Chương 1
Tôi tên Liễu Tình, năm nay sinh viên năm hai, đang học
tại trường đại học Rừng Đào.
Với chiều cao 1m69 và số đo ba vòng 86-58-91, tôi
thuộc dạng phát triển rất tốt so với bạn bè đồng trang
lứa. Thêm vào đó, tôi thường xuyên chăm sóc bản thân,
nên có dáng vẻ tinh tế và thân hình tao nhã, giúp tôi trở
thành hoa khôi của trường ngay từ khi mới nhập học.
Trong cuộc sống hàng ngày, tôi ít nói, mấy đứa bạn
xung quanh bảo tôi hơi lạnh lùng. Cũng có nghe mấy
thằng con trai bảo tôi kiêu căng quá, nhưng tôi nghĩ đơn
giản là tôi không muốn thể hiện cảm xúc của mình thôi.
"Tình Nhi! Em hết tiết rồi hả? Anh cũng vừa xong, mình
cùng về nha."
"Vâng, đi thôi."
Một thằng con trai chạy về phía tôi, nó tên Tưởng Bình,
tướng mạo tuấn tú, ánh mắt dịu dàng, là lớp trưởng,
được bạn bè quý mến, đồng thời cũng là bạn trai của
tôi.
Tôi và Tưởng Bình quen nhau ở trường đại học, tính ra
chúng tôi đã yêu nhau gần một năm. Gia cảnh nó khá
giả, lại thật thà chất phác. Dù đôi lúc hơi nhát gan,
nhưng sự chân thành của nó là thứ khiến tôi rung động
nhất. Tôi thích cái tính cách này của nó.
Từ khi yêu nhau, nó còn đưa cả thẻ tiết kiệm cho tôi
giữ. Tuy rằng tôi thấy hơi quá, nhưng nó cứ khăng
khăng đòi thế, nên tôi tạm thời giữ hộ nó.
Chúng tôi thuê chung một căn trọ bên ngoài trường, nên
thường cùng nhau về. Từ trường về tới nhà trọ chắc
tầm một cây số. Dù là người yêu, nhưng vì tôi luôn khá
lạnh nhạt với những chuyện thân mật, nên ít khi có tiếp
xúc thân mật với Tưởng Bình. Chỉ có lúc hẹn hò mới
nắm tay, còn hôn thì lại càng không. May mà nó tôn
trọng ý muốn của tôi, cũng không ép buộc. Có lẽ tình
yêu bình thản như nước này tốt cho cả hai chúng tôi, ít
nhất là tôi nghĩ vậy.
"Tình Nhi, à..."
"Hả? Tưởng Bình, sao thế anh?"
Chúng tôi song song đi trên vỉa hè như mọi ngày,
Tưởng Bình đột nhiên tỏ ra khó xử, như có tâm sự gì
đó.
"Anh... Không, không có gì, mình đi nhanh thôi."
"... "
Thấy nó muốn nói lại thôi như vậy, tôi cũng không tiện
hỏi thêm, chúng tôi im lặng đi về tới nhà trọ.
Về tới nhà trọ, Tưởng Bình kiểm tra mấy cái tài liệu nó
cầm trên tay, còn tôi thì vào bếp chuẩn bị bữa tối. Nhìn
nó cau mày khổ sở, tôi thấy hơi bất an, có lẽ tôi quá coi
nhẹ cảm xúc của nó rồi sao?
Đợi tôi nấu xong bưng lên bàn, Tưởng Bình lại trở lại
bình thường, mỉm cười cùng tôi ăn cơm, tán gẫu về bài
tập và mấy chuyện xã giao hôm nay, nhưng vẻ mặt nó
vẫn lộ ra chút gượng gạo.
"Này, Tưởng Bình, hôm nay có chuyện gì à? Mặt mày
mày kỳ lạ quá..."
"Anh... anh không sao, chỉ là... à, bài tập có chút vấn đề
thôi..."
"Thật không..."
Đầu nó gần như muốn cắm vào bát, thậm chí không
dám nhìn tôi. Nó mà nói dối là y như rằng lộ rõ mồn một,
nhưng nó lại rất ít khi giấu tôi chuyện gì. Sự khác
thường hôm nay khiến tôi càng muốn biết rõ ẩn tình bên
trong.
"Thôi không nói nữa, em ăn xong rồi, để em đi rửa bát."
"Không cần, để anh làm cho, em còn nhiều bài tập thì
cứ đi làm trước đi."
Chúng tôi ăn qua loa bữa tối, Tưởng Bình lập tức trở về
phòng khóa cửa lại. Tôi dọn dẹp bát đũa, rồi lại tự hỏi.
Rõ ràng thành tích của nó thuộc hàng top của trường,
bình thường bài vở sao có thể làm khó nó được?
Càng nghĩ, tôi càng nhanh chóng dọn dẹp xong, đi đến
trước cửa phòng nó định hỏi cho ra nhẽ, nhưng vừa giơ
tay lên gõ cửa, chợt nghe thấy trong phòng truyền ra
tiếng thở dốc hổn hển.
"Hô... hô..."
Đây chắc chắn không phải là âm thanh làm bài tập. Rốt
cuộc nó đang làm gì? Tôi nhẹ nhàng hé cửa ra một khe,
cảnh tượng trước mắt khiến tôi hơi giật mình.
Tưởng Bình đang ngồi trước máy tính, xem cái gì đó,
một tay thọc vào quần, mân mê cặc của mình. Dù không
rành mấy chuyện đó lắm, nhưng tôi cũng biết nó đang
thủ dâm.
Nhìn vẻ mặt nghiến răng nghiến lợi của nó, rõ ràng là
đang phát tiết cảm xúc vào cái máy tính. Để không bị
phát hiện, tôi vội vàng khép cửa lại, chậm rãi bước trở
về phòng khách.
Chẳng lẽ đây chính là nguyên nhân khiến Tưởng Bình
buồn rầu sao? Chỉ vì ham muốn tình dục thôi ư? Tôi
nghĩ vậy, nhưng ngay giây tiếp theo liền hiểu ra. Tôi là
bạn gái của nó, nhưng từ trước đến nay tôi luôn giữ một
khoảng cách nhất định, thiếu sự "tương tác" giữa các
cặp đôi, có lẽ chính tôi đã khiến nó thiếu cảm giác an
toàn?
