Không ai dạy một người đàn ông cách khóc. Ngay từ thuở nhỏ, họ đã được dạy rằng phải mạnh mẽ , vấp ngã thì tự đứng dậy, đau đớn thì cắn răng chịu đựng, buồn bã thì không nên than vãn. Khi trưởng thành hơn, câu nói quen thuộc lại vang lên: "Đàn ông phải có bản lĩnh." Và cứ thế, họ học cách im lặng, học cách che giấu những nỗi đau, học cách nở nụ cười ngay cả khi trong lòng không còn chút sức lực nào.
Có những ngày, sau một hành trình dài mệt nhọc trở về nhà, một người đàn ông vẫn ân cần hỏi han những người thân yêu, vẫn quan tâm đến mọi việc xung quanh, vẫn cố gắng giữ cho tất cả trông thật bình thường. Nhưng hiếm khi có ai dừng lại để hỏi anh một câu: hôm nay anh có ổn không?
Và nếu có, có lẽ người đàn ông ấy vẫn sẽ mỉm cười đáp: "Tôi ổn." Một câu trả lời mà đôi khi chính người nói ra cũng không còn tin vào nó nữa.
Càng trưởng thành, con người ta càng ít có cơ hội được phép yếu đuối. Phía trước là gia đình cần chăm lo, bên cạnh là những người cần một chỗ dựa, phía sau là trách nhiệm không ngừng chồng chất, và trên vai là một điều vô hình mà người ta gọi là bổn phận không biết vì điều gì..... Không phải người đàn ông ấy không biết mệt mỏi. Chỉ là họ hiểu rằng, nếu họ gục ngã, sẽ có những người không còn biết bấu víu vào đâu.
Vì lẽ đó mà người đàn ông ấy vẫn tiếp tục bước đi. Những bước chân nặng nề vẫn cất lên, những đêm dài mất ngủ vẫn thức, những nỗi đau không thể gọi thành tên vẫn được nuốt xuống trong im lặng. Rồi khi bình minh đến, người đàn ông ấy lại khoác lên mình một diện mạo như chưa từng có điều gì xảy ra.
Không ai biết đêm qua họ đã nghĩ những gì, đã khóc hay chưa, đã bao nhiêu lần ngồi một mình trong bóng tối và tự vấn: rốt cuộc mình đang cố gắng vì điều gì?
Thực ra, điều một người đàn ông cần không nhiều đến vậy. Không cần cả thế giới thấu hiểu, càng không cần ai đó thương hại. Họ chỉ cần một nơi mà ở đó, họ không buộc phải tỏ ra mạnh mẽ , một người có thể nhìn thẳng vào mắt họ mà nói: "Mệt rồi thì nghỉ ngơi đi, không cần phải gắng gượng nữa, đã có tôi ở đây." Chỉ một câu nói như thế cũng đủ khiến một người từng chịu đựng rất lâu phải rơi nước mắt. Bởi lẽ, họ đã quá quen với việc trở thành điểm tựa cho người khác, mà đôi khi lại quên rằng chính bản thân mình cũng cần một nơi để nương náu.
Người ta thường nhắc đến những bó hoa dành tặng phụ nữ, nhưng ít ai để tâm đến một sự thật phũ phàng: có lẽ cả cuộc đời, một người đàn ông chỉ được cầm trên tay bó hoa của riêng mình đúng hai lần , một lần khi chào đời, và một lần khi từ giã cõi đời này. Giữa hai khoảnh khắc ấy là cả một đời người, nỗ lực trở thành người chồng tốt, người cha tốt, người con hiếu thảo, người bạn đáng tin cậy mà ai cũng có thể tìm đến khi cần. Nhưng ít ai còn nhớ rằng, họ cũng chỉ là một con người bình dị , cũng biết buồn đau, cũng từng tổn thương, cũng có lúc cô đơn tột cùng, và cũng có những khoảnh khắc chỉ ước được ôm ai đó thật chặt rồi khóc như một đứa trẻ....
