Mỗi người mỗi số phận, nghĩ sâu xa chi cho thêm bùn, bắt chước như Ông Lão chèo đò cho thanh thản :
"
...
Cơm ngày hai bữa cầu no
Dám đâu bàn chuyện cơ đồ viễn vông
Đời này có cũng như không
Sớm còn tối mất bận lòng mà chi
....
Chuyện đời như cánh phù du
Sớm còn tối mất dạ sầu mà chi
Sang giàu như áng mây bay
Mới vừa thấy đó phủi tay không còn
....
Thân già gạo chợ nước sông
Khỏe thì đưa khách mệt nằm xả hơi
Sang giàu mặc kẻ đua bơi
Công danh như thể bèo trôi giữa dòng
Ai dại ai khôn rút cuộc gẫm lại vẫn không bằng đời của lão"...
Đời ae xe ôm mình cũng nên nghĩ vậy cho nhẹ lòng