CHƯƠNG 1: CHIẾC GIƯỜNG SÁU MƯƠI LĂM MÉT VUÔNG
Sáu giờ ba mươi phút chiều Chủ nhật.
Gió từ khúc quanh sông Sài Gòn thổi thốc qua khe cửa kính ban công hé mở ở tầng mười hai, cuốn theo hơi nước ngai ngái hòa lẫn tiếng còi xe ken đặc dưới chân cầu vượt Hàng Xanh. Trên trần thạch cao, chiếc quạt hút mùi Panasonic trong gian bếp mở đang quay rì rì đơn điệu, cần mẫn hút đi lớp khói mỏng bốc lên từ chiếc nồi gang tráng men màu xám tro.
Mùi cá bống kho gừng già sánh kẹo nước hàng, mùi thanh mát ngái nhẹ của canh cải cúc nấu thịt nạc băm, cùng hương cơm gạo lài thơm dẻo chín tới hòa quyện vào nhau.
Đó là hương vị chuẩn mực của một tổ ấm tào khang gốc Bắc di cư vào Nam, đủ khiến bất kỳ người hàng xóm nào đi ngang qua khe cửa hành lang cũng phải thầm ghen tị với sự viên mãn của căn hộ số 12.04.
Mai ngồi ở đầu bàn ăn bằng gỗ sồi công nghiệp phủ melamine sáng màu, lưng thẳng tắp theo thói quen của dân làm việc với số liệu suốt mười năm. Chiếc kính gọng titan mảnh trượt nhẹ xuống sống mũi thanh tú. Dưới ánh đèn rọi thả trần màu vàng ấm, ngón trỏ cô lướt đều đặn trên bàn di chuột laptop: đối soát từng dòng mã tra cứu hóa đơn điện tử theo Thông tư 78, kiểm tra các khoản khấu trừ thuế giá trị gia tăng tám phần trăm cho đội thợ sắt dự án Bình An thuộc công ty Hưng Phát.
“Mai này, mùng năm tới là Vietcombank tự động trừ tiền gốc lẫn lãi nhà tháng này rồi đấy,” tiếng Hoàng vọng ra từ đảo bếp, đều đặn và ấm áp. “Tài khoản lương của anh vừa đổ vào chiều qua, anh chuyển sẵn hai mươi triệu vào tài khoản liên kết trích nợ rồi. Em không cần bận tâm khoản đó nữa nhé.”
Mai dừng tay trên bàn phím. Cô ngước mắt lên, đẩy nhẹ gọng kính.
“Dư nợ gốc còn bao nhiêu anh nhỉ?”
“Trừ xong đợt này thì còn đúng bốn trăm mười hai triệu,” Hoàng đáp, tay vẫn thoăn thoắt dùng khăn vi sợi ẩm lau sạch vệt nước bắn trên mặt bếp từ Teka. “Nếu quý một năm tới công ty anh thanh toán nốt tiền thưởng công trình trạm trung chuyển cáp quang Thủ Thiêm, cộng thêm tiền thưởng Tết của em, mình tất toán trước hạn luôn. Giữ sổ hồng trong tay cho nhẹ đầu.”
“Vâng. Thế cũng đỡ một khoản lãi thả nổi mười hai phần trăm.”
Mai đáp gọn lọn. Một câu thoại gãy gọn, chính xác, không thừa lấy một phân tử cảm xúc.
Cô nhìn bóng lưng người đàn ông đang đứng bên bếp. Hoàng ba mươi lăm tuổi, vóc người dong dỏng cao, chiếc áo phông xám mặc nhà đã giặt qua nhiều nước hơi bạc màu ở đường viền cổ, bên ngoài thắt chiếc tạp dề vải thô kẻ ca-rô vuông vức. Bàn tay anh – bàn tay của một Kỹ sư trưởng viễn thông từng bấm hàng ngàn mối hàn cáp quang có độ suy hao chỉ 0,2 dB – lúc này đang cầm đũa gắp từng ngọn rau cải cúc xanh mướt xếp vào chiếc tô sứ viền xanh một cách tỉ mẩn, đối xứng, không một cọng rau nào lệch ra ngoài mép bát.
Mọi thứ trong căn nhà rộng sáu mươi lăm mét vuông này đều vận hành như thế.
