Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Kể Chuyện Nhà giam tâm hồn. Vết xước trong tim không thể fine...

Lượt xem: 1905

Member9625

Bắt Đầu Check Gái
Donator
11/4/22
173
286
52
Thủ Đức
VND
0
Tín dụng
1,657
Nhân dịp ngày mưa gâng như cả buổi chiều đến tối không thể ra khỏi nhà. Tôi bị cuốn vào vòng xoáy mxh. Vô tình đã làm tôi gợi nhớ lại quá khứ vốn đã ngủ yên trong tâm trí. Gợi nhớ lại một thanh xuân tươi đẹp của tuổi học trò vô tư và hồn nhiên. Vỗn dĩ tôi đã có một mối tình đẹp như tranh với tình đầu. Lúc đấu vừa cái tuổi chập chững vào cấp 3, cái tuổi vô tư vô lo. Với độ tuổi ấy tôi vô tư lắm, chã biết thế nào là yêu, chã biết thế nào là thương, lúc đấy tôi cũng thuộc hộ gđ khá giả. Tôi chã quan tâm từ việc học tới việc yêu đương, thời đấy tôi nghiện mấy cái trò mà người ta gọi là tệ nạn, cá cược là bắn cá, điện tử thẻ. Lúc đấy maays trò chơi ấy vừa du nhập về thì tôi có trót thử và nghiện, có những hôm trốn học để chơi và ăn cắp tiền mẹ để đổ vào mấy trò đó. Bỏ bê việc lên lớp và lơ là việc học khoảng 2 tháng. Bỗng chốt một hôm như mọi ngày tôi lên lớp rất gần giờ vào học. Tôi bỏ cặp áo khoát vào học bàn thì tôi va phải một hộp sữa và một mẫu giấy note. Nguyên văn mẫu giấy tôi vẫn còn in trong tiềm thức không thể phai : "H ơi, sao dạo này ông lạ quá, gặp vấn đề gì hả, tâm sự với tui đc hk,ôci tui giúp đc tui sẽ giúp". Mình bắt đầu ngờ ngợ và thật là không biết ai là người đã âm thầm quan sát mình. Lúc đấy trong đầu tôi còn ghĩ lũ bạn troll mình nên cũng không để ý. Bẵng đi một thời gian chắc khoảng 1 tháng, tôi và lớp có tham gia hội thao do trường tổ chức và lớp tôi tham gia môn đá bóng. Hôm đấy tôi tham gia với lớp và do phải thi đấu liên tục cả sáng và chìu nên tôi bị say nắng...Đến hôm sau khi đến lớp, vẫn hộp sữa Milo quen thuộc nhưng lần này có thêm bọc thuốc và mẫu giấy Note với nội dung:" Hôm qua ông chơi hay lắm á, mà bệnh òi phải uống thuốc cho mau hết bệnh nha.^_^" Thật lúc đó tôi hơi bất ngờ và cảm thấy là say nắng người bí ẩn này thật rồi. Tôi không nghĩ có một ngày tôi lại được một bạn nữ ưuan tâm đến thế. Trong tôi luôn sùng sụt muốn tìm ra được bạn ấy là ai. Thời đi học thì tôi được đánh giá hơi quậy quạng, phá phách trong lớp nên tôi thường được xếp ngồi cuối lớp và được kèm bởi một bạn nữ mọt sách. Lúc đầu tôi nghĩ là bạn cùng bàn của mình thích mình. Nhưng qua nhiều lần xác minh thì không phải và tôi tiếp tục đi tìm chân tướng của người ấy. Tôi dùng đủ mọi cách như đi học sớm để rình ai bỏ đồ vào hộc bàn của mình hay thi thoảng lại ngó trước nhìn sau xem có ai lén lút phía sau không. Cũng khoảng 2 tuần trôi qua, tôi không có một chút manh mối nào, cũng hỏi bạn bè trong lớp cũnô không ai phát hiện gì. Sau lần nghiện game tưởng chừng không có lối thoát ấy, lại có một tia nắng tuy le lói nhưng lại cứu vớt tôi khỏi con đường xa ngã. Tôi trở lại cuộc sống hằng ngày, một hôm nọ tôi lại nhận được hộp sữa Milo quen thuộc ấy và tờ giấy Note:"Hi, lâu r hong gửi thư, thấy ông bình thường lại tui vui lắm á, ông tìm ra tui chưa? Tui ngại phải đối diện trực tiếp với ông mà tui thích ông lắm á.