Nếu đã từng gặp qua tôi, chắc mọi người đều biết tôi chỉ là một cô gái hết sức bình thường, nếu không nói là tầm thường.
So với trăm ngàn cô gái khác trẻ đẹp thì tôi nhạt nhoà chả khác gì mấy cô lao công, mấy chị bán rau ngoài chợ.
Thế mà tôi lại sa chân thành tiểu tam lúc nào không hay.
Đã thế không chỉ một lần. Mà rất nhiều lần.
Mỗi lần như vậy tôi lại tìm cách trốn tránh bằng việc tìm cho mình một nơi cư ngụ mới. Nơi tất cả mọi người đều không biết đến quá khứ đó của mình. Rồi vòng đời lại luẩn quẩn, tôi lại sa vào một mối quan hệ sai trái khác.
Bốn chữ "anh em nương tựa" thì ra nó không phải để đùa. Một khi đã xác nhận rồi thì cái mà tôi nhận lại chỉ là sự đánh giá của những người xung quanh. Bạn bè tốt thì khuyên dừng lại. Người qua đường thì nhắm mắt làm ngơ, dẫu sao cũng không phải chuyện của họ. Bản thân tôi cũng không thấy mình sai, cho đến khi tôi đặt mình vào vị trí của vợ người đó.
Tôi chẳng hề hi sinh một cái gì, thì lấy tư cách gì để nhận lại sự quan tâm cả về vật chất lẫn tinh thần của người đàn ông đó. Có chăng, trong mắt người đó, tôi đơn giản cũng chỉ là món đồ chơi qua đường. Mà dù tôi chấp nhận như vậy, thì cũng không ai chấp nhận.
Nhiều lần tôi tự hỏi, sao những người đó lại chọn tôi? Thật ra tôi biết thừa, họ chẳng chọn gì cả. Họ chỉ đưa ra lời đề nghị. Và trong tất cả những người họ đề nghị. Tôi là người duy nhất đồng ý.
Nhưng sao để vượt qua mối quan hệ sai trái đó, và lãng quên người đàn ông chỉ xem mình như một món đồ chơi, cảm giác lại nặng nề như vậy?
Chẳng phải chỉ là tiểu tam nhất thời thôi sao... Người đàn ông đó tôi dùng tạm vài ngày, chứ đâu có ý định giữ cho mình cả đời. Kể cả thế cũng vẫn là sai à?
So với trăm ngàn cô gái khác trẻ đẹp thì tôi nhạt nhoà chả khác gì mấy cô lao công, mấy chị bán rau ngoài chợ.
Thế mà tôi lại sa chân thành tiểu tam lúc nào không hay.
Đã thế không chỉ một lần. Mà rất nhiều lần.
Mỗi lần như vậy tôi lại tìm cách trốn tránh bằng việc tìm cho mình một nơi cư ngụ mới. Nơi tất cả mọi người đều không biết đến quá khứ đó của mình. Rồi vòng đời lại luẩn quẩn, tôi lại sa vào một mối quan hệ sai trái khác.
Bốn chữ "anh em nương tựa" thì ra nó không phải để đùa. Một khi đã xác nhận rồi thì cái mà tôi nhận lại chỉ là sự đánh giá của những người xung quanh. Bạn bè tốt thì khuyên dừng lại. Người qua đường thì nhắm mắt làm ngơ, dẫu sao cũng không phải chuyện của họ. Bản thân tôi cũng không thấy mình sai, cho đến khi tôi đặt mình vào vị trí của vợ người đó.
Tôi chẳng hề hi sinh một cái gì, thì lấy tư cách gì để nhận lại sự quan tâm cả về vật chất lẫn tinh thần của người đàn ông đó. Có chăng, trong mắt người đó, tôi đơn giản cũng chỉ là món đồ chơi qua đường. Mà dù tôi chấp nhận như vậy, thì cũng không ai chấp nhận.
Nhiều lần tôi tự hỏi, sao những người đó lại chọn tôi? Thật ra tôi biết thừa, họ chẳng chọn gì cả. Họ chỉ đưa ra lời đề nghị. Và trong tất cả những người họ đề nghị. Tôi là người duy nhất đồng ý.
Nhưng sao để vượt qua mối quan hệ sai trái đó, và lãng quên người đàn ông chỉ xem mình như một món đồ chơi, cảm giác lại nặng nề như vậy?
Chẳng phải chỉ là tiểu tam nhất thời thôi sao... Người đàn ông đó tôi dùng tạm vài ngày, chứ đâu có ý định giữ cho mình cả đời. Kể cả thế cũng vẫn là sai à?





