Có những cuộc gặp gỡ tình cờ mà dường như đã có sự sắp đặt từ trước vậy
E 93, Hải Dương ngày sinh nhật cũng là ngày đặt bút kí vào lá đơn ly dị. Stress mất 2 tháng thì quyết định đi trecking giải tỏa. Đi tour ghép mà, đến ngày đi tập trung mới biết mặt mọi người, Bắc trung nam , 8x 9x 2k có cả .
Tính e ít nói , lên xe e chui tọt mọe xuống cuối xe. Tự nhiên có bả ngồi ghế trên bảo thèm cafe muối. E hú bác tài đợi cháu xuống mua liều thuốc say xe. Mà thật tình là e chạy vào quán mua cafe. Mang lên xe e dúi vào tay bả,bả cảm ơn rồi rít 1 hơi chống vã. Xe lăn bánh,mọi người trên xe nói chuyện làm quen ôm rả . còn e 1 mình 1 góc cuối xe .dỏng tai nghe câu chuyện của mọi người . thỉnh thoảng bả quay xuống hỏi e vài câu , đến Phú Thọ bả buồn ngủ gửi e cầm hộ cốc cafe e cầm hộ suốt quãng đường từ Phú Thọ lên Yên Bái
. Rồi cả xe chìm dần vào giấc ngủ. Còn e lên đầu xe nói chuyện với bác tài cho đỡ buồn ngủ. Xuống xe e gửi lại bả Cốc cafe bả ngạc ngiên. K nghĩ là e cầm hộ bả cốc cafe suốt quãng đường nvay.
Lên đến homestay là tầm 3h. Các con giời hạ hành lý đồ đoàn mang lên phòng. E thì gọn có cái balo với 2 bộ quần áo. Chị em thì cứ gọi là ,vali to vali nhỏ khệ nệ. E cũng ra xách hộ bả lên phòng. e với bả nằm cạnh phòng nhau. Cách nhau mỗi cái vách nhựa. Các con giời mệt lăn ra ngủ. E với bác tài làm ấm chè truyện trò tới sáng.
6h sáng leader lùa các con giờii dậy vệ sinh ăn sáng để leo sớm cho mát,
7h30 xe lăn bánh 9h kém đến Mỏ Chì, bắt đầu chinh phục Tà Chì Nhù.
Mới đầu các con giời hung hăng leo phăm phăm. Qua vài con dốc là bắt đầu ối ôi với ối a rồi.... E thì cứ thong dong đi cuối vừa đi vừa vãn cảnh chill chill. Bả dân gymer nhưng leo lần đầu chắc cũng thấm mệt cũng tụt dần cuối đoàn . Trán cũng đã rịn mồ hôi, sẵn balo e còn rộng e kiu bả bỏ bớt đồ nặng và cái áo e cho vào balo e giữ hộ. Bả gật đầu đồng ý. Em lấy balo , mở chai nước khoáng mời bả. Bả ngửa cổ tu ực, lộ bộ ngực phồng phồng sau lớp áo


Từ đoạn này bả đi sau cùng e, câu chuyện dần cởi mở hơn... Tầm hần 12h đến lán nghỉ, các con giời lên trước nằm dài, gác chân ra ghế mà nghỉ, e lấy trong balo cái áo mưa bộ đội trải ra rồi kiu bả ngồi xuống nghỉ. Em rửa chân tay rồi ra phụ mấy anh porter chặt gà, bày thức ăn xôi nắm ra mẹt lát ăn.... Bày hết lên mâm các con giời đói ăn ngon lành. Bả ra ngồi mâm e , khổ nỗi bả đang niềng răng k căn dc miếng to

. sẵn tay e với lấy miếng đùi xé nhỏ ra cho bả dễ ăn


Nghỉ 1 lúc cả đoàn leo lên lán nghỉ t2 qua đêm. Đến chặng này dốc cao hơn và liên tục. Các con giời mệt chả còn rôm rả nữa . bả cũng có dấu hiệu mệt. Những đoạn dốc cao hay có vật cả e dắt tay cho bả qua. Gần 5h chiều mới leo lên đến làn nghỉ số 2.
Mé ơi trên đấy nó lạnh. Lạnh + gió + sương mù nó buốt ấy. Bả mặc áo ấm vào rồi mà vẫn co ro. Nom thương lắm. E lấy thêm 1 cái áo phao của e đưa cho bả mặc.Ăn tối xong cả đoàn ngồi giao lưu văn nghệ 1 lúc mà gió to quá + lạnh. Thống nhất đi ngủ sớm lấy sức sáng mai dậy sớm để còn leo lên sớm ngắm bình minh.
Lạ nhà e khó ngủ. Nằm 1 góc lướt dt chơi thì bả cầm chăn. sang nằm cạnh e.
Cho tớ nằm nhờ, góc bên kia gió lùa lạnh quá tớ k ngủ dc.
