" Con người được tạo ra để được yêu thương, vật chất tạo ra là để sử dụng. Nhưng vì một lý do nào đó, vật chất lại được yêu thương. Còn con người thì lại bị lợi dụng "
Nó đọc xong dòng stt đó trên fb thì bất giác trong vô thức trên đôi môi đang khô khốc vì hơi nóng từ làn khói thuốc lá nở 1 nụ cười.
Nó cười vào mớ cảm xúc hỗn độn tiêu cực mà trái tim của nó đã không ngừng đập mạnh bơm đầy tràn vào tâm trí của bản thân...
Như thường lệ vào mỗi buổi sáng, khi đã ngồi lên ghế lái nó có thói quen nghe radio vào lúc 7h.
Màn hình hiện lên tần số quen thuộc với những câu chuyện và bài hát mở đầu cho 1 ngày chạy xe giao hàng tất bật.
Nó thích được đi xa xa chút để thời gian chạy hơn 2-3 giờ đồng hồ để được nghe trọn vẹn cả chương trình, và hôm nay thật sự khá may mắn khi nó được giao đi lấy hàng cách xa hơn 120km.
2 giờ đầu của chương trình radio đầy hoạt náo với những mẫu truyện vui và các bài hát với giai điệu sôi động khiến nó như tan đi hết sự bực dọc khi mà phải nhích bánh xe từng chút một để di chuyển trong đoàn xe đang bị kẹt nối dài cả cây số.
Khi mà cần số nằm yên vị ở mức cao nhất, trên táp lô cây kim tốc độ nằm yên ổn ở vạch số 70 thì cũng là lúc radio chuyển phát lên một mẫu truyện mà có lẽ đối với nó là câu chuyện của chính bản thân đang được người khác đọc lên.
Câu chuyện về tình yêu với chủ đề thường gặp phải của các cặp đôi yêu nhau đó là khi xảy mâu thuẫn thì người con trai luôn là phía chủ động giải hoà với người con gái.
Họ phân tích khá kĩ và khách quan với những ý kiến đã được mặc định từ trước đến nay đại loại là vì đã là phái mạnh thì lúc nào cũng phải bao dung che chở cho phái yếu, rằng đó là cách thể hiện đơn giản nhất để chứng minh cho tình yêu cả hai hứa hẹn với nhau ... vân vân và ... mây mây...
Nhưng đến gần cuối câu chuyện, câu chốt lại của người phát thanh viên radio là nguyên nhân khiến nó đang cười toe thư giản lắng nghe lại chạnh lòng thắt sâu ở trong lồng ngực...
Các bạn nữ sau mỗi cuộc cãi vã giận hờn được người yêu năn nỉ, làm lành thậm chí nhận hết mọi cái sai về 1 phía của họ để mong nhận được cái gật đầu tha lỗi, 1 nụ cười vui vẻ trên môi... sau tất cả những điều người nam đã làm như vậy thì có lúc nào đó bất chợt bạn nữ có tự đặt câu hỏi với chính mình là người bạn trai yêu mình, người chồng của mình đã vì mình như vậy liệu họ có bị áp lực mệt mỏi hay không... bản thân mình có nhận ra nguyên nhân dẫn đến mâu thuẫn cãi vả là do mình mà tại sao anh ấy luôn nhận hết mọi phần lỗi lầm về 1 phía...
Và còn rất nhiều những câu hỏi khác mà phát thanh viên đặt ra mà nó hk thể nhớ hết được vì chính nó đang chìm vào mớ câu hỏi tự trong đầu nó hiện ra... bên tai nó không còn cảm nhận được 1 chút âm thanh nào khác ngoài tiếng tim đập chậm từng nhịp như bị chính bàn tay nó luồn vào bóp nghẹn lại, trên môi nó là điếu thuốc đang cháy tới xém đen đầu lọc khô rát nóng mà nó vẫn đang cố rít siết tràn hơi... đôi mắt của nó từ lúc nào đã nhoè loà đi đến nỗi con đường quốc lộ trước mặt xe nó đang chạy trở nên mờ ẩm không còn rõ ràng...
Sau hơn 2 tháng nó buông tay chấp nhận kết thúc không hạnh phúc của cuộc tình, lần đầu tiên nước mắt, 1 thứ mà nó đã nghĩ là cái gì đó gần như tuyệt tích trong bản thân lại tràn ra ào ạt như 1 trận mưa lớn đầu mùa...
Chỉ đến khi chiếc xe tải lớn chạy ngược chiều cố gắng đá đèn hết công suất rồi sử dụng còi điện lớn nhất ra hiệu cho nó giật mình dậm cứng chân thắng dừng xe lại khẩn cấp, thì cũng là lúc nó nhận ra nó đang chạy chiếc xe tải với vận tốc lên 3 con số và nếu không có tài xế xe tải chạy ngược chiều báo hiệu đèn và còi thì sẽ là 1 tai nạn với hậu hoả cabin phía bên ghế nó ngồi lái sẽ hoàn toàn bị thổi bay đi mất...
Người đồng nghiệp tài xê bước xuống xe la lớn tiếng vì tưởng nó ngủ gục khi nhìn vào khuôn mặt với đôi mắt đỏ hoe cực độ của nó...
