Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Nhật Ký Kể Chuyện Chuyện tình chóng vánh với bé cắt tóc có anh chồng đang đi tù..!

Lượt xem: 6583

Bài viết đã tự động đóng
Bài viết này đã được đóng lại do không còn hoạt động nào mới trong 1181 ngày.
Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

Xdebug010203

Bé Đang Tập Nói
14/2/21
13
48
22
33
Hà nội
VND
0
Tín dụng
154
Một buổi chiều tôi đi dạo phố trên con wave ghẻ đã cùng t chinh chiến kể ra cũng 10 năm kể từ lúc t đặt chân lên mảnh đất cao nguyên nghèo nàn nhưng yên bình này. Sáng nay mấy ông bạn tự nhiên bận công việc hết, không cà phê thuốc lào lê lếch hết buổi như mọi ngày. Nhìn qua chiếc gương chiếu hậu đã nứt vài đường, thấy tóc mình đã dài thế là t ghé vào tiệm tóc quen thuộc tút tát lại dung nham. Hôm nay tiệm cắt tóc vắng khách, thấy một bé dáng người mi nhon, mình dây cây cảnh đang ngồi nghịch điện thoại. Tôi hỏi:
- Chị chủ đâu em.?
Em: Dạ em đây.
Tôi: Đâu có, hôm trước anh cắt thấy chị T mà.
Em: Dạ, em mới nhượng lại tiệm này, xx triệu, chị T đi SG rồi ạ.?
Thế là lên ghế ngồi cắt. Em nói chuyện hoạt bát vui vẻ nhiệt tình, cắt tóc, massage đầu êm ái, bài bản. Tôi và em nói chuyện khá nhìu, chủ đề trên trời dưới đất.
Sau vài tháng tới lui, lúc cắt tóc, lúc cạo mặt, lúc thì đắp gel lột mụn. Tiếp xúc nói chuyện nhìu. Em ngày càng sexy, cắt tóc mà mặc áo 2 dây, quần jean cũn cỡn môi tô son. Em hay cười, chắc có lẽ em biết em có răng khểnh nên cười rất duyên. Tâm sự tới lui. Hóa ra chồng em đang đi tù, do gây tai nạn. 5 năm chắc là 1 quảng thời gian không quá dài nhưng cũng không ngắn để thử thách tình yêu của vợ chồng em. Em từ xã biên giới lên thành phố thuê trọ, kèm mở tiệm để trang trải chi phí sinh hoạt và nuôi con.
- Em có hay đi thăm chồng không?
Em: Dạ có anh, chồng em không biết sau này như thế nào, hiện tại thấy hứa hẹn tu chí làm ăn ghê lắm
- Vào đó có khuôn khổ, con người nhìu khi cũng rắn rỏi ra, với lại xa vợ con, chim nghiệm ra nhìu thứ có ý nghĩa với bản thân. Sợ mất nhìu thứ khi ra xã hội lại.
Em: Dạ. Em biết thế và cũng mong anh ý sữa chữa được, chứ hồi xưa lông bông lâm. Đợt em có bầu ảnh có đi ở ngoài. Em biết nhưng do đang bầu nên không trách. Em nói cho thì ngưng.
- Vào đó, nghe nói có phòng riêng, valentai vừa rồi 2 vợ chồng có được gặp không em?
Em: Do 2vc em không có đủ tiền đền bù 400 triệu cho gia đình nạn nhân, nên khoản đó chồng em không được hưởng ạ.
- Ờm.....! (Tôi nhìn em chua xót, thanh xuân mơn mởn, 5 năm nữa......! )Em xinh gái thế này, lại xuống phố, cắt tóc chắc khách nam chủ yếu, hay đăng hình lên fb nữa. Chắc em bận lắm nhỉ.
Em: dạ, mà...kệ họ anh. Nhìu anh cứ nhắn tin gạ gẫm, nhưng cơ bản là chỉ dừng lại ở nhắn tin. Em cắt tóc thôi mà.!
Rồi tôi cũng trở thành một trong số đó, tôi cũng nhắn nhưng chỉ khen em đẹp. Hôm đó, trời mưa ngâu, đi ăn nướng ngói 10k thì gặp em, tới ngồi cùng. Hôm nay em buồn, vì gia đình phía chồng không trách nhiệm phụ em lo chi phí chăm con khi chồng em đang thi hành án. Covid ùa tới em bơ vơ, chạy vạy ngược xuôi, không đủ tiền lo phòng trọ, điện nước, chi phí gửi trẻ. Em chua xót kể, tôi gọi 2 chai sochu. Men vào, má em hồng mắt em nhòa ướt đẫm, có lẽ do khói từ bếp than nướng ngói, chuyện cũng chẳng có gì nếu lúc về xe em bị thủng lốp. Trời đang mưa. Tôi cho em quá giang trên con wave cà tàng. Gửi xe lại tiệm, mai lấy.
- Hay là anh giúp em giai đoạn này nhé.
Em: Anh cho tiền em à?
- Cho em mượn thôi, anh cũng nghèo mà, đang để dành tiền lấy vợ.
Em: Thôi, em hông muốn mắc nợ ai...
- Tôi im lặng, em cũng im lặng, chỉ còn tiếng mưa rì rào, tiếng xe cộ chạy ngược xuôi hối hả của thành phố nhộn nhịp.
- Em đón con chưa?
Em: Hôm nay con em gửi ở nhà ngoại.
- Vậy về tiệm luôn hỉ.?
Chờ em về phòng trọ kiêm cái tiệm hớt tóc tồi tàn, sau khi đẩy cánh cửa sắt kéo, tôi vào mượn cái khăn lau cho khô đầu. Mưa làm tóc em bên bết, em nghiên đầu lau khô tóc, quần áo thấm mưa ôm sát vào cơ thể em. Gió rít từng cơn, trời lạnh khiến con người thèm hơi ấm của nhau. Tôi liều lĩnh tiến sát em. Hay là em giúp anh chuyện này... Em không còn nợ nữa
- Hả... chuyện gì...? Em chưa kịp giứt lời chưa kịp biết chuyện gì xả ra, tôi đã lao tới như con sói hoang vồ mồi. Đặt 1 nụ hôn sâu lên môi em. 2 tay ghì chặt khuôn má em. Em chống cự yếu ớt.... ngoài trời mưa rơi gõ tiếng đều đều trên mái tôn.
--------
---------
- Cửa, cửa...Chưa đóng cửa.!
Tôi như chợt nhận ra điều gì, nhanh nhẹn khép cửa sắt, vặn khóa, vứt chìa lên cái ghế rồi sáp tới em, lại một nụ hôn ướt át, tôi chuyển sang tai em, tay vân vê mông em, tôi bế em lên ghế ngồi xuống, lưỡi liếm láp từ mép trong của đùi đến mép háng. Em nhìn tôi cười duyên. "Anh làm gì vậy? Kì quá.." tôi mặc kệ 2 tay xoa 2 bầu vú da của em và không quên lột em trần như nhộng.
Em bảo tôi lên gác, tôi đồng ý, em trước tôi sau bước lên cầu thang, tôi thấy cô bé em nhẵn nhụi lấp ló giữa 2 khe chân. Bờ mông căng tràn quyến rũ, đôi chân gầy gò thon dài thẳng tắp. Làn da trắng hồng. Mịn màng..........
(Còn nữa)
 