Ngăn nắp, chuẩn mực, an toàn và sạch bóng không một hạt bụi. Lịch bảo dưỡng máy giặt, ngày đóng phí quản lý chung cư một triệu hai trăm ngàn, ngày gửi bưu kiện thuốc bổ khớp về cho bố mẹ chồng ở đường Trần Hưng Đạo, thành phố Nam Định... tất cả đều được lập trình chính xác trong ứng dụng lịch điện tử mà hai người dùng chung.
Mai khép màn hình laptop lại phát ra tiếng cạch khẽ.
Cô tháo kính, day day hai bên huyệt thái dương đang căng tức. Nhìn mâm cơm đã được Hoàng dọn ngay ngắn trên bàn – hai chiếc bát sứ Hải Dương, hai đôi đũa gỗ mun so bằng chằn chặn, đĩa cá bống ba hoa phủ gừng thái chỉ vàng ươm bên cạnh bát canh cải cúc bốc khói mỏng – một cơn ngột ngạt vô hình bỗng nhiên trườn lên bóp nhẹ lấy cuống họng cô.
Bảy năm.
Họ đã sống bên nhau hai ngàn năm trăm ngày. Từng ấy thời gian, hai vợ chồng chưa từng to tiếng cãi vã quá một câu, chưa từng đập vỡ một chiếc bát, chưa từng trễ hạn ngân hàng một ngày. Trong mắt bạn bè cùng khóa Đại học Kinh tế và đồng nghiệp ở Hưng Phát, Hoàng là “người chồng vàng mười” – người đàn ông không hút thuốc, không rượu chè bê tha, không gái gú, tan ca lúc năm rưỡi chiều là về thẳng nhà nấu cơm cho vợ.
Nhưng ngồi đối diện nhau trên chiếc bàn ăn này, Mai nhận ra họ đang giao tiếp bằng tần số của hai cổ đông sáng lập một công ty trách nhiệm hữu hạn hai thành viên mang tên “Gia Đình”. Một công ty làm ăn có lãi, báo cáo tài chính đẹp đẽ, nhưng dưỡng khí bên trong đã bị hút cạn từ bao giờ.
“Cá bống đợt này ngon lắm, mẹ dưới quê gửi xe đò lên từ sáng sớm hôm qua, anh kho hai lửa cho ngấu rồi đấy,” Hoàng múc cho cô một muỗng canh, gắp miếng cá nhiều nạc nhất đặt vào bát Mai, ánh mắt tràn đầy sự ân cần thuần lương. “Dạo này anh thấy em hay thức khuya kiểm tra chứng từ thầu, quầng mắt hơi thâm. Lát ăn xong uống cốc trà hoa cúc anh hãm sẵn trong bình giữ nhiệt rồi ngủ sớm đi nhé.”
“Cảm ơn anh. Anh cũng ăn đi.”
Mai cầm đũa, gắp miếng cá đưa vào miệng. Vị mặn ngọt béo bùi vừa vặn, thơm nồng mùi gừng tươi bốc lên đầu lưỡi.
Ngon. Một món ăn hoàn hảo không thể chê vào đâu được. Nhưng nhai trong khoang miệng, Mai lại cảm thấy nó nhạt nhẽo như một khối bột vô vị. Cô nuốt trôi miếng cá, nhìn nụ cười hiền lành của người đàn ông đối diện, trong lòng chỉ dâng lên một sự trống rỗng phẳng lặng như mặt nước giếng mùa đông.
Mười giờ ba mươi phút đêm.
Sau khi âm thanh rì rầm của chu trình vắt từ chiếc máy giặt ngoài ban công dừng lại, căn hộ chìm vào sự yên ắng đặc quánh của tầng cao chung cư.
Chiếc điều hòa Daikin trong phòng ngủ Master thổi ra luồng gió mát lạnh hai mươi lăm độ C, thoang thoảng mùi nước xả vải kháng khuẩn khô khốc bốc lên từ tấm rèm cửa xám tro. Mai tắm xong, thoa một lớp kem dưỡng ẩm mỏng lên gò má, bước đến cạnh chiếc giường King-size rộng một mét tám.
Tấm ga trải giường màu xám nhạt phẳng phiu, căng tắp bốn góc đệm.
