Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Nhật Ký Kể Chuyện GẶP EM Ở GỐC HẺM 284 - PHẦN CUỐI: ĐI ĐÂU CŨNG ĐƯỢC. MIỄN LÀ CÓ EM

Lượt xem: 4275

Dumylove

Tập Tành Ăn Chơi
25/6/22
8
37
40
O2o
VND
0
Tín dụng
126
Tối nay mưa. Mưa không lớn, nhưng đủ làm đèn đường mờ đi, đủ để tôi muốn chạy chậm lại, để nghe tiếng nước vỗ nhẹ lên mặt đường –và để em có cớ tựa vào lưng tôi chặt hơn.

Em vẫn vậy–hay ngồi im sau lưng, không nói gì, chỉ thi thoảng chạm tay lên vai áo tôi như muốn nhắc: “Em còn ở đây.”

Và tôi cũng vậy–vẫn chạy xe cũ, mặc áo khoác bạc màu, nhưng trong lòng luôn đầy–vì có một người đang yên giấc sau mỗi ngày dài.

Sau tất cả, tụi tôi không giàu có.

Không có nhà mặt phố, không có gì ngoài nhau–nhưng có thể cười vì một cái ly sứ mới mua, có thể tranh nhau xem ai rửa chén tối nay, và có thể ngồi yên bên nhau mà không cần nói một lời.

Tôi hay chở em đi –không phải vì cần đi đâu, mà vì tụi tôi bắt đầu như vậy, và tụi tôi… muốn giữ nó như thói quen của những kẻ may mắn sống sót sau bão giông.

Một hôm, em hỏi:

– “Anh có thấy cuộc đời mình buồn không?”

Tôi trả lời:

–“Không. Tại vì có em, nên đời anh giống như một quán cà phê nhỏ. Không đông khách, nhưng luôn ấm.”

Em cười. Nhẹ như hơi sương. Nhẹ đến mức tôi thấy… đời mình hình như đã đủ rồi.

Tụi tôi không có đám cưới. Không mâm cao cỗ đầy.

Chỉ là một ngày, tôi mua thêm đôi nhẫn bạc ngoài chợ, dúi vào tay em:

– “Đeo đi. Đeo cho người ta bớt tán tỉnh.”

Em đeo. Không hỏi giá. Không hỏi ý nghĩa.

Chỉ mỉm cười. Rồi dặn: – “Tối về nhớ mua xoài xanh nha. Em thèm.”

Và rồi mỗi ngày sau đó, chúng tôi sống như thế:

Không sống ồn ào, không cần phải hơn ai.

Chỉ cần mỗi sáng mở mắt ra, còn thấy nhau.

Còn cơm để ăn, còn câu chuyện để kể, và còn một vòng xe cho em ngồi phía sau.

“Tụi tôi từng lạc nhau giữa phố,

nhưng may là đã chọn dừng lại đúng lúc – để giữ nhau.

Không phải tình yêu nào cũng là vĩ đại,

nhưng nếu bạn hỏi tôi tình yêu là gì…

Tôi sẽ chỉ về phía sau lưng, nơi một người con gái từng đi qua rất nhiều giông gió

Giờ đang ngồi ngủ gật sau lưng tôi.

Và vẫn tin:

‘Đi đâu cũng được, miễn là có anh.’

HẾT

2492296529e6516f6cb9da6278541661.jpg

Cảm ơn tất cả các bạn đọc đã dành chút thời gian quý báu để đọc bài viết của mình. Cảm ơn tất cả các bạn ❤❤❤❤❤
 
Chỉnh sửa cuối:

Cua070195

Đang Tuổi Sửu Nhi
18/1/25
79
174
27
31
Quận 1 tphcm
VND
0
Tín dụng
900
Tối nay mưa. Mưa không lớn, nhưng đủ làm đèn đường mờ đi, đủ để tôi muốn chạy chậm lại, để nghe tiếng nước vỗ nhẹ lên mặt đường –và để em có cớ tựa vào lưng tôi chặt hơn.

Em vẫn vậy–hay ngồi im sau lưng, không nói gì, chỉ thi thoảng chạm tay lên vai áo tôi như muốn nhắc: “Em còn ở đây.”

Và tôi cũng vậy–vẫn chạy xe cũ, mặc áo khoác bạc màu, nhưng trong lòng luôn đầy–vì có một người đang yên giấc sau mỗi ngày dài.

Sau tất cả, tụi tôi không giàu có.

Không có nhà mặt phố, không có gì ngoài nhau–nhưng có thể cười vì một cái ly sứ mới mua, có thể tranh nhau xem ai rửa chén tối nay, và có thể ngồi yên bên nhau mà không cần nói một lời.

Tôi hay chở em đi –không phải vì cần đi đâu, mà vì tụi tôi bắt đầu như vậy, và tụi tôi… muốn giữ nó như thói quen của những kẻ may mắn sống sót sau bão giông.

Một hôm, em hỏi:

– “Anh có thấy cuộc đời mình buồn không?”

Tôi trả lời:

–“Không. Tại vì có em, nên đời anh giống như một quán cà phê nhỏ. Không đông khách, nhưng luôn ấm.”

Em cười. Nhẹ như hơi sương. Nhẹ đến mức tôi thấy… đời mình hình như đã đủ rồi.

Tụi tôi không có đám cưới. Không mâm cao cỗ đầy.

Chỉ là một ngày, tôi mua thêm đôi nhẫn bạc ngoài chợ, dúi vào tay em:

– “Đeo đi. Đeo cho người ta bớt tán tỉnh.”

Em đeo. Không hỏi giá. Không hỏi ý nghĩa.

Chỉ mỉm cười. Rồi dặn: – “Tối về nhớ mua xoài xanh nha. Em thèm.”

Và rồi mỗi ngày sau đó, chúng tôi sống như thế:

Không sống ồn ào, không cần phải hơn ai.

Chỉ cần mỗi sáng mở mắt ra, còn thấy nhau.

Còn cơm để ăn, còn câu chuyện để kể, và còn một vòng xe cho em ngồi phía sau.

“Tụi tôi từng lạc nhau giữa phố,

nhưng may là đã chọn dừng lại đúng lúc – để giữ nhau.

Không phải tình yêu nào cũng là vĩ đại,

nhưng nếu bạn hỏi tôi tình yêu là gì…

Tôi sẽ chỉ về phía sau lưng, nơi một người con gái từng đi qua rất nhiều giông gió

Giờ đang ngồi ngủ gật sau lưng tôi.

Và vẫn tin:

‘Đi đâu cũng được, miễn là có anh.’

HẾT

Xem ảnh/clip 1491814
Cảm ơn tất cả các bạn đọc đã dành chút thời gian quý báu để đọc bài viết của mình. Cảm ơn tất cả các bạn ❤❤❤❤❤
Up cho thớt
 
  • Love
Reactions: Dumylove

Bài viết liên quan