Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Truyện Sex THẾ GIỚI CỦA HẠ

Lượt xem: 2116

rongnho2709

Tập Tành Ăn Chơi
3/2/22
132
93
38
Nha Trang, Khánh Hoà
VND
0
Tín dụng
459
Chương 21: Mùi hương của sự phản bội
Sáu giờ mười lăm phút tối.

Căn hộ cao cấp trên tầng ba mươi chìm trong một sự tĩnh lặng đến rợn người. Ánh hoàng hôn màu tím sẫm hắt qua lăng kính của lớp cửa sổ kịch trần, kéo những cái bóng dài ngoẵng, sắc lẹm trên mặt sàn gỗ óc chó. Không bật đèn, không có tiếng nhạc Jazz êm ái như mọi khi.

Phong ngồi bất động trên chiếc ghế bành bọc da góc phòng khách. Sống lưng anh thẳng tắp. Chiếc áo sơ mi trắng vẫn cài kín cúc cổ, phẳng phiu không một nếp gấp.

Trên chiếc bàn trà kính cường lực trước mặt anh là một ly Macallan 18 năm tuổi. Viên đá lạnh hình cầu được đẽo gọt thủ công đã tan chảy quá nửa, hòa loãng thứ chất lỏng màu hổ phách đắt đỏ. Anh chưa hề nhấp một ngụm nào.

Đôi mắt đen thẫm sau tròng kính gọng mảnh của Phong dán chặt vào chiếc đồng hồ Patek Philippe trên cổ tay trái. Kim giây nhích từng bước một, tàn nhẫn và đều đặn.

Tích. Tắc. Tích. Tắc.

Mỗi một giây trôi qua giống như một giọt axit nhỏ xuống vỏ não anh. Hệ thống định vị GPS gắn trên chiếc Mercedes của Hạ báo rằng xe đã đỗ ở bãi xe chung cư từ mười lăm phút trước. Nhưng cửa nhà vẫn chưa mở.

Từ bãi đỗ xe hầm B2 lên đến tầng 30 bằng thang máy riêng chỉ mất chưa tới một phút rưỡi. Vậy mười ba phút rưỡi còn lại, cô đang làm gì?

Trí tưởng tượng — thứ vũ khí nguy hiểm nhất của một kiến trúc sư — giờ đây quay ngược lại, trở thành lưỡi dao băm vằm tâm can anh. Phong tưởng tượng ra cảnh Hạ đang đứng run rẩy trong thang máy, dùng khăn giấy ướt cố lau đi những vệt mồ hôi nhầy nhụa trên cổ. Anh tưởng tượng ra cảnh cô đang cố gắng kéo lại đường chỉ bị đứt trên chiếc áo bra. Anh tưởng tượng ra cảnh cô đứng trong góc khuất của hầm xe, luống cuống tìm cách gỡ mẩu quần lót ren đỏ ướt đẫm tinh dịch của kẻ khác ra khỏi người để tẩu tán tang vật trước khi đối mặt với anh.

Tinh dịch của kẻ khác.

Ngay khi bốn chữ đó xẹt qua đại não, Phong nhắm nghiền mắt lại. Khớp hàm anh nghiến chặt đến mức gân xanh nổi hằn lên hai bên thái dương. Bàn tay đang đặt trên tay vịn ghế da siết lại thành nắm đấm, móng tay cắm phập vào lòng bàn tay.

Lý trí của Phong đã lên kịch bản cho mọi thứ. Anh đã cho phép, thậm chí là ra lệnh cho Hạ làm điều đó. Sự sỉ nhục giai cấp, sự đập vỡ tượng đài đạo đức của vợ mang lại cho anh một cơn hưng phấn đen tối, bệnh hoạn đến mức anh nghiện nó.

Nhưng lý trí không thể kiểm soát được bản năng sinh học. ADN của một con đực đang gào thét trong huyết quản anh, cào xé lồng ngực anh. Vợ anh. Người phụ nữ mà anh nâng niu từng sợi tóc, người mà anh không dám làm đau dù chỉ một chút trên giường... vừa mới cách đây nửa giờ đồng hồ, đã bị một gã thanh niên vắt mũi chưa sạch đè nghiến ra, dạng hai chân cô ra và đâm phập thứ vũ khí thô thiển của gã vào nơi sâu nhất.

Gã đã lấp đầy cô. Bằng thứ sinh lực nguyên thủy, rẻ tiền và hoang dã. Gã đã làm bẩn cái bình hoa pha lê vô giá của anh từ tận bên trong.

"Hộc..." Phong bật ra một tiếng thở dốc nghẹn ngào trong cổ họng.

Dạ dày anh cuộn lên một cảm giác buồn nôn, chua chát. Sự thiến hoạn tâm lý đánh úp lấy anh, vừa đau đớn tột cùng, lại vừa kích thích đến mức chiếc quần âu phẳng phiu của anh đang căng phồng lên, đau nhức. Anh đang nếm trải trọn vẹn sự cực hình mà chính tay anh tạo ra.

Tít. Cạch.

Âm thanh khô khốc của ổ khóa điện tử bất ngờ vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ cuồng loạn.

Phong mở bừng mắt. Anh từ từ buông lỏng nắm tay, hít một hơi thật sâu để điều chỉnh nhịp thở, lấy lại vẻ điềm tĩnh, tĩnh lặng thường ngày, giống như một con nhện độc vừa thu mình lại vào góc tối của mạng nhện.

Cánh cửa sồi hé mở.

Hạ bước vào.

Chiếc túi xách hàng hiệu trượt khỏi vai cô, rơi đánh bịch xuống thảm. Cô không buồn cúi xuống nhặt. Hạ đứng tựa lưng vào cửa, hai vai buông thõng. Ánh sáng lờ mờ từ hành lang hắt vào, phơi bày một bộ dạng thảm hại chưa từng có.

Mái tóc uốn lọn xoăn thanh lịch ban sáng giờ bết lại vì mồ hôi, xõa xượi che khuất nửa khuôn mặt. Chiếc áo gió thể thao khoác ngoài bị kéo lệch sang một bên, lộ ra quai áo bra đã đứt bươm, được buộc thắt nút lại một cách tạm bợ, cẩu thả. Làn da vốn trắng ngần ở cổ và xương quai xanh chằng chịt những vết đỏ tấy, in hằn dấu răng và sự ma sát thô bạo.