Hoàng đã nằm sẵn ở mép giường bên phải, mặc bộ quần áo ngủ cotton dài tay kín đáo. Anh đang nghiêng đầu đọc cuốn tài liệu kỹ thuật về chuẩn mạng quang thụ động thế hệ mới trên chiếc iPad để chế độ lọc ánh sáng vàng. Thấy Mai bước lên giường, Hoàng lập tức đặt máy tính bảng lên táp đầu giường, tháo kính, với tay bấm tắt chiếc đèn ngủ ánh vàng.
Tách.
Căn phòng rơi vào bóng tối nhờ nhờ, chỉ còn vệt sáng dài từ ngọn đèn cao áp ngoài đại lộ hắt qua khe rèm cửa sổ, rạch ngang trần thạch cao một dải màu vàng nhạt.
Chiếc đệm lò xo hơi lún xuống khi Mai nằm nghiêng người về phía giữa giường.
Cô kéo tấm chăn chần bông lên ngang ngực. Dưới lớp váy ngủ lụa satin mỏng manh màu be mà cô đã mặc suốt ba năm qua, da thịt Mai vẫn giữ được độ săn chắc, mẩy nở của người phụ nữ ba mươi hai tuổi đang ở độ chín muồi. Bờ hông nở nang, vòng eo thon gọn và bầu ngực đẫy đà đang âm ỉ tỏa ra nhiệt lượng tự nhiên của một cơ thể sinh học khỏe mạnh.
Một giây sau, Hoàng dịch chuyển người lại gần.
Cánh tay gân guốc của anh luồn qua dưới gáy Mai, kéo cô vào lòng từ phía sau. Hơi thở ấm áp phả nhẹ vào vành tai cô, mang theo mùi kem đánh răng hương bạc hà thơm mát và mùi xà phòng Lifebuoy thân thuộc suốt bảy năm trời.
Bàn tay phải của Hoàng đặt lên eo Mai, rồi từ từ trượt xuống, vuốt ve qua lớp lụa satin ở bờ hông cô.
Một nghi thức quen thuộc. Đều đặn, mực thước như kim đồng hồ quả lắc. Cứ mỗi tối Chủ nhật, sau khi kết thúc một tuần làm việc và chuẩn bị bước vào chu kỳ bảy ngày mới, họ lại nằm cạnh nhau trong tư thế này.
Mai nhắm mắt lại. Lồng ngực cô khẽ phập phồng.
Dù đã chuẩn bị tâm lý cho sự thất vọng, nhưng sâu thẳm dưới lớp da thịt đang đói khát hơi ấm, các đầu mút thần kinh của Mai vẫn vô thức căng lên. Cô nằm im, thả lỏng các cơ bắp vùng đùi trong, chờ đợi một chuyển động dứt khoát, một cái siết tay mạnh mẽ hơn, hay một hơi thở dồn dập mang tính xâm chiếm của giống đực.
Nhưng bàn tay Hoàng vẫn chỉ xoa nhẹ nhàng theo vòng tròn trên lớp vải lụa.
Chậm chạp. Rụt rè. Máy móc.
Nhịp thở của anh phía sau gáy cô không hề biến đổi. Nó đều đặn, phẳng lặng, không có lấy một tiếng thở dốc, không có sự gấp gáp của dục vọng.
Và ở phía sau mông Mai, nơi phần hạ bộ của Hoàng đang áp sát qua lớp quần vải cotton mỏng... hoàn toàn mềm oặt.
Năm phút trôi qua.
Rồi mười phút trôi qua.
Không gian im ắng đến mức Mai nghe rõ tiếng kim giây của chiếc đồng hồ kỹ thuật số trên bàn trang điểm nhảy từng nhịp khẽ khàng: tíc... tíc... tíc...
Sự cọ xát của bàn tay Hoàng dần dần chậm lại, lực đạo yếu dần, ngập ngừng rồi dừng hẳn trên hõm eo cô. Da thịt anh áp vào da thịt cô, ấm nóng nhưng lại toát ra một sự bất lực buốt giá. Không có một phản ứng cương cứng sinh học nào xảy ra. con cặc của người đàn ông ba mươi lăm tuổi nằm im lìm sau lớp vải, tựa như một sợi dây thần kinh đã bị cắt đứt hoàn toàn mối liên hệ với nhục cảm.
Mai nằm bất động. Mười đầu ngón tay cô bấu chặt vào mép chăn bông dưới cằm.
