Khi người ta sống đủ lâu, đủ từng trải thì cũng sẽ tự nhiên mà tích góp được những câu chuyện “đã từng” . Những chuyện tưởng chừng như chẳng bao giờ có thể xảy ra với mình nhất thì có thể cũng sẽ được số phận từ từ cho nếm trải. Và em là 1 trong số đó.
Trong những đêm dài nơi đất khách, em chợt đến như một làn gió bất ngờ, tươi mới, cuồng nhiệt, khiến sự khao khát bản năng lẫn sự rung động thật sự cùng lúc trỗi dậy. Đó là một thứ tình cảm lạ lùng. Không phải tình yêu, vì chưa đủ thời gian để gọi tên. Không phải trao đổi, càng không phải những mối quan hệ bóc bánh trả tiền rẻ rúng. Nó đơn giản chỉ là hai tâm hồn lạc lõng tìm thấy nhau giữa khoảng trống cô đơn. Một tin nhắn vu vơ, một cuộc trò chuyện tưởng chừng ngắn ngủi, rồi thành thói quen. Thời gian xa cách trở thành thứ chất xúc tác lạ kỳ: càng xa, càng mong. Càng không có, càng khát khao. Anh đếm từng ngày trở về. Trong trí tưởng tượng của anh, khoảnh khắc gặp em sẽ kéo dài mãi.
Rồi ngày ấy cũng đến. Ngày mà 2 tâm hồn xa lạ bỗng dưng hòa vào nhau, cả hai buông bỏ mọi vai trò, mọi áp lực ngoài kia, tan chảy khi môi chạm môi, khi hơi thở, nhịp tim dần trở nên gấp gáp, cuồng nhiệt. Hai cơ thể quấn lấy nhau như chỉ sợ thời gian vụt qua mất, chân thật, nguyên sơ, không toan tính. A mải mê đắm chìm tận hưởng những xúc cảm thể xác mà em mang đến như 1 con thú bị bỏ đói lâu ngày. Thứ cảm xúc tưởng chừng như đã nguội lạnh khi sự cuồng nhiệt trước đây đã bị gắn mác “đã từng”.
Nhưng thực tế vốn luôn tàn nhẫn khi sau khoảnh khắc ấy mỗi người lại phải quay trở về với đối diện với thực tại. Thời gian bên nhau chỉ như một đoạn ngắn ngủi trong cuốn phim dài. Em đến như một cơn sóng lớn, dồn dập tràn vào, rồi rút đi, để lại bãi bờ loang lổ dấu vết. Mọi thứ dừng lại ở mức lưng chừng, chênh vênh. Chính sự không rõ ràng, không ràng buộc ấy để lại dư âm ám ảnh hơn cả một cuộc tình trọn vẹn. Một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng đủ để anh nhận ra: có những cảm xúc đến rồi đi như gió thoảng, nhưng dấu vết của nó thì khắc lại rất lâu.
Ps: Chưa tìm được hình minh họa phù hợp nên lưu tạm cái đã
Trong những đêm dài nơi đất khách, em chợt đến như một làn gió bất ngờ, tươi mới, cuồng nhiệt, khiến sự khao khát bản năng lẫn sự rung động thật sự cùng lúc trỗi dậy. Đó là một thứ tình cảm lạ lùng. Không phải tình yêu, vì chưa đủ thời gian để gọi tên. Không phải trao đổi, càng không phải những mối quan hệ bóc bánh trả tiền rẻ rúng. Nó đơn giản chỉ là hai tâm hồn lạc lõng tìm thấy nhau giữa khoảng trống cô đơn. Một tin nhắn vu vơ, một cuộc trò chuyện tưởng chừng ngắn ngủi, rồi thành thói quen. Thời gian xa cách trở thành thứ chất xúc tác lạ kỳ: càng xa, càng mong. Càng không có, càng khát khao. Anh đếm từng ngày trở về. Trong trí tưởng tượng của anh, khoảnh khắc gặp em sẽ kéo dài mãi.
Rồi ngày ấy cũng đến. Ngày mà 2 tâm hồn xa lạ bỗng dưng hòa vào nhau, cả hai buông bỏ mọi vai trò, mọi áp lực ngoài kia, tan chảy khi môi chạm môi, khi hơi thở, nhịp tim dần trở nên gấp gáp, cuồng nhiệt. Hai cơ thể quấn lấy nhau như chỉ sợ thời gian vụt qua mất, chân thật, nguyên sơ, không toan tính. A mải mê đắm chìm tận hưởng những xúc cảm thể xác mà em mang đến như 1 con thú bị bỏ đói lâu ngày. Thứ cảm xúc tưởng chừng như đã nguội lạnh khi sự cuồng nhiệt trước đây đã bị gắn mác “đã từng”.
Nhưng thực tế vốn luôn tàn nhẫn khi sau khoảnh khắc ấy mỗi người lại phải quay trở về với đối diện với thực tại. Thời gian bên nhau chỉ như một đoạn ngắn ngủi trong cuốn phim dài. Em đến như một cơn sóng lớn, dồn dập tràn vào, rồi rút đi, để lại bãi bờ loang lổ dấu vết. Mọi thứ dừng lại ở mức lưng chừng, chênh vênh. Chính sự không rõ ràng, không ràng buộc ấy để lại dư âm ám ảnh hơn cả một cuộc tình trọn vẹn. Một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng đủ để anh nhận ra: có những cảm xúc đến rồi đi như gió thoảng, nhưng dấu vết của nó thì khắc lại rất lâu.
Ps: Chưa tìm được hình minh họa phù hợp nên lưu tạm cái đã













, bằng cách thần kỳ nào mà chế có thể kìm hãm cái sự sung sướng ấy lại vậy 

