưng với hiện vật mà nó đang bới lên từng chút 1 nãy giờ nó hiểu là có thể lần này là lần cuối cùng nó còn được nghe tiếng nói của 1 người còn đang sống.

Rất tâm lí khứa trung trưởng với tay móc ra gói hero của nó để trên túi áo rồi nói chuyện trấn an -" Anh bỏ thuốc lá được 5 năm rồi, mà thôi để anh mồi cho em 1 điếu sẵn anh ké 1 điếu luôn nhaz thằng em, thằng bạn bên đại đội công binh nó nhắn lại cho anh biết là đã báo chuyện này lên tiểu đoàn mình rồi giờ phải đào ra thêm để chụp hình xác định lại, nếu đúng là em đào trúng vật liệu nổ của chiến trường cũ thì phải phong toả cả khu vực này rồi xin ý kiến của trung đoàn báo lên sư bộ xin lệnh tiêu huỷ. Tháng 12 rồi chuẩn bị năm mới đón tân binh nhập ngũ bộ binh của các đại đội còn phải tập luyện bắn diễn tập, chuẩn bị thao trường,mấy trung đội trực thuộc như mình phải tăng cường ra đào đường hào công sự cho lứa tân binh em út sau mấy đứa còn huấn luyện. Thằng em mày yên tâm cứ đào tiếp đi, anh mày ngồi đây với mày không để mày 1 mình đâu."

Đón lấy điếu thuốc từ tay khứa trung trưởng nó nhìn rõ bàn tay của y cũng đang rung nhẹ từng chặp... Nó rít 1 hơi thuốc vào mà thật là lạ... hơi thuốc nồng quen thuộc đã hk còn nóng rang buồng phổi... nó chỉ cảm giác hơi lạnh trôi dần từ cuốn cổ ngấm dần vào tim rồi toả đều ra khắp cơ thể... dưới cái nắng nóng lúc này đã gần 11 giờ trưa của đất núi Chi Lăng mặc cho đã vào tháng 12 cuối năm gió bấc lùa về lạnh siết da thịt vào mỗi buổi sáng sớm -nhưng cũng hk thể hạn chế lượng mồ hôi lạnh đang thoát ra ào ạt qua từng lổ chân lông ướt rược cả tấm áo K07 nó đang mặc trên người...
Tay của nó không còn run nữa mà vững hơn nhiều,khẽ từng chút nó khỉa mũi cuốc khoét sâu thêm vào...
Từng mũi cuốc đưa xuống như từng lần bật cái công tắc của máy chiếu, trong đầu của nó hiện ra rõ rệt từng khung hình cuộc đời của bản thân từ lúc nó còn nhỏ cho đến năm 22 tuổi nó nhập ngũ...
Cả 22 năm cuộc đời của nó hiện ra với từng khoảng khắc hỉ nộ ái ố mà nếu không có cái lắc vai của khứa trung trưởng xô ngã nó qua 1 bên nó mới hoàn hồn...
-" Mày muốn thay cây kim điểm hoả bằng cái mũi cuốc mày đang cằm hả, tao hk xô mày té ra thì giờ 2 thằng được người khác gắp từng miếng chia đều hk biết đủ chôn 2 nấm mồ chưa nữa..." - Nhìn cái mặt cắt hk còn miếng máu của khứa, nghe thêm vô số tiếng đê mờ cờ lờ từ miệng khứa mà mắc cười nhất là khứa vừa chửi vừa run lập cập như dính sốt rét rừng ... nó biết là nó vẫn còn sống :D . . .

Sau này nghe chính miệng khứa trung trưởng DKZ kể lại miếng kim loại gỉ mà nó tính đào lên bán ve chai là 1 trái pháo 120li của Mĩ, ngày đó may mắn là nó chỉ bửa cuốc trúng phần thân chứ nếu trúng phần đầu hay đít trái pháo đó thì cả tiểu đội của nó đẫ được nằm chung 1 nấm mồ...