Cảm giác bẽ bàng, chua chát dâng lên làm sống mũi cô cay xè. Cô ba mươi hai tuổi. Cơ thể cô không hề có khuyết tật, tử cung hoàn toàn bình thường theo kết luận của bác sĩ sản khoa Từ Dũ sáu tháng trước, nhưng ba năm qua, cô đang sống trong một nấm mồ vô tính. Chiếc giường King-size này quá rộng, rộng đến mức nuốt chửng toàn bộ thanh xuân của một người đàn bà.
Phía sau lưng, Hoàng khẽ buông một tiếng thở dài. Tiếng thở rất nhỏ, nén sâu trong lồng ngực nhưng sắc lẹm như nhát dao khía vào bầu không khí tĩnh mịch.
Anh từ từ rút cánh tay đang gối dưới đầu cô về. Bàn tay anh đưa lên xoa xoa hai bên thái dương, giọng nói khàn đặc, gượng gạo vang lên trong bóng tối:
“Dạo này... bên Trung tâm viễn thông chuẩn bị diễn tập bão số ba, trực ca đêm liên tục nên tuyến cáp trục Thủ Thiêm hay bị suy hao. Anh hơi căng đầu, người mệt quá... Em ngủ sớm đi nhé, mai đầu tuần họp giao ban sớm đấy.”
Nói xong, Hoàng xoay người lại.
Chiếc đệm lò xo kêu khẽ một tiếng kẽo kẹt. Hoàng dịch hẳn người về mép giường bên phải, kéo một góc chăn trùm kín vai, quay lưng lại phía Mai.
Khoảng trống năm mươi xentimét ở giữa đệm King-size lập tức lộ ra, lạnh ngắt và sâu hun hút như rãnh nứt địa tầng ngăn cách hai lục địa.
Mai không trả lời. Cô thậm chí không buồn cựa mình.
Cô mở trừng trừng đôi mắt trong bóng tối, nhìn chằm chằm vào vệt sáng vàng vọt từ ngọn đèn đường đang in những hình thù méo mó lên trần thạch cao. Bàn tay cô từ từ trượt xuống dưới mép chăn, đặt lên vùng bụng dưới phẳng lì của mình.
Bên dưới lớp lụa mát lạnh, vùng da thịt ấy ấm nóng, mềm mại, nhưng trống rỗng đến cùng cực. Nơi đó đang đói khát. Đang gào thét đòi hỏi một sự va chạm thô bạo, một luồng sinh lực thật sự, chứ không phải những lời dỗ dành nhạt nhẽo và những cái xoa lưng gượng gạo của một người bạn cùng phòng có giấy đăng ký kết hôn.
Bảy năm rồi.
Mai cắn chặt môi dưới đến mức nếm được vị mằn mặn quen thuộc của sự chịu đựng.
Hoàng không tệ bạc, Hoàng không vũ phu, Hoàng chu cấp cho cô từng đồng từng hào... Vậy tại sao mỗi lần nằm cạnh anh, cô lại cảm thấy linh hồn mình đang chết mòn từng ngày trong chiếc lồng kính sáu mươi lăm mét vuông này?
Thời gian nhích đi từng vệt lặng câm.
01:45.
Màn hình huỳnh quang của chiếc đồng hồ điện tử đầu giường nhảy số trong im lặng.
Bên cạnh, tiếng cựa mình rất khẽ của Hoàng làm tấm chăn khẽ lay động. Tiếng thở của anh dồn dập hơn bình thường, không phải nhịp thở sâu của một người đang say ngủ.
Hoàng từ từ nhấc mép chăn lên, động tác cẩn trọng đến mức không tạo ra một tiếng động. Anh nhẹ nhàng đặt hai chân trần xuống sàn gỗ, xỏ chân vào đôi dép lê đế xốp đi trong nhà.
Mai nằm yên, giữ nguyên nhịp thở đều đặn giả vờ như đã ngủ say từ lâu.
Cô nghe thấy tiếng bước chân nhẹ tênh của Hoàng lướt qua thảm trải sàn, tiến về phía cửa phòng ngủ. Chốt cửa được xoay nhẹ không một tiếng động, cánh cửa gỗ hé mở ra một khe hẹp rồi khép lại.
Tiếng dép lê bước nhẹ lướt qua hành lang tối om của căn hộ, hướng thẳng về phía căn phòng nhỏ chín mét vuông ở cuối dãy – phòng làm việc kiêm phòng đọc sách cá nhân của anh.
Trong bóng tối, Mai từ từ mở bừng mắt. Tim cô bất chợt đập lỗi một nhịp, nặng nề và buốt giá.
