Lại tìm được cớ thóat sự kìm kẹp của sư tử hà đông bèn dông tuốt lên Phú nhuận. Nhắn tin set kèo một vài em. Đang hồi hộp chờ đợi xem được em nào chiếu cố, thì từng tưng tứng tưng từng. Ai vậy ta? Ơn giời, đó là Bảo Nhi mà mình đang mòn mỏi đợi chờ sau bao lần set kèo không được (vì em thường làm trễ). Thế là phi nhanh đến ks hải phong. Lấy phòng. Tắm táp. 15’ một em bé chính hiệu lô li xuất hiện, mặt non chọet còn búng ra sữa! Em diện bộ váy màu đen. Hỏi em sao lại chọn màu đen. Vì em thích! Có lẽ nó làm nổi bật khuôn mặt trắng sáng không tì vết của em! Khi em trút bỏ xiêm y thì một tòa thiên nhiên mảnh khảnh trắng muốt hiện ra. Đúng là “Mây thua nước tóc, tuyết nhường màu da”.
Lô li nên cái gì cũng nhỏ. Ngực nhỏ. Ti nhỏ. Eo nhỏ. Chim nhỏ. Mông nhỏ. Nói năng cũng nhỏ nhẹ. Có lẽ đây là những điểm làm em đáng yêu. Lại hay cười, chịu khó nói chuyện (em tâm sự mình là chị cả, phải đi làm giúp cha mẹ trả nợ xây nhà! Cũng tội!)
Nhưng hơi tiếc là sơ vít cũng … nhỏ! Chỉ có món chính thôi, không có món khai vị! Nhưng với tôi thì OK! Chỉ vì mang nghiệp như cụ Tú Xương:
‘Một chè, một rượu, một đàn bà,
Ba cái ln non nó quấy ta!’
** info đây
Lô li nên cái gì cũng nhỏ. Ngực nhỏ. Ti nhỏ. Eo nhỏ. Chim nhỏ. Mông nhỏ. Nói năng cũng nhỏ nhẹ. Có lẽ đây là những điểm làm em đáng yêu. Lại hay cười, chịu khó nói chuyện (em tâm sự mình là chị cả, phải đi làm giúp cha mẹ trả nợ xây nhà! Cũng tội!)
Nhưng hơi tiếc là sơ vít cũng … nhỏ! Chỉ có món chính thôi, không có món khai vị! Nhưng với tôi thì OK! Chỉ vì mang nghiệp như cụ Tú Xương:
‘Một chè, một rượu, một đàn bà,
Ba cái ln non nó quấy ta!’
** info đây




