Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Truyện Sex CHO VỢ NGOẠI TÌNH

Lượt xem: 2861

rongnho2709

Tập Tành Ăn Chơi
3/2/22
132
92
38
Nha Trang, Khánh Hoà
VND
0
Tín dụng
457
Chương 17: Căn Hộ Nhỏ & Lãnh Thổ Của Kẻ Thứ Ba
Mười hai giờ trưa. Quán cà phê máy lạnh gần tòa nhà văn phòng của Khuê.

Minh bận cái áo thun đen ôm sát, ngồi dựa lưng vô ghế sofa, ánh mắt sắc lẹm dán chặt vô đôi mắt sưng húp, thâm quầng của Khuê. Chả đưa tay lên, ngón cái miết nhẹ qua bọng mắt cô.

"Tối qua khóc hả? Ổng lại la rầy em vụ đi chơi trễ đúng hông?" Giọng Minh trầm xuống, pha lẫn sự xót xa và bực dọc.

Khuê cúi gằm mặt, quấy quấy ly nước ép cam tới mức đá tan ra lõng bõng. Cô hổng dám nói là tối qua cô khóc vì đã trót gọi tên chả lúc đang nằm dưới thân chồng, và người khóc nhiều hơn ở trong lòng, thực chất là cái gã đàn ông mà Minh đang gọi là "ông anh trai" kia.

"Em hổng sao..." Khuê lí nhí đáp.

Minh chép miệng, thò tay vô túi quần jean, lôi ra một vật bằng kim loại rồi ném cái cạch xuống mặt bàn kính.

Khuê giật mình ngước lên. Đó là một chùm chìa khóa có gắn cái thẻ từ màu xanh dương.

"Chìa khóa căn hộ dịch vụ bên quận 4. Tầng 12. Anh mới trả tiền thuê hồi sáng," Minh ném một quả bom vô giữa bàn, tỉnh bơ như không. Chả chồm người tới, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Khuê, siết chặt. "Dọn qua đó ở với anh đi. Anh chịu hết nổi cái cảnh mỗi lần ôm em ngủ lại phải ngó sắc mặt của ổng rồi. Ổng có quyền gì mà cấm cản em? Mình ra riêng, nhà của vợ chồng mình, hổng ai xía vô được hết."

Trái tim Khuê như rớt cái độp xuống đáy dạ dày. Lời đề nghị của Minh nghe ngọt ngào và đầy bao bọc, nhưng trong hoàn cảnh này, nó tàn nhẫn và châm biếm tới mức làm sống lưng cô ớn lạnh.

Mới tối hôm qua, chồng cô vừa khàn giọng đuổi cô đi. Và trưa nay, nhân tình của cô trải sẵn thảm đỏ rước cô vô một tổ ấm mới. Trò chơi này, giống như có một bàn tay vô hình đang tàn nhẫn đẩy cả ba người vô một cái ngã ba không có đường lùi.

Tám giờ tối. Căn hộ chung cư.

Cái vali cỡ trung màu xám bạc nằm chình ình giữa phòng khách. Khuê cúi người, lẳng lặng nhét thêm mấy hộp mỹ phẩm vô ngăn lưới, kéo khóa cái rẹt.

Thành đang ngồi trên sofa, tay kẹp điếu thuốc hút dở, khói xám lơ lửng bay lên trần nhà. Không gian tĩnh lặng tới mức nghe rõ cả tiếng cọ xát của lớp vải nilon.

"Nó... mướn nhà cho em hả?" Thành cất giọng, âm thanh khô khốc, mỏng lét như một tờ giấy nhám.

"Dạ," Khuê nuốt khan, không dám ngước lên dòm chồng. "Anh hai... anh muốn em đi... nên em..."

Thành rít một hơi thuốc dài, phả khói ra không trung. Quai hàm anh ta bành ra, cắn chặt. Trò chơi là do anh ta vẽ. Luật là do anh ta đặt. Tối qua, chính miệng anh ta đuổi cô đi vì không chịu nổi sự phản bội của tiềm thức. Giờ cô đi thật, đem theo đồ đạc, dọn tới một cái chuồng mới do thằng đàn ông khác xây. Cảm giác bất lực hòa lẫn với máu cuckold bệnh hoạn cắn xé nội tạng anh ta ra thành từng mảnh.

"Đi đi," Thành gầm gừ, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ quạch ngó chòng chọc vô cái vali. "Cứ xách đồ qua đó ở. Nói với nó em giận anh, dọn ra riêng. Diễn cho trót vai vô. Khi nào... khi nào nó đụ em chán chê rồi... thì xách vali về."

Nước mắt Khuê ứa ra, rớt lã chã xuống mu bàn tay. Lời nói của Thành tàn độc, bệnh hoạn, nhưng sâu thẳm bên trong là tiếng khóc của một kẻ đang cố bấu víu lấy chút quyền lực ảo tưởng cuối cùng.

Chín giờ rưỡi tối. Căn hộ tầng 12.

Khuê vừa kéo cái vali bước qua khỏi bậc cửa, mùi sơn tường mới và mùi tinh dầu gỗ thông đã xộc vô mũi. Một không gian hoàn toàn xa lạ. Không có hình bóng Thành. Không có hơi thở ngột ngạt của sự lừa dối dưới cùng một mái nhà.

Cạch.

Minh chốt khóa cửa. Chưa kịp để Khuê buông cái tay kéo vali, chả đã từ phía sau nhào tới, ôm thốc cô lên.