Nhưng điều khiến Phong chú ý nhất là dáng đứng của cô. Hai chân Hạ không khép chặt lại như mọi khi. Cô đứng hơi khuỳnh ra, bắp đùi thỉnh thoảng lại run lên bần bật, một tư thế phản xạ tự nhiên của kẻ vừa trải qua một trận hoan ái bạo liệt đến mức phần hạ bộ bị sưng tấy, không thể khép sát lại được.

"Em về rồi à," Phong lên tiếng. Giọng anh trầm ấm, tĩnh lặng, vang vọng trong không gian mờ tối, không hề chứa đựng một tia tức giận.

Hạ giật bắn mình. Cô ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt mở to ngập nước, đỏ ngầu vì đã khóc quá nhiều. Nhìn thấy bóng dáng điềm tĩnh của Phong ngồi trên ghế bành, tuyến đê phòng ngự cuối cùng của Hạ sụp đổ.

Cô lảo đảo bước tới. Đôi chân bủn rủn. Đi được ba bước, Hạ sụp xuống sàn gỗ óc chó lạnh ngắt, quỳ gối bò về phía Phong. Nước mắt lã chã rơi xuống mặt sàn.

"Phong... chồng ơi... hức... em xin lỗi..." Hạ khóc nấc lên, giọng khàn đặc, vỡ vụn.

Cô trườn tới dưới chân Phong, gục mặt lên đầu gối anh. Hai bàn tay lạnh toát của cô ôm chặt lấy đùi anh, như một con chiên dơ bẩn đang bám lấy vạt áo của Đấng cứu thế, cầu xin sự thanh tẩy.

Phong không đẩy cô ra. Anh từ từ cúi xuống. Bàn tay to lớn, sạch sẽ của anh vươn ra, luồn vào mái tóc rối bết mồ hôi của vợ.

Ngay khoảnh khắc anh rướn người tới, một mùi hương xộc thẳng vào khứu giác anh.

Không phải mùi tinh dầu vanilla quen thuộc. Không phải mùi mồ hôi chua nồng. Khứu giác của Phong lập tức phân tích và bóc tách những tầng hương nhơ nhớp đang bám chặt lấy cơ thể người vợ đoan trang. Một chút mùi xịt khử mùi bạc hà rẻ tiền đã phai nhạt. Mùi cao su cháy. Và đặc quánh, nồng nặc nhất... là mùi tanh kiềm đặc trưng của tinh dịch. Thứ tinh dịch đặc sệt vẫn đang rỉ ra từ bên trong phần hạ bộ của cô, chưa hề được rửa sạch.

Cô mang nguyên vẹn hiện trường của sự phản bội về dâng lên trước mặt anh.

Đồng tử Phong co rút kịch liệt. Sống lưng anh gai ốc nổi rần rần. Sự buồn nôn lúc nãy lập tức bị đè bẹp bởi một luồng hưng phấn vặn vẹo, đen tối tột độ.

"Ngoan nào," Phong thì thầm, bàn tay anh vuốt ve đỉnh đầu Hạ, rồi trượt xuống nâng cằm cô lên. Ánh mắt đen thẫm của anh nhìn xoáy vào khuôn mặt tèm lem nước mắt, lem luốc sự nhục nhã của vợ. "Nói cho anh nghe, cái mùi trên người em... là hắn bắn vào trong em đúng không?"

Câu hỏi nhẹ bẫng, tĩnh lặng, nhưng tàn nhẫn như một lưỡi dao cắm ngập vào quả tim đang rỉ máu của Hạ.
 

rongnho2709

Tập Tành Ăn Chơi
3/2/22
132
93
38
Nha Trang, Khánh Hoà
VND
0
Tín dụng
459
Chương 22: Nghi thức thanh tẩy
"Nói cho anh nghe, cái mùi trên người em... là hắn bắn vào trong em đúng không?"

Câu hỏi của Phong vang lên tĩnh lặng giữa căn phòng khách mờ tối, nhưng sức công phá của nó chẳng khác nào một nhát búa tạ giáng thẳng vào lớp kính phòng ngự cuối cùng của Hạ.

Cô quỳ gục dưới chân anh, hai bờ vai run lên bần bật. Cổ họng cô phát ra những tiếng nấc cụt nghẹn ngào, đau đớn. Không còn đường lui nữa. Bí mật dơ bẩn nhất, phần hoang dại đê hèn nhất của cô đã bị lột trần, phơi bày dưới ánh mắt của người chồng hoàn hảo.

"Vâng... hức... chồng ơi... hắn bắn vào trong em rồi... nhiều lắm..."

Hạ vỡ òa, tiếng khóc của cô thê lương, nức nở như một đứa trẻ phạm tội tày đình. Cô ôm riết lấy cẳng chân Phong, cọ cọ khuôn mặt tèm lem nước mắt và mồ hôi vào lớp vải quần âu phẳng phiu của anh. "Em dơ bẩn lắm... em xin lỗi... em sợ lắm Phong ơi..."

Cô đợi một cái tát. Cô đợi những lời chửi rủa, mạt sát. Cô thậm chí thầm mong anh hãy đánh cô thật mạnh, giống như cái cách anh dùng thắt lưng quất cô hôm trước, để sự đau đớn thể xác có thể lấp liếm đi sự gớm ghiếc đang rỉ ra từ đũng quần mình.

Nhưng không có cái tát nào cả.

Phong thở hắt ra một hơi dài, lồng ngực phập phồng dữ dội. Trái tim của một người đàn ông trong anh đang rỉ máu vì ghen tuông, nhưng khối óc của một kẻ thống trị lại đang thăng hoa tột độ. Anh đã bẻ gãy được cô. Toàn bộ nhân phẩm, sự kiêu hãnh của nữ quản lý cấp cao này giờ đây nằm rạp dưới mũi giày của anh.

Anh cúi xuống, luồn hai cánh tay to lớn, vững chãi xuống dưới nách Hạ, dứt khoát bế bổng cô lên khỏi mặt sàn gỗ.

"Á..." Hạ khẽ kêu lên vì bất ngờ, hai chân theo phản xạ vòng hờ qua eo anh.

Phong không nói một lời. Anh bế cô sải bước về phía phòng tắm chính. Ánh đèn vàng ấm áp tự động bật sáng khi họ bước vào. Không khí lập tức được lấp đầy bởi mùi hương tinh dầu vanilla dịu ngọt, phả ra từ chiếc bồn tắm bằng sứ trắng muốt đã được xả sẵn nước ấm ngập quá nửa.

Phong đặt Hạ ngồi lên nắp bồn cầu đã đậy kín. Anh từ tốn cởi bỏ chiếc áo gió thể thao nhàu nhĩ của cô ném vào sọt rác. Những ngón tay thon dài của anh tiếp tục lần mở nút thắt tạm bợ trên quai áo bra đã bị xé đứt.

Khi lớp áo lót cuối cùng rơi xuống, cơ thể trần trụi của Hạ phơi bày dưới ánh đèn.

Đồng tử Phong co rút kịch liệt. Làn da trắng ngần của vợ anh chằng chịt những vết đỏ tấy. Một vết cắn in hằn dấu răng rớm máu trên xương quai xanh. Hai bầu ngực sưng đỏ vì bị nhào nặn thô bạo. Và khi ánh mắt anh trượt xuống phía dưới... bắp đùi non của cô vẫn còn in hằn những vết hằn ngón tay to lớn của kẻ khác, rãnh đùi nhầy nhụa một thứ chất dịch đặc sệt, đục ngầu, tanh nồng mùi tinh khí của giống đực.

Phong nhắm hờ mắt lại. Khớp hàm anh bạnh ra. Một luồng nhiệt nóng rực cuộn trào dưới đáy quần.

"Bước vào bồn đi em," Phong cất giọng, âm sắc trầm đục, khàn khàn nhưng vô cùng ôn nhu.

Hạ ngoan ngoãn làm theo. Cô cẩn trọng bước vào bồn tắm. Làn nước ấm áp lập tức bao bọc lấy cơ thể đang lạnh toát vì sợ hãi, mang lại một cảm giác xoa dịu đến tận xương tủy. Cô ngồi co ro ôm lấy hai đầu gối, gục mặt xuống, không dám nhìn chồng.

Phong tháo kính, cởi áo sơ mi trắng ném sang một bên. Anh phớt lờ việc mình đang mặc chiếc quần âu đắt tiền, cứ thế bước hẳn một chân vào trong bồn tắm, quỳ xuống đối diện với Hạ.

Anh với tay lấy vòi sen, xả dòng nước ấm với áp lực nhẹ nhàng nhất, bắt đầu xối lên mái tóc bết dính của vợ. Bàn tay anh lấy một ít sữa tắm tạo bọt, từ từ, vô cùng cẩn trọng xoa lên những vết thương đỏ tấy trên da thịt cô.

"Chỗ này đau không?" Ngón tay Phong lướt nhẹ qua vết cắn trên xương quai xanh.

"Dạ... hơi rát..." Hạ nấc nhẹ, ngoan ngoãn trả lời.

"Hắn cắn em à?"

"Vâng..."

"Lúc hắn cắn, em có khóc không?"

"Có... hức... em sợ..."

Giọng điệu của Phong giống như một bác sĩ đang kiểm tra vết thương, không hề có sự phán xét. Sự dịu dàng đến mức tàn nhẫn này đánh sập hoàn toàn hệ thống phòng vệ của Hạ. Nước mắt cô thi nhau tuôn rơi hòa vào dòng nước từ vòi sen.

Và rồi, bàn tay Phong trượt dọc xuống bụng dưới của Hạ.

Cô giật thót mình, theo phản xạ định khép chặt hai đùi lại, nhưng Phong đã nhanh chóng chêm cẳng tay vào giữa, ngăn cô lại.

"Mở ra. Để anh rửa cho em," Phong ra lệnh, một mệnh lệnh không cho phép từ chối.

Hạ nhắm nghiền mắt, hai tay bấu chặt lấy thành bồn tắm bằng sứ. Cảm giác nhục nhã tột độ ập đến khi ngón tay thon dài, sạch sẽ của người chồng trí thức luồn vào trong khe rãnh đang ngập ngụa tinh dịch của kẻ khác.

Phong xối nước. Ngón trỏ và ngón giữa của anh từ từ đưa vào bên trong cô, chọc sâu vào vách thịt đang sưng tấy vì dư chấn của trận làm tình bạo liệt ban chiều. Anh xoay nhẹ ngón tay, móc lôi thứ chất dịch đặc sệt, dơ bẩn của Vũ ra ngoài, hòa tan chúng vào dòng nước xà phòng.

"A... ưm... Phong..." Hạ rên rỉ, âm thanh vỡ vụn trong cổ họng. Sự đụng chạm của anh quá mức dịu dàng, quá mức chi tiết. Cảm giác vùng kín được tẩy rửa bởi chính tay chồng tạo ra một thứ khoái cảm bệnh hoạn, dâm đãng đến mức lỗ lồn cô lại bắt đầu co bóp, tiết ra dâm thủy của riêng mình, quấn lấy ngón tay anh.

Anh đang dọn dẹp "bãi chiến trường" do một gã đàn ông khác để lại. Anh đang tự tay móc tinh dịch của kẻ khác ra khỏi cơ thể vợ mình. Hành động đó dẫm nát tự tôn của một người đàn ông, nhưng lại tôn vinh quyền lực của một kẻ thống trị.

"Sạch rồi. Không còn mùi của hắn nữa," Phong thầm thì, rút tay ra. Anh dùng khăn bông mềm lau sạch khuôn mặt tèm lem nước mắt của Hạ.

Ngay khoảnh khắc sự dơ bẩn được rửa sạch, một khoảng trống hoác về mặt tâm lý và sinh lý bùng lên trong Hạ. Sự thèm khát được lấp đầy, được khẳng định thuộc quyền sở hữu của Phong gào thét trong từng tế bào.

Hạ bất ngờ chồm tới. Mặc kệ mặt nước trong bồn tắm văng tung tóe, cô quàng hai tay qua chiếc cổ vững chãi của Phong, áp sát bầu ngực trần ướt đẫm của mình vào khuôn ngực săn chắc của anh.

"Chồng ơi... xóa nó đi... đụ em đi... đâm thật sâu vào... xóa sạch dấu vết của hắn đi anh..." Hạ gào lên giữa những tiếng nấc. Những lời dâm tục van xin bật ra khỏi miệng vị nữ quản lý cao cấp một cách tuyệt vọng. Cô điên cuồng hôn lên cổ, lên xương quai hàm của anh.

Đó chính xác là những gì Phong chờ đợi.

Ánh mắt anh tối sầm lại. Khóa quần âu được tháo tung ngay trong bồn tắm. Phong nắm lấy eo Hạ, nhấc bổng cô lên mặt nước một chút, rồi ấn mạnh xuống.

Phịch.

"Á... ưm...!" Hạ ngửa cổ thét lên một tiếng nấc dài.

Sự xâm nhập diễn ra trong tư thế Hoa sen (Lotus). Hạ ngồi trên đùi Phong, hai chân quấn chặt lấy hông anh. Nước ấm trong bồn tắm làm giảm đi trọng lượng cơ thể, khiến cú đâm của Phong vào sâu hơn bao giờ hết, chạm thẳng đến cổ tử cung.

