Buổi xế chiều hôm nay, tôi bước chân vào 1 quán karaoke... Như thường lệ, một em ktv bước vào với nụ cười thân thiện, vừa rót bia, vừa giúp tôi chọn bài rồi cùng tôi hát. Không gian chỉ có hai người, chúng tôi trò chuyện, tâm sự hồi lâu, càng nói tôi càng thấy giữa hai người dường như có một sự đồng điệu khó gọi thành tên...Vì quý mến, tôi gửi em một khoản tiền không nhỏ, rồi bất chợt ngỏ lời mời em đi ăn tối. Em mỉm cười đồng ý, khiến lòng tôi nhẹ bẫng như vừa nhận được một điều gì đó rất đẹp. Bữa tối diễn ra trong tiếng cười và vài lon bia, men rượu cùng những câu chuyện khiến khoảng cách giữa chúng tôi dần tan biến. Cuối cùng, chúng tôi cùng bước vào một nhà nghỉ bình dân... Tôi bật nhạc, em thả mình vào giai điệu và uyển chuyển nhảy múa, từng chuyển động như cuốn theo cả ánh mắt lẫn cảm xúc của tôi... Căn phòng chìm vào một khoảng lặng riêng tư, nơi sự gần gũi và những rung động đã thay lời muốn nói... Cuộc gặp gỡ bất ngờ này có lẽ tôi sẽ còn nhớ rất lâu.
×
Chỉnh sửa cuối:




