Từ ngày có bằng lái rồi gắn bó với nghề tài nó đã mặc định chỉ chạy xe tải chở những chuyến hàng xuôi ngược lục tỉnh tây nam bộ.
Thời gian đầu khi còn chập chững, nó còn được sư phụ cho theo xe làm tài phụ để rành rẽ đường xá đi lại.
Lâu dần thì quen công việc nó tự tin 1 mình ôm xe chạy hàng, thói quen hút thuốc lá cũng từ đó được nó phát huy lên mức tối đa nhờ những chuyến chạy xuyên đêm tới sáng, đến mức lâu lâu sư phụ nhờ đi theo phụ lái còn phải lắc đầu ngán ngẩm với tần suất mồi thuốc của nó trong 1 đêm.
Nói là lạm dụng thuốc lá để tỉnh táo lái xe với nó thì cũng không đúng lắm, vì thường thì chạy đêm nó lại ngủ ngày lại để lấy sức nên giấc ngủ đã thành thói quen sinh hoạt hàng ngày.
Nói đúng hơn là nó nghiện thuốc lá, nghiện cái cảm giác ngồi 1 mình trên cabin cầm vô lăng lái xe bon bon trên quốc lộ trống trải giữa đêm miệng phì phà từng hơi thuốc.
Vì thói quen đó nên hiếm khi nào những người xin quá giang xe nó lúc ghé quán ăn khuya giữa chặng đường có thể chịu đựng được lâu để đi hết hành trình họ muốn tới, mặc dù có khoảng thời gian hơn 1 năm nó nhận chở hàng lên sài gòn đi về đều đặn mỗi ngày.
Chỉ duy nhất có 1 người quá giang khiến nó ấn tượng sâu sắc, nó ấn tượng không phải vì đó là người con gái đầu tiên xin quá giang xe nó, mà vì sự thông cảm cho thói quen đốt thuốc mịt mù của nó và đi cùng với nó cho tới nơi mà cô gái ấy muốn đến.
Kết thúc hành trình lần đó cô gái ấy có cho nó zalo để giữ liên lạc, dần dần nó quen cái cảm giác có người nói chuyện chia sẻ giữa những đêm dài lái xe mà trước đó chỉ có nó và điếu thuốc lá im lặng tan thành khói theo từng hơi rít.
Mọi chuyện diễn ra cứ êm đềm đến nổi trong tâm trí của riêng nó dần xuất hiện cái cảm giác nhớ giọng nói trên cuộc gọi, vui khi đọc những dòng tin nhắn chúc ngủ ngon của cô gái ấy.
Nó dự định chọn cơ hội thích hợp nhất để nói ra hết tất cả với cô ấy, và rồi cơ hội cũng đến khi cô ấy lại có dịp lên sài gòn xin quá giang xe của nó.
Vẫn là chuỗi câu chuyện bất tận giữa nó và cô ấy với tất cả mọi chủ đề trên trời dưới đất vì cả hai rất hợp tính và có nhiều điểm chung, câu chuyện của cả hai bị gián đoạn 1 chút vì nó loay hoay xé bọc gói thuốc mới để châm thêm điếu mới.
Rít 1 hơi thuốc thật sâu nó hỏi cô ấy về chuyện tình cảm hiện tại đã có bạn trai chưa, cô ấy thoáng 1 chút ngập ngừng rồi nói với nó bằng 1 câu trả lời có vẻ như không ăn nhập gì với câu hỏi của nó, cô ấy nói lí do lên sài gòn là để thăm bạn trai là sĩ quan đang công tác trên đó.
Và dường như hiểu được lí do mà nó hỏi cô ấy về chuyện tình cảm cô ấy nói thêm lần đầu quá giang xe nó trong đêm là vì bạn trai cô ấy đột nhiên nói lời chia tay không rõ lí do nên cô ấy quyết đi lên tới tận đơn vị để gặp mặt, vì quyết định quá đột xuất giữa đêm đi bộ 1 mạch ra tới quốc lộ kiếm xe khách để đi, đứng 1 hồi lâu chưa gặp được xe khách nào thì xe tải của nó chạy tới rồi ngoắc vào xin quá giang.
Cô ấy còn nói thêm nhiều lắm nhưng khi đó nó chỉ im lặng lắng nghe và đốt liên tục từng điếu một cách vô thức.
Vì từ lúc gặp nhau cho đến lúc giữ liên lạc qua zalo nó chưa từng đề cập đến vấn đề tình cảm của cô ấy cả, nó suy nghĩ đơn giản rằng 1 người con gái có thể dành thời gian suốt cả đêm để nhắn tin gọi điện với nó có vẫn còn độc thân, cả 2 cũng không phải kiểu thả thính mà chỉ nói về những vấn đề thấy hợp ý, với nó chỉ đơn giản như vậy qua từng ngày bản thân nó phát sinh tình cảm lúc nào không hay.
Dường như hiểu tâm trạng khi đó của nó, cô ấy dừng câu chuyện và im lặng cho suốt cho tới lúc xe gần đến nơi, chỉ khi nó quơ tay tìm lấy gói thuốc thì đã hết nhẵn từ lúc nào như hiểu ý cô ấy đề nghị ghé vào 1 quán tạp hoá để mua cho nó gói thuốc mới.
Trao tay nó gói thuốc cũng là lúc cô ấy nói lời tạm biệt vì cũng đã đến địa phận sài gòn, nó mỉm cười không nói chỉ gật đầu rồi nhón tay mồi lấy 1 điếu thuốc.
Điếu thuốc sáng hôm đó rất lạ, làn khói thuốc không đốt nóng buồng phổi, không se gắt cổ họng, không đắng ngắt trên đầu lưỡi, mà chỉ như quện nhẹ từng vòng thắt nghẹn ở trái tim.
Thời gian đầu khi còn chập chững, nó còn được sư phụ cho theo xe làm tài phụ để rành rẽ đường xá đi lại.
Lâu dần thì quen công việc nó tự tin 1 mình ôm xe chạy hàng, thói quen hút thuốc lá cũng từ đó được nó phát huy lên mức tối đa nhờ những chuyến chạy xuyên đêm tới sáng, đến mức lâu lâu sư phụ nhờ đi theo phụ lái còn phải lắc đầu ngán ngẩm với tần suất mồi thuốc của nó trong 1 đêm.
Nói là lạm dụng thuốc lá để tỉnh táo lái xe với nó thì cũng không đúng lắm, vì thường thì chạy đêm nó lại ngủ ngày lại để lấy sức nên giấc ngủ đã thành thói quen sinh hoạt hàng ngày.
Nói đúng hơn là nó nghiện thuốc lá, nghiện cái cảm giác ngồi 1 mình trên cabin cầm vô lăng lái xe bon bon trên quốc lộ trống trải giữa đêm miệng phì phà từng hơi thuốc.
Vì thói quen đó nên hiếm khi nào những người xin quá giang xe nó lúc ghé quán ăn khuya giữa chặng đường có thể chịu đựng được lâu để đi hết hành trình họ muốn tới, mặc dù có khoảng thời gian hơn 1 năm nó nhận chở hàng lên sài gòn đi về đều đặn mỗi ngày.
Chỉ duy nhất có 1 người quá giang khiến nó ấn tượng sâu sắc, nó ấn tượng không phải vì đó là người con gái đầu tiên xin quá giang xe nó, mà vì sự thông cảm cho thói quen đốt thuốc mịt mù của nó và đi cùng với nó cho tới nơi mà cô gái ấy muốn đến.
Kết thúc hành trình lần đó cô gái ấy có cho nó zalo để giữ liên lạc, dần dần nó quen cái cảm giác có người nói chuyện chia sẻ giữa những đêm dài lái xe mà trước đó chỉ có nó và điếu thuốc lá im lặng tan thành khói theo từng hơi rít.
Mọi chuyện diễn ra cứ êm đềm đến nổi trong tâm trí của riêng nó dần xuất hiện cái cảm giác nhớ giọng nói trên cuộc gọi, vui khi đọc những dòng tin nhắn chúc ngủ ngon của cô gái ấy.
Nó dự định chọn cơ hội thích hợp nhất để nói ra hết tất cả với cô ấy, và rồi cơ hội cũng đến khi cô ấy lại có dịp lên sài gòn xin quá giang xe của nó.
Vẫn là chuỗi câu chuyện bất tận giữa nó và cô ấy với tất cả mọi chủ đề trên trời dưới đất vì cả hai rất hợp tính và có nhiều điểm chung, câu chuyện của cả hai bị gián đoạn 1 chút vì nó loay hoay xé bọc gói thuốc mới để châm thêm điếu mới.
Rít 1 hơi thuốc thật sâu nó hỏi cô ấy về chuyện tình cảm hiện tại đã có bạn trai chưa, cô ấy thoáng 1 chút ngập ngừng rồi nói với nó bằng 1 câu trả lời có vẻ như không ăn nhập gì với câu hỏi của nó, cô ấy nói lí do lên sài gòn là để thăm bạn trai là sĩ quan đang công tác trên đó.
Và dường như hiểu được lí do mà nó hỏi cô ấy về chuyện tình cảm cô ấy nói thêm lần đầu quá giang xe nó trong đêm là vì bạn trai cô ấy đột nhiên nói lời chia tay không rõ lí do nên cô ấy quyết đi lên tới tận đơn vị để gặp mặt, vì quyết định quá đột xuất giữa đêm đi bộ 1 mạch ra tới quốc lộ kiếm xe khách để đi, đứng 1 hồi lâu chưa gặp được xe khách nào thì xe tải của nó chạy tới rồi ngoắc vào xin quá giang.
Cô ấy còn nói thêm nhiều lắm nhưng khi đó nó chỉ im lặng lắng nghe và đốt liên tục từng điếu một cách vô thức.
Vì từ lúc gặp nhau cho đến lúc giữ liên lạc qua zalo nó chưa từng đề cập đến vấn đề tình cảm của cô ấy cả, nó suy nghĩ đơn giản rằng 1 người con gái có thể dành thời gian suốt cả đêm để nhắn tin gọi điện với nó có vẫn còn độc thân, cả 2 cũng không phải kiểu thả thính mà chỉ nói về những vấn đề thấy hợp ý, với nó chỉ đơn giản như vậy qua từng ngày bản thân nó phát sinh tình cảm lúc nào không hay.
Dường như hiểu tâm trạng khi đó của nó, cô ấy dừng câu chuyện và im lặng cho suốt cho tới lúc xe gần đến nơi, chỉ khi nó quơ tay tìm lấy gói thuốc thì đã hết nhẵn từ lúc nào như hiểu ý cô ấy đề nghị ghé vào 1 quán tạp hoá để mua cho nó gói thuốc mới.
Trao tay nó gói thuốc cũng là lúc cô ấy nói lời tạm biệt vì cũng đã đến địa phận sài gòn, nó mỉm cười không nói chỉ gật đầu rồi nhón tay mồi lấy 1 điếu thuốc.
Điếu thuốc sáng hôm đó rất lạ, làn khói thuốc không đốt nóng buồng phổi, không se gắt cổ họng, không đắng ngắt trên đầu lưỡi, mà chỉ như quện nhẹ từng vòng thắt nghẹn ở trái tim.





.. chuyện hay lắm.. nhân văn và ý nghĩa sâu sắc
...

Dạt dào cảm xúc 