Nó không thô bạo, vội vã như những nhịp nắc của Vũ. Nó chậm rãi, ma sát đến tận cùng, mang theo sức nặng của sự sở hữu tuyệt đối.

Phong ôm trọn lấy lưng Hạ, để cô gục đầu vào vai mình.

"Khóc đi em. Khóc to lên. Khóc cho hết sự sợ hãi đi," Phong thì thầm vào tai cô, vừa nói, anh vừa nâng hông, đẩy mạnh lên một nhịp cực sâu, khiến Hạ cong vút người, bấu chặt móng tay vào vai anh rớm máu. "Từ nay về sau, cơ thể này chỉ được phép ướt sũng khi anh cho phép. Chỉ được banh chân ra khi anh ra lệnh. Nghe rõ chưa?"

"Dạ... em nghe rõ rồi... a... sâu quá chồng ơi... sướng quá..." Hạ khóc nấc lên, nước mắt giàn giụa hòa cùng nước ấm. Vách thịt bên trong cô co giật liên hồi, điên cuồng siết chặt lấy thứ vũ khí hoàn mỹ của chồng.

Trong tiếng róc rách của nước văng ra khỏi bồn tắm, xen lẫn tiếng da thịt va chạm lép nhép ướt át, Hạ lên đỉnh. Một cơn cực khoái bạo liệt, an toàn và ngập tràn nước mắt. Cô cảm thấy mình vừa bị đập vỡ nát, rồi lại được chính tay Phong nhào nặn lại, gắn kết bằng một thứ tình yêu vặn vẹo nhưng không thể tách rời.

Cô đã hỏng thật rồi. Nhưng cô hạnh phúc vì được hỏng trong vòng tay anh.
 

rongnho2709

Tập Tành Ăn Chơi
3/2/22
132
93
38
Nha Trang, Khánh Hoà
VND
0
Tín dụng
459
Chương 23: Bí mật dưới lớp váy bút chì
Sáng thứ Hai. Không khí nhộn nhịp của ngày đầu tuần tràn ngập căn hộ tầng ba mươi.

Hạ đứng trước gương trong phòng tắm, cẩn thận dùng cọ tán lớp kem che khuyết điểm tông màu tự nhiên lên hõm xương quai xanh. Vết cắn rớm máu của Vũ hôm trước giờ đã chuyển sang màu tím bầm. Dù đã mặc chiếc áo sơ mi lụa tơ tằm cổ chữ V thanh lịch, vết bầm vẫn lấp ló hiện ra nếu cô cử động mạnh. Cảm giác dùng mỹ phẩm đắt tiền để che giấu dấu vết của một gã đàn ông thấp kém mang lại cho Hạ một sự nhột nhạt, lén lút khó tả.

Bước ra khỏi phòng thay đồ, Hạ đã khoác lên mình bộ giáp hoàn hảo của một nữ quản lý: Chân váy bút chì màu đen ôm sát vòng hông quả táo, áo sơ mi lụa sơ vin gọn gàng, mái tóc búi cao sắc sảo và đôi giày gót nhọn Louboutin. Không ai có thể nhìn thấy sự hoang dại, dơ bẩn của đêm hôm trước dưới diện mạo quyền lực này.

Phong đang đứng ở đảo bếp, thong thả nhấp một ngụm espresso. Anh mặc bộ suit màu xanh navy cắt may thủ công, toát lên vẻ trí thức và uy quyền của một kiến trúc sư trưởng.

"Em đi làm nhé, 9 giờ sáng nay bên em có buổi Pitching quan trọng với sếp tổng," Hạ mỉm cười, bước tới nhón chân định hôn chào tạm biệt chồng.

"Khoan đã," Phong khẽ nâng tay lên cản lại. Anh đặt tách cà phê xuống, rút từ trong túi áo vest ra một chiếc hộp nhỏ bằng nhung đen.

Hạ chớp mắt, nhịp tim khẽ tăng lên. Cô vẫn còn nhớ cái cảm giác rúng động khi mở chiếc hộp nhung chứa chiếc quần lót xẻ đáy vài ngày trước.

"Mở ra đi em," Phong ra lệnh, giọng điệu êm ái nhưng không thể chối từ.

Hạ nhận lấy chiếc hộp, ngón tay hơi run rẩy bật nắp. Nằm gọn gàng bên trong không phải trang sức, mà là một quả trứng rung điều khiển từ xa bằng silicon y tế màu hồng nhạt, kích thước nhỏ nhắn nhưng nhẵn thín. Bên cạnh nó là một chiếc remote nhỏ gọn như chìa khóa ô tô.

Đồng tử Hạ giãn to. Cô nuốt nước bọt, ngước lên nhìn Phong: "Chồng... cái này..."

"Hôm nay em họp với sếp tổng, chắc sẽ căng thẳng lắm. Anh muốn giúp vợ thư giãn một chút," Phong thong thả cầm quả trứng rung lên. Anh tiến lên một bước, ép sát Hạ vào cạnh đảo bếp bằng đá hoa cương lạnh toát. "Vào nhà vệ sinh. Đặt nó vào trong. Tuyệt đối không được mặc quần lót."

Sóng lưng Hạ giật thót. "Nhưng... lỡ nó rơi ra thì sao anh? Em còn phải đứng lên thuyết trình..."

"Vậy thì em phải dùng cơ đùi và cơ lồn của em siết thật chặt nó lại," Phong cúi xuống, ghé sát môi vào vành tai cô thì thầm, những từ ngữ thô tục trái ngược hoàn toàn với bộ suit navy sang trọng anh đang mặc. "Hãy để toàn bộ ban giám đốc công ty nhìn thấy vẻ mặt tự tin của em, trong khi đũng quần em trống hoác và ngậm đồ chơi của chồng."

Nói xong, Phong bỏ chiếc remote vào túi quần âu của mình. Ánh mắt anh xoáy sâu vào cô, mang theo quyền lực tuyệt đối. Hạ cắn chặt môi dưới, ngoan ngoãn cầm quả trứng rung bước lùi lại về phía nhà vệ sinh. Mệnh lệnh của anh chính là thánh chỉ.

Chín giờ mười lăm phút sáng. Phòng họp lớn của công ty truyền thông.

Căn phòng lắp kính cách âm toàn bộ, điều hòa để ở mức 22 độ C lạnh ngắt. Sáu thành viên ban giám đốc và sếp tổng đang ngồi quanh chiếc bàn họp hình bầu dục bằng gỗ óc chó.

