Qua nay em thấy buồn lòng nha. Cuộc sống này ai cũng có nỗi niềm riêng, các Anh CA làm nhiệm vụ còn tụi em trong bóng tối không dám ý kiến. Còn về nhân tướng học thì đánh giá qua dung mạo của ngành này k đúng hoàn toàn, người khiếm khuyết cơ thể mình phải thương nhiều hơn, có những người dung mạo sáng rực mà lại khiếm khuyết trong tâm hồn
con người chỉ biết sống cho kiếp hiẹn tại và nghĩ nó là ta làm đúng . có người thì nghĩ do hoàn cảnh này kia . Nhưng rồi hãy nhìn xã hội này . biết bao nhiêu người mồ côi cha mẹ họ đứng vững lên tùe đôi tay va trí óc của họ . Hoặc là những ng khiếm thị họ đi làm nghề massa chân chính hay đi bán vé số dọc đường . hay những chú ngồi xe lăn cầm những tờ vé số rao . cứ lấy số phận ra để che đậy hoàn cảnh dẫn ta đến con đường tội lỗi .
Nhân quả chưa ai thấy dc vì nó là sự màu nhiệm .
nhân của hiện tại quả thì phải chờ nhân duyên .
Tôi có coi 1 bộ phim mỹ lâu rồi ko nhớ tên giữa hai nhân vật đó đối thoại có 1 đoạn mà tôi vẫn nhớ den bây giờ ;
Tao ko cần biết số phận trước kia mày là ai , mày đừng lúc nào cũng lấy quá khứ đau thương kia để lau đi cái dĩ vãng của cái hiện tại . đừng cố gắng lấy cái quá khứ che đậy di sự yếu mềm của mày . hãy nhìn vào tương lai mày đang ở đây , quên quá khứ đi . và hãy lam ng tử tế lo cho con và vợ mày ""