Chương 21: Mùi hương của sự phản bội
Sáu giờ mười lăm phút tối.
Căn hộ cao cấp trên tầng ba mươi chìm trong một sự tĩnh lặng đến rợn người. Ánh hoàng hôn màu tím sẫm hắt qua lăng kính của lớp cửa sổ kịch trần, kéo những cái bóng dài ngoẵng, sắc lẹm trên mặt sàn gỗ óc chó. Không bật đèn, không có tiếng nhạc Jazz êm ái như mọi khi.
Phong ngồi bất động trên chiếc ghế bành bọc da góc phòng khách. Sống lưng anh thẳng tắp. Chiếc áo sơ mi trắng vẫn cài kín cúc cổ, phẳng phiu không một nếp gấp.
Trên chiếc bàn trà kính cường lực trước mặt anh là một ly Macallan 18 năm tuổi. Viên đá lạnh hình cầu được đẽo gọt thủ công đã tan chảy quá nửa, hòa loãng thứ chất lỏng màu hổ phách đắt đỏ. Anh chưa hề nhấp một ngụm nào.
Đôi mắt đen thẫm sau tròng kính gọng mảnh của Phong dán chặt vào chiếc đồng hồ Patek Philippe trên cổ tay trái. Kim giây nhích từng bước một, tàn nhẫn và đều đặn.
Tích. Tắc. Tích. Tắc.
Mỗi một giây trôi qua giống như một giọt axit nhỏ xuống vỏ não anh. Hệ thống định vị GPS gắn trên chiếc Mercedes của Hạ báo rằng xe đã đỗ ở bãi xe chung cư từ mười lăm phút trước. Nhưng cửa nhà vẫn chưa mở.
Từ bãi đỗ xe hầm B2 lên đến tầng 30 bằng thang máy riêng chỉ mất chưa tới một phút rưỡi. Vậy mười ba phút rưỡi còn lại, cô đang làm gì?
Trí tưởng tượng — thứ vũ khí nguy hiểm nhất của một kiến trúc sư — giờ đây quay ngược lại, trở thành lưỡi dao băm vằm tâm can anh. Phong tưởng tượng ra cảnh Hạ đang đứng run rẩy trong thang máy, dùng khăn giấy ướt cố lau đi những vệt mồ hôi nhầy nhụa trên cổ. Anh tưởng tượng ra cảnh cô đang cố gắng kéo lại đường chỉ bị đứt trên chiếc áo bra. Anh tưởng tượng ra cảnh cô đứng trong góc khuất của hầm xe, luống cuống tìm cách gỡ mẩu quần lót ren đỏ ướt đẫm tinh dịch của kẻ khác ra khỏi người để tẩu tán tang vật trước khi đối mặt với anh.
Tinh dịch của kẻ khác.
Ngay khi bốn chữ đó xẹt qua đại não, Phong nhắm nghiền mắt lại. Khớp hàm anh nghiến chặt đến mức gân xanh nổi hằn lên hai bên thái dương. Bàn tay đang đặt trên tay vịn ghế da siết lại thành nắm đấm, móng tay cắm phập vào lòng bàn tay.
Lý trí của Phong đã lên kịch bản cho mọi thứ. Anh đã cho phép, thậm chí là ra lệnh cho Hạ làm điều đó. Sự sỉ nhục giai cấp, sự đập vỡ tượng đài đạo đức của vợ mang lại cho anh một cơn hưng phấn đen tối, bệnh hoạn đến mức anh nghiện nó.
Nhưng lý trí không thể kiểm soát được bản năng sinh học. ADN của một con đực đang gào thét trong huyết quản anh, cào xé lồng ngực anh. Vợ anh. Người phụ nữ mà anh nâng niu từng sợi tóc, người mà anh không dám làm đau dù chỉ một chút trên giường... vừa mới cách đây nửa giờ đồng hồ, đã bị một gã thanh niên vắt mũi chưa sạch đè nghiến ra, dạng hai chân cô ra và đâm phập thứ vũ khí thô thiển của gã vào nơi sâu nhất.
Gã đã lấp đầy cô. Bằng thứ sinh lực nguyên thủy, rẻ tiền và hoang dã. Gã đã làm bẩn cái bình hoa pha lê vô giá của anh từ tận bên trong.
"Hộc..." Phong bật ra một tiếng thở dốc nghẹn ngào trong cổ họng.
Dạ dày anh cuộn lên một cảm giác buồn nôn, chua chát. Sự thiến hoạn tâm lý đánh úp lấy anh, vừa đau đớn tột cùng, lại vừa kích thích đến mức chiếc quần âu phẳng phiu của anh đang căng phồng lên, đau nhức. Anh đang nếm trải trọn vẹn sự cực hình mà chính tay anh tạo ra.
Tít. Cạch.
Âm thanh khô khốc của ổ khóa điện tử bất ngờ vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ cuồng loạn.
Phong mở bừng mắt. Anh từ từ buông lỏng nắm tay, hít một hơi thật sâu để điều chỉnh nhịp thở, lấy lại vẻ điềm tĩnh, tĩnh lặng thường ngày, giống như một con nhện độc vừa thu mình lại vào góc tối của mạng nhện.
Cánh cửa sồi hé mở.
Hạ bước vào.
Chiếc túi xách hàng hiệu trượt khỏi vai cô, rơi đánh bịch xuống thảm. Cô không buồn cúi xuống nhặt. Hạ đứng tựa lưng vào cửa, hai vai buông thõng. Ánh sáng lờ mờ từ hành lang hắt vào, phơi bày một bộ dạng thảm hại chưa từng có.
Mái tóc uốn lọn xoăn thanh lịch ban sáng giờ bết lại vì mồ hôi, xõa xượi che khuất nửa khuôn mặt. Chiếc áo gió thể thao khoác ngoài bị kéo lệch sang một bên, lộ ra quai áo bra đã đứt bươm, được buộc thắt nút lại một cách tạm bợ, cẩu thả. Làn da vốn trắng ngần ở cổ và xương quai xanh chằng chịt những vết đỏ tấy, in hằn dấu răng và sự ma sát thô bạo.
Nhưng điều khiến Phong chú ý nhất là dáng đứng của cô. Hai chân Hạ không khép chặt lại như mọi khi. Cô đứng hơi khuỳnh ra, bắp đùi thỉnh thoảng lại run lên bần bật, một tư thế phản xạ tự nhiên của kẻ vừa trải qua một trận hoan ái bạo liệt đến mức phần hạ bộ bị sưng tấy, không thể khép sát lại được.
"Em về rồi à," Phong lên tiếng. Giọng anh trầm ấm, tĩnh lặng, vang vọng trong không gian mờ tối, không hề chứa đựng một tia tức giận.
Hạ giật bắn mình. Cô ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt mở to ngập nước, đỏ ngầu vì đã khóc quá nhiều. Nhìn thấy bóng dáng điềm tĩnh của Phong ngồi trên ghế bành, tuyến đê phòng ngự cuối cùng của Hạ sụp đổ.
Cô lảo đảo bước tới. Đôi chân bủn rủn. Đi được ba bước, Hạ sụp xuống sàn gỗ óc chó lạnh ngắt, quỳ gối bò về phía Phong. Nước mắt lã chã rơi xuống mặt sàn.
"Phong... chồng ơi... hức... em xin lỗi..." Hạ khóc nấc lên, giọng khàn đặc, vỡ vụn.
Cô trườn tới dưới chân Phong, gục mặt lên đầu gối anh. Hai bàn tay lạnh toát của cô ôm chặt lấy đùi anh, như một con chiên dơ bẩn đang bám lấy vạt áo của Đấng cứu thế, cầu xin sự thanh tẩy.
Phong không đẩy cô ra. Anh từ từ cúi xuống. Bàn tay to lớn, sạch sẽ của anh vươn ra, luồn vào mái tóc rối bết mồ hôi của vợ.
Ngay khoảnh khắc anh rướn người tới, một mùi hương xộc thẳng vào khứu giác anh.
Không phải mùi tinh dầu vanilla quen thuộc. Không phải mùi mồ hôi chua nồng. Khứu giác của Phong lập tức phân tích và bóc tách những tầng hương nhơ nhớp đang bám chặt lấy cơ thể người vợ đoan trang. Một chút mùi xịt khử mùi bạc hà rẻ tiền đã phai nhạt. Mùi cao su cháy. Và đặc quánh, nồng nặc nhất... là mùi tanh kiềm đặc trưng của tinh dịch. Thứ tinh dịch đặc sệt vẫn đang rỉ ra từ bên trong phần hạ bộ của cô, chưa hề được rửa sạch.
Cô mang nguyên vẹn hiện trường của sự phản bội về dâng lên trước mặt anh.
Đồng tử Phong co rút kịch liệt. Sống lưng anh gai ốc nổi rần rần. Sự buồn nôn lúc nãy lập tức bị đè bẹp bởi một luồng hưng phấn vặn vẹo, đen tối tột độ.
"Ngoan nào," Phong thì thầm, bàn tay anh vuốt ve đỉnh đầu Hạ, rồi trượt xuống nâng cằm cô lên. Ánh mắt đen thẫm của anh nhìn xoáy vào khuôn mặt tèm lem nước mắt, lem luốc sự nhục nhã của vợ. "Nói cho anh nghe, cái mùi trên người em... là hắn bắn vào trong em đúng không?"
Câu hỏi nhẹ bẫng, tĩnh lặng, nhưng tàn nhẫn như một lưỡi dao cắm ngập vào quả tim đang rỉ máu của Hạ.