Sáu giờ ba mươi phút chiều Chủ nhật.
Gió từ khúc quanh sông Sài Gòn thổi thốc qua khe cửa kính ban công hé mở ở tầng mười hai, cuốn theo hơi nước ngai ngái hòa lẫn tiếng còi xe ken đặc dưới chân cầu vượt Hàng Xanh. Trên trần thạch cao, chiếc quạt hút mùi Panasonic trong gian bếp mở đang quay rì rì đơn điệu, cần mẫn hút đi lớp khói mỏng bốc lên từ chiếc nồi gang tráng men màu xám tro.
Mùi cá bống kho gừng già sánh kẹo nước hàng, mùi thanh mát ngái nhẹ của canh cải cúc nấu thịt nạc băm, cùng hương cơm gạo lài thơm dẻo chín tới hòa quyện vào nhau.
Đó là hương vị chuẩn mực của một tổ ấm tào khang gốc Bắc di cư vào Nam, đủ khiến bất kỳ người hàng xóm nào đi ngang qua khe cửa hành lang cũng phải thầm ghen tị với sự viên mãn của căn hộ số 12.04.
Mai ngồi ở đầu bàn ăn bằng gỗ sồi công nghiệp phủ melamine sáng màu, lưng thẳng tắp theo thói quen của dân làm việc với số liệu suốt mười năm. Chiếc kính gọng titan mảnh trượt nhẹ xuống sống mũi thanh tú. Dưới ánh đèn rọi thả trần màu vàng ấm, ngón trỏ cô lướt đều đặn trên bàn di chuột laptop: đối soát từng dòng mã tra cứu hóa đơn điện tử theo Thông tư 78, kiểm tra các khoản khấu trừ thuế giá trị gia tăng tám phần trăm cho đội thợ sắt dự án Bình An thuộc công ty Hưng Phát.
“Mai này, mùng năm tới là Vietcombank tự động trừ tiền gốc lẫn lãi nhà tháng này rồi đấy,” tiếng Hoàng vọng ra từ đảo bếp, đều đặn và ấm áp. “Tài khoản lương của anh vừa đổ vào chiều qua, anh chuyển sẵn hai mươi triệu vào tài khoản liên kết trích nợ rồi. Em không cần bận tâm khoản đó nữa nhé.”
Mai dừng tay trên bàn phím. Cô ngước mắt lên, đẩy nhẹ gọng kính.
“Dư nợ gốc còn bao nhiêu anh nhỉ?”
“Trừ xong đợt này thì còn đúng bốn trăm mười hai triệu,” Hoàng đáp, tay vẫn thoăn thoắt dùng khăn vi sợi ẩm lau sạch vệt nước bắn trên mặt bếp từ Teka. “Nếu quý một năm tới công ty anh thanh toán nốt tiền thưởng công trình trạm trung chuyển cáp quang Thủ Thiêm, cộng thêm tiền thưởng Tết của em, mình tất toán trước hạn luôn. Giữ sổ hồng trong tay cho nhẹ đầu.”
“Vâng. Thế cũng đỡ một khoản lãi thả nổi mười hai phần trăm.”
Mai đáp gọn lọn. Một câu thoại gãy gọn, chính xác, không thừa lấy một phân tử cảm xúc.
Cô nhìn bóng lưng người đàn ông đang đứng bên bếp. Hoàng ba mươi lăm tuổi, vóc người dong dỏng cao, chiếc áo phông xám mặc nhà đã giặt qua nhiều nước hơi bạc màu ở đường viền cổ, bên ngoài thắt chiếc tạp dề vải thô kẻ ca-rô vuông vức. Bàn tay anh – bàn tay của một Kỹ sư trưởng viễn thông từng bấm hàng ngàn mối hàn cáp quang có độ suy hao chỉ 0,2 dB – lúc này đang cầm đũa gắp từng ngọn rau cải cúc xanh mướt xếp vào chiếc tô sứ viền xanh một cách tỉ mẩn, đối xứng, không một cọng rau nào lệch ra ngoài mép bát.
Mọi thứ trong căn nhà rộng sáu mươi lăm mét vuông này đều vận hành như thế.