Nếu hôm nay bạn đọc đến những dòng này và đang là một người đàn ông mang trong mình sự mệt mỏi, tôi không biết bạn đã trải qua những gì, cũng không rõ bạn đã phải gồng mình mạnh mẽ trong bao lâu. Nhưng tôi muốn nói với bạn rằng: bạn không cần phải mạnh mẽ mọi lúc mọi nơi. Được phép buồn, được phép khóc, được phép nghỉ ngơi, được phép thừa nhận rằng "hôm nay tôi thực sự rất mệt" , điều đó không hề khiến bạn trở nên yếu đuối.
Đừng đợi đến bó hoa thứ hai mới cho phép bản thân được yêu thương. Nếu có thể, hãy tự dành tặng mình một bó hoa ngay từ hôm nay , không phải để nói lời từ biệt, mà để nhắc nhở bản thân rằng mình đã đi qua biết bao thăng trầm, và mình vẫn đang hiện diện nơi đây.
Có thể cuộc đời chưa từng dịu dàng với bạn, và phía trước vẫn còn nhiều điều phải đối diện. Nhưng xin đừng quên, bạn cũng xứng đáng được sống một cuộc đời mà trong đó, mình không chỉ tồn tại để làm điểm tựa cho người khác. Đôi khi, hãy dành thời gian sống cho chính mình , hãy ngồi xuống, hít thở thật sâu, và khóc nếu điều đó cần thiết. Rồi khi lau khô những giọt nước mắt, hãy tự nhủ với lòng: không sao cả, mình vẫn còn ở đây, và ngày mai mình sẽ tiếp tục bước đi.
Bởi lẽ, điều quý giá nhất giữa hai bó hoa ấy không phải là cách người khác nhớ về mình, mà là trong suốt quãng thời gian hiện diện trên cõi đời này, mình đã thực sự sống hay chưa. Và nếu một ngày nào đó phải rời xa, người đàn ông ấy chỉ mong mình không ra đi với quá nhiều điều chưa kịp nói, quá nhiều cái ôm chưa kịp trao, quá nhiều lời yêu thương chưa kịp thốt thành lời, và quá nhiều năm tháng chỉ sống để làm hài lòng người khác mà quên mất chính bản thân mình.
Xin đừng đợi đến bó hoa cuối cùng mới nhận ra rằng, chính mình cũng xứng đáng được yêu thương.!!!!
Có những ngày, sau một hành trình dài mệt nhọc trở về nhà, một người đàn ông vẫn ân cần hỏi han những người thân yêu, vẫn quan tâm đến mọi việc xung quanh, vẫn cố gắng giữ cho tất cả trông thật bình thường. Nhưng hiếm khi có ai dừng lại để hỏi anh một câu: hôm nay anh có ổn không?
Và nếu có, có lẽ người đàn ông ấy vẫn sẽ mỉm cười đáp: "Tôi ổn." Một câu trả lời mà đôi khi chính người nói ra cũng không còn tin vào nó nữa.
Càng trưởng thành, con người ta càng ít có cơ hội được phép yếu đuối. Phía trước là gia đình cần chăm lo, bên cạnh là những người cần một chỗ dựa, phía sau là trách nhiệm không ngừng chồng chất, và trên vai là một điều vô hình mà người ta gọi là bổn phận không biết vì điều gì..... Không phải người đàn ông ấy không biết mệt mỏi. Chỉ là họ hiểu rằng, nếu họ gục ngã, sẽ có những người không còn biết bấu víu vào đâu.
Vì lẽ đó mà người đàn ông ấy vẫn tiếp tục bước đi. Những bước chân nặng nề vẫn cất lên, những đêm dài mất ngủ vẫn thức, những nỗi đau không thể gọi thành tên vẫn được nuốt xuống trong im lặng. Rồi khi bình minh đến, người đàn ông ấy lại khoác lên mình một diện mạo như chưa từng có điều gì xảy ra.
Không ai biết đêm qua họ đã nghĩ những gì, đã khóc hay chưa, đã bao nhiêu lần ngồi một mình trong bóng tối và tự vấn: rốt cuộc mình đang cố gắng vì điều gì?