^_^" Đọc đến đây mình bắt đầu vui trong lòng cười trong vô thức cả tiết đầu giờ. Tờ giấn lần này khác lần trước vì phía sau vẫn còn vài dòng mà mình nghĩ ai đã trải qua cảm giác này chắc chắn sẽ khắc sâu trong tiềm thức :"Nếu ông cũng có say nắng với tui và cũng muốn cho nhau một cơ hội tìm hiểu thì giờ ra chơi ông lên bảng vẽ hình trái tim nha, còn nếu ông hong thích tui thì thoi hong sao hết á <3" . Lúc đấy tôi chỉ muốn thật nhanh đến giờ ra chơi để xem người ấy là ai. Tiếng chuông định mệnh ấy đã kêu, khi các bạn không ai chú ý tôi ddi từ từ về phía bảng và vẽ một hình trái tim thật to ngay giữa. Và tôi đi ra ngoài nấp phía sau cửa. Bỗng cô gái ấy bước lên bục bảng và xoá trái tim tôi vừa vẽ và lúc ấy tôi đã xác định được người ấy là ai. Tôi vẫn đang nấp sau cửa để xem cô ấy làm gì tiếp theo thì cô ấy bỗng đi thẳng phía cửa nơi tôi đang lấp ló. Chân như cứng đơ baay giờ là bỏ đi hay đứng im. Đấu tranh tư tưởng xong thì tôi quyết định đứng im đó. Khi cô ấy bước ra khỏi cũng là lúc chúng tôi chạm mặt nhau. Khoong biết ma xiu quỷ khiến gì tôi lại thốt lên ngay lúc ấy:" Cảm ơn mấy hộp sữa của V* nha". Cô ấy bắt đầu ngại ngùng cười và đáp:" hong có gì á". Cuộc trò chuyện chỉ trong tít tắt khoangr chục giây thôi nhưng đêm hôm đó về tôi cứ nhớ mãi và cười bất giác. Một hình bóng cô gái dáng người nhỏ nhắn, nụ cười luôn nở trên môi và giọng nói ngọt ngào pha chút lấp bấp khi trò chuyện cùng tôi trước đó. Trước đó thì chúng tôi chỉ nói vài ba câu xã giao như bạn bè cùng lớp thôi. Lúc đấy còn quá trẻ thơ chưa đủ tinh tế để nhận ra tình cảm của bạn khác giới. Trằn trọc một đêm không ngủ được, sáng hôm sau tôi đến lớp sớm nhât có thể và thực hiện kế hoạch của mình. Cô ấy chưa đến lớp và tôi để một quyển vỡ và một hợp sữa Milo vào hộc bàn cô ấy. Trang đầu quyển vở tôi ghi:"Mình trò chuyện nha, đầu giờ bà bỏ dô hộc bàn tui, rồi cuối giờ tui gửi lại về nhà đọc." Hai chúng tôitrof chuyện bằng cách trao vỡ như vậy cũng khoảng 2 tuần. Tôi cũng đôi lần vu vơ hỏi :"V* ơi, sao lúc đầu thích tui v sao hong nói trực tiếp tui luôn mà bày ra trò hộp sữa dạ. Tui thích lắm á hihi" cô ấy trả lời để cho qua chuyện ấy chứ tôi cũng ngầm hiểu được lý do. Cô ấy e ngại vì hoàn cảnh gđ cô ấy hơi khó khăn. Ba làm phụ hồ còn mẹ thì nội trợ, đôi lúc tôi cũng thấy được cô ấy không vui và lo nghĩ. Chuyện tình ấy bắt đầu có tiến triển, sau 2 tuần trò chuyện qua vỡ thì chúng tôi đã hiểu nhau hơn và bắt đầu trò chuyện trực tiếp. Thật sự lúc đấy rất êm đềm đẹp đẽ. Tôi bắt đầu thay đổi thói quen đi học muộn thành đi học sớm, đúng 6h20 sáng tôi có mặt ở nhà xe chờ cô ấy cùng lên lớp, cùng đi canteen, cùng lên thư viện...có những buổi chiều tan học cô ấy xem tôi đi đá bóng, rồi chúng tôi cùng về. Đi trên con xe đạp cót két, chuyện trò đủ thứ chuyện trên trời mà bây giờ ngẫm lại để lại một vết nhói trong tim. Hiểu được hoàn cảnh và tấm lòng của V* thì lúc đấy tôi càng yêu cô ấy hơn. Đôi khi tôi quan tâm cô ấy bằng một hộp sữa, một cái bánh ngọt, hay một chai nước suối. Thời gian vẫn êm ả trôi, chẳng hạnh phúc nào là trọn vẹn. Kĩ niệm phải nói nhớ nhất là lần hai đứa chuẩn bị nghỉ tết, vào đêm cắm trại do trường tổ chức, cả đêm chúng tôi nhìn nhau chẳng muốn chia xa, đôi khi muốn cất lời nhưng không gian yên tĩnh và bồi hồi chuẩn bị lúc chua xa nên không đứa nào thốt thành lời. Và thế rồi bỗng chốt cô ấy nói rằng:" H nghĩ tết vui vẻ nha, đừng có quên tui nha" lúc đấy cả hai xúc động và đã trao nhau nụ hôn đầu đời cho nhau. Vốn dĩ lúc đấy tôi cũng mường tượng ra được khung cảnh này do đã nhiều lần chúng tôi định trao nhau nụ hôn đầu thì ắc hẳng sẽ có người chen vào đôi lần. Nhưng lần này, cảm xúc mãnh liệt và hai con người đang nồng cháy trong tình yêu chuẩn bị xa nhau thì làm sao có thể bị tác động từ ngoại cảnh.Sau đêm đó chúng tôi ai về nhà nấy. Cô ấy