CHƯƠNG 33: CĂN PHÒNG SỐ 402
Mười một giờ trưa. Khách sạn Mộc Lan, khu Trung Sơn.
Thành thong thả bước ra khỏi căn phòng số 402. Hắn mặc áo phông polo đen, đội mũ lưỡi trai ép sụp xuống che khuất cặp kính gọng vàng, trông như một vị khách vãng lai bình thường. Bên trong căn phòng, một chiếc camera siêu nhỏ hình cúc áo đã được đính khéo léo vào lưới tản nhiệt của máy lạnh, chĩa thẳng góc quay bao quát toàn bộ chiếc giường nệm trắng muốt và cánh cửa ra vào.
Mọi thứ đã sẵn sàng. Sân khấu đã dựng xong.
Mười một giờ năm mươi nhăm phút.
Lan đẩy cửa bước vào phòng 402. Mùi xịt phòng hương chanh rẻ tiền xộc vào mũi khiến cô khẽ rùng mình. Theo đúng mệnh lệnh của Thành, Lan bước tới cửa sổ, kéo phân nửa tấm rèm vải thô sang một bên, để ánh sáng giữa trưa hắt vào căn phòng mờ ảo.
Tiếp đó, cô quay lại phía cửa chính. Bàn tay run lẩy bẩy của vị nữ giảng viên nắm lấy cái chốt vặn, lùi lại, để nguyên cửa ở trạng thái không khóa trong.
Lan ngồi xuống mép giường, hai bàn tay đan chặt vào nhau đến trắng bệch. Tim cô đập như muốn vỡ tung lồng ngực. Cô đang làm mồi nhử. Một con cừu non tự lột da mình để chờ đợi hai con sói lao vào cắn xé.
Mười hai giờ đúng.
Tiếng vặn tay nắm cửa "lạch cạch" vang lên. Cánh cửa mở ra.
Giáo sư Đình bước vào, cẩn thận khép cửa lại phía sau nhưng không hề vặn chốt (bởi ông ta lầm tưởng Lan đã khóa mấu an toàn). Lão trưởng khoa mặc chiếc áo sơ mi cộc tay, vầng trán hói lấm tấm mồ hôi vì đi nắng, nhưng ánh mắt thì rực lên sự thèm khát dâm tà.
"Cô giáo ngoan lắm. Đến rất đúng giờ," Sếp Đình mỉm cười, tháo cặp kính lão đặt lên bàn trang điểm. Ông ta vừa cởi từng cúc áo sơ mi, vừa tiến lại gần chiếc giường. "Sao lại để cửa không khóa thế kia? Nứng đến mức sợ tôi vào chậm một giây à?"
"Dạ... vâng... chủ nhân..." Lan cúi gằm mặt, cắn nát môi để nặn ra hai từ dơ bẩn đó. Nước mắt chực trào nhưng cô phải nuốt ngược vào trong. Lệnh của Thành là phải "diễn cho đạt".
Chiếc áo sơ mi và quần tây của lão sếp già rơi xuống thảm. Một cơ thể chảy xệ, mỡ màng, hôi mùi mồ hôi chua nồng phơi bày trước mắt Lan. Ở khoảng giữa hai bắp đùi nhão nhoét, con cặc già nua, gân guốc sẫm màu đã cương cứng, chỉa thẳng về phía cô.
"Chiều qua cô làm tôi chưa đã thèm. Cởi đồ ra. Tất cả," Sếp Đình ra lệnh, đứng dang hai chân trước mặt Lan.
Lan run rẩy luồn tay ra sau lưng, kéo khóa chiếc váy liền thân màu be. Lớp vải rụng xuống sàn. Bên trong, cô hoàn toàn không mặc nội y như lời dặn trong tin nhắn tối qua. Bầu ngực đầy đặn, trắng nõn nà rung lên bần bật theo từng nhịp thở, đối lập hoàn toàn với làn da đồi mồi của gã đàn ông đối diện.
Cái lồn của Lan đóng kín, khô khốc vì sợ hãi. Nhưng cô biết, nếu không làm lão ta hài lòng, kịch bản của Thành sẽ hỏng, và cô sẽ phải trả giá.
