Mấy nay buồn buồn nên quyết định buôn ba rong ruổi qua Bình Tân và dạt xuống khu Mả Lò huyền thoại. Nghiên cứu mãi không biết đi đâu thì thấy thằng nào Rb về Cà Phê Cô Chủ Nhỏ Mã Lò, thế là xách dái tới. Xông vào quán thì thấy có mấy em khá trẻ, nhìn cũng ra gì ngon lành cành đào đấy, nghĩ thầm trong bụng hôm nay có khi gặp may. Thế mà cuối cùng gặp may thiệt bọn mày ạ. Vào thì nói chuyện lôm côn xíu rồi cũng rủ vào phía trong hành xử. Về CSVC thì ko nói nhiều, dã chiến, đơn giản, không màu ko mùi, ổn trong tầm giá. Em tớ đi nói chung cũng tạm dc, khá vui vẻ, nhan sắc thì cũng chắc cũng dc 6 điểm, ko trẻ ko già, ko hà mã, ko mỡ, ko cá sấu. Chúng tớ nhanh chóng trút bỏ xiêm y và ngay lập tức vào tư thế chiến đấu. Lau người và liếm láp khởi đầu khá là ok. Xong đến lúc bú chim thì thật sự bất ngờ. Tớ chưa gặp em nào làm một cách nhiệt tình, có tâm và hết sức lực như vậy. 100% BJ không Hj một giây nào, em bú vô cùng điêu luyện, vô cùng miệt mài. Thằng em mình vốn là một đứa cứng đầu, em tấn công dồn dập, mãnh liệt, liên tục như vậy nhưng không hề có chuyện đầu hàng sớm. Nhưng em ko hề tỏ ra khó chịu, hối thúc mà toàn tâm toàn ý hành vào con chim. Nhìn em bú một cách hăng hái như vậy, Tao rất ngạc nhiên, nó nhanh liên tục như những con chim gỡ kiếm mổ vào thân cây, tao nghĩ thấy thương em, em cảm thấy không chóng mặt hay mỏi cổ mỏi miệng hay sao. Đúng là như con chim gỡ kiến thật, miệt mài, nhẫn nại, đều đặn, quá phê, tao thấy thương em nên tập trung vào chuyên môn và chỉ em cách làm cho thằng em của mình phải nhả tinh binh sớm, 100% vào miệng em. Tao mệt quá, về đến nhà vẫn cảm thấy lâng lâng. Phê, mêt, chim gỡ kiến.