Đúng vậy, Tưởng Bình dù sao cũng là thằng con trai
đang tuổi sung mãn mà, cũng sẽ có nhu cầu sinh lý bình
thường chứ. Mấy thằng con trai trong trường vẫn luôn
dòm ngó tôi bằng ánh mắt thèm thuồng, Tưởng Bình
chắc cũng có cảm xúc tương tự...
Tóm lại, thay vì để nó khó chịu như vậy, chi bằng tôi, với
tư cách là bạn gái, sẽ cho nó một chút an ủi. Nhưng
hôm nay không phải lúc, chuyện tế nhị này, cứ để mai
rồi nói với nó vậy.
Sau khi nghĩ thông suốt, tôi trở về phòng, bắt đầu làm
bài tập, sau đó lên kế hoạch cho ngày mai. Tôi mở trang
web tìm kiếm về bộ phận sinh dục nam, đồng thời cũng
tìm hiểu sơ qua về cách... thủ dâm cho con trai. Tôi nghĩ
rằng làm bất cứ việc gì cũng nên làm thật nghiêm túc,
dù chuyện này... hơi ngại... Nhưng dù sao nó cũng là
người yêu mình, đây là nhu cầu bình thường của nó.
Nhưng tôi không hiểu rõ mấy thứ này lắm, mấy cái phim
AV trên mạng tôi cũng không tìm được. Trời cũng tối rồi,
tôi đành dừng lại, trở về giường đi ngủ.
Hôm sau, tôi vẫn mặc một bộ đồ bình thường, đội mũ
chống nắng và đi đôi giày Converse rồi cùng Tưởng
Bình đến trường. Tôi định tối nay sẽ cho nó một chút
"bất ngờ".
Hôm nay lịch học khá thoải mái, buổi sáng chỉ có một
tiết thể dục. Tiết thể dục hôm nay không có gì đặc biệt,
khởi động qua loa rồi tự do vận động. Tưởng Bình cùng
đám bạn chơi bóng rổ ở sân, những người khác cũng
có hoạt động riêng. Tôi ngồi một mình ở ngoài đường
chạy đọc sách. Dù Tưởng Bình luôn nhắc tôi phải vận
động nhiều, nhưng tôi không giỏi mấy cái này lắm.
"Tình Nhi! Ra đây nhanh!"
Tưởng Bình vẫy tay với tôi, chắc bọn nó chơi xong rồi,
gọi tôi ra lấy nước. Tôi gấp sách lại, chuẩn bị băng qua
đường chạy đi về phía nó, nhưng lại không thấy phía
sau có một đám người đang chạy tới.
"Á á?!"
"Ách ôi..."
Tôi còn chưa kịp phản ứng thì cảm thấy phía sau bị ai
đó đụng phải, tôi mất thăng bằng ngã xuống đất. Tôi
đau điếng người, nhìn lại phía sau thì ra là Điền Vĩ,
thằng cùng lớp.
Điền Vĩ là thằng bị ghét nhất lớp tôi. Nó béo ú, ngón tay
ngắn ngủn mập ú, tướng mạo cũng đáng khinh. Tôi
không muốn đánh giá người qua vẻ bề ngoài, nhưng nó
không chỉ học dốt mà còn cực kỳ háo sắc. Nữ sinh xinh
đẹp trong trường đều bị nó liếc trộm hết cả, tôi là hoa
khôi nên đương nhiên không ngoại lệ. Cũng may tôi
thường mặc đồ kín đáo nên nó chỉ dám nhìn trộm thôi.
Hôm nay nó bị phạt chạy ba vòng vì tội lười biếng. Thân
hình béo ú vừa chạy vừa thở hồng hộc, chạy được nửa
đường thì hoa mắt chóng mặt, đâm sầm vào người tôi.
"A! Xin lỗi, Tôi không cố ý..."
Điền Vĩ thấy người nó đụng phải là tôi thì hình như tỉnh
cả người, vội vàng đỡ tôi dậy, nhưng tôi có thể cảm
nhận rõ ràng nó không hề có ý định đỡ tôi mà hoàn toàn
là cố ý sờ soạng ngực tôi. Hai tay nó động chạm khắp
cơ thể tôi, thậm chí còn chạm cả vào ngực và mông tôi.
"Anh...! Bỏ ra."
Tôi đứng dậy rồi đẩy nó ra. Nó hình như cũng ý thức
được sự vô lễ của mình nên nhanh chóng chạy mất.
"Tình Nhi! Em không sao chứ?"
"Không sao, ngã không đau lắm... Vâng...?"
Tưởng Bình chạy tới, tôi phủi bụi trên người. Không biết
nó có thấy cảnh Điền Vĩ sàm sỡ tôi không. Nhưng tôi vô
tình nhìn xuống phía dưới thì thấy đáy quần nó hình
như hơi nhô ra. Tôi nhất thời không hiểu, chẳng lẽ con
trai sau khi vận động cũng bị kích thích hả?
Nhưng tôi không để ý lắm, cùng Tưởng Bình uống
nước, rồi cho đến khi tan học tôi cũng không thấy lại
Điền Vĩ nữa. Tôi cũng không muốn quan tâm tới nó làm
gì.
Hôm nay sau khi tan học, tôi cùng Tưởng Bình về nhà.
Lần này tôi đặc biệt mua một ít thịt, làm một bữa tối
thịnh soạn, khiến nó cũng hơi ngạc nhiên.
"Tình Nhi? Hôm nay có dịp gì đặc biệt à? Sao hôm nay
em nấu nhiều món thế?"
"Có lẽ... đúng là có một dịp đặc biệt. Ăn xong, em có vài
lời muốn nói với anh."
Tưởng Bình có vẻ hơi ngơ ngác gật đầu, sau đó chúng
tôi bắt đầu ăn cơm.
