Em ko dám nhận định gì vì ko bit rõ vđ cá nhân. Chỉ chia sẻ tâm sự vì em rất thấm. Khi mình đã tin, nghĩ nó là thiêng liêng và nghĩ ng ta cũng như vậy với mình. Dù rất nhiều bằng chứng để mình nhìn lại là họ dg có vđ nhưng vì tình cảm mù quáng mà bản thân em luôn bỏ qua, chấp nhận mọi thứ. Tự suy nghĩ, tự khóc, tự chữa lành. Còn họ thay vì thành thật để ko tiếp tục làm em đau, để có thể cùng nhau giải quyết vđ. Họ lại chọn phớt lờ cảm xúc của em, tiếp tục vẽ ra những điều giả dối khác. Họ quan tâm, họ dịu dàng, họ từng kiên nhẫn với mình nhưng ko chắc họ thương mình đâu mà họ chỉ đang cần mình ở 1 giai đoạn nào đó trog cdoi họ. Vì thương iu thật sự ko bắt đầu bằng lừa dối.Trái tim em thắt lại khi tự mình phát hiện ra sự thật đằng sau những lời họ nói với em. Và hơn tất cả khi e cũng ko còn khả năng chu cấp, em đòi minh bạch thì họ im lặng và bỏ mặc. Đau chứ, hận chứ và cũng làm những điều rồ dại để thỏa tức. Nhưng sau đó là j. Sự tổn thương vẫn ngự trị, hằng đêm rơi nc mắt 1 mình.
Người thua cuộc luôn là người sống thật và thương yêu chân thành. Mọi cuộc gặp gỡ đều là Duyên. Nhưng ko pai tất cả đều là duyên lành. Đó là Nghiệp duyên. Nếu là nghiệp của mình thì ko tránh khỏi, trả xog rồi thì ta học đc bài học về Lòng người và mạnh mẽ mà sống tiếp...