Hạ đứng ở đầu bàn, tay cầm bút laser, phong thái cực kỳ tự tin, lưu loát trình bày slide kế hoạch PR cho quý tới.

"Như các anh chị có thể thấy, tỷ lệ chuyển đổi khách hàng ở tập Gen Z đang có dấu hiệu..."

Bzz... Bzz...

Một luồng điện rung nhẹ nhàng nhưng cực kỳ đột ngột chớp lên ngay giữa hai đùi Hạ.

Giọng nói của cô lập tức khựng lại giữa chừng. Một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng, sau đó là sự nóng rực lan tỏa từ vùng bụng dưới. Quả trứng rung nằm sâu bên trong cô vừa được kích hoạt. Ở một văn phòng kiến trúc cách đây mười cây số, Phong đã nhấn nút.

"Cô Hạ? Tỷ lệ chuyển đổi làm sao?" Sếp tổng — một người đàn ông ngũ tuần với ánh mắt vô cùng khắt khe — nhíu mày hỏi khi thấy nữ quản lý xuất sắc của mình tự nhiên đứng sững lại.

"Dạ... tỷ lệ chuyển đổi đang có dấu hiệu bão hòa ạ," Hạ vội vã hắng giọng, cố ép nhịp thở trở lại bình thường. Cô vô thức khép chặt hai đùi lại, cơ âm đạo co rút dữ dội để giữ cho quả trứng silicon trơn tuột không bị trượt ra ngoài dưới lực hút của trọng lực.

Cô không mặc quần lót. Chỉ có một lớp váy bút chì mỏng manh ngăn cách giữa bí mật dâm đãng của cô và ánh mắt của sáu vị giám đốc đang chằm chằm nhìn lên bục thuyết trình.

Bzz... BZZZ!

Phong tăng mức độ rung. Tần số từ nhẹ nhàng chuyển sang rung bần bật, liên tục nhồi nặn, nghiền ép vào hạt ngọc mẫn cảm của cô.

"Ư..." Một âm thanh rất nhỏ, giống như tiếng nấc nghẹn, vô thức bật ra khỏi môi Hạ. Cô vội vã đưa tay lên giả vờ che miệng ho nhẹ một tiếng để lấp liếm.

Khớp xương ngón tay Hạ nắm chặt lấy chiếc bút laser đến trắng bệch. Hai chân cô run lẩy bẩy dưới lớp váy. Cảm giác nhột nhạt, tê dại tột độ lan tỏa. Việc phải cố gắng duy trì vẻ mặt nghiêm túc, giọng nói mạch lạc về các con số tài chính khô khan trong khi phần hạ bộ đang bị kích thích điên cuồng tạo ra một cơn khoái cảm tâm lý kinh hoàng. Cô đang bị lột trần ngay giữa một căn phòng đầy những con người trí thức, quyền lực.

"Để giải quyết vấn đề này... chúng ta cần... cần đẩy mạnh các chiến dịch tương tác..."

Hạ vừa nói, vừa phải hóp bụng, lưng hơi ưỡn cong lên. Lớp mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên trán cô, làm nhòe đi một chút lớp phấn nền hoàn hảo. Vùng đùi non của cô ngứa ngáy, chất dịch dâm đãng nóng hổi tuôn ra xối xả, bôi trơn cho quả trứng rung khiến nó càng dễ tuột, buộc Hạ phải dùng toàn bộ sự tập trung để siết chặt vách thịt lại. Lớp vải lụa mỏng manh nơi đũng váy bút chì dần thấm đẫm mồ hôi và dâm thủy, ướt dính chặt vào da thịt.

"Cô Hạ, cô không sao chứ? Trông cô có vẻ đổ mồ hôi nhiều quá. Điều hòa trong này nóng à?" Một nữ giám đốc ngồi gần bục thuyết trình lên tiếng hỏi, ánh mắt đầy quan tâm.

Tim Hạ đập thót lên một nhịp muốn vỡ tung lồng ngực. Cô nuốt nước bọt, khoang miệng khô khốc.

"Dạ không... em hơi... hơi trúng gió một chút... không sao ạ," Hạ cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, đôi mắt hơi phủ một lớp sương mờ của sự hưng phấn tột độ.

Ngay lúc đó, nhịp rung đột ngột dừng hẳn. Sự tĩnh lặng đột ngột nơi hạ bộ khiến Hạ hẫng lại, bủn rủn cả hai chân. Cô tưởng mình đã được tha mạng.

Nhưng chưa đầy ba giây sau, một tin nhắn Zalo chớp sáng trên màn hình chiếc iPad Hạ đang để mở trên bàn để kết nối máy chiếu. Nội dung tin nhắn chỉ hiển thị thông báo thu gọn ở góc phải màn hình, nhưng đủ để lọt vào võng mạc cô:

Chồng Yêu: Giọng em lúc nãy qua điện thoại nghe run lắm. Anh vừa tăng lên chế độ Maximum. Ráng nhịn đừng rên ra tiếng nhé vợ yêu.

Đồng tử Hạ co rút kịch liệt. Phong không chỉ bấm remote, anh ta đã gọi điện cho cô? Không, anh ta đang nghe lén! Chắc chắn anh ta đã bảo cô mở micro trên điện thoại từ trước khi cuộc họp bắt đầu.

Và rồi...

RÈ... RÈ... RÈ!

Chế độ rung mạnh nhất của quả trứng silicon bạo liệt khởi động. Nó rung rung giật giật như một cỗ máy khoan cỡ nhỏ, đánh thẳng vào trung khu thần kinh nhạy cảm nhất của Hạ.

"A!"

Hạ không thể kiềm chế được nữa, cô buông thõng tay, chiếc bút laser rơi loảng xoảng xuống mặt sàn gỗ. Hai đùi cô kẹp chặt cứng vào nhau, toàn thân cong vút lên một nhịp. Cô chống hai tay xuống mặt bàn kính cường lực, gục đầu xuống thở dốc ồ ồ trước những ánh mắt kinh ngạc, sững sờ của toàn bộ ban giám đốc công ty. Dòng nước dâm đãng tuôn trào ướt đẫm hoàn toàn đũng váy công sở, nhỏ thành một giọt nước tí hon lăn dài xuống bắp chân cô.
 
Chỉnh sửa cuối:

rongnho2709

Tập Tành Ăn Chơi
3/2/22
132
93
38
Nha Trang, Khánh Hoà
VND
0
Tín dụng
459
Chương 24: Con rối bị thao túng
"Cô Hạ! Cô sao vậy?" Giọng vị sếp tổng vang lên đầy lo lắng, cắt ngang không khí tĩnh lặng của phòng họp.