"Á! Minh... để em cất đồ..."

"Cất con khỉ!" Minh gầm lên một tiếng rổn rảng, bế bổng Khuê xoay người lại, ép rập lưng cô vô cánh cửa gỗ.

Chả cuồng nhiệt hôn cô. Nụ hôn mang đậm tính chất đánh dấu lãnh thổ. Môi chả cắn xé môi cô, cái lưỡi nóng hổi luồn lách càn quét vòm họng. Bàn tay thô ráp của Minh xé phăng cái áo sơ mi của Khuê, giật bung hàng nút làm mấy cái cúc áo văng tung tóe xuống nền gạch bóng loáng.

"Dòm nè vợ, dòm cho kỹ nghen," Minh thở hồng hộc, ép Khuê dòm khắp lượt cái phòng khách trống trải chỉ mới có bộ sofa và cái tivi. "Nhà của mình. Đụ má, hổng có ai ở ngoài kia vểnh tai nghe em rên nữa hết. Bữa nay em phải la cho sập cái nhà này cho anh!"

Không đợi Khuê kịp phản ứng, Minh lôi thứ vũ khí gân guốc tấy đỏ của chả ra, xé toạc cái quần lót mỏng dính của cô, túm lấy đùi cô nhấc bổng lên và đâm phập một cú lút cán.

"ÁAAAA!"

Tiếng thét thất thanh của Khuê xé toạc sự im ắng của căn hộ mới. Không cần nín nhịn, không cần cắn gối. Sự giải phóng âm thanh đột ngột kết hợp với khoái cảm bị xuyên thấu mạnh bạo làm adrenaline xịt thẳng lên não.

Minh dập hông ầm ầm. Chả đụ cô ngay tại cửa chính. Tiếng da thịt va đập chan chát bạch bạch bạch vang dội dội dội vô những bức tường mới tinh.

"Đã hông? Lồn em cắn cặc anh chặt cứng vầy nè!" Minh gằn giọng, mồ hôi nhễ nhại rớt xuống hõm cổ Khuê.

Chả không dừng lại ở cửa. Vẫn để nguyên con cặc nằm sâu lút cán bên trong, Minh bế xốc Khuê lên, sải bước đi vô khu bếp. Chả quăng phịch cô nằm ngửa lên bàn ăn bằng kính lạnh toát, kéo hai chân cô vác lên vai mình và tiếp tục thúc.

"Ưm... sâu quá Minh ơi... lủng bụng em mất... a... đụ em..." Khuê khóc nức nở vì sướng, mười ngón tay bấu rách cả lớp da bọc của ghế ăn.

Không gian mới kích thích thú tính của gã đàn ông xăm trổ tới tột độ. Minh giống như một con chó sói đang đi tiểu để đánh dấu lãnh thổ. Chả đụ cô ở bàn ăn, lôi cô vô phòng tắm đụ đứng ép vô tấm gương mờ hơi nước, rồi cuối cùng ném cô xuống chiếc giường đệm bọc ga xám mới cáu cạnh trong phòng ngủ.

Tư thế doggy từ phía sau. Minh nắm chặt lấy mớ tóc rối bù của Khuê, giật nhẹ ra sau, ép mặt cô dán xuống gối.

"Nhà của ai?" Minh gầm gừ, thúc liên tiếp mười mấy cú trời giáng.

"Của... của anh... nhà của vợ chồng mình..." Khuê nấc lên, tự động thốt ra những lời đường mật dâm đãng nhất mà chả muốn nghe.

"Giỏi! Đụ má em khít quá... anh bắn vô nghen vợ... khai trương nhà mới nghen..."

Minh rống lên một tiếng như dã thú. Chả đâm nhát cuối cùng lút tới tận cổ tử cung, cơ bụng gồng cứng lại. Dòng tinh dịch nóng hực, đặc sệt như nham thạch bắn phọt ra, xịt từng đợt sâu tít vô tận cùng hang động của Khuê.

Khoái cảm bùng nổ dữ dội làm Khuê co giật liên hồi, hai tay cào cấu lên lớp ga giường mới tinh. Cô há hốc miệng thở dốc, nước mắt trào ra giàn giụa.

Minh rút ra, gục xuống bên cạnh cô thở hồng hộc. Chả vòng tay ôm ngang cái eo thon thả đang mướt mồ hôi của cô, kéo cô rúc gọn vô lồng ngực mình.

Khuê chống tay, tính lồm cồm bò dậy. "Để... để em vô rửa... nhớp nháp quá..."

"Nằm im đó," Minh thình lình gằn giọng, vươn tay đè bả vai cô ép xuống nệm. Bàn tay to lớn của chả trượt xuống, miết nhẹ lên phần bụng dưới đang căng trướng tinh dịch của cô.

"Nhưng mà..."

"Anh cấm em rửa," Minh nhếch mép cười, một nụ cười đầy tính chiếm hữu đê tiện. "Anh muốn em để nguyên cái đống tinh trùng của anh trong lồn em. Sáng mai ngủ dậy, em cứ bận đồ rộng, đi vòng vòng quanh cái nhà này cho anh. Để tinh trùng của anh chảy ròng ròng dọc hai đùi em, rớt xuống sàn cái nhà này. Đây là nhà của anh, và em là của anh. Rõ chưa?"