Ăn xong, tôi và Tưởng Bình ngồi trên sofa. Tôi hít một
hơi sâu, đi thẳng vào vấn đề:
"Tưởng Bình, dạo này... anh có hay thủ dâm không?"
"Cái gì! Anh..."
Bị tôi hỏi thẳng toẹt như vậy, Tưởng Bình có vẻ hơi lúng
túng. Nhưng tôi không muốn vòng vo làm gì, đưa tay
xuống đũng quần nó, bắt đầu cởi khóa quần.
"Khoan... Tình Nhi! Đừng..."
"Không cần nói gì cả. Tại em không để ý đến nhu cầu
của anh, hôm nay, để em giúp anh giải quyết nhé."
Tôi lôi cặc của Tưởng Bình ra, làm tôi hơi sững sờ. So
với dáng người cao lớn của nó, cặc của nó lại bé tí, so
với mấy ảnh trên mạng còn nhỏ hơn nhiều, chắc chỉ tầm
8cm, tay tôi nắm thoải mái.
"À, xin lỗi, anh hơi..."
"Không... không sao, em sẽ làm anh sướng."
Điều chỉnh lại tâm lý, tôi bỏ qua cái vụ kích cỡ nhỏ bé,
dù sao chuyện này cũng liên quan đến lòng tự trọng của
Tưởng Bình. Tôi nắm lấy cặc nó, làm theo mấy cách đã
đọc trên mạng.
"A a ~ hô ~!"
Tưởng Bình có vẻ rất thoải mái, hình như tay tôi mang
lại cho nó khoái cảm lớn. Nếu nó thích kiểu này, tôi sẽ
dùng thêm lực, làm nó hưng phấn hơn.
"A hô ~~ từ từ Tình Nhi! Đừng mạnh tay quá..."
"Đừng lo, em biết chừng mực mà... Tưởng Bình..."
Tôi dùng ngón tay vuốt ve cặc của Tưởng Bình, người
tôi cũng bắt đầu nóng lên, mặt cũng ửng đỏ. Nhìn mặt
Tưởng Bình, tôi quyết định chớp lấy cơ hội này, chủ
động trao cho nó nụ hôn đầu.
"Tưởng Bình... Chúng ta..."
"A...! Anh không chịu được! Sắp ra rồi!"
Tôi đỡ lấy đầu Tưởng Bình, ghé môi lại gần, nhưng
đúng lúc sắp chạm vào môi nó thì nó giật bắn người lên,
ngửa ra sau.
"Ôi mẹ ơi! Cái gì thế này... Chẳng lẽ..."
Tôi cúi xuống nhìn thì phát hiện, hóa ra Tưởng Bình đã
bắn tinh, cặc của nó phun hết tinh dịch loãng toẹt ra khi
tôi còn chưa kịp phản ứng.
Tôi lại lần nữa ngớ người, rõ ràng từ lúc tôi bắt đầu thủ
dâm cho Tưởng Bình mới được có một phút, sao nó đã
ra nhanh thế? Hơn nữa tinh dịch còn dính ướt hết cả
lòng bàn tay tôi, cặc cũng mềm nhũn xuống rồi.
"Ô hô... Cảm ơn em Tình Nhi, anh thỏa mãn rồi."
"Nhưng mà... Trời ạ..."
Rõ ràng lúc trước thấy Tưởng Bình thủ dâm trong
phòng ít nhất cũng được 3-4 phút, sao hôm nay lại...
Chẳng lẽ tại tôi làm mạnh quá à?
Tôi nhẹ nhàng vuốt ve cái cặc vừa bắn xong của nó,
nhưng nó vẫn cứ mềm oặt, xem ra là không thể nào
cương lại được trong một thời gian ngắn.
"Tình Nhi... Xin lỗi em... Là tại anh yếu quá..."
"Ừm..."
Rõ ràng là muốn giúp Tưởng Bình giải tỏa, làm nó vui
vẻ trở lại, ai ngờ giờ nó lại càng buồn hơn.
"Tình Nhi, thật sự cảm ơn em, anh về phòng trước đây,
mai anh nhất định bù cho em..."
Tưởng Bình kéo quần lên, chạy biến về phòng. Tôi ngồi
trên sofa, nhìn thứ tinh dịch mỏng như nước trên tay,
không khỏi nghi ngờ, liệu Tưởng Bình có vấn đề gì về
sức khỏe hay không...?
Tôi đứng dậy trở về phòng, bật máy tính lên tìm kiếm
thông tin. Tôi nhất định phải biết rõ tình hình của Tưởng
Bình. Tôi biết đây không phải là chuyện gì đáng xấu hổ,
nếu Tưởng Bình thực sự có vấn đề về sức khỏe, thì
phải đối mặt giải quyết nó. Dù phải trả giá thế nào, tôi
cũng sẽ cố gắng giúp đỡ nó....
Tôi không ngừng lặp lại những lời tự an ủi bản thân,
Tưởng Bình sẽ không sao đâu, nhưng nghĩ đến chuyện
vừa xảy ra, trong lòng tôi lại bất an. Rõ ràng hôm nay là
muốn cùng nó tiến thêm một bước, ai ngờ lại kết thúc
qua loa như vậy...
Vấn đề của Tưởng Bình có nghiêm trọng không, liệu nó
có ảnh hưởng đến cuộc sống sau này của chúng tôi, có
khả năng nào Tưởng Bình sẽ "hết đát" luôn không....
Vô vàn câu hỏi xông thẳng vào đầu tôi, khiến đầu tôi bắt
đầu đau. Tôi tìm kiếm thông tin liên quan đến bộ phận
sinh dục nam, có rất nhiều quảng cáo về tăng kích
thước cặc, kéo dài thời gian xuất tinh, nhưng rõ ràng
đều là lừa đảo. Tôi chưa đến mức tuyệt vọng đến mức
cái gì cũng thử đâu.
Sau khi tìm hiểu kỹ càng, tôi phát hiện, dù kích thước
cặc có khác nhau, thời gian duy trì cũng khác nhau là
chuyện bình thường, nhưng tinh dịch loãng thì đúng là
có vấn đề. Có thể là do mấy ngày nay Tưởng Bình thủ
dâm quá nhiều, nên tôi quyết định bắt nó kiêng thủ dâm
một thời gian, như vậy cũng là vì sức khỏe của nó.