Chỉnh sửa cuối:

Deleted member 44391

Lão Làng Checker
4/2/20
18,426
57,824
575
VND
0
Tín dụng
69,353
Một buổi chiều tôi đi dạo phố trên con wave ghẻ đã cùng t chinh chiến kể ra cũng 10 năm kể từ lúc t đặt chân lên mảnh đất cao nguyên nghèo nàn nhưng yên bình này. Sáng nay tự nhiên mấy ông bạn tự nhiên bận công việc hết, không cà phê thuốc lào lê lếch hết buổi như mọi ngày. Nhìn qua chiếc gương chiếu hậu đã nứt vài đường, thấy tóc mình đã dài thế là t ghé vào tiệm tóc quen thuộc tút tát lại dung nham. Hôm nay tiệm cắt tóc vắng khách, thấy một bé dáng người mi nhon, mình dây cây cảnh đang ngồi nghịch điện thoại. Tôi hỏi:
- Chị chủ đâu em.?
Em: Dạ em đây.
Tôi: Đâu có, hôm trước anh cắt thấy chị T mà.
Em: Dạ, em mới nhượng lại tiệm này, xx triệu, chị T đi SG rồi ạ.?
Thế là lên ghế ngồi cắt. Em nói chuyện hoạt bát vui vẻ nhiệt tình, cắt tóc, massage đầu êm ái, bài bản. Tôi và em nói chuyện khá nhìu, chủ đề trên trời dưới đất.
Sau vài tháng tới lui, lúc cắt tóc, lúc cạo mặt, lúc thì đắp gel lột mụn. Tiếp xúc nói chuyện nhìu. Em ngày càng sexy, cắt tóc mà mặc áo 2 dây, quần jean cũn cỡn môi tô son. Em hay cười, chắc có lẽ em biết em có răng khểnh nên cười rất duyên. Tâm sự tới lui. Hóa ra chồng em đang đi tù, do gây tai nạn. 5 năm chắc là 1 quảng thời gian không quá dài nhưng cũng không ngắn để thử thách tình yêu của vợ chồng em. Em từ xã biên giới lên thành phố thuê trọ, kèm mở tiệm để trang trải chi phí sinh hoạt và nuôi con.
- Em có hay đi thăm chồng không?
Em: Dạ có anh, chồng em không biết sau này như thế nào, hiện tại thấy hứa hẹn tu chí làm ăn ghê lắm
- Vào đó có khuôn khổ, con người nhìu khi cũng rắn rỏi ra, với lại xa vợ con, chim nghiệm ra nhìu thứ có ý nghĩa với bản thân. Sợ mất nhìu thứ khi ra xã hội lại.
Em: Dạ. Em biết thế và cũng mong anh ý sữa chữa được, chứ hồi xưa lông bông lâm. Đợt em có bầu ảnh có đi ở ngoài. Em biết nhưng do đang bầu nên không trách. Em nói cho thì ngưng.
- Vào đó, nghe nói có phòng riêng, valentai vừa rồi 2 vợ chồng có được gặp không em?
Em: Do 2vc em không có đủ tiền đền bù 400 triệu cho gia đình nạn nhân, nên khoản đó chồng em không được hưởng ạ.
- Ờm.....! (Tôi nhìn em chua xót, thanh xuân mơn mởn, 5 năm nữa......! )Em xinh gái thế này, lại xuống phố, cắt tóc chắc khách nam chủ yếu, hay đăng hình lên fb nữa. Chắc em bận lắm nhỉ.
Em: dạ, mà thôi kệ họ anh. Nhìu anh cứ nhắn tin gạ gẫm, nhưng cơ bản là chỉ dừng lại ở nhắn tin thôi anh. Em cắt tóc thôi mà.!
Rồi tôi cũng trở thành một trong số đó, tôi cũng nhắn nhưng chỉ khen em đẹp. Hôm đó, trời mưa ngâu, đi ăn nướng ngói 10k thì gặp em, tới ngồi cùng. Hôm nay em buồn, vì gia đình phía chồng không trách nhiệm phụ em lo chi phí chăm con khi chồng em đang thi hành án. Covid ùa tới em bơ vơ, chạy vạy ngược xuôi, không đủ tiền lo phòng trọ, điện nước, chi phí gửi trẻ. Em chua xót kể, tôi gọi 2 chai sochu. Men vào, má em hồng mắt em nhòa ướt đẫm, có lẽ do khói từ bếp than nướng ngói, chuyện cũng chẳng có gì nếu lúc về xe em bị thủng lốp. Trời đang mưa. Tôi cho em quá giang trên con wave cà tàng. Gửi xe lại tiệm, mai lấy.
- Hay là anh giúp em giai đoạn này nhé.
Em: Anh cho tiền em à?
- Cho em mượn thôi, anh cũng nghèo mà, đang để dành tiền lấy vợ.
Em: Thôi, em hông muốn mắc nợ ai...
- Tôi im lặng, em cũng im lặng, chỉ còn tiếng mưa rì rào, tiếng xe cộ chạy ngược xuôi hối hả của thành phố nhộn nhịp.
- Em đón con chưa?
Em: Hôm nay con em gửi ở nhà ngoại.
- Vậy về tiệm luôn hỉ.?
Chờ em về phòng trọ kiêm cái tiệm hớt tóc tồi tàn, sau khi đẩy cánh cửa sắt kéo, tôi vào mượn cái khăn lau cho khô đầu, tóc em bên bết, em nghiên đầu lau khô tóc, quần áo thấm mưa ôm sát vào cơ thể em. Gió rít từng cơn, trời lạnh khiến con người thèm hơi ấm của nhau. Tôi liều lĩnh tiến sát em. Hay là em giúp anh chuyện này... Em không còn nợ nữa
- Hả... chuyện gì...? Em chưa kịp giứt lời chưa kịp biết chuyện gì xả ra, tôi đã lao tới như con sói hoang vồ mồi. Đặt 1 nụ hôn sâu lên môi em. 2 tay ghì chặt khuôn má em. Em chống cự yếu ớt.... ngoài trời mưa rơi gõ tiếng đều đều trên mái tôn.
--------
---------
- Cửa, cửa...Chưa đóng cửa.!
Tôi như chợt nhận ra điều gì, nhanh nhẹn khép cửa sắt, vặn khóa, vứt chìa lên cái ghế rồi sáp tới em, lại một nụ hôn ướt át, tôi chuyển sang tai em, tay vân vê mông em, tôi bế em lên ghế ngồi xuống, lưỡi liếm láp từ mép trong của đùi đến mép háng. Em nhìn tôi cười duyên. "Anh làm gì vậy? Kì quá.." tôi mặc kệ 2 tay xoa 2 bầu vú da của em và không quên lột em trần như nhộng.
Em bảo tôi lên gác, tôi đồng ý, em trước tôi sau bước lên cầu thang, tôi thấy cô bé em nhẵn nhụi lấp ló giữa 2 khe chân. Bờ mông căng tràn quyến rũ, đôi chân gầy gò thon dài thẳng tắp. Làn da trắng hồng. Mịn màng..........
(Còn nữa)
Để lâu quá đứt mạch cảm xúc thớt ơi 😆😆😆
 
  • Like
Reactions: Billphan
Tình trạng
Topic này đã được đóng lại vì vậy bạn sẽ không thể comment.

Bài viết liên quan