Em chưa từng nghĩ cuộc đời mình sẽ vướng vào một câu chuyện trái ngang đến vậy. Em chưa từng mong trở thành người đứng sau bóng lưng của ai đó, càng chưa từng tưởng tượng mình lại có thể yêu một người đàn ông đã thuộc về một mái ấm không có chỗ cho em. Vậy mà anh xuất hiện, lặng lẽ như một cơn gió hiền, không ồn ào, không vội vã, chỉ nhẹ nhàng tìm đến đúng nơi tim em yếu nhất. Để rồi khi em nhận ra, trái tim em đã gọi tên anh từ lúc nào không hay.
Anh
Người đàn ông em thương
Là người có gia đình.
Từ giây phút em biết điều đó, lý trí đã bảo em hãy dừng lại. Nhưng trái tim thì không. Nó vẫn vui mỗi lần có tin nhắn từ anh, vẫn bối rối khi nghe giọng anh đầy vội vã trong khoảng thời gian ít ỏi mà anh có thể lén dành cho em. Nó biết rõ người đàn ông ấy không thể thuộc về em, nhưng vẫn ôm lấy niềm vui nhỏ nhoi như thể đó là cả hạnh phúc của đời mình.
Em sai. Em hiểu rất rõ. Nhưng tình yêu đôi khi không cần lý do, cũng chẳng chịu nghe lời cảnh báo. Anh có nơi phải về, có người phụ nữ cần anh, có những đứa trẻ có quyền được giữ anh cho riêng chúng. Còn em, chỉ là một cái tên đứng ngoài mép câu chuyện, không thể đường hoàng xuất hiện bên cạnh, không thể bước vào cuộc đời anh như một sự hiện diện đúng nghĩa.
Người ta hỏi em sao lại chọn một người đàn ông có gia đình. Em không có câu trả lời. Bởi nếu trái tim biết chọn người xứng đáng, có lẽ trên đời này đã không tồn tại những cuộc tình âm thầm, không có những người lạc vào vai người thứ ba dù chính họ cũng đau đến gãy lòng.
Em chưa bao giờ muốn giành giật. Em chưa từng mong anh rời bỏ mái nhà của mình, hay đổi lấy em bằng cái giá là sự tan vỡ của một gia đình. Em hiểu rất rõ rằng tình yêu được xây từ đau khổ sẽ không bao giờ có cái kết bình yên. Tất cả những gì em muốn, chỉ là được thương anh bằng sự chân thành nhất mà trái tim em có.
Nhưng tàn nhẫn thay, điều khiến em đau đớn nhất lại không phải việc anh không yêu em đủ nhiều, mà là việc em phải yêu anh mà không thể nói ra. Là mỗi lần anh kể về con mình, ánh mắt anh sáng lên theo một cách mà em không bao giờ có thể. Là mỗi khi anh nhắc đến người vợ cùng anh trải qua bao năm tháng, em phải cười thật nhẹ, như thể trái tim không vừa thắt lại. Là những đêm em nằm im trong bóng tối, tự nhủ phải quên anh, nhưng nước mắt vẫn ướt gối, còn tay thì vô thức tìm tên anh qua màn hình.
Càng thương anh, em càng tự làm đau mình. Em rơi vào thứ tình yêu không có lối ra, rồi lại phải tự đứng dậy để tiếp tục bước. Em giữ từng lời anh nói, từng khoảnh khắc nhỏ nhoi bên anh, rồi mỗi đêm lại buông chúng ra như một nỗi buồn không gọi tên được. Anh chúc em ngủ ngon, nhưng giọng nói ấy chẳng bao giờ chỉ dành cho riêng em. Em biết điều đó, và chính vì biết nên càng đau.
Có những ngày em cố gắng quên anh bằng cách làm cho cuộc sống của mình trở nên bận rộn hơn. Đi nhiều hơn, gặp nhiều hơn, cười nhiều hơn. Nhưng không một ai khác có thể lấp được khoảng trống mà anh để lại. Vì với em, anh đã trở thành một phần mà dù chẳng thuộc về, em vẫn giữ trọn trong lòng.
Em yêu anh, nhưng em không muốn trở thành người phá vỡ mái ấm của anh. Không muốn anh mang về cho những người thương anh một nỗi đau không đáng có. Thế nên em lựa chọn rời đi. Chọn im lặng. Chọn cất anh vào một ngăn thật sâu trong trái tim, nơi chỉ có em biết đến. Em rời đi không phải vì hết thương, mà vì thương anh đủ nhiều để không biến anh thành người có lỗi.
Em chỉ hy vọng, ở một góc rất nhỏ trong trái tim anh, từng có khoảnh khắc anh nghĩ về em, nhớ đến em, dù chỉ một chút thôi. Rằng đã từng có một cô gái yêu anh đến tận cùng nhưng chẳng bao giờ dám mở lời. Rằng có một tình yêu đẹp đến đau lòng nhưng không đủ tư cách để tồn tại lâu hơn.
Yêu anh cho đến lúc cạn cả nước mắt. Thương anh đến mức đau đến không thể thở. Nhưng suốt cả cuộc tình này, điều duy nhất em không bao giờ dám nói với anh
là hai chữ Em muốn.
Anh
Người đàn ông em thương
Là người có gia đình.
Từ giây phút em biết điều đó, lý trí đã bảo em hãy dừng lại. Nhưng trái tim thì không. Nó vẫn vui mỗi lần có tin nhắn từ anh, vẫn bối rối khi nghe giọng anh đầy vội vã trong khoảng thời gian ít ỏi mà anh có thể lén dành cho em. Nó biết rõ người đàn ông ấy không thể thuộc về em, nhưng vẫn ôm lấy niềm vui nhỏ nhoi như thể đó là cả hạnh phúc của đời mình.
Em sai. Em hiểu rất rõ. Nhưng tình yêu đôi khi không cần lý do, cũng chẳng chịu nghe lời cảnh báo. Anh có nơi phải về, có người phụ nữ cần anh, có những đứa trẻ có quyền được giữ anh cho riêng chúng. Còn em, chỉ là một cái tên đứng ngoài mép câu chuyện, không thể đường hoàng xuất hiện bên cạnh, không thể bước vào cuộc đời anh như một sự hiện diện đúng nghĩa.
Người ta hỏi em sao lại chọn một người đàn ông có gia đình. Em không có câu trả lời. Bởi nếu trái tim biết chọn người xứng đáng, có lẽ trên đời này đã không tồn tại những cuộc tình âm thầm, không có những người lạc vào vai người thứ ba dù chính họ cũng đau đến gãy lòng.
Em chưa bao giờ muốn giành giật. Em chưa từng mong anh rời bỏ mái nhà của mình, hay đổi lấy em bằng cái giá là sự tan vỡ của một gia đình. Em hiểu rất rõ rằng tình yêu được xây từ đau khổ sẽ không bao giờ có cái kết bình yên. Tất cả những gì em muốn, chỉ là được thương anh bằng sự chân thành nhất mà trái tim em có.
Nhưng tàn nhẫn thay, điều khiến em đau đớn nhất lại không phải việc anh không yêu em đủ nhiều, mà là việc em phải yêu anh mà không thể nói ra. Là mỗi lần anh kể về con mình, ánh mắt anh sáng lên theo một cách mà em không bao giờ có thể. Là mỗi khi anh nhắc đến người vợ cùng anh trải qua bao năm tháng, em phải cười thật nhẹ, như thể trái tim không vừa thắt lại. Là những đêm em nằm im trong bóng tối, tự nhủ phải quên anh, nhưng nước mắt vẫn ướt gối, còn tay thì vô thức tìm tên anh qua màn hình.
Càng thương anh, em càng tự làm đau mình. Em rơi vào thứ tình yêu không có lối ra, rồi lại phải tự đứng dậy để tiếp tục bước. Em giữ từng lời anh nói, từng khoảnh khắc nhỏ nhoi bên anh, rồi mỗi đêm lại buông chúng ra như một nỗi buồn không gọi tên được. Anh chúc em ngủ ngon, nhưng giọng nói ấy chẳng bao giờ chỉ dành cho riêng em. Em biết điều đó, và chính vì biết nên càng đau.
Có những ngày em cố gắng quên anh bằng cách làm cho cuộc sống của mình trở nên bận rộn hơn. Đi nhiều hơn, gặp nhiều hơn, cười nhiều hơn. Nhưng không một ai khác có thể lấp được khoảng trống mà anh để lại. Vì với em, anh đã trở thành một phần mà dù chẳng thuộc về, em vẫn giữ trọn trong lòng.
Em yêu anh, nhưng em không muốn trở thành người phá vỡ mái ấm của anh. Không muốn anh mang về cho những người thương anh một nỗi đau không đáng có. Thế nên em lựa chọn rời đi. Chọn im lặng. Chọn cất anh vào một ngăn thật sâu trong trái tim, nơi chỉ có em biết đến. Em rời đi không phải vì hết thương, mà vì thương anh đủ nhiều để không biến anh thành người có lỗi.
Em chỉ hy vọng, ở một góc rất nhỏ trong trái tim anh, từng có khoảnh khắc anh nghĩ về em, nhớ đến em, dù chỉ một chút thôi. Rằng đã từng có một cô gái yêu anh đến tận cùng nhưng chẳng bao giờ dám mở lời. Rằng có một tình yêu đẹp đến đau lòng nhưng không đủ tư cách để tồn tại lâu hơn.
Yêu anh cho đến lúc cạn cả nước mắt. Thương anh đến mức đau đến không thể thở. Nhưng suốt cả cuộc tình này, điều duy nhất em không bao giờ dám nói với anh
là hai chữ Em muốn.











đầu ảnh bóng loáng dáng anh lùn lùn chúp bi búp phê 