Khuê rùng mình ớn lạnh. Lời ra lệnh bệnh hoạn của Minh giống như một sợi dây xích vô hình siết chặt lấy cổ cô. Dạ dày cô quặn thắt lại vì tội lỗi khi nghĩ tới Thành đang thui thủi một mình ở nhà, nhưng tử cung cô thì lại co rút điên cuồng vì thứ khoái cảm nhục nhã, đê tiện này. Cô nhắm nghiền mắt, yếu ớt gật đầu, phó mặc bản thân chìm nghỉm vô cái tổ ấm dối trá mà gã nhân tình vừa dệt nên.
 

rongnho2709

Tập Tành Ăn Chơi
3/2/22
132
92
38
Nha Trang, Khánh Hoà
VND
0
Tín dụng
457
Chương 18: Vai Diễn Hoàn Hảo Của "Ông Anh Trai" & Dư Âm Dưới Gầm Bàn
Bảy giờ tối. Nhà hàng beefsteak kiểu Pháp nằm trên tầng cao nhất của một khách sạn quận 1.

Ánh đèn chùm pha lê tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, sang trọng. Tiếng nhạc hòa tấu dìu dặt lọt thỏm giữa tiếng dao nĩa lách cách.

Minh bận cái áo sơ mi đen mở hai nút ngực, để lộ hình xăm lấp ló. Chả ngồi vắt chéo chân, phong thái ngạo nghễ, bất cần, hoàn toàn đối lập với bộ vest xám phẳng phiu, lịch lãm của Thành ngồi phía đối diện.

Khuê ngồi cạnh Minh. Cô bận chiếc đầm lụa hở vai màu đỏ thẫm – cái màu mà Minh đặc biệt thích vì chả nói nó làm da cô trắng như sứ.

"Bữa nay mời anh hai bữa cơm, coi như em cám ơn anh thời gian qua cưu mang, chăm sóc cho Khuê," Minh nâng ly rượu vang đỏ lên, khóe môi nhếch lên một nụ cười rạng rỡ, tự tin. Chả xoay sang dòm Khuê bằng ánh mắt độc chiếm rồi ngó thẳng vô Thành. "Giờ Khuê dọn qua ở với em rồi, anh hai cứ yên tâm. Em hổng để chỉ thiệt thòi đâu."

Ngón tay đang cầm nĩa của Thành khựng lại giữa không trung. Quai hàm anh ta bành ra, những đường gân xanh nổi cộm trên mu bàn tay đang siết chặt cái ly thủy tinh.

"Ừ," Thành cất giọng. Âm thanh cọ xát trong cuống họng khô khốc, mỏng lét như tờ giấy nhám. Anh ta nâng ly lên chạm nhẹ cái keng với Minh. "Hai đứa... liệu mà sống."

Vai diễn "ông anh trai" được Thành đóng quá hoàn hảo. Nhưng hoàn hảo tới mức tàn nhẫn. Khuê cúi gằm mặt, dạ dày quặn thắt lại. Cô không dám dòm vô mắt chồng. Lời cảm ơn của Minh giống như một sự sỉ nhục công khai, tước đoạt trắng trợn quyền sở hữu của một người chồng ngay trước thanh thiên bạch nhật.

Minh thản nhiên dùng dao cắt miếng thịt bò chín tái thành từng miếng nhỏ xíu. Chả dùng nĩa gắp một miếng, chấm đẫm nước sốt tiêu đen, rồi đưa tới tận miệng Khuê.

"A nào vợ, há miệng ra," Minh dỗ ngọt, giọng trầm khàn nồng nặc mùi chiếm hữu.

Khuê cứng đờ người. Cô hé mắt dòm Thành. Anh ta đang nhai thức ăn, nhưng đôi mắt đỏ ngầu vằn vện tia máu thì dán chặt vô cái nĩa đang kề sát môi cô.

Khuê run rẩy hé môi, ngậm lấy miếng thịt bò. Nước sốt dính một vệt nhỏ bên khóe mép. Minh không dùng khăn giấy. Chả rướn người tới, vươn đầu lưỡi liếm sạch vệt nước sốt trên khóe môi cô, chóp chép miệng.

"Ngon hông?" Minh cười khẩy.

Khuê gật đầu cái rụp, mặt đỏ bừng.

Nhưng trò tra tấn của gã giang hồ chưa dừng lại ở đó. Trong lúc tay phải Minh vẫn cầm ly rượu trò chuyện tỉnh bơ với Thành về dăm ba chuyện làm ăn, bàn tay trái của chả đã lẳng lặng trườn xuống dưới gầm bàn trải khăn trải bàn bằng lụa dài quét đất.

Bàn tay thô ráp của Minh đặt lên đùi non của Khuê. Hơi nóng từ lòng bàn tay chả xuyên qua lớp lụa mỏng, truyền thẳng vô da thịt.

Khuê giật thót mình, hai đùi vô thức kẹp chặt lại. Nhưng Minh không buông. Ngón tay chả luồn xuống mép váy, trượt dần lên cao, móc vô mép cái quần lót ren mỏng dính.

"Anh tính mở thêm cái xưởng thứ hai dưới Thủ Đức, bữa nào anh hai rảnh xuống coi nghen," Minh nói, giọng điệu oang oang vô cùng tự nhiên.

Đồng thời với câu nói đó, ngón tay giữa của chả luồn hẳn vô khe rãnh ướt át của Khuê, miết mạnh một đường trượt từ hột le xuống tận cửa mình.

"Ưm...!" Khuê cắn chặt môi dưới, lỡ phát ra một tiếng nấc cụt nghẹn ứ trong cổ họng.

Thành ngừng nhai. Cặp mắt sắc lẹm của gã đạo diễn quét từ khuôn mặt đỏ bừng, rịn mồ hôi của vợ xuống tấm khăn trải bàn đang khẽ rung động bần bật. Thành không bị mù. Anh ta thừa biết chuyện gì đang xảy ra bên dưới cái gầm bàn kia. Vợ anh ta đang bị nhân tình móc lồn ngay trong bữa ăn, ngay trước mặt anh ta.

Lồng ngực Thành phập phồng kịch liệt. Sự nhục nhã của một kẻ bị cướp vợ hòa quyện với dòng adrenaline khổng lồ của máu cuckold bệnh hoạn xịt thẳng lên não, làm đũng quần anh ta cộm lên căng tức. Anh ta ráng nở một nụ cười méo mó, tiếp tục cắt thịt bò, diễn trọn vai một người anh trai không hay biết gì.

Bữa ăn kéo dài như cả một thế kỷ.

Vừa tính gọi tính tiền, điện thoại của Minh thình lình đổ chuông. Chả nghe máy, sắc mặt lập tức tối sầm lại, đôi lông mày nhíu chặt.

"Đụ má nó, hàng về mà tụi bây để ngập nước hả? Tao qua liền!" Minh cúp máy, quay sang Khuê vẻ bực dọc xen lẫn áy náy. "Xưởng có chuyện rồi vợ. Hàng giao cho người ta bị lỗi. Anh phải chạy qua Thủ Đức xử lý gấp."

Nói xong, Minh quay sang Thành, vớt vát chút phép lịch sự cuối cùng: "Anh hai... phiền anh chở Khuê về nhà lấy mớ đồ lạnh bả gửi bên đó, rồi anh đưa bả về căn hộ mới giùm em nghen. Chắc đêm nay em ở lại xưởng giải quyết."

Thành từ từ lau miệng bằng khăn ăn, gật đầu. "Ừ. Chú cứ lo việc đi. Khuê để anh lo."

Mười giờ đêm. Cánh cửa căn hộ cũ vừa khép lại cạch một tiếng.

Khuê còn chưa kịp bật công tắc đèn, Thành đã nhào tới như một con thú say máu bị bỏ đói lâu ngày. Không nói một lời, anh ta túm lấy cổ áo chiếc đầm lụa đỏ thẫm của Khuê, giật mạnh sang hai bên.

Xoẹt!

Tiếng vải lụa đứt phựt vang lên chát chúa trong bóng tối. Chiếc đầm đắt tiền mà Minh khen đẹp rách toạc làm đôi, phơi bày cơ thể đang run lẩy bẩy của Khuê.

"Thành... anh làm gì vậy... xót cái đầm..." Khuê hoảng hốt kêu lên, hai tay vội vàng ôm lấy ngực.

"Xót hả? Nó mua cho em hả con đĩ?" Thành gầm lên, âm thanh vỡ nát, khàn đặc sự ghen tuông điên dại.

Thành túm lấy mái tóc uốn lọn của vợ, giật nhẹ ra sau, ép mặt cô ngửa lên trần nhà. Bàn tay còn lại của anh ta luồn xuống dưới, thô bạo lột phăng cái quần lót ren ném xuống sàn.

Đập vô mắt Thành là cái lỗ đã ướt sũng, nước dâm chảy ròng ròng dính dớp cả hai bên bắp đùi. Bằng chứng rành rành cho sự kích thích đê tiện của vợ anh ta dưới gầm bàn nhà hàng.

Thành thở hồng hộc. Không dạo đầu, không vuốt ve, anh ta vạch khóa quần, lôi thứ vũ khí đang cương cứng tới phát đau của mình ra, nâng bổng một chân Khuê lên và đâm lút cán ngay nhát đầu tiên.

"ÁAAAA!" Khuê thét lên thất thanh. Cú đâm quá mạnh, quá thô bạo làm cô đau điếng, nhưng cái lỗ trơn tuột vì nước dâm lại dễ dàng nuốt trọn lấy thanh thịt nóng hực của chồng.

"Đứng yên! Dựa lưng vô cửa!" Thành ra lệnh, dập hông ầm ầm. Thịt va vô thịt chan chát vang dội.

"Nó đút thịt cho em ăn ngon hông? Hả?" Thành cắn mạnh vô hõm vai Khuê, gằn từng chữ qua kẽ răng. "Cái ngón tay dơ dáy của nó ngoáy lồn em dưới gầm bàn... em sướng tới mức chảy bao nhiêu nước ra cái ghế nhà hàng rồi? Nói nghe coi!"

"Không... em không có... Thành ơi đau em..." Khuê nức nở van xin, móng tay bấu chặt vô mảng tường lạnh toát.

"Đụ má em, nằm trong nhà anh mà em xạo sự hả?" Thành gầm gừ, thúc liên tiếp mười cú chí mạng vô tận cổ tử cung. "Anh thấy hết! Anh thấy em rên hừ hừ lúc nó móc lồn em. Ở ngoài thì gọi anh hai ngọt xớt, bên dưới thì banh háng ra cho nó chọt ngoáy! Em là một con đĩ dâm đãng nhất cái Sài Gòn này em biết hông?"

Sự hạ nhục tàn nhẫn bằng ngôn từ thô tục đánh sập hoàn toàn chút ranh giới tự trọng cuối cùng của Khuê. Cảm giác bị chồng bóc trần sự lả lơi, đê tiện của chính mình ở nơi công cộng tạo ra một luồng điện giật tung các nơ-ron thần kinh.

Khuê ngửa cổ lên, nước mắt giàn giụa, nhưng nửa thân dưới lại co giật liên hồi.

"Dạ... sướng... nó ngoáy sâu lắm... ngoáy ngay trước mặt anh... sướng lắm..." Khuê nấc lên, thốt ra những lời dâm dật nhất để phục vụ cho sự điên loạn của chồng.

Nghe vợ thú nhận, não Thành như bị chích điện. Cảm giác nhục nhã vì bị cuckold biến thành chất xúc tác khổng lồ, ép anh ta lên đỉnh điểm. Thành rống lên một tiếng nghẹn ứ, ôm ngang eo Khuê, thúc nhát cuối cùng lút cán và bắn toàn bộ dòng tinh dịch nóng hổi vô sâu tận cùng hang động của vợ.

Thành rút ra, gục đầu vô vai Khuê thở dốc. Mồ hôi ướt đẫm trán anh ta.

Trong không gian tối om của căn hộ cũ, Thành ôm chặt lấy vợ, nhưng trái tim anh ta trống rỗng. Màn kịch sinh tử dưới gầm bàn ban nãy đã chứng minh một điều tàn khốc: Dù anh ta có đụ cô bạo liệt tới mức nào để bù đắp, thì cái cảm giác bị chiếm đoạt thực sự... đã hoàn toàn thuộc về gã đàn ông tên Minh mất rồi.
 

rongnho2709

Tập Tành Ăn Chơi
3/2/22
132
92
38
Nha Trang, Khánh Hoà
VND
0
Tín dụng
457
Chương 19: Cuối Tuần Vắt Kiệt & Kẻ Trộm Dưới Đêm Sâu
Sáng thứ Bảy. Căn hộ chung cư cũ ngổn ngang mấy cái thùng carton.

Minh bận độc cái quần đùi thun, mồ hôi nhễ nhại, khệ nệ bê một thùng sách từ trong phòng làm việc ra ngoài phòng khách. Chả đặt phịch xuống cạnh chân Thành, tỉnh bơ ra lệnh: "Anh hai, xíu anh kiếm cuộn băng keo dán giùm em mấy cái thùng này nghen. Để em vô dọn nốt cái tủ quần áo cho bả, trưa nay tụi em dọn hẳn qua nhà mới luôn."

Thành đang ngồi xếp bằng trên sofa, tay cầm ly cà phê đen. Quai hàm anh ta bành ra. Gã nhân tình của vợ đang đường hoàng sai vặt anh ta ngay trong chính ngôi nhà của anh ta. Nhưng lớp vỏ bọc "ông anh trai" ép Thành phải nuốt cục tức vô bụng, gượng gạo gật đầu.

Minh quay ngoắt đi vô phòng ngủ, tiện chân khép hờ cánh cửa lại.

Khuê đang quỳ trên sàn, lúi húi xếp mấy cái váy lụa vô vali. Bất thình lình, một bàn tay to lớn nắm lấy gáy cô, giật ngược ra sau.

"Xếp đồ hả vợ?" Minh gầm gừ, kéo xệch Khuê lại gần. Chả ngồi phịch xuống mép giường, tách hai đùi ra, lôi con cặc gân guốc, nóng hổi của mình ra khỏi quần. "Phục vụ chồng trước đã."

Khuê hoảng hốt dòm ra khe cửa. "Anh hai... anh hai ở ngoài kìa Minh..."

"Ngoan. Bú cho anh," Minh không thèm để tâm, bàn tay thô ráp luồn vô mái tóc cô, ấn mạnh đầu cô xuống.

Khuê nhắm nghiền mắt, há miệng ngậm lấy phần quy đầu nóng rực. Cô bắt đầu liếm láp, mút mát một cách vội vã để Minh mau xong chuyện. Nhưng sự qua loa đó làm Minh phật ý. Chả nắm chặt lấy mớ tóc sau gáy cô, bắt đầu dập hông, đâm thẳng thanh thịt khổng lồ vô tận cuống họng.

"Ưm... khụ..." Khuê trợn trừng mắt. Nước mắt sinh lý trào ra giàn giụa.

Sự ma sát bạo liệt trong vòm họng làm cô ngộp thở. Minh đâm lút cán, ép cô phải mở toang thanh quản. Cảm giác buồn nôn trào lên, nhưng bàn tay sắt đá trên đỉnh đầu không cho phép cô lùi lại nửa phân.

"Nuốt... ráng nuốt hết cặc chồng đi vợ... đụ má cái mỏ em ướt quá..." Minh thở dốc, mắt vằn đỏ. Chả thúc liên tiếp mấy cú tàn nhẫn vô cuống họng cô, rồi gầm lên xả đạn.

Dòng tinh dịch tanh nồng, nóng hực xịt thẳng vô thực quản. Khuê ho sặc sụa, ráng nuốt ực thứ chất lỏng đặc sệt đó xuống dạ dày. Mấy giọt trắng đục trào ra khỏi khóe mép, dính nhem nhuốc lên cằm.

Minh buông cô ra, vuốt nhẹ má cô, nhếch mép cười mãn nguyện. Chả ngửa lưng ra giường, kéo chăn đắp ngang bụng. "Anh ngủ chút. Chiều dậy dọn tiếp."

Khuê lảo đảo đứng dậy, lau khóe miệng, bước vô toilet súc miệng. Cơ thể cô đã bắt đầu ê ẩm, đau nhức.

Mười hai giờ đêm.