Tôi cùng Tưởng Bình giao kèo, bắt nó không được thủ
dâm trong hai tuần, sau đó tôi sẽ mặc những bộ đồ gợi
cảm mà đàn ông thích, rồi đến giúp nó giải quyết nhu
cầu.
Sau khi tham khảo ý kiến của mấy đứa bạn gái thân, tôi
đặc biệt đặt may một bộ váy áo xinh xắn. Khác với bình
thường, chiếc váy này khá ngắn, chỉ che được hai phần
ba đùi, thiết kế trước ngực cũng không phải loại có thể
khoe hết đường cong cơ thể tôi, nhưng khi kết hợp với
đôi giày cao gót, lại càng tôn lên vẻ cao ráo, gợi cảm,
thậm chí còn có thêm một vài món trang sức. Mấy đứa
bạn tôi bảo kiểu này gọi là "vừa ngây thơ vừa quyến rũ",
hợp nhất để dụ dỗ mấy thằng con trai ngây ngô như
Tưởng Bình trong buổi hẹn hò.
Vào ngày hẹn ước, Tưởng Bình bận hoạt động ở hội
sinh viên, chưa về. Tôi về nhà trước, lấy bộ quần áo đó
ra mặc thử. Nhìn mình trong gương sau khi đã "lên đồ",
dù là tôi cũng phải thừa nhận hiệu quả quá tốt. Chân tôi
có đường cong, mông và ngực cũng lộ rõ hơn. Tôi gửi
ảnh cho mấy đứa bạn, chúng nó đều bảo đảm là đủ sức
làm cho toàn trường con trai đảo điên.
"Không biết Tưởng Bình nhìn thấy thì sẽ có biểu cảm gì
nhỉ."
Tôi cởi bộ quần áo đó ra cất cẩn thận. Đúng lúc tôi định
đi chuẩn bị bữa tối thì từ phòng Tưởng Bình đột nhiên
phát ra một tiếng động lớn.
"Hả! Tiếng gì vậy...?"
Tôi nhanh chân chạy đến phòng Tưởng Bình, lúc này
mới phát hiện ra là một cuốn sổ rơi xuống. Chắc nó
được đặt ở trên cùng của giá sách.
Tôi vừa định nhặt lên trả lại thì chợt nhìn thấy đó là nhật
ký của Tưởng Bình. Một cơn tò mò trỗi dậy. Dù việc đọc
trộm nhật ký là không tốt, nhưng nghĩ đến tình trạng của
Tưởng Bình, tôi vẫn muốn hiểu rõ hơn về sở thích và
suy nghĩ của nó...
Nghĩ vậy, tôi mở cuốn nhật ký ra, lật đến trang mới nhất:
"Tuy Liễu Tình thật sự rất xinh đẹp, nhưng nàng... nàng
quá thanh cao rồi. Bình thường muốn chạm vào nàng
một chút cũng phải nơm nớp lo sợ. Có người yêu ngon
như vậy ở bên cạnh mà chỉ có thể thủ dâm trước máy
tính thì thật là khó chịu."
Đọc đến đây, tôi biết Tưởng Bình đúng là đang buồn
bực vì nhu cầu sinh lý. Nhưng những dòng tiếp theo lại
khiến tôi trợn tròn mắt:
"Hôm nay Liễu Tình chủ động dùng tay thủ dâm cho
mình! Bàn tay nhỏ nhắn mềm mại bóp cái cặc của mình
thích vãi! Nhưng mà không hiểu sao, lúc nào cũng thiếu
một chút gì đó. Ngược lại, sáng nay lúc Liễu Tình bị
thằng Điền Vĩ béo ú cùng lớp đâm sầm vào, thằng đó
sờ soạng trên người nàng, mình nhìn mà cặc còn cứng
hơn. Chẳng lẽ..."
"Quả nhiên... Mấy cái truyện xanh lét trên mạng đúng là
kích thích thật. Cẩn thận nghĩ lại, nếu như nhìn Liễu
Tình bị người khác trêu đùa thì chắc chắn siêu thích à?
Chết tiệt... Chẳng lẽ mình thật sự có gu "cắm sừng"
sao?"
"Tuy đã hứa với Liễu Tình là phải kiêng thủ dâm, nhưng
ngày nào nhìn nàng, đầu óc mình cũng không ngừng
tưởng tượng cảnh nàng bị người khác tùy ý trêu đùa.
Về đến nhà lại phải lén lút thủ dâm vài phát, thật không
nhịn được nữa rồi..."
Đọc đến đây, tôi cảm thấy thế giới như sụp đổ, cả người
run rẩy:
"Tại sao lại như vậy... Tưởng Bình..."
Tôi không thể tin vào mắt mình, nhưng đây đúng là chữ
viết của Tưởng Bình... Quay đầu nhìn về phía máy tính
của nó, tôi không thể nghĩ được gì nữa, lập tức bật máy
tính của nó lên.
Tuy có đặt mật khẩu, nhưng tôi thử dùng mật khẩu thẻ
tiết kiệm mà nó đưa cho tôi thì quả nhiên thành công.
Mở trình duyệt ra, nhìn vào lịch sử tìm kiếm, tôi phát
hiện một đống web đen, đủ các kiểu ảnh và video gái gú
dâm đãng.
Nhìn kỹ hơn thì tôi phát hiện ra thật sự có rất nhiều tag
"cắm sừng", "NTR" và "hiến vợ"! Rất nhiều tranh và
truyện "xanh lét" liên quan đến mấy chủ đề này đều
được Tưởng Bình lưu lại.
Tôi không thể chấp nhận sự thật này, cũng không hiểu
nổi, tại sao Tưởng Bình lại có những sở thích biến thái,
đồi bại như vậy... Rõ ràng nó là người dịu dàng, chăm
sóc và tin tưởng tôi như vậy...