Sáu giờ mười lăm phút tối.
Căn hộ cao cấp trên tầng ba mươi chìm trong một sự tĩnh lặng đến rợn người. Ánh hoàng hôn màu tím sẫm hắt qua lăng kính của lớp cửa sổ kịch trần, kéo những cái bóng dài ngoẵng, sắc lẹm trên mặt sàn gỗ óc chó. Không bật đèn, không có tiếng nhạc Jazz êm ái như mọi khi.
Phong ngồi bất động trên chiếc ghế bành bọc da góc phòng khách. Sống lưng anh thẳng tắp. Chiếc áo sơ mi trắng vẫn cài kín cúc cổ, phẳng phiu không một nếp gấp.
Trên chiếc bàn trà kính cường lực trước mặt anh là một ly Macallan 18 năm tuổi. Viên đá lạnh hình cầu được đẽo gọt thủ công đã tan chảy quá nửa, hòa loãng thứ chất lỏng màu hổ phách đắt đỏ. Anh chưa hề nhấp một ngụm nào.
Đôi mắt đen thẫm sau tròng kính gọng mảnh của Phong dán chặt vào chiếc đồng hồ Patek Philippe trên cổ tay trái. Kim giây nhích từng bước một, tàn nhẫn và đều đặn.
Tích. Tắc. Tích. Tắc.
Mỗi một giây trôi qua giống như một giọt axit nhỏ xuống vỏ não anh. Hệ thống định vị GPS gắn trên chiếc Mercedes của Hạ báo rằng xe đã đỗ ở bãi xe chung cư từ mười lăm phút trước. Nhưng cửa nhà vẫn chưa mở.
Từ bãi đỗ xe hầm B2 lên đến tầng 30 bằng thang máy riêng chỉ mất chưa tới một phút rưỡi. Vậy mười ba phút rưỡi còn lại, cô đang làm gì?
Trí tưởng tượng — thứ vũ khí nguy hiểm nhất của một kiến trúc sư — giờ đây quay ngược lại, trở thành lưỡi dao băm vằm tâm can anh. Phong tưởng tượng ra cảnh Hạ đang đứng run rẩy trong thang máy, dùng khăn giấy ướt cố lau đi những vệt mồ hôi nhầy nhụa trên cổ. Anh tưởng tượng ra cảnh cô đang cố gắng kéo lại đường chỉ bị đứt trên chiếc áo bra. Anh tưởng tượng ra cảnh cô đứng trong góc khuất của hầm xe, luống cuống tìm cách gỡ mẩu quần lót ren đỏ ướt đẫm tinh dịch của kẻ khác ra khỏi người để tẩu tán tang vật trước khi đối mặt với anh.
Tinh dịch của kẻ khác.
Ngay khi bốn chữ đó xẹt qua đại não, Phong nhắm nghiền mắt lại. Khớp hàm anh nghiến chặt đến mức gân xanh nổi hằn lên hai bên thái dương. Bàn tay đang đặt trên tay vịn ghế da siết lại thành nắm đấm, móng tay cắm phập vào lòng bàn tay.
Lý trí của Phong đã lên kịch bản cho mọi thứ. Anh đã cho phép, thậm chí là ra lệnh cho Hạ làm điều đó. Sự sỉ nhục giai cấp, sự đập vỡ tượng đài đạo đức của vợ mang lại cho anh một cơn hưng phấn đen tối, bệnh hoạn đến mức anh nghiện nó.
Nhưng lý trí không thể kiểm soát được bản năng sinh học. ADN của một con đực đang gào thét trong huyết quản anh, cào xé lồng ngực anh. Vợ anh. Người phụ nữ mà anh nâng niu từng sợi tóc, người mà anh không dám làm đau dù chỉ một chút trên giường... vừa mới cách đây nửa giờ đồng hồ, đã bị một gã thanh niên vắt mũi chưa sạch đè nghiến ra, dạng hai chân cô ra và đâm phập thứ vũ khí thô thiển của gã vào nơi sâu nhất.
Gã đã lấp đầy cô. Bằng thứ sinh lực nguyên thủy, rẻ tiền và hoang dã. Gã đã làm bẩn cái bình hoa pha lê vô giá của anh từ tận bên trong.
"Hộc..." Phong bật ra một tiếng thở dốc nghẹn ngào trong cổ họng.
Dạ dày anh cuộn lên một cảm giác buồn nôn, chua chát. Sự thiến hoạn tâm lý đánh úp lấy anh, vừa đau đớn tột cùng, lại vừa kích thích đến mức chiếc quần âu phẳng phiu của anh đang căng phồng lên, đau nhức. Anh đang nếm trải trọn vẹn sự cực hình mà chính tay anh tạo ra.
Tít. Cạch.
Âm thanh khô khốc của ổ khóa điện tử bất ngờ vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ cuồng loạn.