Bữa nhậu chia tay "anh trai" kéo dài tới tận khuya làm Minh say bét nhè. Chả ngáy vang rền trên chiếc giường cưới. Căn hộ chìm vô bóng tối.

Khuê nằm quay lưng lại với Minh. Cả ngày nay cô bị chả vắt kiệt sức lực, từ phòng ngủ ra tới nhà tắm. Bên dưới sưng tấy, nhức buốt. Lý trí bảo cô nhắm mắt ngủ đi, nhưng một thứ cảm giác dằn vặt, trống rỗng lại cồn cào cào xé ruột gan. Cô biết Thành đang nằm phơi mình ngoài sofa lạnh lẽo kia.

Khuê rón rén lật chăn, nhón gót bước ra khỏi phòng ngủ. Cô chỉ bận cái áo sơ mi quá khổ của Minh, bên dưới không mặc quần lót.

Vừa bước ra tới phòng khách, cô thấy một đốm sáng đỏ lập lòe trong bóng đêm. Thành đang hút thuốc.

Thấy bóng vợ mờ ảo bước ra, Thành dụi điếu thuốc. Không nói một lời, anh ta vươn tay, túm lấy eo Khuê, lôi tuột cô ngã nhào vô lồng ngực mình trên cái sofa chật hẹp.

"Nó ngủ rồi hả?" Thành thì thầm, giọng khàn đặc, pha lẫn sự ghen tuông và khoái cảm bệnh hoạn.

"Dạ..." Khuê run rẩy đáp, áp má lên ngực chồng.

Thành lật ngửa cô ra. Anh ta vạch hai đùi cô sang hai bên, soi trong bóng tối. Tinh dịch của Minh từ trận mây mưa buổi chiều vẫn còn đóng thành từng vệt khô khốc trên đùi non. Thành lôi cặc ra, không dọn dẹp, không dạo đầu, đâm phập một cú lút cán.

"Á... Thành... đau em... sưng hết rồi..." Khuê khóc nấc lên, hai tay bấu chặt vô bả vai chồng. Sự ma sát với lớp thịt đã tấy đỏ vì hoạt động quá công suất cả ngày làm cô buốt tới tận óc.

Thành dập hông ầm ầm trong câm lặng. Anh ta đụ vợ một cách tàn nhẫn, ép cô phải trả giá cho sự đê tiện của chính mình. "Nó đút cặc vô họng em sướng hông? Hả? Lồn em khít rịt vầy là nứng vì bị đụ lén sau lưng nó đúng hông?"

Những lời thô tục khoét sâu vô sự nhục nhã của Khuê. Cảm giác bị chồng nện ầm ầm ngay trong lúc nhân tình đang ngủ cách đó vài bức tường đẩy Adrenaline lên đỉnh điểm. Tử cung cô co giật liên hồi, đón nhận cú xuất tinh nóng hổi của Thành trộn lẫn với tàn dư của kẻ khác.

Sáng Chủ Nhật.

Khuê lờ đờ mở mắt. Toàn thân cô như bị xe tải cán qua. Cô đang nằm sấp trên nệm.

Bất thình lình, một cảm giác lạnh toát chạm vô cửa sau (lỗ hậu) của cô. Khuê giật nảy mình, quay đầu lại.

Minh đã thức tự lúc nào. Chả đang bôi một đống gel trơn tuột lên một cái đồ chơi người lớn (plug) hình giọt nước bằng silicon màu đen. Mắt chả vằn lên tia nhục dục hoang dã.

"Á... Minh... cái gì vậy... đừng..." Khuê hoảng hốt rướn người lên.

"Nằm im," Minh gằn giọng, một tay đè bẹp lưng cô xuống nệm. "Bữa đi Vũng Tàu anh mua mà quên xài. Nay khai trương."

Không đợi Khuê đồng ý, Minh ép nhẹ đầu cắm bằng silicon vô cái nếp gấp nhạy cảm đang co rúm lại vì sợ hãi, rồi dứt khoát đẩy tọt vô.

"ÁAAAA!" Khuê thét lên một tiếng thất thanh, nước mắt trào ra. Cảm giác căng trướng, dị vật nong rộng cửa sau làm cô buốt nhói.

Nhưng Minh không dừng lại ở đó. Vẫn giữ nguyên cái plug cắm chặt ở cửa sau, chả lôi con cặc gân guốc của mình ra, nâng bổng hông Khuê lên, đâm phập vô cô bé đang rỉ nước tong tỏng phía trước.

Sự xâm nhập kép đánh sập hoàn toàn hệ thần kinh của Khuê. Áp lực từ hai phía chèn ép lên vách ruột và tử cung tạo ra một thứ khoái cảm đau đớn tới muốn ngất đi.

"Ưm... cứu em... lủng ruột em mất... Minh ơi lấy ra..." Khuê khóc nức nở, hai tay cào cấu điên cuồng lên ga giường, cả người co giật bần bật.

"Khít quá Khuê... đụ má lồn em với đít em siết chặt vầy sao anh chịu nổi..." Minh gầm lên như dã thú. Chả dập hông ầm ầm, tiếng da thịt va đập vang dội. Mỗi nhịp thúc của Minh làm cái plug phía sau càng lún sâu vô trong, cày xới mọi dây thần kinh mẫn cảm nhất.

Khuê ngửa cổ lên, tròng mắt dại đi. Thể xác cô đã vượt qua giới hạn chịu đựng cuối cùng. Cô lên đỉnh trong một tiếng gào xé họng, cơ thể mềm nhũn như cọng bún.

Minh rống lên, xả toàn bộ dòng tinh dịch nóng rực vô sâu tận bên trong cô.

Chả gục xuống tấm lưng trần mướt mồ hôi của Khuê, thở hồng hộc. Rút ra khỏi cơ thể cô, Minh nhẹ nhàng tháo cái plug ra, vứt sang một bên.

Khuê nằm sải lai trên giường, hai đùi dang rộng, dịch tễ trắng đục trào ra từ cô bé chảy ròng ròng xuống tấm nệm dính đầy mồ hôi. Cô mở trừng mắt dòm lên trần nhà, hô hấp đứt quãng. Thể xác cô đã hoàn toàn bị vắt kiệt, bị nhào nặn thành một thứ đồ chơi đê tiện để thỏa mãn thú tính của hai người đàn ông. Trò chơi này, đã bắt đầu vượt khỏi ranh giới của sự hưng phấn, biến thành một địa ngục thể xác không có lối thoát.
 

rongnho2709

Tập Tành Ăn Chơi
3/2/22
132
92
38
Nha Trang, Khánh Hoà
VND
0
Tín dụng
457
Chương 20: Hạt Mầm Nghi Ngờ & Lời Cảnh Cáo Dưới Dấu Răng
Sáu giờ chiều Chủ Nhật. Trời Sài Gòn đổ mưa rả rích.

Căn hộ mới ở quận 4 ngập ngụa mùi băng keo và bìa carton. Trận mây mưa vắt kiệt sức lực từ đêm qua tới sáng nay làm Khuê rã rời. Cô nằm cuộn tròn trên cái ghế sofa phòng khách, ngủ thiếp đi lúc nào không hay, trên người chỉ đắp hờ cái mền mỏng.

Minh bận độc cái quần đùi, mồ hôi nhễ nhại đang cặm cụi dỡ nốt cái túi vải đựng đồ cá nhân cuối cùng mà hôm qua Thành nhét vội vô cốp xe cho Khuê.

Chả lôi ra mấy cái áo thun, mấy bộ đồ ngủ lụa. Quen tay, Minh gom hết thành một nùi, tính quăng vô cái máy giặt mới mua ngoài ban công.

Bất thình lình, một mảnh vải nhỏ xíu màu xám đen rớt ra khỏi mớ đồ, rớt cái bạch xuống nền gạch men.

Minh cúi xuống nhặt lên. Động tác của chả khựng lại giữa không trung.

Đó là một cái quần lót nam hiệu Aristino. Size L.

Mày Minh nhíu chặt lại. Chả xài quần boxer form rộng, size XL, mua ngoài sạp chợ, rách lỗ chỗ chả cũng mặc kệ. Còn cái quần sịp tam giác ôm sát, chất liệu cao cấp mỏng dính này, chắc chắn không phải của chả. Chả đưa nó lên gần mũi. Một mùi hương thoang thoảng của sữa tắm x-men mùi bạc hà lạnh ngắt bay xộc vô khứu giác. Cái mùi đặc trưng lúc nào cũng bám trên người gã đạo mạo tên Thành.

Minh ngước mắt lên, dòm trân trân vô Khuê đang thở đều đều trên sofa.

Một gã giang hồ lăn lộn ngoài đường từ năm mười lăm tuổi như Minh không có bị ngu. Não bộ của chả lập tức chạy hết công suất, lôi hàng loạt những mảnh ghép rời rạc trong suốt hai tháng qua ra mà chắp nối.

Hai anh em ruột, tại sao lại ở chung một cái căn hộ chỉ có một phòng ngủ? Cái thái độ hằm hằm, ánh mắt đỏ ngầu vằn vện của Thành mỗi lần chả ôm ấp Khuê. Nó không phải là ánh mắt xót em gái. Đó là ánh mắt của một thằng đàn ông đang bị cướp mất đồ đạc. Và cái cách Khuê lúc nào cũng khép nép, hoảng loạn, sợ hãi tới mức run bần bật mỗi khi "anh hai" có nhà. Cô sợ ổng tới mức không dám rên, không dám mở miệng.

Và bây giờ, là một cái quần sịp nam dơ, nằm lộn xộn, quấn chặt vô mớ đồ lót ren mỏng dính của Khuê trong cùng một cái túi cá nhân.

Bàn tay thô ráp của Minh siết chặt cái quần lót tới mức gân xanh nổi cộm lên bắp tay. Chả không la hét. Chả không đánh thức Khuê dậy để tra khảo. Chả lẳng lặng vo viên cái quần sịp xám đen đó, nhét sâu vô tận đáy thùng rác dưới bếp.

Chín giờ tối. Khuê lờ đờ mở mắt.

Căn hộ tối om, chỉ có ánh đèn đường vàng vọt hắt qua lớp cửa kính ban công. Không khí lạnh ngắt, ngột ngạt tới khó thở.

Minh đang ngồi hút thuốc trên cái ghế ăn bằng gỗ. Đốm lửa đỏ lập lòe trong bóng tối, soi rõ khuôn mặt góc cạnh đang đanh lại, tăm tối và lạnh lẽo y chang một bức tượng đồng.

"Minh... anh sao chưa bật đèn..." Khuê ngái ngủ, lồm cồm ngồi dậy. Cái quần lót ren ma sát vô nơi tư mật vẫn còn sưng tấy làm cô hơi nhíu mày.