Nó chỉ cười... nó cười vì nó biết nó vẫn còn sống...
Nó đọc xong dòng stt đó trên fb thì bất giác trong vô thức trên đôi môi đang khô khốc vì hơi nóng từ làn khói thuốc lá nở 1 nụ cười.
Nó cười vào mớ cảm xúc hỗn độn tiêu cực mà trái tim của nó đã không ngừng đập mạnh bơm đầy tràn vào tâm trí của bản thân...
Như thường lệ vào mỗi buổi sáng, khi đã ngồi lên ghế lái nó có thói quen nghe radio vào lúc 7h.
Màn hình hiện lên tần số quen thuộc với những câu chuyện và bài hát mở đầu cho 1 ngày chạy xe giao hàng tất bật.
Nó thích được đi xa xa chút để thời gian chạy hơn 2-3 giờ đồng hồ để được nghe trọn vẹn cả chương trình, và hôm nay thật sự khá may mắn khi nó được giao đi lấy hàng cách xa hơn 120km.
2 giờ đầu của chương trình radio đầy hoạt náo với những mẫu truyện vui và các bài hát với giai điệu sôi động khiến nó như tan đi hết sự bực dọc khi mà phải nhích bánh xe từng chút một để di chuyển trong đoàn xe đang bị kẹt nối dài cả cây số.
Khi mà cần số nằm yên vị ở mức cao nhất, trên táp lô cây kim tốc độ nằm yên ổn ở vạch số 70 thì cũng là lúc radio chuyển phát lên một mẫu truyện mà có lẽ đối với nó là câu chuyện của chính bản thân đang được người khác đọc lên.
Câu chuyện về tình yêu với chủ đề thường gặp phải của các cặp đôi yêu nhau đó là khi xảy mâu thuẫn thì người con trai luôn là phía chủ động giải hoà với người con gái.
Họ phân tích khá kĩ và khách quan với những ý kiến đã được mặc định từ trước đến nay đại loại là vì đã là phái mạnh thì lúc nào cũng phải bao dung che chở cho phái yếu, rằng đó là cách thể hiện đơn giản nhất để chứng minh cho tình yêu cả hai hứa hẹn với nhau ... vân vân và ... mây mây...
Nhưng đến gần cuối câu chuyện, câu chốt lại của người phát thanh viên radio là nguyên nhân khiến nó đang cười toe thư giản lắng nghe lại chạnh lòng thắt sâu ở trong lồng ngực...
Các bạn nữ sau mỗi cuộc cãi vã giận hờn được người yêu năn nỉ, làm lành thậm chí nhận hết mọi cái sai về 1 phía của họ để mong nhận được cái gật đầu tha lỗi, 1 nụ cười vui vẻ trên môi... sau tất cả những điều người nam đã làm như vậy thì có lúc nào đó bất chợt bạn nữ có tự đặt câu hỏi với chính mình là người bạn trai yêu mình, người chồng của mình đã vì mình như vậy liệu họ có bị áp lực mệt mỏi hay không... bản thân mình có nhận ra nguyên nhân dẫn đến mâu thuẫn cãi vả là do mình mà tại sao anh ấy luôn nhận hết mọi phần lỗi lầm về 1 phía...
Và còn rất nhiều những câu hỏi khác mà phát thanh viên đặt ra mà nó hk thể nhớ hết được vì chính nó đang chìm vào mớ câu hỏi tự trong đầu nó hiện ra... bên tai nó không còn cảm nhận được 1 chút âm thanh nào khác ngoài tiếng tim đập chậm từng nhịp như bị chính bàn tay nó luồn vào bóp nghẹn lại, trên môi nó là điếu thuốc đang cháy tới xém đen đầu lọc khô rát nóng mà nó vẫn đang cố rít siết tràn hơi... đôi mắt của nó từ lúc nào đã nhoè loà đi đến nỗi con đường quốc lộ trước mặt xe nó đang chạy trở nên mờ ẩm không còn rõ ràng...
Sau hơn 2 tháng nó buông tay chấp nhận kết thúc không hạnh phúc của cuộc tình, lần đầu tiên nước mắt, 1 thứ mà nó đã nghĩ là cái gì đó gần như tuyệt tích trong bản thân lại tràn ra ào ạt như 1 trận mưa lớn đầu mùa...
Chỉ đến khi chiếc xe tải lớn chạy ngược chiều cố gắng đá đèn hết công suất rồi sử dụng còi điện lớn nhất ra hiệu cho nó giật mình dậm cứng chân thắng dừng xe lại khẩn cấp, thì cũng là lúc nó nhận ra nó đang chạy chiếc xe tải với vận tốc lên 3 con số và nếu không có tài xế xe tải chạy ngược chiều báo hiệu đèn và còi thì sẽ là 1 tai nạn với hậu hoả cabin phía bên ghế nó ngồi lái sẽ hoàn toàn bị thổi bay đi mất...
Người đồng nghiệp tài xê bước xuống xe la lớn tiếng vì tưởng nó ngủ gục khi nhìn vào khuôn mặt với đôi mắt đỏ hoe cực độ của nó...
Nó chỉ cười... nó cười vì nó biết nó vẫn còn sống...





hay taz