Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Sài Gòn PIC 2000K Gặp gỡ nàng thơ 2k7, khi tâm hồn cằn cỗi được tưới mát

Lượt xem: 9032

HK Tiên Sinh

Tập Tành Ăn Chơi
VIP Donator
3/6/25
Đã donate
$101.00
14
167
41
30
tphcm
VND
0
Tín dụng
0
Dạo này cơ thể tôi nó biểu tình. Lưng ê ẩm, đầu óc đặc quánh. Mấy tay bác sĩ phán tôi bị stress, kê một danh sách thuốc tây dài choáng ngợp. Mấy lão thì biết gì. Bệnh này cắm rễ trong tâm hồn, thuốc chữa không bán ở hiệu. Nó là một liều thuốc sống, có da có thịt, giá 2 củ cho hai lần thăng hoa.

Và liều thuốc cử chiều của tôi đã đến. Em bước vào, không phấn son loè loẹt, chỉ mặc chiếc áo đơn giản và quần vải. Nhưng chính cái sự mộc mạc ấy lại tôn lên mọi thứ. Mái tóc đen dài, đôi mắt to tròn, và cái khí chất thanh xuân nó toả ra như một thứ năng lượng vô hình. Em 2k7, quá trẻ, cái tuổi mà mọi thứ còn trong veo. Em cười, một nụ cười không toan tính, làm cái phòng khách sạn ngột ngạt này bỗng như có thêm oxy để thở.

Em lẳng lặng trút bỏ lớp vỏ ngụy trang, phô bày một thân thể mà tạo hoá đã quá ưu ái. Lúc này ánh mắt tôi vô thức trở thành con mắt của một kẻ sành sỏi, bắt đầu phẩm bình từng đường nét.

Vòng một, căng tròn và đẫy đà, không hề có dấu hiệu của dao kéo. Da thịt nơi đó trắng nõn, mịn màng, cặp vú to nhưng săn chắc, nảy lên theo từng nhịp thở mời gọi. Hai núm vú nhỏ, hồng hào, dựng đứng lên đầy thách thức.
Vòng hai phẳng lỳ, không một gợn mỡ thừa, chỉ có làn da căng mịn và cái rốn nhỏ xinh.
Vòng ba tròn đầy, kiêu hãnh và nảy nở, một cặp đào hoàn hảo mà bất cứ gã đàn ông nào cũng muốn vùi mặt vào. Nó vừa đủ lớn để tạo cảm giác đầy đặn, vừa đủ chắc để nảy lên theo từng bước chân.
Và một vùng tam giác được dọn dẹp sạch sẽ, tinh tươm. Nó không trần trụi hoàn toàn, mà như một cánh rừng vừa được tỉa tót gọn gàng, vừa đủ hoang sơ để khám phá, vừa đủ văn minh để mời gọi.

Em bắt đầu bài trị liệu của mình. Em hôn tôi, một nụ hôn sâu và ướt át chứ không phải kiểu lướt qua cho có lệ. Lưỡi em lướt nhẹ từ cổ xuống ngực, rồi đến bụng, từng vệt ẩm ướt như gột rửa mọi mệt mỏi.

Rồi em quỳ xuống. Đôi môi ấy ngậm lấy thứ vũ khí mỏi mệt của gã đàn ông. Em là một nghệ sĩ bậc thầy, và cái đm... tâm trí tôi trống rỗng. Cái đầu dưới chìm nghỉm trong sự ấm nóng và ẩm ướt, không một kẽ hở. Cổ họng em phát ra những âm thanh khe khẽ khi em lút cán. Thằng đàn ông lúc này chỉ biết bấu chặt lấy ga giường, gồng mình.

Tôi kéo em lên, tiến vào nơi đền thiêng ấy, một hương thơm sạch sẽ đến kinh ngạc xộc vào mũi. Mùi của sự tinh khôi. Da thịt em nóng hổi, bên dưới co thắt điên cuồng. Em chủ động đổi thế, nhiệt tình và chịu khó, ngồi lên người tôi, bắt đầu màn cưỡi ngựa điêu luyện, mái tóc dài vung lên theo từng nhịp. Em nhìn tôi, cười ngay lúc chúng tôi hòa làm một, nụ cười nói rằng em hoàn toàn kiểm soát, rằng tôi chỉ là kẻ say men rượu do em chưng cất.

Hơn hai tiếng kết thúc. Em không vội mặc đồ, cứ nằm trong lòng tôi, thủ thỉ. Tiếng "ting" chuyển tiền vang lên, nhưng em vờ như không nghe thấy. Mãi lúc sau, em mới nhỏm dậy, hôn sâu lên môi tôi lần nữa.

Em đi rồi. Tôi nằm lại trên chiếc giường nhàu nát, bắt đầu tổng kết. Face 8, body 8. Nhưng skill phải là 9, không chê vào đâu được. Tổng thể, chốt hạ 8.5. Một liều thuốc giảm đau chất lượng, nhưng cơn nghiện thì chắc chắn sẽ quay lại, và tôi sẽ lại phải đi tìm thuốc. Một vòng lặp vô tận.