Liên hệ để có truyện mới nhất nhé Telegram @Shadow_Syndicate_1102
Tôi tên Liễu Tình, năm nay sinh viên năm hai, đang học
tại trường đại học Rừng Đào.
Với chiều cao 1m69 và số đo ba vòng 86-58-91, tôi
thuộc dạng phát triển rất tốt so với bạn bè đồng trang
lứa. Thêm vào đó, tôi thường xuyên chăm sóc bản thân,
nên có dáng vẻ tinh tế và thân hình tao nhã, giúp tôi trở
thành hoa khôi của trường ngay từ khi mới nhập học.
Trong cuộc sống hàng ngày, tôi ít nói, mấy đứa bạn
xung quanh bảo tôi hơi lạnh lùng. Cũng có nghe mấy
thằng con trai bảo tôi kiêu căng quá, nhưng tôi nghĩ đơn
giản là tôi không muốn thể hiện cảm xúc của mình thôi.
"Tình Nhi! Em hết tiết rồi hả? Anh cũng vừa xong, mình
cùng về nha."
"Vâng, đi thôi."
Một thằng con trai chạy về phía tôi, nó tên Tưởng Bình,
tướng mạo tuấn tú, ánh mắt dịu dàng, là lớp trưởng,
được bạn bè quý mến, đồng thời cũng là bạn trai của
tôi.
Tôi và Tưởng Bình quen nhau ở trường đại học, tính ra
chúng tôi đã yêu nhau gần một năm. Gia cảnh nó khá
giả, lại thật thà chất phác. Dù đôi lúc hơi nhát gan,
nhưng sự chân thành của nó là thứ khiến tôi rung động
nhất. Tôi thích cái tính cách này của nó.
Từ khi yêu nhau, nó còn đưa cả thẻ tiết kiệm cho tôi
giữ. Tuy rằng tôi thấy hơi quá, nhưng nó cứ khăng
khăng đòi thế, nên tôi tạm thời giữ hộ nó.
Chúng tôi thuê chung một căn trọ bên ngoài trường, nên
thường cùng nhau về. Từ trường về tới nhà trọ chắc
tầm một cây số. Dù là người yêu, nhưng vì tôi luôn khá
lạnh nhạt với những chuyện thân mật, nên ít khi có tiếp
xúc thân mật với Tưởng Bình. Chỉ có lúc hẹn hò mới
nắm tay, còn hôn thì lại càng không. May mà nó tôn
trọng ý muốn của tôi, cũng không ép buộc. Có lẽ tình
yêu bình thản như nước này tốt cho cả hai chúng tôi, ít
nhất là tôi nghĩ vậy.
"Tình Nhi, à..."
"Hả? Tưởng Bình, sao thế anh?"
Chúng tôi song song đi trên vỉa hè như mọi ngày,
Tưởng Bình đột nhiên tỏ ra khó xử, như có tâm sự gì
đó.
"Anh... Không, không có gì, mình đi nhanh thôi."
"... "
Thấy nó muốn nói lại thôi như vậy, tôi cũng không tiện
hỏi thêm, chúng tôi im lặng đi về tới nhà trọ.
Về tới nhà trọ, Tưởng Bình kiểm tra mấy cái tài liệu nó
cầm trên tay, còn tôi thì vào bếp chuẩn bị bữa tối. Nhìn
nó cau mày khổ sở, tôi thấy hơi bất an, có lẽ tôi quá coi
nhẹ cảm xúc của nó rồi sao?
Đợi tôi nấu xong bưng lên bàn, Tưởng Bình lại trở lại
bình thường, mỉm cười cùng tôi ăn cơm, tán gẫu về bài
tập và mấy chuyện xã giao hôm nay, nhưng vẻ mặt nó
vẫn lộ ra chút gượng gạo.
"Này, Tưởng Bình, hôm nay có chuyện gì à? Mặt mày
mày kỳ lạ quá..."
"Anh... anh không sao, chỉ là... à, bài tập có chút vấn đề
thôi..."
"Thật không..."
Đầu nó gần như muốn cắm vào bát, thậm chí không
dám nhìn tôi. Nó mà nói dối là y như rằng lộ rõ mồn một,
nhưng nó lại rất ít khi giấu tôi chuyện gì. Sự khác
thường hôm nay khiến tôi càng muốn biết rõ ẩn tình bên
trong.
"Thôi không nói nữa, em ăn xong rồi, để em đi rửa bát."
"Không cần, để anh làm cho, em còn nhiều bài tập thì
cứ đi làm trước đi."
Chúng tôi ăn qua loa bữa tối, Tưởng Bình lập tức trở về
phòng khóa cửa lại. Tôi dọn dẹp bát đũa, rồi lại tự hỏi.
Rõ ràng thành tích của nó thuộc hàng top của trường,
bình thường bài vở sao có thể làm khó nó được?
Càng nghĩ, tôi càng nhanh chóng dọn dẹp xong, đi đến
trước cửa phòng nó định hỏi cho ra nhẽ, nhưng vừa giơ
tay lên gõ cửa, chợt nghe thấy trong phòng truyền ra
tiếng thở dốc hổn hển.
"Hô... hô..."
Đây chắc chắn không phải là âm thanh làm bài tập. Rốt
cuộc nó đang làm gì? Tôi nhẹ nhàng hé cửa ra một khe,
cảnh tượng trước mắt khiến tôi hơi giật mình.
Tưởng Bình đang ngồi trước máy tính, xem cái gì đó,
một tay thọc vào quần, mân mê cặc của mình. Dù không
rành mấy chuyện đó lắm, nhưng tôi cũng biết nó đang
thủ dâm.
Nhìn vẻ mặt nghiến răng nghiến lợi của nó, rõ ràng là
đang phát tiết cảm xúc vào cái máy tính. Để không bị
phát hiện, tôi vội vàng khép cửa lại, chậm rãi bước trở
về phòng khách.
Chẳng lẽ đây chính là nguyên nhân khiến Tưởng Bình
buồn rầu sao? Chỉ vì ham muốn tình dục thôi ư? Tôi
nghĩ vậy, nhưng ngay giây tiếp theo liền hiểu ra. Tôi là
bạn gái của nó, nhưng từ trước đến nay tôi luôn giữ một
khoảng cách nhất định, thiếu sự "tương tác" giữa các
cặp đôi, có lẽ chính tôi đã khiến nó thiếu cảm giác an
toàn?