Ngăn nắp, chuẩn mực, an toàn và sạch bóng không một hạt bụi. Lịch bảo dưỡng máy giặt, ngày đóng phí quản lý chung cư một triệu hai trăm ngàn, ngày gửi bưu kiện thuốc bổ khớp về cho bố mẹ chồng ở đường Trần Hưng Đạo, thành phố Nam Định... tất cả đều được lập trình chính xác trong ứng dụng lịch điện tử mà hai người dùng chung.
Mai khép màn hình laptop lại phát ra tiếng cạch khẽ.
Cô tháo kính, day day hai bên huyệt thái dương đang căng tức. Nhìn mâm cơm đã được Hoàng dọn ngay ngắn trên bàn – hai chiếc bát sứ Hải Dương, hai đôi đũa gỗ mun so bằng chằn chặn, đĩa cá bống ba hoa phủ gừng thái chỉ vàng ươm bên cạnh bát canh cải cúc bốc khói mỏng – một cơn ngột ngạt vô hình bỗng nhiên trườn lên bóp nhẹ lấy cuống họng cô.
Bảy năm.
Họ đã sống bên nhau hai ngàn năm trăm ngày. Từng ấy thời gian, hai vợ chồng chưa từng to tiếng cãi vã quá một câu, chưa từng đập vỡ một chiếc bát, chưa từng trễ hạn ngân hàng một ngày. Trong mắt bạn bè cùng khóa Đại học Kinh tế và đồng nghiệp ở Hưng Phát, Hoàng là “người chồng vàng mười” – người đàn ông không hút thuốc, không rượu chè bê tha, không gái gú, tan ca lúc năm rưỡi chiều là về thẳng nhà nấu cơm cho vợ.
Nhưng ngồi đối diện nhau trên chiếc bàn ăn này, Mai nhận ra họ đang giao tiếp bằng tần số của hai cổ đông sáng lập một công ty trách nhiệm hữu hạn hai thành viên mang tên “Gia Đình”. Một công ty làm ăn có lãi, báo cáo tài chính đẹp đẽ, nhưng dưỡng khí bên trong đã bị hút cạn từ bao giờ.
“Cá bống đợt này ngon lắm, mẹ dưới quê gửi xe đò lên từ sáng sớm hôm qua, anh kho hai lửa cho ngấu rồi đấy,” Hoàng múc cho cô một muỗng canh, gắp miếng cá nhiều nạc nhất đặt vào bát Mai, ánh mắt tràn đầy sự ân cần thuần lương. “Dạo này anh thấy em hay thức khuya kiểm tra chứng từ thầu, quầng mắt hơi thâm. Lát ăn xong uống cốc trà hoa cúc anh hãm sẵn trong bình giữ nhiệt rồi ngủ sớm đi nhé.”
“Cảm ơn anh. Anh cũng ăn đi.”
Mai cầm đũa, gắp miếng cá đưa vào miệng. Vị mặn ngọt béo bùi vừa vặn, thơm nồng mùi gừng tươi bốc lên đầu lưỡi.
Ngon. Một món ăn hoàn hảo không thể chê vào đâu được. Nhưng nhai trong khoang miệng, Mai lại cảm thấy nó nhạt nhẽo như một khối bột vô vị. Cô nuốt trôi miếng cá, nhìn nụ cười hiền lành của người đàn ông đối diện, trong lòng chỉ dâng lên một sự trống rỗng phẳng lặng như mặt nước giếng mùa đông.
Mười giờ ba mươi phút đêm.
Sau khi âm thanh rì rầm của chu trình vắt từ chiếc máy giặt ngoài ban công dừng lại, căn hộ chìm vào sự yên ắng đặc quánh của tầng cao chung cư.
Chiếc điều hòa Daikin trong phòng ngủ Master thổi ra luồng gió mát lạnh hai mươi lăm độ C, thoang thoảng mùi nước xả vải kháng khuẩn khô khốc bốc lên từ tấm rèm cửa xám tro. Mai tắm xong, thoa một lớp kem dưỡng ẩm mỏng lên gò má, bước đến cạnh chiếc giường King-size rộng một mét tám.
Tấm ga trải giường màu xám nhạt phẳng phiu, căng tắp bốn góc đệm.
Hoàng đã nằm sẵn ở mép giường bên phải, mặc bộ quần áo ngủ cotton dài tay kín đáo. Anh đang nghiêng đầu đọc cuốn tài liệu kỹ thuật về chuẩn mạng quang thụ động thế hệ mới trên chiếc iPad để chế độ lọc ánh sáng vàng. Thấy Mai bước lên giường, Hoàng lập tức đặt máy tính bảng lên táp đầu giường, tháo kính, với tay bấm tắt chiếc đèn ngủ ánh vàng.