Ngu gì mà e từ chối, e nhường bả chỗ e đang nằm có hơi ấm e nằm dịch sang bên cạnh. Nằm lúc mà bả vẫn co ro như con tôm, thỉnh thoảng run lên, nâng đầu bả kê lên tay, kéo người bả lại gần , tay ôm lấy eo bả bên ngoài lớp áo...
Lúc sau có chút hơi ấm. Nghe tiếng thở của bả đều biết là bả ngủ rồi. E thức chong chong đến sáng.
Sáng ra 4h dậy cbi để leo tiếp, e dậy trc lấy nước ấm lên cho bả đánh răng rửa mặt . em chuẩn bị sẵn mát mì tôm trứng cho bê lên cho bả. Ăn uống xong cả đoàn rồng rắn leo lên đỉnh .
Sẵn có hoa dại ven đường. E vừa đi vừa hái , Vừa lên đến đỉnh mn thì check in các kiểu e ngồi bó hoa để tặng bả. Nghe chừng bả cảm động lắm.
Trong suốt hành trình treck e qtam Support cho bả, chắc k chỉ bả mà tất cả mọi người đều thấy được điều đó. Kiểu bả ở đâu e ở đó ý. Rồi suốt cả quãng đường từ trên đỉnh về đến homstay e vói bả trò chuyện. Tranh luận về những vấn đề trong cuộc sống, khá là thú vị.
E ở lại để mai đi thiện nguyện nữa bả phải về mai còn đi làm. Trước khi lên xe
E nắm tay bả
" Hẹn gặp lại bạn vào 1 ngày gần nhất " và bả gật đầu nhận lời ok.
Lúc lên mọi người lên xe hết, e có lên xe tạm biệt mn. Bả vẫy tay chào mà e k dám nhìn lại bả để chào bả nữa. T xuống xe rồi lặng lẽ nhìn bả qua cửa kính . cái nhìn kiểu tiếc nuối ấy. ( snay bả có trách e sao tớ chào mà cậu k chào lại tớ
)
Một Chuyến đi thành công tốt đẹp ,Ấn tượng của e về bả là 1 người cao,(1m65). mạnh mẽ. Tự tin ,hòa đồng với mn.
Mn lên xe ra về t lên phòng tìm info của bả. Sinh năm 90 . Gái đất Mỏ, single mom có 1 con 7 tủi ( bằng tủi con lớn e) . biết là mệt nên e cũng gửi lời mời kết bạn rồi để đấy. Qua ngày hôm sau hỏi thăm bả vài câu , bả làm quản lý khá bận. Thời gian gò bó lại còn con cái nữa, vậy nên chỉ có tranh thủ nhắn tin.
Cuối cùng cũng e và bả có 1 cái hẹn vào thứ 7 tuần sau đó.
...
E 93, Hải Dương ngày sinh nhật cũng là ngày đặt bút kí vào lá đơn ly dị. Stress mất 2 tháng thì quyết định đi trecking giải tỏa. Đi tour ghép mà, đến ngày đi tập trung mới biết mặt mọi người, Bắc trung nam , 8x 9x 2k có cả .
Tính e ít nói , lên xe e chui tọt mọe xuống cuối xe. Tự nhiên có bả ngồi ghế trên bảo thèm cafe muối. E hú bác tài đợi cháu xuống mua liều thuốc say xe. Mà thật tình là e chạy vào quán mua cafe. Mang lên xe e dúi vào tay bả,bả cảm ơn rồi rít 1 hơi chống vã. Xe lăn bánh,mọi người trên xe nói chuyện làm quen ôm rả . còn e 1 mình 1 góc cuối xe .dỏng tai nghe câu chuyện của mọi người . thỉnh thoảng bả quay xuống hỏi e vài câu , đến Phú Thọ bả buồn ngủ gửi e cầm hộ cốc cafe e cầm hộ suốt quãng đường từ Phú Thọ lên Yên Bái
Lên đến homestay là tầm 3h. Các con giời hạ hành lý đồ đoàn mang lên phòng. E thì gọn có cái balo với 2 bộ quần áo. Chị em thì cứ gọi là ,vali to vali nhỏ khệ nệ. E cũng ra xách hộ bả lên phòng. e với bả nằm cạnh phòng nhau. Cách nhau mỗi cái vách nhựa. Các con giời mệt lăn ra ngủ. E với bác tài làm ấm chè truyện trò tới sáng.
6h sáng leader lùa các con giờii dậy vệ sinh ăn sáng để leo sớm cho mát,
7h30 xe lăn bánh 9h kém đến Mỏ Chì, bắt đầu chinh phục Tà Chì Nhù.
