
Chữ viết đã góp phần đơm hoa kết trái trong tâm hồn người đọc, để con người ngày càng tiến gần hơn với chữ NGƯỜI chân chính.

Đôi khi, “chữ viết” cũng có thể làm cho con người trở nên “độc ác”, giết người thầm lặng không dùng dao búa. Trong hành trình đến với văn minh, con người có thể vô tình hay cố ý ghi lại, cổ xúy cho những điều tàn nhẫn, bất nhân qua ngôn từ. Khi văn chương ghi lại những cuộc chiến sự, những cuộc chinh phạt, những trò hành hạ, lăng nhục con người… bằng một giọng văn dửng dưng, lạnh lùng hay hào hứng thì lúc ấy, con chữ đã kết tinh những ý nghĩ tiêu cực, những hàm ý xấu xa. Và chữ viết sẽ khiến con người trở nên độc ác hơn nữa nếu khi đọc, chúng ta thấy những điều ấy như bình thường, không gợn lên một chút căm phẫn, xót xa nào

Sau cùng, chữ viết hay ngôn ngữ là tài sản vô giá của nhân loại, nó góp phần phát triển đời sống của con người. Làm văn minh hay độc ác hơn không phụ thuộc vào chữ mà phụ thuộc vào con người. Con người có thể làm cho ta mở lòng, bao dung hơn nhưng cũng có thể sẵn sàng “đọi máu” với nhau. Cho nên để chữ viết văn minh hơn, con người trước hết phải sống văn minh hơn đã.