Thực ra, điều một người đàn ông cần không nhiều đến vậy. Không cần cả thế giới thấu hiểu, càng không cần ai đó thương hại. Họ chỉ cần một nơi mà ở đó, họ không buộc phải tỏ ra mạnh mẽ , một người có thể nhìn thẳng vào mắt họ mà nói: "Mệt rồi thì nghỉ ngơi đi, không cần phải gắng gượng nữa, đã có tôi ở đây." Chỉ một câu nói như thế cũng đủ khiến một người từng chịu đựng rất lâu phải rơi nước mắt. Bởi lẽ, họ đã quá quen với việc trở thành điểm tựa cho người khác, mà đôi khi lại quên rằng chính bản thân mình cũng cần một nơi để nương náu.
Người ta thường nhắc đến những bó hoa dành tặng phụ nữ, nhưng ít ai để tâm đến một sự thật phũ phàng: có lẽ cả cuộc đời, một người đàn ông chỉ được cầm trên tay bó hoa của riêng mình đúng hai lần , một lần khi chào đời, và một lần khi từ giã cõi đời này. Giữa hai khoảnh khắc ấy là cả một đời người, nỗ lực trở thành người chồng tốt, người cha tốt, người con hiếu thảo, người bạn đáng tin cậy mà ai cũng có thể tìm đến khi cần. Nhưng ít ai còn nhớ rằng, họ cũng chỉ là một con người bình dị , cũng biết buồn đau, cũng từng tổn thương, cũng có lúc cô đơn tột cùng, và cũng có những khoảnh khắc chỉ ước được ôm ai đó thật chặt rồi khóc như một đứa trẻ....
Nếu hôm nay bạn đọc đến những dòng này và đang là một người đàn ông mang trong mình sự mệt mỏi, tôi không biết bạn đã trải qua những gì, cũng không rõ bạn đã phải gồng mình mạnh mẽ trong bao lâu. Nhưng tôi muốn nói với bạn rằng: bạn không cần phải mạnh mẽ mọi lúc mọi nơi. Được phép buồn, được phép khóc, được phép nghỉ ngơi, được phép thừa nhận rằng "hôm nay tôi thực sự rất mệt" , điều đó không hề khiến bạn trở nên yếu đuối.
Đừng đợi đến bó hoa thứ hai mới cho phép bản thân được yêu thương. Nếu có thể, hãy tự dành tặng mình một bó hoa ngay từ hôm nay , không phải để nói lời từ biệt, mà để nhắc nhở bản thân rằng mình đã đi qua biết bao thăng trầm, và mình vẫn đang hiện diện nơi đây.
Có thể cuộc đời chưa từng dịu dàng với bạn, và phía trước vẫn còn nhiều điều phải đối diện. Nhưng xin đừng quên, bạn cũng xứng đáng được sống một cuộc đời mà trong đó, mình không chỉ tồn tại để làm điểm tựa cho người khác. Đôi khi, hãy dành thời gian sống cho chính mình , hãy ngồi xuống, hít thở thật sâu, và khóc nếu điều đó cần thiết. Rồi khi lau khô những giọt nước mắt, hãy tự nhủ với lòng: không sao cả, mình vẫn còn ở đây, và ngày mai mình sẽ tiếp tục bước đi.
Bởi lẽ, điều quý giá nhất giữa hai bó hoa ấy không phải là cách người khác nhớ về mình, mà là trong suốt quãng thời gian hiện diện trên cõi đời này, mình đã thực sự sống hay chưa. Và nếu một ngày nào đó phải rời xa, người đàn ông ấy chỉ mong mình không ra đi với quá nhiều điều chưa kịp nói, quá nhiều cái ôm chưa kịp trao, quá nhiều lời yêu thương chưa kịp thốt thành lời, và quá nhiều năm tháng chỉ sống để làm hài lòng người khác mà quên mất chính bản thân mình.
Xin đừng đợi đến bó hoa cuối cùng mới nhận ra rằng, chính mình cũng xứng đáng được yêu thương.!!!!
Chỉnh sửa cuối:



