LỜI PHI LỘ
VOANHCUOC kính Bá tánh Thương lưu, trung lưu, bình dân, Từ Checker Lão làng-Trứng nước
Một thanh nữ từ vùng đất đỏ nắng gió. Một thiếu nữ ngoại ô thành Sg có những cánh đồng lúa vàng triũ hạt (bây giờ thì kg còn nữa) tác giả truyện dài nhất .Một Phụ nữ trở về từ đất nước nổi tiếng với cối xay gió và hoa Tulip. Những con người đôc thân này gặp nhau như duyên kỳ ngộ và kỳ ngộ hơn thêm một “cô-anh bé xinh” sinh ra đã cà khịa UNU, hội tụ nhau tại trung tâm Hòn ngọc Viễn đông. Rồi tất cả cùng đến với Vương quốc RPHANG được trị vì bởi Tơ Hoàng thượng.
Họ khuynh đảo, gây nên sóng gió trong Vương quốc vốn thanh bình tỉnh lặng. Nhưng những thần dân của Vương quốc ấy có khg biết bao nhiêu con tim đã rúng động, tan chảy rồi trở nên yêu mến họ, yêu mến sự khuynh đảo, sóng gió mà họ tạo nên. Chắc cũng ai đó trong Vương quốc cũng muốn nắm bàn tay họ để nói về đôi lứa (chổ này người viết có ăn ốc nên nói mò í. Đừng tin!)
Có lẽ họ cũng đã nói với nhau rất nhiều, những thầm kín, những ước mơ, những khác vọng....những gì của mai sau. Nhưng chuyện mai sau xin gởi trên cao....Rồi họ phải nói lời từ biệt nhau, trong giằng co, níu kéo “ Cũng lìa ngỏ ý, còn vương tơ lòng” . Một mùa Thu nữa sẽ về, lá sẽ lìa cành, nhưng mơ ước của họ là hội tụ vào mùa Thu ấy. Hồi sau sẻ rỏ .... ( Thôi! Stop giống cải lương của đoàn Dạ Lý Hương quá!)
VAC (vườn, ao, chuồng) mượn phiên khúc cuối bài nhạc Ly cafe cuối cùng của M Kỳ-Thế Vinh như là một miêu tả, như một kịch bản có hậu gởi đến họ. Thay lời muốn nói, như nói giùm họ và như như chính mình trong tâm thế ấy ( khg biết đứng khg???). Nếu họ khg thèm nhận thì xem như đi câu Like, LÊN LEVEL cho nhanh thành checker chính thức vậy !!!!!!
Nhớ (Am) nhau mỗi năm thu sang về (Dm) đây, ba đứa nghe mưa chiều (Am) thuuuuu.
( Trong bài có những phần tự ý đục bỏ và chuyển thể . xin lỗi về sư bất tiện này nếu có sự lũng cũng nội dung)
VOANHCUOC kính Bá tánh Thương lưu, trung lưu, bình dân, Từ Checker Lão làng-Trứng nước
Một thanh nữ từ vùng đất đỏ nắng gió. Một thiếu nữ ngoại ô thành Sg có những cánh đồng lúa vàng triũ hạt (bây giờ thì kg còn nữa) tác giả truyện dài nhất .Một Phụ nữ trở về từ đất nước nổi tiếng với cối xay gió và hoa Tulip. Những con người đôc thân này gặp nhau như duyên kỳ ngộ và kỳ ngộ hơn thêm một “cô-anh bé xinh” sinh ra đã cà khịa UNU, hội tụ nhau tại trung tâm Hòn ngọc Viễn đông. Rồi tất cả cùng đến với Vương quốc RPHANG được trị vì bởi Tơ Hoàng thượng.
Họ khuynh đảo, gây nên sóng gió trong Vương quốc vốn thanh bình tỉnh lặng. Nhưng những thần dân của Vương quốc ấy có khg biết bao nhiêu con tim đã rúng động, tan chảy rồi trở nên yêu mến họ, yêu mến sự khuynh đảo, sóng gió mà họ tạo nên. Chắc cũng ai đó trong Vương quốc cũng muốn nắm bàn tay họ để nói về đôi lứa (chổ này người viết có ăn ốc nên nói mò í. Đừng tin!)
Có lẽ họ cũng đã nói với nhau rất nhiều, những thầm kín, những ước mơ, những khác vọng....những gì của mai sau. Nhưng chuyện mai sau xin gởi trên cao....Rồi họ phải nói lời từ biệt nhau, trong giằng co, níu kéo “ Cũng lìa ngỏ ý, còn vương tơ lòng” . Một mùa Thu nữa sẽ về, lá sẽ lìa cành, nhưng mơ ước của họ là hội tụ vào mùa Thu ấy. Hồi sau sẻ rỏ .... ( Thôi! Stop giống cải lương của đoàn Dạ Lý Hương quá!)
VAC (vườn, ao, chuồng) mượn phiên khúc cuối bài nhạc Ly cafe cuối cùng của M Kỳ-Thế Vinh như là một miêu tả, như một kịch bản có hậu gởi đến họ. Thay lời muốn nói, như nói giùm họ và như như chính mình trong tâm thế ấy ( khg biết đứng khg???). Nếu họ khg thèm nhận thì xem như đi câu Like, LÊN LEVEL cho nhanh thành checker chính thức vậy !!!!!!
Nhớ (Am) nhau mỗi năm thu sang về (Dm) đây, ba đứa nghe mưa chiều (Am) thuuuuu.
( Trong bài có những phần tự ý đục bỏ và chuyển thể . xin lỗi về sư bất tiện này nếu có sự lũng cũng nội dung)
×
Chỉnh sửa cuối:







what