Đúng vậy, Tưởng Bình dù sao cũng là thằng con trai
đang tuổi sung mãn mà, cũng sẽ có nhu cầu sinh lý bình
thường chứ. Mấy thằng con trai trong trường vẫn luôn
dòm ngó tôi bằng ánh mắt thèm thuồng, Tưởng Bình
chắc cũng có cảm xúc tương tự...
Tóm lại, thay vì để nó khó chịu như vậy, chi bằng tôi, với
tư cách là bạn gái, sẽ cho nó một chút an ủi. Nhưng
hôm nay không phải lúc, chuyện tế nhị này, cứ để mai
rồi nói với nó vậy.
Sau khi nghĩ thông suốt, tôi trở về phòng, bắt đầu làm
bài tập, sau đó lên kế hoạch cho ngày mai. Tôi mở trang
web tìm kiếm về bộ phận sinh dục nam, đồng thời cũng
tìm hiểu sơ qua về cách... thủ dâm cho con trai. Tôi nghĩ
rằng làm bất cứ việc gì cũng nên làm thật nghiêm túc,
dù chuyện này... hơi ngại... Nhưng dù sao nó cũng là
người yêu mình, đây là nhu cầu bình thường của nó.
Nhưng tôi không hiểu rõ mấy thứ này lắm, mấy cái phim
AV trên mạng tôi cũng không tìm được. Trời cũng tối rồi,
tôi đành dừng lại, trở về giường đi ngủ.
Hôm sau, tôi vẫn mặc một bộ đồ bình thường, đội mũ
chống nắng và đi đôi giày Converse rồi cùng Tưởng
Bình đến trường. Tôi định tối nay sẽ cho nó một chút
"bất ngờ".
Hôm nay lịch học khá thoải mái, buổi sáng chỉ có một
tiết thể dục. Tiết thể dục hôm nay không có gì đặc biệt,
khởi động qua loa rồi tự do vận động. Tưởng Bình cùng
đám bạn chơi bóng rổ ở sân, những người khác cũng
có hoạt động riêng. Tôi ngồi một mình ở ngoài đường
chạy đọc sách. Dù Tưởng Bình luôn nhắc tôi phải vận
động nhiều, nhưng tôi không giỏi mấy cái này lắm.
"Tình Nhi! Ra đây nhanh!"
Tưởng Bình vẫy tay với tôi, chắc bọn nó chơi xong rồi,
gọi tôi ra lấy nước. Tôi gấp sách lại, chuẩn bị băng qua
đường chạy đi về phía nó, nhưng lại không thấy phía
sau có một đám người đang chạy tới.
"Á á?!"
"Ách ôi..."
Tôi còn chưa kịp phản ứng thì cảm thấy phía sau bị ai
đó đụng phải, tôi mất thăng bằng ngã xuống đất. Tôi
đau điếng người, nhìn lại phía sau thì ra là Điền Vĩ,
thằng cùng lớp.
Điền Vĩ là thằng bị ghét nhất lớp tôi. Nó béo ú, ngón tay
ngắn ngủn mập ú, tướng mạo cũng đáng khinh. Tôi
không muốn đánh giá người qua vẻ bề ngoài, nhưng nó
không chỉ học dốt mà còn cực kỳ háo sắc. Nữ sinh xinh
đẹp trong trường đều bị nó liếc trộm hết cả, tôi là hoa
khôi nên đương nhiên không ngoại lệ. Cũng may tôi
thường mặc đồ kín đáo nên nó chỉ dám nhìn trộm thôi.
Hôm nay nó bị phạt chạy ba vòng vì tội lười biếng. Thân
hình béo ú vừa chạy vừa thở hồng hộc, chạy được nửa
đường thì hoa mắt chóng mặt, đâm sầm vào người tôi.
"A! Xin lỗi, Tôi không cố ý..."
Điền Vĩ thấy người nó đụng phải là tôi thì hình như tỉnh
cả người, vội vàng đỡ tôi dậy, nhưng tôi có thể cảm
nhận rõ ràng nó không hề có ý định đỡ tôi mà hoàn toàn
là cố ý sờ soạng ngực tôi. Hai tay nó động chạm khắp
cơ thể tôi, thậm chí còn chạm cả vào ngực và mông tôi.
"Anh...! Bỏ ra."
Tôi đứng dậy rồi đẩy nó ra. Nó hình như cũng ý thức
được sự vô lễ của mình nên nhanh chóng chạy mất.
"Tình Nhi! Em không sao chứ?"
"Không sao, ngã không đau lắm... Vâng...?"
Tưởng Bình chạy tới, tôi phủi bụi trên người. Không biết
nó có thấy cảnh Điền Vĩ sàm sỡ tôi không. Nhưng tôi vô
tình nhìn xuống phía dưới thì thấy đáy quần nó hình
như hơi nhô ra. Tôi nhất thời không hiểu, chẳng lẽ con
trai sau khi vận động cũng bị kích thích hả?
Nhưng tôi không để ý lắm, cùng Tưởng Bình uống
nước, rồi cho đến khi tan học tôi cũng không thấy lại
Điền Vĩ nữa. Tôi cũng không muốn quan tâm tới nó làm
gì.
Hôm nay sau khi tan học, tôi cùng Tưởng Bình về nhà.
Lần này tôi đặc biệt mua một ít thịt, làm một bữa tối
thịnh soạn, khiến nó cũng hơi ngạc nhiên.
"Tình Nhi? Hôm nay có dịp gì đặc biệt à? Sao hôm nay
em nấu nhiều món thế?"
"Có lẽ... đúng là có một dịp đặc biệt. Ăn xong, em có vài
lời muốn nói với anh."
Tưởng Bình có vẻ hơi ngơ ngác gật đầu, sau đó chúng
tôi bắt đầu ăn cơm.
Ăn xong, tôi và Tưởng Bình ngồi trên sofa. Tôi hít một
hơi sâu, đi thẳng vào vấn đề:
"Tưởng Bình, dạo này... anh có hay thủ dâm không?"
"Cái gì! Anh..."
Bị tôi hỏi thẳng toẹt như vậy, Tưởng Bình có vẻ hơi lúng
túng. Nhưng tôi không muốn vòng vo làm gì, đưa tay
xuống đũng quần nó, bắt đầu cởi khóa quần.
"Khoan... Tình Nhi! Đừng..."
"Không cần nói gì cả. Tại em không để ý đến nhu cầu
của anh, hôm nay, để em giúp anh giải quyết nhé."
Tôi lôi cặc của Tưởng Bình ra, làm tôi hơi sững sờ. So
với dáng người cao lớn của nó, cặc của nó lại bé tí, so
với mấy ảnh trên mạng còn nhỏ hơn nhiều, chắc chỉ tầm
8cm, tay tôi nắm thoải mái.
"À, xin lỗi, anh hơi..."
"Không... không sao, em sẽ làm anh sướng."
Điều chỉnh lại tâm lý, tôi bỏ qua cái vụ kích cỡ nhỏ bé,
dù sao chuyện này cũng liên quan đến lòng tự trọng của
Tưởng Bình. Tôi nắm lấy cặc nó, làm theo mấy cách đã
đọc trên mạng.
"A a ~ hô ~!"
Tưởng Bình có vẻ rất thoải mái, hình như tay tôi mang
lại cho nó khoái cảm lớn. Nếu nó thích kiểu này, tôi sẽ
dùng thêm lực, làm nó hưng phấn hơn.
"A hô ~~ từ từ Tình Nhi! Đừng mạnh tay quá..."
"Đừng lo, em biết chừng mực mà... Tưởng Bình..."
Tôi dùng ngón tay vuốt ve cặc của Tưởng Bình, người
tôi cũng bắt đầu nóng lên, mặt cũng ửng đỏ. Nhìn mặt
Tưởng Bình, tôi quyết định chớp lấy cơ hội này, chủ
động trao cho nó nụ hôn đầu.
"Tưởng Bình... Chúng ta..."
"A...! Anh không chịu được! Sắp ra rồi!"
Tôi đỡ lấy đầu Tưởng Bình, ghé môi lại gần, nhưng
đúng lúc sắp chạm vào môi nó thì nó giật bắn người lên,
ngửa ra sau.
"Ôi mẹ ơi! Cái gì thế này... Chẳng lẽ..."
Tôi cúi xuống nhìn thì phát hiện, hóa ra Tưởng Bình đã
bắn tinh, cặc của nó phun hết tinh dịch loãng toẹt ra khi
tôi còn chưa kịp phản ứng.
Tôi lại lần nữa ngớ người, rõ ràng từ lúc tôi bắt đầu thủ
dâm cho Tưởng Bình mới được có một phút, sao nó đã
ra nhanh thế? Hơn nữa tinh dịch còn dính ướt hết cả
lòng bàn tay tôi, cặc cũng mềm nhũn xuống rồi.
"Ô hô... Cảm ơn em Tình Nhi, anh thỏa mãn rồi."
"Nhưng mà... Trời ạ..."
Rõ ràng lúc trước thấy Tưởng Bình thủ dâm trong
phòng ít nhất cũng được 3-4 phút, sao hôm nay lại...
Chẳng lẽ tại tôi làm mạnh quá à?
Tôi nhẹ nhàng vuốt ve cái cặc vừa bắn xong của nó,
nhưng nó vẫn cứ mềm oặt, xem ra là không thể nào
cương lại được trong một thời gian ngắn.
"Tình Nhi... Xin lỗi em... Là tại anh yếu quá..."
"Ừm..."
Rõ ràng là muốn giúp Tưởng Bình giải tỏa, làm nó vui
vẻ trở lại, ai ngờ giờ nó lại càng buồn hơn.
"Tình Nhi, thật sự cảm ơn em, anh về phòng trước đây,
mai anh nhất định bù cho em..."
Tưởng Bình kéo quần lên, chạy biến về phòng. Tôi ngồi
trên sofa, nhìn thứ tinh dịch mỏng như nước trên tay,
không khỏi nghi ngờ, liệu Tưởng Bình có vấn đề gì về
sức khỏe hay không...?
Tôi đứng dậy trở về phòng, bật máy tính lên tìm kiếm
thông tin. Tôi nhất định phải biết rõ tình hình của Tưởng
Bình. Tôi biết đây không phải là chuyện gì đáng xấu hổ,
nếu Tưởng Bình thực sự có vấn đề về sức khỏe, thì
phải đối mặt giải quyết nó. Dù phải trả giá thế nào, tôi
cũng sẽ cố gắng giúp đỡ nó....
Tôi không ngừng lặp lại những lời tự an ủi bản thân,
Tưởng Bình sẽ không sao đâu, nhưng nghĩ đến chuyện
vừa xảy ra, trong lòng tôi lại bất an. Rõ ràng hôm nay là
muốn cùng nó tiến thêm một bước, ai ngờ lại kết thúc
qua loa như vậy...
Vấn đề của Tưởng Bình có nghiêm trọng không, liệu nó
có ảnh hưởng đến cuộc sống sau này của chúng tôi, có
khả năng nào Tưởng Bình sẽ "hết đát" luôn không....
Vô vàn câu hỏi xông thẳng vào đầu tôi, khiến đầu tôi bắt
đầu đau. Tôi tìm kiếm thông tin liên quan đến bộ phận
sinh dục nam, có rất nhiều quảng cáo về tăng kích
thước cặc, kéo dài thời gian xuất tinh, nhưng rõ ràng
đều là lừa đảo. Tôi chưa đến mức tuyệt vọng đến mức
cái gì cũng thử đâu.
Sau khi tìm hiểu kỹ càng, tôi phát hiện, dù kích thước
cặc có khác nhau, thời gian duy trì cũng khác nhau là
chuyện bình thường, nhưng tinh dịch loãng thì đúng là
có vấn đề. Có thể là do mấy ngày nay Tưởng Bình thủ
dâm quá nhiều, nên tôi quyết định bắt nó kiêng thủ dâm
một thời gian, như vậy cũng là vì sức khỏe của nó.