Cô chủ động trượt người xuống thảm, quỳ gối giữa hai háng sếp Đình. Hai bàn tay mềm mại ôm lấy cặp mông nhão của lão, cô há miệng, ngậm lấy phần quy đầu bốc mùi khai nồng vào khoang miệng.
"Ưm... chụt..."
"Đúng rồi, đồ đĩ ngoan. Mút mạnh vào! Liếm cả hai hòn dái cho tao!" Sếp Đình ngửa cổ, luồn hai bàn tay thô ráp vào mái tóc Lan, ấn mạnh đầu cô xuống.
Lão già không hề biết rằng, mọi âm thanh đê tiện, mọi biểu cảm dâm ô của lão đang được truyền trực tiếp qua camera, hiển thị rõ nét trên màn hình iPad của Thành, kẻ đang đỗ xe dưới tầng hầm tòa nhà đối diện.
Thành ngồi trong xe, nhếch mép cười lạnh lẽo. Anh ta liếc nhìn đồng hồ trên bảng điều khiển. *12:10*. Thằng Hải rề rà hơn anh ta tưởng.
Bên trong phòng 402, sếp Đình đã không còn kiên nhẫn với màn dạo đầu.
"Lên giường! Nằm sấp xuống, chổng cái lồn dâm đãng của mày lên!"
Lão thô bạo túm tóc Lan, kéo xệch cô lên nệm. Lan bị ép vào tư thế Doggy, hai đầu gối quỳ trên ga giường trắng muốt, hai tay chống xuống nệm. Khuôn mặt cô hướng thẳng về phía cánh cửa ra vào không khóa.
Từ góc nhìn này, mỗi tiếng bước chân, mỗi âm thanh ngoài hành lang đều biến thành một nhát búa nện vào dây thần kinh của Lan. Nỗi sợ hãi tột cùng bị tóm gọn tại trận kích hoạt phản xạ sinh lý vặn vẹo. Hang sâu của cô tiết ra một luồng dâm thủy ồ ạt, làm ướt đẫm hai mép thịt đỏ au.
"Chà, chưa gì nước đã chảy lênh láng thế này rồi. Sướng lắm đúng không con phò?" Sếp Đình cười khùng khục, nhổ một bãi nước bọt vào tay rồi xoa lên đầu cặc.
"Phập!"
"Aaaaa!"
Lan ngửa cổ thét lên. Con cặc già nua nhưng cứng ngắc đâm lút cán vào sâu trong tử cung cô. Không có khối kim loại (anal plug) kìm kẹp như hôm qua, nhưng sự chà đạp thô bạo từ một kẻ dùng quyền lực ép buộc vẫn mang lại một cảm giác xé toạc, nhục nhã ê chề.
"Bạch! Bạch! Bạch!"
Sếp Đình bắt đầu dập hông. Khối bụng mỡ của lão va đập vào cặp mông trắng nõn của Lan tạo ra những âm thanh lép nhép, chát chúa.
"Gọi chủ nhân đi! Rên to lên! Chồng mày ở nhà đụ có sướng bằng tao không hả con đĩ?" Lão già gầm gừ, móng tay cào cấu lên tấm lưng trần của Lan.
"Vâng... hức... chủ nhân... đụ mạnh nữa đi... sướng quá..." Lan vừa khóc vừa rên rỉ. Đôi mắt mở trừng trừng dán chặt vào cánh cửa gỗ màu nâu đóng hờ.
Cùng lúc đó, dưới bãi giữ xe khách sạn.
Một chiếc xe bán tải Ford Ranger đen bóng rít phanh chói tai, đỗ xịch trước sảnh. Cửa xe mở tung. Hải bước xuống. Khuôn mặt gã đàn ông xăm trổ đỏ gay gắt vì men rượu và cơn cuồng nộ. Mắt hắn hằn lên những tia máu đáng sợ. Gân xanh nổi cuộn trên bắp tay to như bắp chuối. Hắn không thèm đợi thang máy, lao thẳng lên cầu thang bộ bằng những bước chân rầm rập như gấu dữ.
*12:14.*
Trong phòng 402, nhịp nắc của sếp Đình càng lúc càng điên cuồng.