1758805303153.png


1758805328294.png


1758805367231.png
 
Chỉnh sửa cuối:

zerofuku55555

Đang Bú Sữa Mẹ
21/8/25
24
9
11
35
TPHCM
VND
0
Tín dụng
246
Dạo này cơ thể tôi nó biểu tình. Lưng ê ẩm, đầu óc đặc quánh. Mấy tay bác sĩ phán tôi bị stress, kê một danh sách thuốc tây dài choáng ngợp. Mấy lão thì biết gì. Bệnh này cắm rễ trong tâm hồn, thuốc chữa không bán ở hiệu. Nó là một liều thuốc sống, có da có thịt, giá 2 củ cho hai lần thăng hoa.

Và liều thuốc cử chiều của tôi đã đến. Em bước vào, không phấn son loè loẹt, chỉ mặc chiếc áo đơn giản và quần vải. Nhưng chính cái sự mộc mạc ấy lại tôn lên mọi thứ. Mái tóc đen dài, đôi mắt to tròn, và cái khí chất thanh xuân nó toả ra như một thứ năng lượng vô hình. Em 2k7, quá trẻ, cái tuổi mà mọi thứ còn trong veo. Em cười, một nụ cười không toan tính, làm cái phòng khách sạn ngột ngạt này bỗng như có thêm oxy để thở.

Em lẳng lặng trút bỏ lớp vỏ ngụy trang, phô bày một thân thể mà tạo hoá đã quá ưu ái. Lúc này ánh mắt tôi vô thức trở thành con mắt của một kẻ sành sỏi, bắt đầu phẩm bình từng đường nét.

Vòng một, căng tròn và đẫy đà, không hề có dấu hiệu của dao kéo. Da thịt nơi đó trắng nõn, mịn màng, cặp vú to nhưng săn chắc, nảy lên theo từng nhịp thở mời gọi. Hai núm vú nhỏ, hồng hào, dựng đứng lên đầy thách thức.
Vòng hai phẳng lỳ, không một gợn mỡ thừa, chỉ có làn da căng mịn và cái rốn nhỏ xinh.
Vòng ba tròn đầy, kiêu hãnh và nảy nở, một cặp đào hoàn hảo mà bất cứ gã đàn ông nào cũng muốn vùi mặt vào. Nó vừa đủ lớn để tạo cảm giác đầy đặn, vừa đủ chắc để nảy lên theo từng bước chân.
Và một vùng tam giác được dọn dẹp sạch sẽ, tinh tươm. Nó không trần trụi hoàn toàn, mà như một cánh rừng vừa được tỉa tót gọn gàng, vừa đủ hoang sơ để khám phá, vừa đủ văn minh để mời gọi.

Em bắt đầu bài trị liệu của mình. Em hôn tôi, một nụ hôn sâu và ướt át chứ không phải kiểu lướt qua cho có lệ. Lưỡi em lướt nhẹ từ cổ xuống ngực, rồi đến bụng, từng vệt ẩm ướt như gột rửa mọi mệt mỏi.

Rồi em quỳ xuống. Đôi môi ấy ngậm lấy thứ vũ khí mỏi mệt của gã đàn ông. Em là một nghệ sĩ bậc thầy, và cái đm... tâm trí tôi trống rỗng. Cái đầu dưới chìm nghỉm trong sự ấm nóng và ẩm ướt, không một kẽ hở. Cổ họng em phát ra những âm thanh khe khẽ khi em lút cán. Thằng đàn ông lúc này chỉ biết bấu chặt lấy ga giường, gồng mình.

Tôi kéo em lên, tiến vào nơi đền thiêng ấy, một hương thơm sạch sẽ đến kinh ngạc xộc vào mũi. Mùi của sự tinh khôi. Da thịt em nóng hổi, bên dưới co thắt điên cuồng. Em chủ động đổi thế, nhiệt tình và chịu khó, ngồi lên người tôi, bắt đầu màn cưỡi ngựa điêu luyện, mái tóc dài vung lên theo từng nhịp. Em nhìn tôi, cười ngay lúc chúng tôi hòa làm một, nụ cười nói rằng em hoàn toàn kiểm soát, rằng tôi chỉ là kẻ say men rượu do em chưng cất.

Hơn hai tiếng kết thúc. Em không vội mặc đồ, cứ nằm trong lòng tôi, thủ thỉ. Tiếng "ting" chuyển tiền vang lên, nhưng em vờ như không nghe thấy. Mãi lúc sau, em mới nhỏm dậy, hôn sâu lên môi tôi lần nữa.

Em đi rồi. Tôi nằm lại trên chiếc giường nhàu nát, bắt đầu tổng kết. Face 8, body 8. Nhưng skill phải là 9, không chê vào đâu được. Tổng thể, chốt hạ 8.5. Một liều thuốc giảm đau chất lượng, nhưng cơn nghiện thì chắc chắn sẽ quay lại, và tôi sẽ lại phải đi tìm thuốc. Một vòng lặp vô tận.