Mới đầu các con giời hung hăng leo phăm phăm. Qua vài con dốc là bắt đầu ối ôi với ối a rồi.... E thì cứ thong dong đi cuối vừa đi vừa vãn cảnh chill chill. Bả dân gymer nhưng leo lần đầu chắc cũng thấm mệt cũng tụt dần cuối đoàn . Trán cũng đã rịn mồ hôi, sẵn balo e còn rộng e kiu bả bỏ bớt đồ nặng và cái áo e cho vào balo e giữ hộ. Bả gật đầu đồng ý. Em lấy balo , mở chai nước khoáng mời bả. Bả ngửa cổ tu ực, lộ bộ ngực phồng phồng sau lớp áo
Từ đoạn này bả đi sau cùng e, câu chuyện dần cởi mở hơn... Tầm hần 12h đến lán nghỉ, các con giời lên trước nằm dài, gác chân ra ghế mà nghỉ, e lấy trong balo cái áo mưa bộ đội trải ra rồi kiu bả ngồi xuống nghỉ. Em rửa chân tay rồi ra phụ mấy anh porter chặt gà, bày thức ăn xôi nắm ra mẹt lát ăn.... Bày hết lên mâm các con giời đói ăn ngon lành. Bả ra ngồi mâm e , khổ nỗi bả đang niềng răng k căn dc miếng to
Nghỉ 1 lúc cả đoàn leo lên lán nghỉ t2 qua đêm. Đến chặng này dốc cao hơn và liên tục. Các con giời mệt chả còn rôm rả nữa . bả cũng có dấu hiệu mệt. Những đoạn dốc cao hay có vật cả e dắt tay cho bả qua. Gần 5h chiều mới leo lên đến làn nghỉ số 2.
Mé ơi trên đấy nó lạnh. Lạnh + gió + sương mù nó buốt ấy. Bả mặc áo ấm vào rồi mà vẫn co ro. Nom thương lắm. E lấy thêm 1 cái áo phao của e đưa cho bả mặc.Ăn tối xong cả đoàn ngồi giao lưu văn nghệ 1 lúc mà gió to quá + lạnh. Thống nhất đi ngủ sớm lấy sức sáng mai dậy sớm để còn leo lên sớm ngắm bình minh.
Lạ nhà e khó ngủ. Nằm 1 góc lướt dt chơi thì bả cầm chăn. sang nằm cạnh e.
Cho tớ nằm nhờ, góc bên kia gió lùa lạnh quá tớ k ngủ dc.
Ngu gì mà e từ chối, e nhường bả chỗ e đang nằm có hơi ấm e nằm dịch sang bên cạnh. Nằm lúc mà bả vẫn co ro như con tôm, thỉnh thoảng run lên, nâng đầu bả kê lên tay, kéo người bả lại gần , tay ôm lấy eo bả bên ngoài lớp áo...
Lúc sau có chút hơi ấm. Nghe tiếng thở của bả đều biết là bả ngủ rồi. E thức chong chong đến sáng.
Sáng ra 4h dậy cbi để leo tiếp, e dậy trc lấy nước ấm lên cho bả đánh răng rửa mặt . em chuẩn bị sẵn mát mì tôm trứng cho bê lên cho bả. Ăn uống xong cả đoàn rồng rắn leo lên đỉnh .
Sẵn có hoa dại ven đường. E vừa đi vừa hái , Vừa lên đến đỉnh mn thì check in các kiểu e ngồi bó hoa để tặng bả. Nghe chừng bả cảm động lắm.
Trong suốt hành trình treck e qtam Support cho bả, chắc k chỉ bả mà tất cả mọi người đều thấy được điều đó. Kiểu bả ở đâu e ở đó ý. Rồi suốt cả quãng đường từ trên đỉnh về đến homstay e vói bả trò chuyện. Tranh luận về những vấn đề trong cuộc sống, khá là thú vị.
E ở lại để mai đi thiện nguyện nữa bả phải về mai còn đi làm. Trước khi lên xe
E nắm tay bả
" Hẹn gặp lại bạn vào 1 ngày gần nhất " và bả gật đầu nhận lời ok.
Lúc lên mọi người lên xe hết, e có lên xe tạm biệt mn. Bả vẫy tay chào mà e k dám nhìn lại bả để chào bả nữa. T xuống xe rồi lặng lẽ nhìn bả qua cửa kính . cái nhìn kiểu tiếc nuối ấy. ( snay bả có trách e sao tớ chào mà cậu k chào lại tớ
Một Chuyến đi thành công tốt đẹp ,Ấn tượng của e về bả là 1 người cao,(1m65). mạnh mẽ. Tự tin ,hòa đồng với mn.
Mn lên xe ra về t lên phòng tìm info của bả. Sinh năm 90 . Gái đất Mỏ, single mom có 1 con 7 tủi ( bằng tủi con lớn e) . biết là mệt nên e cũng gửi lời mời kết bạn rồi để đấy. Qua ngày hôm sau hỏi thăm bả vài câu , bả làm quản lý khá bận. Thời gian gò bó lại còn con cái nữa, vậy nên chỉ có tranh thủ nhắn tin.
Cuối cùng cũng e và bả có 1 cái hẹn vào thứ 7 tuần sau đó.
...
Chỉnh sửa cuối:






