Chương 17: Căn Hộ Nhỏ & Lãnh Thổ Của Kẻ Thứ Ba
Mười hai giờ trưa. Quán cà phê máy lạnh gần tòa nhà văn phòng của Khuê.
Minh bận cái áo thun đen ôm sát, ngồi dựa lưng vô ghế sofa, ánh mắt sắc lẹm dán chặt vô đôi mắt sưng húp, thâm quầng của Khuê. Chả đưa tay lên, ngón cái miết nhẹ qua bọng mắt cô.
"Tối qua khóc hả? Ổng lại la rầy em vụ đi chơi trễ đúng hông?" Giọng Minh trầm xuống, pha lẫn sự xót xa và bực dọc.
Khuê cúi gằm mặt, quấy quấy ly nước ép cam tới mức đá tan ra lõng bõng. Cô hổng dám nói là tối qua cô khóc vì đã trót gọi tên chả lúc đang nằm dưới thân chồng, và người khóc nhiều hơn ở trong lòng, thực chất là cái gã đàn ông mà Minh đang gọi là "ông anh trai" kia.
"Em hổng sao..." Khuê lí nhí đáp.
Minh chép miệng, thò tay vô túi quần jean, lôi ra một vật bằng kim loại rồi ném cái cạch xuống mặt bàn kính.
Khuê giật mình ngước lên. Đó là một chùm chìa khóa có gắn cái thẻ từ màu xanh dương.
"Chìa khóa căn hộ dịch vụ bên quận 4. Tầng 12. Anh mới trả tiền thuê hồi sáng," Minh ném một quả bom vô giữa bàn, tỉnh bơ như không. Chả chồm người tới, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Khuê, siết chặt. "Dọn qua đó ở với anh đi. Anh chịu hết nổi cái cảnh mỗi lần ôm em ngủ lại phải ngó sắc mặt của ổng rồi. Ổng có quyền gì mà cấm cản em? Mình ra riêng, nhà của vợ chồng mình, hổng ai xía vô được hết."
Trái tim Khuê như rớt cái độp xuống đáy dạ dày. Lời đề nghị của Minh nghe ngọt ngào và đầy bao bọc, nhưng trong hoàn cảnh này, nó tàn nhẫn và châm biếm tới mức làm sống lưng cô ớn lạnh.
Mới tối hôm qua, chồng cô vừa khàn giọng đuổi cô đi. Và trưa nay, nhân tình của cô trải sẵn thảm đỏ rước cô vô một tổ ấm mới. Trò chơi này, giống như có một bàn tay vô hình đang tàn nhẫn đẩy cả ba người vô một cái ngã ba không có đường lùi.
Tám giờ tối. Căn hộ chung cư.
Cái vali cỡ trung màu xám bạc nằm chình ình giữa phòng khách. Khuê cúi người, lẳng lặng nhét thêm mấy hộp mỹ phẩm vô ngăn lưới, kéo khóa cái rẹt.
Thành đang ngồi trên sofa, tay kẹp điếu thuốc hút dở, khói xám lơ lửng bay lên trần nhà. Không gian tĩnh lặng tới mức nghe rõ cả tiếng cọ xát của lớp vải nilon.
"Nó... mướn nhà cho em hả?" Thành cất giọng, âm thanh khô khốc, mỏng lét như một tờ giấy nhám.
"Dạ," Khuê nuốt khan, không dám ngước lên dòm chồng. "Anh hai... anh muốn em đi... nên em..."
Thành rít một hơi thuốc dài, phả khói ra không trung. Quai hàm anh ta bành ra, cắn chặt. Trò chơi là do anh ta vẽ. Luật là do anh ta đặt. Tối qua, chính miệng anh ta đuổi cô đi vì không chịu nổi sự phản bội của tiềm thức. Giờ cô đi thật, đem theo đồ đạc, dọn tới một cái chuồng mới do thằng đàn ông khác xây. Cảm giác bất lực hòa lẫn với máu cuckold bệnh hoạn cắn xé nội tạng anh ta ra thành từng mảnh.
"Đi đi," Thành gầm gừ, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ quạch ngó chòng chọc vô cái vali. "Cứ xách đồ qua đó ở. Nói với nó em giận anh, dọn ra riêng. Diễn cho trót vai vô. Khi nào... khi nào nó đụ em chán chê rồi... thì xách vali về."
Nước mắt Khuê ứa ra, rớt lã chã xuống mu bàn tay. Lời nói của Thành tàn độc, bệnh hoạn, nhưng sâu thẳm bên trong là tiếng khóc của một kẻ đang cố bấu víu lấy chút quyền lực ảo tưởng cuối cùng.
Chín giờ rưỡi tối. Căn hộ tầng 12.
Khuê vừa kéo cái vali bước qua khỏi bậc cửa, mùi sơn tường mới và mùi tinh dầu gỗ thông đã xộc vô mũi. Một không gian hoàn toàn xa lạ. Không có hình bóng Thành. Không có hơi thở ngột ngạt của sự lừa dối dưới cùng một mái nhà.
Cạch.
Minh chốt khóa cửa. Chưa kịp để Khuê buông cái tay kéo vali, chả đã từ phía sau nhào tới, ôm thốc cô lên.
"Á! Minh... để em cất đồ..."
"Cất con khỉ!" Minh gầm lên một tiếng rổn rảng, bế bổng Khuê xoay người lại, ép rập lưng cô vô cánh cửa gỗ.
Chả cuồng nhiệt hôn cô. Nụ hôn mang đậm tính chất đánh dấu lãnh thổ. Môi chả cắn xé môi cô, cái lưỡi nóng hổi luồn lách càn quét vòm họng. Bàn tay thô ráp của Minh xé phăng cái áo sơ mi của Khuê, giật bung hàng nút làm mấy cái cúc áo văng tung tóe xuống nền gạch bóng loáng.
"Dòm nè vợ, dòm cho kỹ nghen," Minh thở hồng hộc, ép Khuê dòm khắp lượt cái phòng khách trống trải chỉ mới có bộ sofa và cái tivi. "Nhà của mình. Đụ má, hổng có ai ở ngoài kia vểnh tai nghe em rên nữa hết. Bữa nay em phải la cho sập cái nhà này cho anh!"
Không đợi Khuê kịp phản ứng, Minh lôi thứ vũ khí gân guốc tấy đỏ của chả ra, xé toạc cái quần lót mỏng dính của cô, túm lấy đùi cô nhấc bổng lên và đâm phập một cú lút cán.
"ÁAAAA!"
Tiếng thét thất thanh của Khuê xé toạc sự im ắng của căn hộ mới. Không cần nín nhịn, không cần cắn gối. Sự giải phóng âm thanh đột ngột kết hợp với khoái cảm bị xuyên thấu mạnh bạo làm adrenaline xịt thẳng lên não.
Minh dập hông ầm ầm. Chả đụ cô ngay tại cửa chính. Tiếng da thịt va đập chan chát bạch bạch bạch vang dội dội dội vô những bức tường mới tinh.
"Đã hông? Lồn em cắn cặc anh chặt cứng vầy nè!" Minh gằn giọng, mồ hôi nhễ nhại rớt xuống hõm cổ Khuê.
Chả không dừng lại ở cửa. Vẫn để nguyên con cặc nằm sâu lút cán bên trong, Minh bế xốc Khuê lên, sải bước đi vô khu bếp. Chả quăng phịch cô nằm ngửa lên bàn ăn bằng kính lạnh toát, kéo hai chân cô vác lên vai mình và tiếp tục thúc.
"Ưm... sâu quá Minh ơi... lủng bụng em mất... a... đụ em..." Khuê khóc nức nở vì sướng, mười ngón tay bấu rách cả lớp da bọc của ghế ăn.
Không gian mới kích thích thú tính của gã đàn ông xăm trổ tới tột độ. Minh giống như một con chó sói đang đi tiểu để đánh dấu lãnh thổ. Chả đụ cô ở bàn ăn, lôi cô vô phòng tắm đụ đứng ép vô tấm gương mờ hơi nước, rồi cuối cùng ném cô xuống chiếc giường đệm bọc ga xám mới cáu cạnh trong phòng ngủ.
Tư thế doggy từ phía sau. Minh nắm chặt lấy mớ tóc rối bù của Khuê, giật nhẹ ra sau, ép mặt cô dán xuống gối.
"Nhà của ai?" Minh gầm gừ, thúc liên tiếp mười mấy cú trời giáng.
"Của... của anh... nhà của vợ chồng mình..." Khuê nấc lên, tự động thốt ra những lời đường mật dâm đãng nhất mà chả muốn nghe.
"Giỏi! Đụ má em khít quá... anh bắn vô nghen vợ... khai trương nhà mới nghen..."
Minh rống lên một tiếng như dã thú. Chả đâm nhát cuối cùng lút tới tận cổ tử cung, cơ bụng gồng cứng lại. Dòng tinh dịch nóng hực, đặc sệt như nham thạch bắn phọt ra, xịt từng đợt sâu tít vô tận cùng hang động của Khuê.
Khoái cảm bùng nổ dữ dội làm Khuê co giật liên hồi, hai tay cào cấu lên lớp ga giường mới tinh. Cô há hốc miệng thở dốc, nước mắt trào ra giàn giụa.
Minh rút ra, gục xuống bên cạnh cô thở hồng hộc. Chả vòng tay ôm ngang cái eo thon thả đang mướt mồ hôi của cô, kéo cô rúc gọn vô lồng ngực mình.
Khuê chống tay, tính lồm cồm bò dậy. "Để... để em vô rửa... nhớp nháp quá..."
"Nằm im đó," Minh thình lình gằn giọng, vươn tay đè bả vai cô ép xuống nệm. Bàn tay to lớn của chả trượt xuống, miết nhẹ lên phần bụng dưới đang căng trướng tinh dịch của cô.
"Nhưng mà..."
"Anh cấm em rửa," Minh nhếch mép cười, một nụ cười đầy tính chiếm hữu đê tiện. "Anh muốn em để nguyên cái đống tinh trùng của anh trong lồn em. Sáng mai ngủ dậy, em cứ bận đồ rộng, đi vòng vòng quanh cái nhà này cho anh. Để tinh trùng của anh chảy ròng ròng dọc hai đùi em, rớt xuống sàn cái nhà này. Đây là nhà của anh, và em là của anh. Rõ chưa?"
Khuê rùng mình ớn lạnh. Lời ra lệnh bệnh hoạn của Minh giống như một sợi dây xích vô hình siết chặt lấy cổ cô. Dạ dày cô quặn thắt lại vì tội lỗi khi nghĩ tới Thành đang thui thủi một mình ở nhà, nhưng tử cung cô thì lại co rút điên cuồng vì thứ khoái cảm nhục nhã, đê tiện này. Cô nhắm nghiền mắt, yếu ớt gật đầu, phó mặc bản thân chìm nghỉm vô cái tổ ấm dối trá mà gã nhân tình vừa dệt nên.
Mười hai giờ trưa. Quán cà phê máy lạnh gần tòa nhà văn phòng của Khuê.
Minh bận cái áo thun đen ôm sát, ngồi dựa lưng vô ghế sofa, ánh mắt sắc lẹm dán chặt vô đôi mắt sưng húp, thâm quầng của Khuê. Chả đưa tay lên, ngón cái miết nhẹ qua bọng mắt cô.
"Tối qua khóc hả? Ổng lại la rầy em vụ đi chơi trễ đúng hông?" Giọng Minh trầm xuống, pha lẫn sự xót xa và bực dọc.
Khuê cúi gằm mặt, quấy quấy ly nước ép cam tới mức đá tan ra lõng bõng. Cô hổng dám nói là tối qua cô khóc vì đã trót gọi tên chả lúc đang nằm dưới thân chồng, và người khóc nhiều hơn ở trong lòng, thực chất là cái gã đàn ông mà Minh đang gọi là "ông anh trai" kia.
"Em hổng sao..." Khuê lí nhí đáp.
Minh chép miệng, thò tay vô túi quần jean, lôi ra một vật bằng kim loại rồi ném cái cạch xuống mặt bàn kính.
Khuê giật mình ngước lên. Đó là một chùm chìa khóa có gắn cái thẻ từ màu xanh dương.
"Chìa khóa căn hộ dịch vụ bên quận 4. Tầng 12. Anh mới trả tiền thuê hồi sáng," Minh ném một quả bom vô giữa bàn, tỉnh bơ như không. Chả chồm người tới, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Khuê, siết chặt. "Dọn qua đó ở với anh đi. Anh chịu hết nổi cái cảnh mỗi lần ôm em ngủ lại phải ngó sắc mặt của ổng rồi. Ổng có quyền gì mà cấm cản em? Mình ra riêng, nhà của vợ chồng mình, hổng ai xía vô được hết."
Trái tim Khuê như rớt cái độp xuống đáy dạ dày. Lời đề nghị của Minh nghe ngọt ngào và đầy bao bọc, nhưng trong hoàn cảnh này, nó tàn nhẫn và châm biếm tới mức làm sống lưng cô ớn lạnh.
