Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Nhật Ký Chữ Thương Nặng Hơn Chữ Yêu, Nên Không Phải Ai Cũng Ở Lại...!!!

Lượt xem: 4393

Hưng782

Checker Chính Thức
14/1/23
21,874
7,951
130
TP HCM
VND
1,111
Tín dụng
104,710
Nếu có kiếp sau . Nhất định anh sẽ tìm em sớm hơn : Đúng nơi , đúng lúc và đúng thời điểm . Để mình không còn lạc mất nhau nữa . Dù kết quả cuối cùng thế nào . Cảm ơn em...Vì đã đến .


Không có cuộc gặp gỡ nào là tình cờ

Có bao giờ bạn tự hỏi, giữa hơn bảy tỷ người, vì sao ta lại gặp người này mà không phải người khác? Sự thật là không có cuộc gặp gỡ nào là ngẫu nhiên cả. Mỗi người bước vào cuộc đời bạn đều mang theo một sứ mệnh riêng trong câu chuyện đời bạn.

Có người đến để sưởi ấm trái tim bạn bằng những yêu thương ngọt ngào. Khi ấy, ta gọi đó là Yêu — thứ cảm xúc rực rỡ, nồng nhiệt, khiến tim đập nhanh và thế giới bỗng trở nên dịu dàng hơn. Nhưng Yêu đôi khi chỉ đủ mạnh để bắt đầu, chứ chưa đủ sâu để ở lại.

Rồi có người đến, không mang theo quá nhiều hoa hồng, chỉ ở bên ta qua những ngày mỏi mệt, những lần tổn thương và im lặng. Khi ấy, Yêu lắng xuống, chậm lại, trầm hơn — và ta gọi đó là Thương. Thương là khi đã hiểu, đã đau, đã thất vọng, nhưng vẫn không nỡ quay lưng. Thương không ồn ào, không đòi hỏi, không cần chứng minh. Và vì phải đi qua mất mát, bao dung và chịu đựng, nên chữ Thương luôn nặng hơn chữ Yêu.

Cũng có những người chỉ ghé qua, để lại một vết xước khiến bạn đau đớn một thời gian rồi lặng lẽ biến mất. Nhưng dù là ai, họ cũng không đến một cách vô ích. Người xưa vẫn nói: Gặp gỡ là chữ Duyên, còn ở lại được hay không là chữ Phận. Duyên tròn thì Phận vẹn, Duyên lỡ thì Phận tan.

Có người dạy ta cách Yêu, có người dạy ta cách Thương, và cũng có kẻ dạy ta cách buông bỏ. Khi họ đã hoàn thành vai trò của mình trong cuộc đời bạn, thì sự rời đi là điều tất yếu.

Nhiều người thường dằn vặt tự hỏi: “Tại sao họ lại bỏ mình đi?” Nhưng hãy nhìn ra ngoài kia , có con đường nào đi mãi mà không rẽ lối? Đến cái cây còn phải thay lá, thời tiết còn đổi mùa, vạn vật còn đổi dời, huống hồ là lòng người vốn dĩ đa đoan. Cố chấp níu kéo một người đã muốn rời đi chẳng khác nào ôm chặt một cây xương rồng vào lòng rồi lại than trời rằng mình đau đớn.

Buông tay ra thì nhẹ lòng. Không buông, người thiệt thòi chỉ là chính mình.

Dẫu vậy, bất kỳ ai đi ngang qua đời ta cũng đều để lại một dấu ấn , có khi là một kỷ niệm đẹp để nhớ, có khi là một bài học đắt giá để trưởng thành. Vậy nên, người cần đến sẽ đến, người muốn đi đừng cố giữ. Đôi khi, cánh cửa này đóng lại không phải để nhốt bạn trong bóng tối quá khứ, mà là để bảo vệ bạn khỏi những điều không còn phù hợp nữa.

Đừng đứng mãi trước cánh cửa đã khóa và khóc lóc. Ngoài kia, bình minh vẫn đang lên, và cả một tương lai rực rỡ đang chờ bạn bước tiếp. Hãy nhớ rằng, bạn không mất ai cả , chỉ là... vai diễn của họ trong bộ phim cuộc đời bạn đã đến lúc hạ màn.

Thế thôi.
Hay quá anh. Cảm xúc quá
 
  • Like
Reactions: Guest1985

Bài viết liên quan