Nhưng rồi chứng nào tật nấy, được chừng vài ngày, tôi lại mò mẫm, tay run run lướt qua cái gối ôm, tìm đến mép váy mẹ. Cái cảm giác tội lỗi vẫn cồn cào, nhưng nó chỉ làm tôi thêm hưng phấn, như thể chính sự cấm kỵ ấy khiến máu trong người tôi sôi sùng sục.
Ban đầu, mẹ vẫn giữ kẽ. Có lần tôi liều sờ vào đám lông mềm mại ấy, mẹ khẽ cựa mình, làm tôi giật bắn, vội rúc lại bên này gối ôm. Nhưng mẹ chẳng tỉnh, chỉ thở dài một tiếng rồi ngủ tiếp. Tôi nghĩ mẹ không biết, hoặc mẹ giả vờ không biết.
Rồi đêm này qua đêm khác, tôi càng lấn tới. Tay tôi không chỉ dừng ở đám lông nữa, mà bắt đầu mò mẫm sâu hơn, lướt qua da thịt ấm nóng, tìm kiếm thứ gì đó mà chính tôi cũng chưa hiểu rõ. Mẹ vẫn im lặng, không la mắng, không đẩy tay tôi ra. Dần dà, tôi tự nhủ, chắc mẹ mặc kệ, chắc mẹ nghĩ tôi chỉ là thằng nhóc tò mò, rồi sẽ chán. Nhưng tôi đâu có chán. Với tôi, mỗi đêm là một lần khám phá, một lần khiến con cặc non nớt của tôi cứng ngắc, đau nhức cả đêm.
Cho đến một đêm, mọi thứ vượt xa những gì tôi từng tưởng tượng. Hôm ấy, trời mát mẻ, tiếng côn trùng ngoài vườn rả rích như ru người ta vào mộng. Tôi lại mò mẫm như thường lệ, tay lướt qua cặp đùi mẹ, rồi đến cái khe mềm mại giữa hai chân. Nhưng lần này, tôi không chỉ sờ soạng lung tung như trước. Ngón tay tôi vô tình chạm vào một chỗ khác – một chỗ ẩm ướt, trơn nhẵn, ấm nóng đến lạ. Tôi giật mình, tim đập thình thịch. Đây rồi, cái lỗ lồn của mẹ, cái “lỗ thiên đường” mà lũ bạn lớn hơn từng thì thào kể với vẻ mặt khoái trá. Tôi chưa từng biết nó nằm chính xác ở đâu, chỉ sờ bừa, tưởng đám lông hay mép thịt mũm mĩm kia là tất cả. Nhưng giờ đây, ngón tay tôi đang chạm đúng vào nó, và tôi như bị hút hồn.Tôi sờ nhẹ, từng chút một, sợ mẹ tỉnh. Nhưng càng sờ, tôi càng cảm nhận được thứ gì đó lạ lùng. Nước từ lỗ lồn mẹ bắt đầu rỉ ra, ban đầu chỉ là chút ẩm ướt, rồi càng lúc càng nhiều, trơn tuột, khiến ngón tay tôi lướt qua dễ dàng. Tôi ngây ngất, đầu óc quay cuồng, chẳng còn nghĩ được gì ngoài cái cảm giác mềm mại và ấm nóng ấy. Con cặc tôi cứng đến đau, căng tức trong cái quần mỏng. Tôi không dám thở mạnh, chỉ dám sờ tiếp, từng chút một, như sợ đánh mất khoảnh khắc này.Rồi bỗng nhiên, trong lúc tôi đang mụ mị, một chuyện không ngờ xảy ra. Tay mẹ, trong cơn mơ ngủ, khẽ động. Tôi chưa kịp phản ứng thì bàn tay ấy đã chạm vào tôi, chạm đúng vào con cặc đang căng cứng trong quần. Tôi chết lặng, tưởng mẹ tỉnh, tưởng mẹ sẽ hét lên hay tát tôi một cái. Nhưng không, mẹ vẫn ngủ, mắt nhắm nghiền, hơi thở đều đều. Chỉ có bàn tay mẹ, như bị dẫn dắt bởi một giấc mộng nào đó, bắt đầu cử động. Những ngón tay mềm mại của mẹ nắm lấy cặc tôi, sục nhẹ, chậm rãi, như thể mẹ chẳng biết mình đang làm gì.Tôi sướng đến quên trời đất. Cái cảm giác tay mẹ sục cặc tôi, dù chỉ là vô thức, nó mạnh mẽ hơn bất kỳ mộng mị nào tôi từng có. Tôi nằm đó, toàn thân tê dại, chỉ biết để mặc mẹ làm gì thì làm. Ngón tay tôi vẫn ở lỗ lồn mẹ, càng lúc càng ướt át, còn tay mẹ thì sục tôi nhanh hơn, mạnh hơn. Tôi không chịu nổi nữa. Một cảm giác lạ lùng, như sóng đánh, trào lên từ bụng dưới. Và rồi, tôi ra. Lần đầu tiên trong đời, tôi ra, ngay trong tay mẹ. Từng đợt tinh nóng hổi tuôn ra, thấm ướt cả quần, cả tay mẹ. Tôi thở hổn hển, đầu óc trống rỗng, chỉ còn lại cái cảm giác sướng tê người và một chút hoảng loạn.Mẹ khẽ cựa mình, tay mẹ rời khỏi tôi, trở lại nằm yên như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Tôi nằm đó, tim vẫn đập thình thịch, không dám động đậy. Tôi biết mẹ không tỉnh, biết mẹ chỉ vô thức trong giấc ngủ. Nhưng cái khoảnh khắc ấy, với tôi, như một giấc mộng cấm kỵ mà tôi chẳng bao giờ dám kể với ai. Tôi lau vội những vết tinh trên quần, trên tay mẹ, rồi rúc vào góc giường, ôm lấy cái gối ôm sờn bạc. Vừa sướng, vừa sợ, vừa tội lỗi. Nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi biết, cái “lỗ thiên đường” của mẹ, và cái đêm mẹ vô thức sục cặc tôi, sẽ ám ảnh tôi mãi mãi.