Mới tối hôm qua, chồng cô vừa khàn giọng đuổi cô đi. Và trưa nay, nhân tình của cô trải sẵn thảm đỏ rước cô vô một tổ ấm mới. Trò chơi này, giống như có một bàn tay vô hình đang tàn nhẫn đẩy cả ba người vô một cái ngã ba không có đường lùi.
Tám giờ tối. Căn hộ chung cư.
Cái vali cỡ trung màu xám bạc nằm chình ình giữa phòng khách. Khuê cúi người, lẳng lặng nhét thêm mấy hộp mỹ phẩm vô ngăn lưới, kéo khóa cái rẹt.
Thành đang ngồi trên sofa, tay kẹp điếu thuốc hút dở, khói xám lơ lửng bay lên trần nhà. Không gian tĩnh lặng tới mức nghe rõ cả tiếng cọ xát của lớp vải nilon.
"Nó... mướn nhà cho em hả?" Thành cất giọng, âm thanh khô khốc, mỏng lét như một tờ giấy nhám.
"Dạ," Khuê nuốt khan, không dám ngước lên dòm chồng. "Anh hai... anh muốn em đi... nên em..."
Thành rít một hơi thuốc dài, phả khói ra không trung. Quai hàm anh ta bành ra, cắn chặt. Trò chơi là do anh ta vẽ. Luật là do anh ta đặt. Tối qua, chính miệng anh ta đuổi cô đi vì không chịu nổi sự phản bội của tiềm thức. Giờ cô đi thật, đem theo đồ đạc, dọn tới một cái chuồng mới do thằng đàn ông khác xây. Cảm giác bất lực hòa lẫn với máu cuckold bệnh hoạn cắn xé nội tạng anh ta ra thành từng mảnh.
"Đi đi," Thành gầm gừ, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ quạch ngó chòng chọc vô cái vali. "Cứ xách đồ qua đó ở. Nói với nó em giận anh, dọn ra riêng. Diễn cho trót vai vô. Khi nào... khi nào nó đụ em chán chê rồi... thì xách vali về."
Nước mắt Khuê ứa ra, rớt lã chã xuống mu bàn tay. Lời nói của Thành tàn độc, bệnh hoạn, nhưng sâu thẳm bên trong là tiếng khóc của một kẻ đang cố bấu víu lấy chút quyền lực ảo tưởng cuối cùng.
Chín giờ rưỡi tối. Căn hộ tầng 12.
Khuê vừa kéo cái vali bước qua khỏi bậc cửa, mùi sơn tường mới và mùi tinh dầu gỗ thông đã xộc vô mũi. Một không gian hoàn toàn xa lạ. Không có hình bóng Thành. Không có hơi thở ngột ngạt của sự lừa dối dưới cùng một mái nhà.
Cạch.
Minh chốt khóa cửa. Chưa kịp để Khuê buông cái tay kéo vali, chả đã từ phía sau nhào tới, ôm thốc cô lên.
"Á! Minh... để em cất đồ..."
"Cất con khỉ!" Minh gầm lên một tiếng rổn rảng, bế bổng Khuê xoay người lại, ép rập lưng cô vô cánh cửa gỗ.
Chả cuồng nhiệt hôn cô. Nụ hôn mang đậm tính chất đánh dấu lãnh thổ. Môi chả cắn xé môi cô, cái lưỡi nóng hổi luồn lách càn quét vòm họng. Bàn tay thô ráp của Minh xé phăng cái áo sơ mi của Khuê, giật bung hàng nút làm mấy cái cúc áo văng tung tóe xuống nền gạch bóng loáng.
"Dòm nè vợ, dòm cho kỹ nghen," Minh thở hồng hộc, ép Khuê dòm khắp lượt cái phòng khách trống trải chỉ mới có bộ sofa và cái tivi. "Nhà của mình. Đụ má, hổng có ai ở ngoài kia vểnh tai nghe em rên nữa hết. Bữa nay em phải la cho sập cái nhà này cho anh!"
Không đợi Khuê kịp phản ứng, Minh lôi thứ vũ khí gân guốc tấy đỏ của chả ra, xé toạc cái quần lót mỏng dính của cô, túm lấy đùi cô nhấc bổng lên và đâm phập một cú lút cán.
"ÁAAAA!"