Rồi sau khi nó xuất ngũ trở về cứ đến những tháng cuối năm khi gió bấc bắt đầu thổi về trong người nó lại len lỏi cái cảm giác lạnh buốt cái kỉ niệm cuốc vào trái pháo cối... ^^
 
Chỉnh sửa cuối:
  • Like
Reactions: Tri kỷ khó tìm

Tri kỷ khó tìm

Tập Tành Ăn Chơi
4/2/20
248
234
42
44
TPHCM
VND
0
Tín dụng
1,455
Bài viết này là riêng tư... Kỷ niệm của em, cũng là bài học đáng nhớ...em đã ở giữa ranh giới sống chết... Nhưng đúng là thần chết đã ngủ quên... Và may mắn đã mỉm cười với em và các đồng đội của em. Nhưng đúng ra thì bài viết này không thích hợp viết trên diễn đàn này... Dù sao cũng cảm ơn em đã dành nhiều thời gian viết để cho lớp trẻ đọc và kinh nghiệm khi bước vào đời..bởi vì trên này cũng có nhiều em chưa đi nghĩa vụ quân sự...
 

Deleted member 16941

Tập Tành Ăn Chơi
2/7/19
147
92
40
VND
0
Tín dụng
597
Bài viết này là riêng tư... Kỷ niệm của em, cũng là bài học đáng nhớ...em đã ở giữa ranh giới sống chết... Nhưng đúng là thần chết đã ngủ quên... Và may mắn đã mỉm cười với em và các đồng đội của em. Nhưng đúng ra thì bài viết này không thích hợp viết trên diễn đàn này... Dù sao cũng cảm ơn em đã dành nhiều thời gian viết để cho lớp trẻ đọc và kinh nghiệm khi bước vào đời..bởi vì trên này cũng có nhiều em chưa đi nghĩa vụ quân sự...
Tối qua em lướt fb thấy có cái video người cha đứng khóc trước bàn thờ đứa con trai, hình trên di ảnh em nó mặc K03 màu áo còn rất mới.
Như anh đã chịu khó đọc hết câu chuyện em viết thì nhân vật khứa sĩ quan DKZ cũng 1 lần thoát khỏi phải tử thần, nhưng chính tay khứa là người thu dọn đồng đội của mình.
Không có gì đau bằng những hi sinh ở thời bình anh àh, lúc viết xong bài viết này em mới dứt khỏi tâm trạng ám ảnh từ tối đến giờ.
Cảm ơn anh đã đồng cảm và đọc hết câu chuyện của em ^^
 
  • Like
Reactions: Tri kỷ khó tìm

Tri kỷ khó tìm

Tập Tành Ăn Chơi
4/2/20
248
234
42
44
TPHCM
VND
0
Tín dụng
1,455
Tối qua em lướt fb thấy có cái video người cha đứng khóc trước bàn thờ đứa con trai, hình trên di ảnh em nó mặc K03 màu áo còn rất mới.
Như anh đã chịu khó đọc hết câu chuyện em viết thì nhân vật khứa sĩ quan DKZ cũng 1 lần thoát khỏi phải tử thần, nhưng chính tay khứa là người thu dọn đồng đội của mình.
Không có gì đau bằng những hi sinh ở thời bình anh àh, lúc viết xong bài viết này em mới dứt khỏi tâm trạng ám ảnh từ tối đến giờ.
Cảm ơn anh đã đồng cảm và đọc hết câu chuyện của em ^^
Hay lắm em...hiểu được cuộc đời này... Thì tóc đã bạc rồi... Kinh nghiệm học hoài, học mãi... Không bao giờ hết... Cứ rút kinh nghiệm hoài... Cảm ơn em đã chia sẻ... Cho mấy em đi sau...đó gọi là đạo đức... Xảy ra chuyện rồi mới hiểu... Đau lòng lắm... Không gì bù đắp nổi...chúc em mùa giáng sinh an lành...
 

Deleted member 16941

Tập Tành Ăn Chơi
2/7/19
147
92
40
VND
0
Tín dụng
597
Hay lắm em...hiểu được cuộc đời này... Thì tóc đã bạc rồi... Kinh nghiệm học hoài, học mãi... Không bao giờ hết... Cứ rút kinh nghiệm hoài... Cảm ơn em đã chia sẻ... Cho mấy em đi sau...đó gọi là đạo đức... Xảy ra chuyện rồi mới hiểu... Đau lòng lắm... Không gì bù đắp nổi...chúc em mùa giáng sinh an lành...
Cảm ơn anh rất nhiều ^^
Giáng Sinh An Lành nha anh.
 
Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

Bài viết liên quan