Tiếng chiếc bút laser rơi loảng xoảng như kéo lý trí của Hạ từ mép vực thẳm trở về. Lưỡi khoan silicon bên trong vẫn đang điên cuồng rung bần bật, vắt kiệt sức chịu đựng của cô. Bằng một phản xạ sinh tồn phi thường của một người lăn lộn chốn công sở nhiều năm, Hạ gục đầu xuống bàn, một tay ôm chặt lấy vùng bụng dưới, nhăn mặt đau đớn.

"Em... em xin lỗi sếp... Dạ dày em đột nhiên quặn thắt... đau quá..." Hạ khó nhọc cất tiếng, hơi thở đứt quãng hoàn toàn phù hợp với một cơn đau dạ dày cấp tính. Mồ hôi trên trán cô túa ra càng làm tăng thêm tính chân thực cho lời nói dối.

"Trời ơi, mặt tái mét hết rồi kìa. Thôi, hôm nay dừng ở đây đi. Cô vào nhà vệ sinh nghỉ ngơi một chút, tôi bảo nhân sự pha cho cô cốc trà gừng," nữ giám đốc nhân sự vội vã đứng lên, tiến tới định đỡ Hạ.

"Dạ... dạ không sao ạ... em tự đi được..."

Hạ vội vã lùi lại. Nếu để người khác chạm vào mình lúc này, họ sẽ cảm nhận được cả cơ thể cô đang run lên từng chập không phải vì đau ốm, mà vì một cơn hưng phấn đang cuộn trào. Cô cúi gập người, kẹp chặt hai đùi để giữ quả trứng rung không tuột ra ngoài, bước những bước ngắn, lập cập lao ra khỏi phòng họp.

Cánh cửa buồng vệ sinh nữ vừa đóng sập lại, chốt khóa an toàn vừa gài xong, cũng là lúc giới hạn chịu đựng của Hạ vỡ vụn.

Cô trượt dài lưng theo cánh cửa gỗ, ngồi phịch xuống bệ xí. Lớp váy bút chì bị kéo xếch lên tận đùi. Hạ ngửa cổ ra sau, cắn chặt mu bàn tay mình để tiếng hét không lọt ra ngoài. Cơn cực khoái bạo liệt giáng xuống, mạnh mẽ và sâu sắc gấp vạn lần những lần làm tình thông thường, bởi vì nó mang theo nọc độc của sự nguy hiểm, rủi ro bị vạch trần giữa chốn đông người.

Lỗ lồn co giật dữ dội, tuôn trào dâm thủy làm ướt sũng cả phần mặt trong của chiếc váy lụa, nhỏ tong tong xuống sàn gạch men. Quả trứng silicon vẫn đang rung, kêu rè rè ma sát với vách thịt ướt át.

Hạ thở dốc, hai mắt mờ đi. Bàn tay run rẩy của cô thò vào bên trong, nắm lấy sợi dây silicon nhỏ, dứt khoát rút quả trứng ra khỏi cơ thể. Sự trống rỗng đột ngột khiến cô bủn rủn cả tay chân.

Rút điện thoại ra khỏi túi áo, cô bấm số gọi cho Phong.

"Chồng... anh điên rồi... hộc... em suýt nữa bị đuổi việc..." Hạ thở hổn hển, giọng mang theo sự hờn dỗi, uất ức nhưng lại nũng nịu đến lạ thường.

"Nhưng em vừa lên đỉnh, đúng không?" Giọng Phong vang lên từ đầu dây bên kia, trầm tĩnh, mang theo nụ cười thỏa mãn của một Đấng Sáng Tạo vừa hoàn thành một tác phẩm nghệ thuật. "Em làm tốt lắm, vợ ngoan. Lấy khăn giấy lau sạch sẽ đi rồi quay lại làm việc."

Nói xong, Phong cúp máy, bỏ lại Hạ ngồi thẫn thờ trong buồng vệ sinh với trái tim đập cuồng loạn. Trò chơi này quá nguy hiểm, nhưng thứ khoái cảm nó mang lại giống như một liều ma túy cực mạnh, tiêm thẳng vào tĩnh mạch khiến cô không thể nào dứt ra được.

Ba giờ chiều. Tại bàn làm việc riêng của Hạ.

Cơn dư chấn của buổi sáng đã qua đi, Hạ đang tập trung gõ báo cáo thì màn hình điện thoại bên cạnh sáng lên. Một tin nhắn Zalo đến từ cái tên Vũ - PT Gym.

Hạ khẽ nhíu mày, vuốt mở màn hình.

"Chị khỏe không? Tối nay đi cafe với em nhé. Đêm qua ở bên thằng chồng bóng bẩy đó, chị có rên to như lúc em bắn vào trong chị ở phòng xông hơi không?"

Đồng tử Hạ co rút lại. Máu nóng dồn lên mặt. Gã trai trẻ này đang trở nên xấc xược và mất kiểm soát. Hắn bắt đầu ảo tưởng sức mạnh. Hắn nghĩ rằng việc chiếm đoạt được thể xác của một nữ quản lý cao cấp đồng nghĩa với việc hắn đang nắm thóp cô. Hắn muốn xâm lấn vào thời gian cá nhân, muốn trở thành "tình nhân" thực sự chứ không chỉ là một gã PT.

Cảm giác bất an trào dâng. Nếu hắn cứ tiếp tục nhắn tin kiểu này lúc cô đang ở cạnh Phong thì sao?

Theo phản xạ của một người vợ đang bị "huấn luyện", Hạ lập tức chụp màn hình dòng tin nhắn thô tục đó, gửi thẳng sang cho Phong qua một ứng dụng chat bảo mật mà hai người vừa cài đặt.

Chưa đầy một phút sau, Phong trả lời:

"Đừng chặn hắn, cũng đừng tỏ ra hoảng sợ. Hắn đang nghĩ hắn là kẻ nắm thế chủ động. Em hãy tước đoạt điều đó đi."

Hạ ngơ ngác gõ lại: "Em phải làm sao? Em sợ hắn làm liều..."

Sẽ không làm liều nếu hắn nghĩ hắn đang được ban phát ân huệ,
Phong trả lời, kèm theo một chỉ thị sắc lẹm. Copy nguyên văn dòng này gửi cho hắn: "Chị đang họp, nhưng đũng quần chị từ sáng đến giờ vẫn thoang thoảng mùi tinh dịch của em. Cứ ngoan ngoãn chờ đi, lúc nào chị thèm, chị sẽ gọi."

Hạ chớp mắt, sững sờ đọc dòng chữ Phong vừa soạn. Nó quá đỗi dâm đãng, quá đỗi trần trụi. Nhưng điều quan trọng nhất: Nó đảo lộn hoàn toàn vị thế quyền lực.

Câu nói của Phong không hề phòng thủ. Nó xác nhận sự thật, vỗ về cái tôi nam tính (Ego) của Vũ bằng việc thừa nhận cơ thể Hạ đang nhớ mùi của gã. Nhưng đồng thời, vế sau lại giáng một cái tát vào mặt gã: Cứ ngoan ngoãn chờ đi, lúc nào thèm sẽ gọi. Nó biến Vũ từ một gã tình nhân nguy hiểm có khả năng uy hiếp, trở thành một món "đồ chơi tình dục" gọi lúc nào đến lúc đó, hoàn toàn phụ thuộc vào lịch trình của Hạ.

Nuốt nước bọt, Hạ run rẩy copy đoạn văn bản của chồng, dán vào khung chat với Vũ và nhấn nút gửi.

Khoảng thời gian chờ đợi phản hồi kéo dài dài như một thế kỷ. Trái tim Hạ đập loạn nhịp. Cô sợ Vũ sẽ nổi điên.

Nhưng rồi, năm phút sau, tin nhắn của Vũ nảy lên.

"Được. Em đợi chị. Chị đúng là một con đĩ dâm đãng."

Hạ thở hắt ra một hơi dài, tựa lưng vào ghế xoay. Hắn đã cắn câu. Lời chửi thề của Vũ không mang theo sự phẫn nộ, mà mang theo sự thỏa mãn của một con chó vừa được ném cho một khúc xương.

Ở bên kia thành phố, Phong nhìn ảnh chụp màn hình đoạn chat mà Hạ vừa gửi lại. Khóe môi anh nhếch lên một nụ cười tối tăm. Anh đang tự tay dạy vợ mình cách thuần hóa một con thú hoang, biến nó thành công cụ để phục vụ cho những kịch bản nhục dục điên rồ nhất mà anh sắp xếp ra. Trò chơi bây giờ mới thực sự do anh nắm trọn vẹn quyền sinh sát.
 

rongnho2709

Tập Tành Ăn Chơi
3/2/22
132
93
38
Nha Trang, Khánh Hoà
VND
0
Tín dụng
459
Chương 25: Quyền lực của nữ kỵ sĩ
Tám giờ tối thứ Sáu. Phòng tập gym bình dân vắng hoe, chỉ còn lại tiếng nhạc lofi văng vẳng từ hệ thống loa trung tâm và vài nhân viên vệ sinh đang lau dọn sảnh ngoài.

Hạ đẩy cửa bước vào khu vực VIP. Hôm nay cô không mặc đồ tập. Cô diện một chiếc váy bodycon màu đen tuyền, xẻ tà cao khoe trọn đôi chân dài miên man, đi giày cao gót nhọn hoắt. Phong thái của cô toát lên vẻ lạnh lùng, xa cách và quyền lực của một nữ doanh nhân, hoàn toàn đối lập với hình ảnh một người vợ run rẩy quỳ gục trong phòng xông hơi vài ngày trước.

Vũ đã chờ sẵn ở đó. Hắn ngồi vắt chéo chân trên băng ghế sofa da, cởi trần, phô diễn khối cơ bắp cuồn cuộn ướt đẫm mồ hôi. Thấy Hạ bước vào, ánh mắt hắn rực lên sự thèm khát nguyên thủy. Hắn tưởng rằng dòng tin nhắn "Lúc nào chị thèm, chị sẽ gọi" chỉ là lời bao biện của một người đàn bà đang vãn tình.

"Cuối cùng chị cũng mò đến rồi à? Hai ngày nay không có cặc của em, chắc đũng quần chị chảy nước thành sông rồi đúng không?" Vũ nhếch mép, buông lời thô tục, sải bước tiến tới định ôm chầm lấy Hạ, muốn lặp lại sự áp chế thô bạo như mọi khi.

Hắn vươn tay định tóm lấy gáy cô, ép cô vào một nụ hôn cắn xé.

Nhưng Bốp!

Hạ lạnh lùng gạt phăng bàn tay thô ráp của Vũ ra. Cú gạt tay dứt khoát, mang theo một sức mạnh ngầm khiến gã trai trẻ khựng lại, sững sờ.

"Ngồi xuống," Hạ cất giọng. Âm sắc của cô tĩnh lặng, đều đều và không hề có một tia sợ hãi. Đó chính xác là ngữ điệu mà Phong thường dùng khi ra lệnh cho cô ở nhà.

"Chị đang làm cái trò mẹ gì thế? Thích chơi trò bà chủ à?" Vũ gằn giọng, đôi mắt hẹp lại đầy nguy hiểm. Bản ngã đàn ông của hắn bị đe dọa.

"Tôi bảo cậu ngồi xuống," Hạ bước tới một bước, mũi giày cao gót gõ cộp xuống sàn gỗ. Ánh mắt cô nhìn thẳng vào mắt Vũ, sắc lẹm như dao cạo. "Nếu cậu muốn đụng vào người tôi đêm nay, thì ngoan ngoãn ngậm miệng lại và làm theo lời tôi. Còn không, tôi về."

Vũ trố mắt nhìn người đàn bà trước mặt. Hắn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Sự phục tùng, sợ hãi quen thuộc của cô đã biến mất, thay vào đó là một thứ khí chất bề trên áp đảo. Bị kích thích bởi sự ngang tàng bất ngờ này, cộng với dục vọng đang căng tức dưới đáy quần, Vũ hừ lạnh một tiếng rồi lùi lại, ngồi phịch xuống mặt ghế sofa.

"Để xem chị làm được cái trò trống gì," hắn cười khẩy, banh rộng hai đùi ra, phơi bày vùng hạ bộ đang nhô lên dữ dội sau lớp quần đùi thể thao.

Hạ không nói một lời. Cô thong thả đặt chiếc túi xách hàng hiệu sang một bên, rồi chậm rãi bước tới đứng giữa hai chân Vũ. Cô không cởi váy. Bàn tay thon dài có sơn móng màu đỏ thẫm của cô luồn xuống, dứt khoát xé toạc lớp quần lót ren mỏng manh của chính mình, ném nó rơi bộp xuống sàn nhà.

Động tác dứt khoát, điêu luyện và tràn ngập sự dâm đãng ấy khiến yết hầu Vũ cuộn lên một nhịp sững sờ.