Xem ảnh/clip 1583344

Xem ảnh/clip 1583346

Xem ảnh/clip 1583351
quá trời đã luôn
 
  • Like
Reactions: HK Tiên Sinh

YoungTea02

Đang Tuổi Sửu Nhi
8/5/25
74
179
27
24
Tphcm
VND
0
Tín dụng
1,391
Dạo này cơ thể tôi nó biểu tình. Lưng ê ẩm, đầu óc đặc quánh. Mấy tay bác sĩ phán tôi bị stress, kê một danh sách thuốc tây dài choáng ngợp. Mấy lão thì biết gì. Bệnh này cắm rễ trong tâm hồn, thuốc chữa không bán ở hiệu. Nó là một liều thuốc sống, có da có thịt, giá 2 củ cho hai lần thăng hoa.

Và liều thuốc cử chiều của tôi đã đến. Em bước vào, không phấn son loè loẹt, chỉ mặc chiếc áo đơn giản và quần vải. Nhưng chính cái sự mộc mạc ấy lại tôn lên mọi thứ. Mái tóc đen dài, đôi mắt to tròn, và cái khí chất thanh xuân nó toả ra như một thứ năng lượng vô hình. Em 2k7, quá trẻ, cái tuổi mà mọi thứ còn trong veo. Em cười, một nụ cười không toan tính, làm cái phòng khách sạn ngột ngạt này bỗng như có thêm oxy để thở.

Em lẳng lặng trút bỏ lớp vỏ ngụy trang, phô bày một thân thể mà tạo hoá đã quá ưu ái. Lúc này ánh mắt tôi vô thức trở thành con mắt của một kẻ sành sỏi, bắt đầu phẩm bình từng đường nét.

Vòng một, căng tròn và đẫy đà, không hề có dấu hiệu của dao kéo. Da thịt nơi đó trắng nõn, mịn màng, cặp vú to nhưng săn chắc, nảy lên theo từng nhịp thở mời gọi. Hai núm vú nhỏ, hồng hào, dựng đứng lên đầy thách thức.
Vòng hai phẳng lỳ, không một gợn mỡ thừa, chỉ có làn da căng mịn và cái rốn nhỏ xinh.
Vòng ba tròn đầy, kiêu hãnh và nảy nở, một cặp đào hoàn hảo mà bất cứ gã đàn ông nào cũng muốn vùi mặt vào. Nó vừa đủ lớn để tạo cảm giác đầy đặn, vừa đủ chắc để nảy lên theo từng bước chân.
Và một vùng tam giác được dọn dẹp sạch sẽ, tinh tươm. Nó không trần trụi hoàn toàn, mà như một cánh rừng vừa được tỉa tót gọn gàng, vừa đủ hoang sơ để khám phá, vừa đủ văn minh để mời gọi.

Em bắt đầu bài trị liệu của mình. Em hôn tôi, một nụ hôn sâu và ướt át chứ không phải kiểu lướt qua cho có lệ. Lưỡi em lướt nhẹ từ cổ xuống ngực, rồi đến bụng, từng vệt ẩm ướt như gột rửa mọi mệt mỏi.

Rồi em quỳ xuống. Đôi môi ấy ngậm lấy thứ vũ khí mỏi mệt của gã đàn ông. Em là một nghệ sĩ bậc thầy, và cái đm... tâm trí tôi trống rỗng. Cái đầu dưới chìm nghỉm trong sự ấm nóng và ẩm ướt, không một kẽ hở. Cổ họng em phát ra những âm thanh khe khẽ khi em lút cán. Thằng đàn ông lúc này chỉ biết bấu chặt lấy ga giường, gồng mình.

Tôi kéo em lên, tiến vào nơi đền thiêng ấy, một hương thơm sạch sẽ đến kinh ngạc xộc vào mũi. Mùi của sự tinh khôi. Da thịt em nóng hổi, bên dưới co thắt điên cuồng. Em chủ động đổi thế, nhiệt tình và chịu khó, ngồi lên người tôi, bắt đầu màn cưỡi ngựa điêu luyện, mái tóc dài vung lên theo từng nhịp. Em nhìn tôi, cười ngay lúc chúng tôi hòa làm một, nụ cười nói rằng em hoàn toàn kiểm soát, rằng tôi chỉ là kẻ say men rượu do em chưng cất.

Hơn hai tiếng kết thúc. Em không vội mặc đồ, cứ nằm trong lòng tôi, thủ thỉ. Tiếng "ting" chuyển tiền vang lên, nhưng em vờ như không nghe thấy. Mãi lúc sau, em mới nhỏm dậy, hôn sâu lên môi tôi lần nữa.

Em đi rồi. Tôi nằm lại trên chiếc giường nhàu nát, bắt đầu tổng kết. Face 8, body 8. Nhưng skill phải là 9, không chê vào đâu được. Tổng thể, chốt hạ 8.5. Một liều thuốc giảm đau chất lượng, nhưng cơn nghiện thì chắc chắn sẽ quay lại, và tôi sẽ lại phải đi tìm thuốc. Một vòng lặp vô tận.

Xem ảnh/clip 1583344

Xem ảnh/clip 1583346

Xem ảnh/clip 1583351
Ngon ngon kkk ht đây mà 2m2 mới đúng nhen bro kkk
 

Bài viết liên quan