Minh dụi điếu thuốc. Không nói một lời, chả đứng phắt dậy, sải những bước dài thình thịch tiến về phía sofa.

"Minh..."

Chưa kịp dứt câu, bàn tay như kềm sắt của Minh đã túm lấy cổ áo ngủ của Khuê, nhấc bổng cô lên khỏi mặt nệm. Chả ném cô phịch xuống sàn nhà lạnh toát.

"Á! Anh làm cái gì vậy?" Khuê hoảng hốt rít lên, đầu gối đập vô nền gạch ê ẩm.

Minh quỳ một chân xuống, lột phăng cái áo thun của chính mình quăng sang một bên. Chả đè bửa hai tay Khuê ra, ép chặt xuống sàn, đôi mắt vằn vện tia máu dán chặt vô khuôn mặt đang cắt không còn hột máu của cô.

Không thèm dạo đầu, không thèm cởi hết đồ, Minh giật khóa quần, lôi thứ vũ khí gân guốc nóng rực của mình ra, túm lấy hông Khuê và đâm phập một cú lút cán, thô bạo tới tàn nhẫn.

"ÁAAAA! Đau... đau em Minh ơi... nó chưa có nước..." Khuê thét lên thất thanh, nước mắt trào ra giàn giụa. Cú đâm khô khốc làm cô có cảm giác như cơ thể mình vừa bị xé toạc làm đôi.

Minh không dừng lại. Chả dập hông ầm ầm, tiếng thịt va đập chát chúa vang dội giữa căn phòng trống. Sự ma sát rát buốt làm Khuê co rúm người lại, nhưng Minh đã dùng tay ghì chặt lấy gáy cô.

Chả cúi gập người xuống, há miệng, cắn ngập răng vô hõm vai trắng ngần của Khuê.

"Á! Cắn... chảy máu... tha cho em..." Khuê nức nở van xin, móng tay cào cấu điên cuồng lên bắp tay cuồn cuộn của chả.

Minh cắn tới mức nếm được vị máu tanh tanh rỉ ra đầu lưỡi mới chịu buông. Chả để lại một dấu răng đỏ chói, sâu hoắm. Chả ngẩng lên, hơi thở hỗn hển phả thẳng vô mũi cô.

"Khuê, dòm thẳng vô mắt anh," Minh gằn từng chữ, giọng trầm đục, mang theo sức nặng của một lời đe dọa sinh tử. "Anh hỏi em. Ở chung nhà... ổng có bao giờ ngó em cởi đồ hông?"

Trái tim Khuê như rớt thẳng xuống dạ dày. Máu toàn thân đông cứng lại. Cô trân trân dòm Minh, miệng há hốc, không thốt ra được nửa lời. Tại sao chả lại hỏi câu đó? Chả đã biết cái gì rồi?

"Dạ... dạ không... anh hai mà... sao anh hỏi kì vậy..." Khuê lắp bắp, ráng nặn ra một lời nói dối, nhưng đôi môi run lẩy bẩy đã tố cáo cô.

Minh nhếch mép cười khẩy. Một nụ cười tàn độc. Chả thúc liên tiếp ba cú chí mạng vô tận cổ tử cung, ép Khuê phải rên la thảm thiết.

"Ngon thì cứ giấu. Nhưng mà nhớ cho kĩ nè Khuê," ngón tay cái của Minh miết mạnh lên cái vết răng đang rỉ máu trên vai cô. "Lồn em là của ai?"

"Của... của anh... dạ của anh..." Khuê khóc nấc lên, ngoan ngoãn phục tùng.

"Đúng. Là của anh. Từ trên xuống dưới cái thân xác này là của anh đụ," Minh gầm gừ, nhịp hông dập dồn dập như máy nện. "Đụ má, trừ anh ra, hổng có một thằng đàn ông nào được phép đụng vô người em. Kể cả người nhà. Kể cả cái thằng anh hai đạo mạo của em. Đứa nào dám rớ vô cái lồn này, anh chặt xác cả hai đứa. Nghe rõ chưa?"

Sự đe dọa trần trụi, sặc mùi giang hồ làm Khuê ngộp thở. Adrenaline của nỗi sợ hãi tột độ bơm xịt lên não. Tử cung cô co thắt điên cuồng, siết chặt lấy thanh thịt của Minh, bắt đầu rỉ ra thứ nước dâm lỏng lẻo vì khoái cảm sợ hãi (Fear-play).

Minh rống lên một tiếng, đâm nhát cuối cùng lút gốc và xả toàn bộ dòng tinh dịch nóng rực, đặc sệt bắn thành từng đợt sâu tít vô bên trong cô. Chả ép sát người cô xuống mặt gạch lạnh lẽo, thở hồng hộc.

Khuê nằm bẹp dưới sàn, hai chân dang rộng, tròng mắt dại đi dòm lên trần nhà. Bên hông cô, máu từ vết cắn rỉ ra hòa với mồ hôi xót lịm. Bên dưới, tinh trùng của Minh đang trào ngập, chảy ròng ròng xuống nền gạch.

Cô nhận ra trò chơi này đã đi tới ngõ cụt. Hạt mầm nghi ngờ đã được Minh gieo xuống, và với bản tính của gã đàn ông hoang dã này, sớm muộn gì nó cũng sẽ mọc lên thành một cái cây khổng lồ, xé nát cái vỏ bọc mong manh mà hai vợ chồng cô đang cố công duy trì, nuốt chửng cả ba người xuống tận cùng địa ngục.
 

Bài viết liên quan