"Tao sắp ra rồi... đĩ mẹ, lồn mày kẹp chặt quá... kẹp nữa đi... tao bắn đầy tử cung mày bây giờ!" Lão già thở phì phò, nhịp tim tăng vọt, hai tay bóp nghiến lấy eo Lan, chuẩn bị cho cú xuất tinh bạo liệt nhất.
Và rồi...
"Rầm... rầm... rầm..."
Tiếng bước chân nặng nề vang lên ngoài hành lang, dừng phắt lại trước cửa phòng 402.
Lan ngừng thở. Toàn thân cô cứng đờ. Cái lồn đang co bóp bỗng chốc siết chặt lấy con cặc của sếp Đình như một cái kìm.
"Sướng thế à con đĩ... ơ..." Sếp Đình rên lên, chưa kịp hiểu tại sao vách thịt lại co thắt mạnh đến vậy.
Tay nắm cửa bên ngoài bị vặn mạnh. Vì không chốt trong, mấu khóa tuột ra dễ dàng.
Nhưng kẻ bên ngoài không từ tốn mở cửa.
"RẦM!"
Một cú đạp trời giáng bằng đế giày đinh nện thẳng vào giữa cánh cửa gỗ. Cánh cửa bật tung, đập sầm vào bức tường bên trong, bản lề kêu lên một tiếng gãy răng rắc.
Khung cảnh đóng băng trong một phần mười giây.
Giữa cửa, Hải đứng sừng sững như một hung thần. Ngực hắn phập phồng dữ dội. Ánh mắt vằn đỏ của con thú hoang lia thẳng vào chiếc giường giữa phòng.
Nơi đó, lão già bụng phệ hói đầu đang trần truồng, ôm chặt lấy hông Lan. Con cặc của lão vẫn còn đang cắm ngập lút cán bên trong cái lồn ướt sũng của người đàn bà mà Hải xem là "chiến lợi phẩm" độc quyền của riêng mình. Lan quỳ đó, trần truồng, quay mặt ra cửa, nước mắt giàn giụa, miệng vẫn còn há hốc vì kinh hoàng.
"Đĩ mẹ mày!!!"
Tiếng gầm của Hải xé toạc không gian tĩnh lặng của tầng 4, mang theo cơn thịnh nộ của địa ngục.
Mười một giờ trưa. Khách sạn Mộc Lan, khu Trung Sơn.
Thành thong thả bước ra khỏi căn phòng số 402. Hắn mặc áo phông polo đen, đội mũ lưỡi trai ép sụp xuống che khuất cặp kính gọng vàng, trông như một vị khách vãng lai bình thường. Bên trong căn phòng, một chiếc camera siêu nhỏ hình cúc áo đã được đính khéo léo vào lưới tản nhiệt của máy lạnh, chĩa thẳng góc quay bao quát toàn bộ chiếc giường nệm trắng muốt và cánh cửa ra vào.
Mọi thứ đã sẵn sàng. Sân khấu đã dựng xong.
Mười một giờ năm mươi nhăm phút.
Lan đẩy cửa bước vào phòng 402. Mùi xịt phòng hương chanh rẻ tiền xộc vào mũi khiến cô khẽ rùng mình. Theo đúng mệnh lệnh của Thành, Lan bước tới cửa sổ, kéo phân nửa tấm rèm vải thô sang một bên, để ánh sáng giữa trưa hắt vào căn phòng mờ ảo.
Tiếp đó, cô quay lại phía cửa chính. Bàn tay run lẩy bẩy của vị nữ giảng viên nắm lấy cái chốt vặn, lùi lại, để nguyên cửa ở trạng thái không khóa trong.
Lan ngồi xuống mép giường, hai bàn tay đan chặt vào nhau đến trắng bệch. Tim cô đập như muốn vỡ tung lồng ngực. Cô đang làm mồi nhử. Một con cừu non tự lột da mình để chờ đợi hai con sói lao vào cắn xé.
Mười hai giờ đúng.
Tiếng vặn tay nắm cửa "lạch cạch" vang lên. Cánh cửa mở ra.
Giáo sư Đình bước vào, cẩn thận khép cửa lại phía sau nhưng không hề vặn chốt (bởi ông ta lầm tưởng Lan đã khóa mấu an toàn). Lão trưởng khoa mặc chiếc áo sơ mi cộc tay, vầng trán hói lấm tấm mồ hôi vì đi nắng, nhưng ánh mắt thì rực lên sự thèm khát dâm tà.
"Cô giáo ngoan lắm. Đến rất đúng giờ," Sếp Đình mỉm cười, tháo cặp kính lão đặt lên bàn trang điểm. Ông ta vừa cởi từng cúc áo sơ mi, vừa tiến lại gần chiếc giường. "Sao lại để cửa không khóa thế kia? Nứng đến mức sợ tôi vào chậm một giây à?"
"Dạ... vâng... chủ nhân..." Lan cúi gằm mặt, cắn nát môi để nặn ra hai từ dơ bẩn đó. Nước mắt chực trào nhưng cô phải nuốt ngược vào trong. Lệnh của Thành là phải "diễn cho đạt".
Chiếc áo sơ mi và quần tây của lão sếp già rơi xuống thảm. Một cơ thể chảy xệ, mỡ màng, hôi mùi mồ hôi chua nồng phơi bày trước mắt Lan. Ở khoảng giữa hai bắp đùi nhão nhoét, con cặc già nua, gân guốc sẫm màu đã cương cứng, chỉa thẳng về phía cô.
"Chiều qua cô làm tôi chưa đã thèm. Cởi đồ ra. Tất cả," Sếp Đình ra lệnh, đứng dang hai chân trước mặt Lan.
Lan run rẩy luồn tay ra sau lưng, kéo khóa chiếc váy liền thân màu be. Lớp vải rụng xuống sàn. Bên trong, cô hoàn toàn không mặc nội y như lời dặn trong tin nhắn tối qua. Bầu ngực đầy đặn, trắng nõn nà rung lên bần bật theo từng nhịp thở, đối lập hoàn toàn với làn da đồi mồi của gã đàn ông đối diện.
Cái lồn của Lan đóng kín, khô khốc vì sợ hãi. Nhưng cô biết, nếu không làm lão ta hài lòng, kịch bản của Thành sẽ hỏng, và cô sẽ phải trả giá.
Cô chủ động trượt người xuống thảm, quỳ gối giữa hai háng sếp Đình. Hai bàn tay mềm mại ôm lấy cặp mông nhão của lão, cô há miệng, ngậm lấy phần quy đầu bốc mùi khai nồng vào khoang miệng.
"Ưm... chụt..."
"Đúng rồi, đồ đĩ ngoan. Mút mạnh vào! Liếm cả hai hòn dái cho tao!" Sếp Đình ngửa cổ, luồn hai bàn tay thô ráp vào mái tóc Lan, ấn mạnh đầu cô xuống.
Lão già không hề biết rằng, mọi âm thanh đê tiện, mọi biểu cảm dâm ô của lão đang được truyền trực tiếp qua camera, hiển thị rõ nét trên màn hình iPad của Thành, kẻ đang đỗ xe dưới tầng hầm tòa nhà đối diện.
Thành ngồi trong xe, nhếch mép cười lạnh lẽo. Anh ta liếc nhìn đồng hồ trên bảng điều khiển. *12:10*. Thằng Hải rề rà hơn anh ta tưởng.
Bên trong phòng 402, sếp Đình đã không còn kiên nhẫn với màn dạo đầu.
"Lên giường! Nằm sấp xuống, chổng cái lồn dâm đãng của mày lên!"
Lão thô bạo túm tóc Lan, kéo xệch cô lên nệm. Lan bị ép vào tư thế Doggy, hai đầu gối quỳ trên ga giường trắng muốt, hai tay chống xuống nệm. Khuôn mặt cô hướng thẳng về phía cánh cửa ra vào không khóa.
Từ góc nhìn này, mỗi tiếng bước chân, mỗi âm thanh ngoài hành lang đều biến thành một nhát búa nện vào dây thần kinh của Lan. Nỗi sợ hãi tột cùng bị tóm gọn tại trận kích hoạt phản xạ sinh lý vặn vẹo. Hang sâu của cô tiết ra một luồng dâm thủy ồ ạt, làm ướt đẫm hai mép thịt đỏ au.
"Chà, chưa gì nước đã chảy lênh láng thế này rồi. Sướng lắm đúng không con phò?" Sếp Đình cười khùng khục, nhổ một bãi nước bọt vào tay rồi xoa lên đầu cặc.
"Phập!"
"Aaaaa!"
Lan ngửa cổ thét lên. Con cặc già nua nhưng cứng ngắc đâm lút cán vào sâu trong tử cung cô. Không có khối kim loại (anal plug) kìm kẹp như hôm qua, nhưng sự chà đạp thô bạo từ một kẻ dùng quyền lực ép buộc vẫn mang lại một cảm giác xé toạc, nhục nhã ê chề.
"Bạch! Bạch! Bạch!"
Sếp Đình bắt đầu dập hông. Khối bụng mỡ của lão va đập vào cặp mông trắng nõn của Lan tạo ra những âm thanh lép nhép, chát chúa.
"Gọi chủ nhân đi! Rên to lên! Chồng mày ở nhà đụ có sướng bằng tao không hả con đĩ?" Lão già gầm gừ, móng tay cào cấu lên tấm lưng trần của Lan.
"Vâng... hức... chủ nhân... đụ mạnh nữa đi... sướng quá..." Lan vừa khóc vừa rên rỉ. Đôi mắt mở trừng trừng dán chặt vào cánh cửa gỗ màu nâu đóng hờ.
Cùng lúc đó, dưới bãi giữ xe khách sạn.
Một chiếc xe bán tải Ford Ranger đen bóng rít phanh chói tai, đỗ xịch trước sảnh. Cửa xe mở tung. Hải bước xuống. Khuôn mặt gã đàn ông xăm trổ đỏ gay gắt vì men rượu và cơn cuồng nộ. Mắt hắn hằn lên những tia máu đáng sợ. Gân xanh nổi cuộn trên bắp tay to như bắp chuối. Hắn không thèm đợi thang máy, lao thẳng lên cầu thang bộ bằng những bước chân rầm rập như gấu dữ.
*12:14.*
Trong phòng 402, nhịp nắc của sếp Đình càng lúc càng điên cuồng.
"Tao sắp ra rồi... đĩ mẹ, lồn mày kẹp chặt quá... kẹp nữa đi... tao bắn đầy tử cung mày bây giờ!" Lão già thở phì phò, nhịp tim tăng vọt, hai tay bóp nghiến lấy eo Lan, chuẩn bị cho cú xuất tinh bạo liệt nhất.
Và rồi...
"Rầm... rầm... rầm..."
Tiếng bước chân nặng nề vang lên ngoài hành lang, dừng phắt lại trước cửa phòng 402.
Lan ngừng thở. Toàn thân cô cứng đờ. Cái lồn đang co bóp bỗng chốc siết chặt lấy con cặc của sếp Đình như một cái kìm.
"Sướng thế à con đĩ... ơ..." Sếp Đình rên lên, chưa kịp hiểu tại sao vách thịt lại co thắt mạnh đến vậy.
Tay nắm cửa bên ngoài bị vặn mạnh. Vì không chốt trong, mấu khóa tuột ra dễ dàng.
Nhưng kẻ bên ngoài không từ tốn mở cửa.
"RẦM!"
Một cú đạp trời giáng bằng đế giày đinh nện thẳng vào giữa cánh cửa gỗ. Cánh cửa bật tung, đập sầm vào bức tường bên trong, bản lề kêu lên một tiếng gãy răng rắc.
Khung cảnh đóng băng trong một phần mười giây.
Giữa cửa, Hải đứng sừng sững như một hung thần. Ngực hắn phập phồng dữ dội. Ánh mắt vằn đỏ của con thú hoang lia thẳng vào chiếc giường giữa phòng.
Nơi đó, lão già bụng phệ hói đầu đang trần truồng, ôm chặt lấy hông Lan. Con cặc của lão vẫn còn đang cắm ngập lút cán bên trong cái lồn ướt sũng của người đàn bà mà Hải xem là "chiến lợi phẩm" độc quyền của riêng mình. Lan quỳ đó, trần truồng, quay mặt ra cửa, nước mắt giàn giụa, miệng vẫn còn há hốc vì kinh hoàng.
"Đĩ mẹ mày!!!"
Tiếng gầm của Hải xé toạc không gian tĩnh lặng của tầng 4, mang theo cơn thịnh nộ của địa ngục.