Chưa để hắn kịp phản ứng, Hạ đưa tay kéo khóa quần thể thao của Vũ, lôi cự vật đang nóng rực, cứng ngắc của hắn ra ngoài. Mùi hơi người và sự gắt gao xộc lên, nhưng đêm nay, nó không còn làm cô sợ hãi nữa.

Cô chống hai tay lên vòm ngực săn chắc của Vũ, từ từ hạ trọng tâm xuống.

Phịch.

Hạ ngồi thọt lỏn vào lòng hắn. Sự xâm nhập diễn ra khô khốc và trọn vẹn trong tư thế Cowgirl. Cửa mình của cô đã ướt sũng từ lúc bước xuống xe, ngoan ngoãn nuốt trọn lấy thứ vũ khí thô ráp của gã thanh niên.

"A... khốn kiếp... chặt quá..." Vũ rít lên qua kẽ răng, hai tay vươn ra định bóp lấy eo cô để bắt đầu nhịp thúc.

"Bỏ tay ra. Để yên đấy," Hạ gằn giọng, đánh chát một nhát vào mu bàn tay Vũ.

Hắn trừng mắt, nhưng cảm giác siết chặt từ bên trong vách thịt của Hạ quá mức điên cuồng khiến hắn không dám manh động, sợ cô sẽ rút ra. Hắn đành ngoan ngoãn buông tay, tựa lưng ra sau thành ghế.

Và rồi, Hạ bắt đầu di chuyển.

Cô nắm hoàn toàn quyền kiểm soát. Cô chống hai tay lên ngực hắn, từ từ nhấc hông lên cao, để cự vật gần như trượt ra khỏi cửa mình, tạo ra một cảm giác hụt hẫng tột độ, rồi đột ngột hạ rầm xuống, cắm lút cán.

Bạch! Bạch! Bạch!

Tiếng da thịt va đập vang dội trong phòng VIP. Không phải Vũ đang đụ Hạ, mà là Hạ đang dùng cơ thể Vũ như một công cụ xả dục thuần túy. Tốc độ, độ sâu, góc độ ma sát — tất cả đều do sự co bóp cơ đùi và hông của cô quyết định. Lớp váy bodycon đen bị vén lên tận hông, phơi bày cặp đùi trắng nõn đang không ngừng nâng lên hạ xuống trên nền da màu đồng hun của gã trai trẻ.

"Thích không, đồ chó nhỏ?" Hạ cúi xuống, mái tóc dài xõa tung quệt qua mặt Vũ. Cô mượn đúng những từ ngữ thô tục mà hắn từng dùng để hạ nhục cô, ném trả lại vào mặt hắn. "Cậu tưởng cậu giỏi lắm sao? Cậu chỉ là một món đồ chơi bằng thịt để tôi thỏa mãn khi rảnh rỗi thôi."

"Đĩ thỏa... ưm... rách lồn chị bây giờ..." Vũ rên rỉ, hai mắt đỏ ngầu. Hắn muốn chửi rủa, muốn lật ngược cô lại, nhưng khoái cảm từ việc bị một người đàn bà thượng lưu cưỡi lên người, kiểm soát hoàn toàn nhịp điệu khiến não bộ hắn tê liệt. Sự nhục nhã khi bị coi là "đồ chơi" lại chính là thứ kích dục mạnh nhất dìm chết bản ngã của hắn.

Hạ nhắm hờ mắt lại. Trong thâm tâm, cô không hề nhìn thấy khuôn mặt của Vũ.

Hình bóng duy nhất lấp đầy tâm trí cô lúc này là Phong. Những ngón tay cô đang ấn trên ngực Vũ, nhưng cô tưởng tượng mình đang vuốt ve lớp áo sơ mi phẳng phiu của chồng. Cô nhớ lại lời Phong dạy: "Sẽ không làm liều nếu hắn nghĩ hắn đang được ban phát ân huệ."

Đúng vậy. Cô đang ban phát ân huệ cho kẻ bề dưới. Quyền lực đang nằm trong tay cô, và quyền lực đó được tiếp sức bởi Đấng Sáng Tạo đang đợi cô ở nhà.

Một luồng khoái cảm bạo liệt, mang đậm tính thống trị bùng nổ trong đại não Hạ. Cơ âm đạo của cô co thắt điên cuồng, siết chặt lấy Vũ như gọng kìm. Cô ngửa cổ ra sau, cắn chặt môi để kìm lại một tiếng hét, và lên đỉnh trong tư thế của một Nữ vương ngự trị.

Lực siết khủng khiếp từ cơn cực khoái của cô ép Vũ không thể cầm cự thêm nửa giây. Hắn gầm lên một tiếng ồ ồ trong cổ họng, cả thân hình gồng cứng, phóng một lượng tinh dịch nóng hổi, đặc sệt thẳng vào sâu bên trong cô.

Cả hai thở dốc, mồ hôi nhễ nhại.

Hạ dừng lại. Cô không gục đầu vào vai hắn, cũng không ôm ấp. Cô lạnh lùng chống tay, dứt khoát rút ra khỏi người Vũ, để mặc một dòng chất lỏng đục ngầu rỉ ra từ đũng váy mình trượt xuống đùi.

Cô với lấy tờ giấy ăn trên bàn, lau qua quýt, rồi thản nhiên xách chiếc túi hàng hiệu lên.

"Dọn dẹp đi. Hôm nay thế là đủ rồi," Hạ ném lại một câu mệnh lệnh lạnh lẽo, không thèm nhìn Vũ lấy một lần, quay gót bước ra khỏi cửa, bỏ lại gã trai trẻ nằm chỏng chơ trên ghế sofa với ánh mắt thẫn thờ, vừa thỏa mãn đến đê mê, vừa cảm thấy lòng tự trọng bị dẫm nát dưới gót giày Louboutin.
 
  • Like
Reactions: bdsm_cc

Ms Hạ

Checker Chính Thức
26/11/24
373
830
126
Sài Gòn
VND
92,000
Tín dụng
20,924
Lão làng có nghĩa là mấy tay già vô ks cứ làng nhàng lật váy mấy em ra rồi lặng lẽ để váy lại vị trí cũ 🤣🤣 muốn biết thêm chi tiết em liên hệ anh Dũng @Đang Bận Thở 🤣🤣
Ko đâu anh ơi. Hùi đó em gặp 1 anh ngưu ma vương lịch sự lắm nha. Tắm bồn, kì cọ cho em như em bé lun :D
 
  • Love
Reactions: wolfiny

Bài viết liên quan