Mấy năm rồi tôi mới có dịp gặp lại cô bạn thân hồi cấp 3 năm xưa.
Hồi xưa xưa đó, chúng tôi cũng đua đòi cái hình thức mà bây giờ người ta gọi là "trên tình bạn, dưới tình yêu"
Cô ấy học hành giỏi giang, xinh đẹp, sau khi tốt nghiệp thì chúng tôi đường ai nấy đi, một đứa chọn SG, một đứa HN để theo học chương trình Đại học, thỉnh thoảng vẫn nhắn tin hỏi han. Tôi cũng được cô bạn thông báo lên xe hoa cùng người khác. Họ có với nhau 2 đứa con xinh xắn, nếp tẻ đầy đủ, cũng mừng cho bạn.
Vậy mà, trong buổi gặp tình cờ mới đây, tôi giật mình nghe bạn bảo đã ly hôn 3 năm rồi. Tôi mao muội hỏi lý do, bạn trả lời: "Cái giá của hạnh phúc là ràng buộc, cái giá của cô đơn là tự do. Bây giờ thì mình đã hiểu, mình không thể sống thiếu cây cọ và giá vẽ. Mà chỉ có tự do mới có thể toàn tâm sống với niềm đam mê đời mình”. (cô ấy rất thích vẽ tranh)
"Bạn hạnh phúc, tôi cũng vui lây" - tới giờ tôi vẫn bán mình cho tư bản bạn ạ, chưa được tự do như bạn. Chúng tôi cười phá lên rồi rủ nhau la cà quán xá, phố phường và rồi bạn đề nghị ôn chuyện cũ. Thế là thủng thẳng về nhà bạn "ôn chuyện" tới tận sáng hôm sau.
- - -
Vậy đó, nỗi cô đơn của người trưởng thành thường đa sắc, đa màu. Đó cũng là một khoảng lặng đẹp đẽ trong đời người.
P/s: Vì là nhà của bạn, nên tôi xóa hết background đằng sau, ae thông cảm. Bất ngờ hơn, bạn cũng là "member xem chùa" của diễn đàn này, tài khoản lập còn trước cả tôi.
Hồi xưa xưa đó, chúng tôi cũng đua đòi cái hình thức mà bây giờ người ta gọi là "trên tình bạn, dưới tình yêu"
Cô ấy học hành giỏi giang, xinh đẹp, sau khi tốt nghiệp thì chúng tôi đường ai nấy đi, một đứa chọn SG, một đứa HN để theo học chương trình Đại học, thỉnh thoảng vẫn nhắn tin hỏi han. Tôi cũng được cô bạn thông báo lên xe hoa cùng người khác. Họ có với nhau 2 đứa con xinh xắn, nếp tẻ đầy đủ, cũng mừng cho bạn.
Vậy mà, trong buổi gặp tình cờ mới đây, tôi giật mình nghe bạn bảo đã ly hôn 3 năm rồi. Tôi mao muội hỏi lý do, bạn trả lời: "Cái giá của hạnh phúc là ràng buộc, cái giá của cô đơn là tự do. Bây giờ thì mình đã hiểu, mình không thể sống thiếu cây cọ và giá vẽ. Mà chỉ có tự do mới có thể toàn tâm sống với niềm đam mê đời mình”. (cô ấy rất thích vẽ tranh)
"Bạn hạnh phúc, tôi cũng vui lây" - tới giờ tôi vẫn bán mình cho tư bản bạn ạ, chưa được tự do như bạn. Chúng tôi cười phá lên rồi rủ nhau la cà quán xá, phố phường và rồi bạn đề nghị ôn chuyện cũ. Thế là thủng thẳng về nhà bạn "ôn chuyện" tới tận sáng hôm sau.
- - -
Vậy đó, nỗi cô đơn của người trưởng thành thường đa sắc, đa màu. Đó cũng là một khoảng lặng đẹp đẽ trong đời người.
P/s: Vì là nhà của bạn, nên tôi xóa hết background đằng sau, ae thông cảm. Bất ngờ hơn, bạn cũng là "member xem chùa" của diễn đàn này, tài khoản lập còn trước cả tôi.