Phong mở bừng mắt. Anh từ từ buông lỏng nắm tay, hít một hơi thật sâu để điều chỉnh nhịp thở, lấy lại vẻ điềm tĩnh, tĩnh lặng thường ngày, giống như một con nhện độc vừa thu mình lại vào góc tối của mạng nhện.
Cánh cửa sồi hé mở.
Hạ bước vào.
Chiếc túi xách hàng hiệu trượt khỏi vai cô, rơi đánh bịch xuống thảm. Cô không buồn cúi xuống nhặt. Hạ đứng tựa lưng vào cửa, hai vai buông thõng. Ánh sáng lờ mờ từ hành lang hắt vào, phơi bày một bộ dạng thảm hại chưa từng có.
Mái tóc uốn lọn xoăn thanh lịch ban sáng giờ bết lại vì mồ hôi, xõa xượi che khuất nửa khuôn mặt. Chiếc áo gió thể thao khoác ngoài bị kéo lệch sang một bên, lộ ra quai áo bra đã đứt bươm, được buộc thắt nút lại một cách tạm bợ, cẩu thả. Làn da vốn trắng ngần ở cổ và xương quai xanh chằng chịt những vết đỏ tấy, in hằn dấu răng và sự ma sát thô bạo.
Nhưng điều khiến Phong chú ý nhất là dáng đứng của cô. Hai chân Hạ không khép chặt lại như mọi khi. Cô đứng hơi khuỳnh ra, bắp đùi thỉnh thoảng lại run lên bần bật, một tư thế phản xạ tự nhiên của kẻ vừa trải qua một trận hoan ái bạo liệt đến mức phần hạ bộ bị sưng tấy, không thể khép sát lại được.
"Em về rồi à," Phong lên tiếng. Giọng anh trầm ấm, tĩnh lặng, vang vọng trong không gian mờ tối, không hề chứa đựng một tia tức giận.
Hạ giật bắn mình. Cô ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt mở to ngập nước, đỏ ngầu vì đã khóc quá nhiều. Nhìn thấy bóng dáng điềm tĩnh của Phong ngồi trên ghế bành, tuyến đê phòng ngự cuối cùng của Hạ sụp đổ.
Cô lảo đảo bước tới. Đôi chân bủn rủn. Đi được ba bước, Hạ sụp xuống sàn gỗ óc chó lạnh ngắt, quỳ gối bò về phía Phong. Nước mắt lã chã rơi xuống mặt sàn.
"Phong... chồng ơi... hức... em xin lỗi..." Hạ khóc nấc lên, giọng khàn đặc, vỡ vụn.
Cô trườn tới dưới chân Phong, gục mặt lên đầu gối anh. Hai bàn tay lạnh toát của cô ôm chặt lấy đùi anh, như một con chiên dơ bẩn đang bám lấy vạt áo của Đấng cứu thế, cầu xin sự thanh tẩy.
Phong không đẩy cô ra. Anh từ từ cúi xuống. Bàn tay to lớn, sạch sẽ của anh vươn ra, luồn vào mái tóc rối bết mồ hôi của vợ.
Ngay khoảnh khắc anh rướn người tới, một mùi hương xộc thẳng vào khứu giác anh.
Không phải mùi tinh dầu vanilla quen thuộc. Không phải mùi mồ hôi chua nồng. Khứu giác của Phong lập tức phân tích và bóc tách những tầng hương nhơ nhớp đang bám chặt lấy cơ thể người vợ đoan trang. Một chút mùi xịt khử mùi bạc hà rẻ tiền đã phai nhạt. Mùi cao su cháy. Và đặc quánh, nồng nặc nhất... là mùi tanh kiềm đặc trưng của tinh dịch. Thứ tinh dịch đặc sệt vẫn đang rỉ ra từ bên trong phần hạ bộ của cô, chưa hề được rửa sạch.
Cô mang nguyên vẹn hiện trường của sự phản bội về dâng lên trước mặt anh.
Đồng tử Phong co rút kịch liệt. Sống lưng anh gai ốc nổi rần rần. Sự buồn nôn lúc nãy lập tức bị đè bẹp bởi một luồng hưng phấn vặn vẹo, đen tối tột độ.
"Ngoan nào," Phong thì thầm, bàn tay anh vuốt ve đỉnh đầu Hạ, rồi trượt xuống nâng cằm cô lên. Ánh mắt đen thẫm của anh nhìn xoáy vào khuôn mặt tèm lem nước mắt, lem luốc sự nhục nhã của vợ. "Nói cho anh nghe, cái mùi trên người em... là hắn bắn vào trong em đúng không?"
Câu hỏi nhẹ bẫng, tĩnh lặng, nhưng tàn nhẫn như một lưỡi dao cắm ngập vào quả tim đang rỉ máu của Hạ.