phải phụ giúp cha mẹ đi làm thêm trong thời gian ngủ tết tất bật ngày đêm, còn tôi nhớ mong trong vô thức. Hai tuần nghỉ tết dài đằng đẳng đối với tôi, trong đầu cứ nhớ mãi hình bóng ấy, đôi khi tôi lục lại trong kí ức những ngày tháng tươi đẹp và tự nhủ trằng sẽ chóng qua... Sau quãng thời gian đủ dài cô ấy thì bộn bề cuộc sống, còn tôi lại vô lo vô nghĩ thì chuyện gì đến cũng phải đến. Một nhà hiền triết từng nói:"người con gái bên bạn năm 16 tuổi sẽ không cùng bạn đi đến suốt cuộc đời." Và bi kịch đã đến với tôi. Không phải vì khoảng cách địa lý, cũng không phải vì khoảng cách gia thế, mà nó xuất phát từ sự thờ ơ của cả hai. Như đã đề cập cô ấy bộn bề với cuộc sống vừa học vừa phụ giúo gia đình, còn tôi lúc đấy quá vô ưu vô lo, cũng chưa đủ chính chắn nên đã đưa đến quyết định sai lầm. Mỗi lần nhớ lại tôi luôn dày vò bản thân mình. Lúc đấy cô ấy cần mình nhất vậy mà mình lại bỏ rơi cô ấy. Bẵng đi một thời gian khá dài khi chúng tôi lên lớp 11 và đã học khác lớp. Tôi có quen cô gái thứ hai cũng được đôi ba tháng thì phát hiện bị cắm sừng nên cũng chia tay. Tôi nghĩ đấy cũng là quả báo mà ông trời bắt tôi phải chịu. Trong lúc đau khổ khi bị phản bội thì cô ấy lại tìm đến và an ủi tôi. Đúng chính là V*, cô ấy đã vực tôi dậy một lần nữa, kéo tôi ra khỏi bóng tối lạnh lẽo. Cô ấy cũng chia sẽ :"lúc đấy V* cũng nóng vội nên có quyết định chưa đúng, nếu có thể thì mình làm lại nha." Nếu là bạn thì bạn sẽ quyết định như thế nào? Là quay lại với V* để sửa chữa những sai lầm trong quá khứ hay chấp nhận quá khứ đã qua bây giờ tiếp tục vì hiện tại và tương lai. Hai luồng suy nghĩ cứ đấu tranh và cuối cùng tôi quyết định:"H cảm ơn V*, đã ở bên những lúc H cần người quan tâm an ủi nhất. Nhưng... nhưng H lại bỏ rơi V* lúc mà V* cần H bên cạnh nhất. Giai đoạn tồi tệ đó nó qua rồi mình đừng nhắc lại nữa chỉ thêm buồn à. Bây giờ mình mỗi người một nơi không còn điểm chung nào để cố gắng vì nhau nữa. Nên là mình bây giờ chỉ là bạn thôi nha. H xin lỗi V*, H không còn đủ dũng cảm để đối diện trước V* nữa." Cả hai oà xúc động và đây là lần thứ hai tôi và cô ấy rươm rướm nước mắt. Những chuyện trong quá khứ luôn khiến tôi dày vò bản thân mỗi khi nhắc đến, cũng ảnh hưởng đến quyết định không quay lại. Có thể nói tôi tồi thì tôi vẫn chấp nhận, nói tôi hèn, vô trách nhiệm tôi vẫn chấp nhận vì tôi không muốn làm cô ấy thất vọng một lần nào nữa. Tôi sợ tôi sẽ bỏ rơi cô ấy một lần nữa nên tôi quyết định không quay lại. Và chúng tôi vẫn giữ liên lạc trên MXH. Đến hiện tại thì hai người đã hai cuộc sống, nhưng vẫn âm thầm theo dõi nhau trên MXH. Trong tận thâm tâm tôi vẫn mong những điều tốt đẹp đến với cô ấy. Sẽ có người đến và bù đắp thanh xuân cho em,...Tuy khoảng thời gian ấy không quá dài để luyến lưu ăn mày quá khư nhưng cũng không quá ngắn để có thể nói buông bỏ là xong... Người ta thường bảo rằng tình đầu là tình dang dở nó sẽ là một vết khuyết trong tim của tôi và sẽ theo tôi đến cuối cuộc đời...Hiện tại tôi vui mừng cho cô ấy hơn vì cô ấy đã trở thành một nhà báo của một toà soạn có tên tuổi của tỉnh nhà. Và gia đình cô ấy cũng đỡ vất vã hơn,và cũng mong cô ấy sẽ tìm được người yêu cô ấy thật lòng...Cuối cùng xin cảm ơn em đã đến những lúc anh tâm tối của cuộc đời. Sẽ nhớ mãi và luôn dõi theo em....
Xin cảm ơn các bạn đã bỏ thời gian quý báu để đọc câu chuyện của mình chia sẽ. Chủ yếu mình muốn lưu giữ kĩ niệm cũng sắp được 10 năm rồi....
Xin cảm ơn tất cả🙏🙏🙏
 

Bài viết liên quan