Tiếng thét thất thanh của Khuê xé toạc sự im ắng của căn hộ mới. Không cần nín nhịn, không cần cắn gối. Sự giải phóng âm thanh đột ngột kết hợp với khoái cảm bị xuyên thấu mạnh bạo làm adrenaline xịt thẳng lên não.
Minh dập hông ầm ầm. Chả đụ cô ngay tại cửa chính. Tiếng da thịt va đập chan chát bạch bạch bạch vang dội dội dội vô những bức tường mới tinh.
"Đã hông? Lồn em cắn cặc anh chặt cứng vầy nè!" Minh gằn giọng, mồ hôi nhễ nhại rớt xuống hõm cổ Khuê.
Chả không dừng lại ở cửa. Vẫn để nguyên con cặc nằm sâu lút cán bên trong, Minh bế xốc Khuê lên, sải bước đi vô khu bếp. Chả quăng phịch cô nằm ngửa lên bàn ăn bằng kính lạnh toát, kéo hai chân cô vác lên vai mình và tiếp tục thúc.
"Ưm... sâu quá Minh ơi... lủng bụng em mất... a... đụ em..." Khuê khóc nức nở vì sướng, mười ngón tay bấu rách cả lớp da bọc của ghế ăn.
Không gian mới kích thích thú tính của gã đàn ông xăm trổ tới tột độ. Minh giống như một con chó sói đang đi tiểu để đánh dấu lãnh thổ. Chả đụ cô ở bàn ăn, lôi cô vô phòng tắm đụ đứng ép vô tấm gương mờ hơi nước, rồi cuối cùng ném cô xuống chiếc giường đệm bọc ga xám mới cáu cạnh trong phòng ngủ.
Tư thế doggy từ phía sau. Minh nắm chặt lấy mớ tóc rối bù của Khuê, giật nhẹ ra sau, ép mặt cô dán xuống gối.
"Nhà của ai?" Minh gầm gừ, thúc liên tiếp mười mấy cú trời giáng.
"Của... của anh... nhà của vợ chồng mình..." Khuê nấc lên, tự động thốt ra những lời đường mật dâm đãng nhất mà chả muốn nghe.
"Giỏi! Đụ má em khít quá... anh bắn vô nghen vợ... khai trương nhà mới nghen..."
Minh rống lên một tiếng như dã thú. Chả đâm nhát cuối cùng lút tới tận cổ tử cung, cơ bụng gồng cứng lại. Dòng tinh dịch nóng hực, đặc sệt như nham thạch bắn phọt ra, xịt từng đợt sâu tít vô tận cùng hang động của Khuê.
Khoái cảm bùng nổ dữ dội làm Khuê co giật liên hồi, hai tay cào cấu lên lớp ga giường mới tinh. Cô há hốc miệng thở dốc, nước mắt trào ra giàn giụa.
Minh rút ra, gục xuống bên cạnh cô thở hồng hộc. Chả vòng tay ôm ngang cái eo thon thả đang mướt mồ hôi của cô, kéo cô rúc gọn vô lồng ngực mình.
Khuê chống tay, tính lồm cồm bò dậy. "Để... để em vô rửa... nhớp nháp quá..."
"Nằm im đó," Minh thình lình gằn giọng, vươn tay đè bả vai cô ép xuống nệm. Bàn tay to lớn của chả trượt xuống, miết nhẹ lên phần bụng dưới đang căng trướng tinh dịch của cô.
"Nhưng mà..."
"Anh cấm em rửa," Minh nhếch mép cười, một nụ cười đầy tính chiếm hữu đê tiện. "Anh muốn em để nguyên cái đống tinh trùng của anh trong lồn em. Sáng mai ngủ dậy, em cứ bận đồ rộng, đi vòng vòng quanh cái nhà này cho anh. Để tinh trùng của anh chảy ròng ròng dọc hai đùi em, rớt xuống sàn cái nhà này. Đây là nhà của anh, và em là của anh. Rõ chưa?"
Khuê rùng mình ớn lạnh. Lời ra lệnh bệnh hoạn của Minh giống như một sợi dây xích vô hình siết chặt lấy cổ cô. Dạ dày cô quặn thắt lại vì tội lỗi khi nghĩ tới Thành đang thui thủi một mình ở nhà, nhưng tử cung cô thì lại co rút điên cuồng vì thứ khoái cảm nhục nhã, đê tiện này. Cô nhắm nghiền mắt, yếu ớt gật đầu, phó mặc bản thân chìm nghỉm vô cái tổ ấm dối trá mà gã nhân tình vừa dệt nên.