Tôi cùng Tưởng Bình giao kèo, bắt nó không được thủ
dâm trong hai tuần, sau đó tôi sẽ mặc những bộ đồ gợi
cảm mà đàn ông thích, rồi đến giúp nó giải quyết nhu
cầu.
Sau khi tham khảo ý kiến của mấy đứa bạn gái thân, tôi
đặc biệt đặt may một bộ váy áo xinh xắn. Khác với bình
thường, chiếc váy này khá ngắn, chỉ che được hai phần
ba đùi, thiết kế trước ngực cũng không phải loại có thể
khoe hết đường cong cơ thể tôi, nhưng khi kết hợp với
đôi giày cao gót, lại càng tôn lên vẻ cao ráo, gợi cảm,
thậm chí còn có thêm một vài món trang sức. Mấy đứa
bạn tôi bảo kiểu này gọi là "vừa ngây thơ vừa quyến rũ",
hợp nhất để dụ dỗ mấy thằng con trai ngây ngô như
Tưởng Bình trong buổi hẹn hò.
Vào ngày hẹn ước, Tưởng Bình bận hoạt động ở hội
sinh viên, chưa về. Tôi về nhà trước, lấy bộ quần áo đó
ra mặc thử. Nhìn mình trong gương sau khi đã "lên đồ",
dù là tôi cũng phải thừa nhận hiệu quả quá tốt. Chân tôi
có đường cong, mông và ngực cũng lộ rõ hơn. Tôi gửi
ảnh cho mấy đứa bạn, chúng nó đều bảo đảm là đủ sức
làm cho toàn trường con trai đảo điên.
"Không biết Tưởng Bình nhìn thấy thì sẽ có biểu cảm gì
nhỉ."
Tôi cởi bộ quần áo đó ra cất cẩn thận. Đúng lúc tôi định
đi chuẩn bị bữa tối thì từ phòng Tưởng Bình đột nhiên
phát ra một tiếng động lớn.
"Hả! Tiếng gì vậy...?"
Tôi nhanh chân chạy đến phòng Tưởng Bình, lúc này
mới phát hiện ra là một cuốn sổ rơi xuống. Chắc nó
được đặt ở trên cùng của giá sách.
Tôi vừa định nhặt lên trả lại thì chợt nhìn thấy đó là nhật
ký của Tưởng Bình. Một cơn tò mò trỗi dậy. Dù việc đọc
trộm nhật ký là không tốt, nhưng nghĩ đến tình trạng của
Tưởng Bình, tôi vẫn muốn hiểu rõ hơn về sở thích và
suy nghĩ của nó...
Nghĩ vậy, tôi mở cuốn nhật ký ra, lật đến trang mới nhất:
"Tuy Liễu Tình thật sự rất xinh đẹp, nhưng nàng... nàng
quá thanh cao rồi. Bình thường muốn chạm vào nàng
một chút cũng phải nơm nớp lo sợ. Có người yêu ngon
như vậy ở bên cạnh mà chỉ có thể thủ dâm trước máy
tính thì thật là khó chịu."
Đọc đến đây, tôi biết Tưởng Bình đúng là đang buồn
bực vì nhu cầu sinh lý. Nhưng những dòng tiếp theo lại
khiến tôi trợn tròn mắt:
"Hôm nay Liễu Tình chủ động dùng tay thủ dâm cho
mình! Bàn tay nhỏ nhắn mềm mại bóp cái cặc của mình
thích vãi! Nhưng mà không hiểu sao, lúc nào cũng thiếu
một chút gì đó. Ngược lại, sáng nay lúc Liễu Tình bị
thằng Điền Vĩ béo ú cùng lớp đâm sầm vào, thằng đó
sờ soạng trên người nàng, mình nhìn mà cặc còn cứng
hơn. Chẳng lẽ..."
"Quả nhiên... Mấy cái truyện xanh lét trên mạng đúng là
kích thích thật. Cẩn thận nghĩ lại, nếu như nhìn Liễu
Tình bị người khác trêu đùa thì chắc chắn siêu thích à?
Chết tiệt... Chẳng lẽ mình thật sự có gu "cắm sừng"
sao?"
"Tuy đã hứa với Liễu Tình là phải kiêng thủ dâm, nhưng
ngày nào nhìn nàng, đầu óc mình cũng không ngừng
tưởng tượng cảnh nàng bị người khác tùy ý trêu đùa.
Về đến nhà lại phải lén lút thủ dâm vài phát, thật không
nhịn được nữa rồi..."
Đọc đến đây, tôi cảm thấy thế giới như sụp đổ, cả người
run rẩy:
"Tại sao lại như vậy... Tưởng Bình..."
Tôi không thể tin vào mắt mình, nhưng đây đúng là chữ
viết của Tưởng Bình... Quay đầu nhìn về phía máy tính
của nó, tôi không thể nghĩ được gì nữa, lập tức bật máy
tính của nó lên.
Tuy có đặt mật khẩu, nhưng tôi thử dùng mật khẩu thẻ
tiết kiệm mà nó đưa cho tôi thì quả nhiên thành công.
Mở trình duyệt ra, nhìn vào lịch sử tìm kiếm, tôi phát
hiện một đống web đen, đủ các kiểu ảnh và video gái gú
dâm đãng.
Nhìn kỹ hơn thì tôi phát hiện ra thật sự có rất nhiều tag
"cắm sừng", "NTR" và "hiến vợ"! Rất nhiều tranh và
truyện "xanh lét" liên quan đến mấy chủ đề này đều
được Tưởng Bình lưu lại.
Tôi không thể chấp nhận sự thật này, cũng không hiểu
nổi, tại sao Tưởng Bình lại có những sở thích biến thái,
đồi bại như vậy... Rõ ràng nó là người dịu dàng, chăm
sóc và tin tưởng tôi như vậy...
Liên hệ để có truyện mới nhất nhé Telegram @Shadow_Syndicate_1102