Tách.
Căn phòng rơi vào bóng tối nhờ nhờ, chỉ còn vệt sáng dài từ ngọn đèn cao áp ngoài đại lộ hắt qua khe rèm cửa sổ, rạch ngang trần thạch cao một dải màu vàng nhạt.
Chiếc đệm lò xo hơi lún xuống khi Mai nằm nghiêng người về phía giữa giường.
Cô kéo tấm chăn chần bông lên ngang ngực. Dưới lớp váy ngủ lụa satin mỏng manh màu be mà cô đã mặc suốt ba năm qua, da thịt Mai vẫn giữ được độ săn chắc, mẩy nở của người phụ nữ ba mươi hai tuổi đang ở độ chín muồi. Bờ hông nở nang, vòng eo thon gọn và bầu ngực đẫy đà đang âm ỉ tỏa ra nhiệt lượng tự nhiên của một cơ thể sinh học khỏe mạnh.
Một giây sau, Hoàng dịch chuyển người lại gần.
Cánh tay gân guốc của anh luồn qua dưới gáy Mai, kéo cô vào lòng từ phía sau. Hơi thở ấm áp phả nhẹ vào vành tai cô, mang theo mùi kem đánh răng hương bạc hà thơm mát và mùi xà phòng Lifebuoy thân thuộc suốt bảy năm trời.
Bàn tay phải của Hoàng đặt lên eo Mai, rồi từ từ trượt xuống, vuốt ve qua lớp lụa satin ở bờ hông cô.
Một nghi thức quen thuộc. Đều đặn, mực thước như kim đồng hồ quả lắc. Cứ mỗi tối Chủ nhật, sau khi kết thúc một tuần làm việc và chuẩn bị bước vào chu kỳ bảy ngày mới, họ lại nằm cạnh nhau trong tư thế này.
Mai nhắm mắt lại. Lồng ngực cô khẽ phập phồng.
Dù đã chuẩn bị tâm lý cho sự thất vọng, nhưng sâu thẳm dưới lớp da thịt đang đói khát hơi ấm, các đầu mút thần kinh của Mai vẫn vô thức căng lên. Cô nằm im, thả lỏng các cơ bắp vùng đùi trong, chờ đợi một chuyển động dứt khoát, một cái siết tay mạnh mẽ hơn, hay một hơi thở dồn dập mang tính xâm chiếm của giống đực.
Nhưng bàn tay Hoàng vẫn chỉ xoa nhẹ nhàng theo vòng tròn trên lớp vải lụa.
Chậm chạp. Rụt rè. Máy móc.
Nhịp thở của anh phía sau gáy cô không hề biến đổi. Nó đều đặn, phẳng lặng, không có lấy một tiếng thở dốc, không có sự gấp gáp của dục vọng.
Và ở phía sau mông Mai, nơi phần hạ bộ của Hoàng đang áp sát qua lớp quần vải cotton mỏng... hoàn toàn mềm oặt.
Năm phút trôi qua.
Rồi mười phút trôi qua.
Không gian im ắng đến mức Mai nghe rõ tiếng kim giây của chiếc đồng hồ kỹ thuật số trên bàn trang điểm nhảy từng nhịp khẽ khàng: tíc... tíc... tíc...
Sự cọ xát của bàn tay Hoàng dần dần chậm lại, lực đạo yếu dần, ngập ngừng rồi dừng hẳn trên hõm eo cô. Da thịt anh áp vào da thịt cô, ấm nóng nhưng lại toát ra một sự bất lực buốt giá. Không có một phản ứng cương cứng sinh học nào xảy ra. con cặc của người đàn ông ba mươi lăm tuổi nằm im lìm sau lớp vải, tựa như một sợi dây thần kinh đã bị cắt đứt hoàn toàn mối liên hệ với nhục cảm.
Mai nằm bất động. Mười đầu ngón tay cô bấu chặt vào mép chăn bông dưới cằm.
Cảm giác bẽ bàng, chua chát dâng lên làm sống mũi cô cay xè. Cô ba mươi hai tuổi. Cơ thể cô không hề có khuyết tật, tử cung hoàn toàn bình thường theo kết luận của bác sĩ sản khoa Từ Dũ sáu tháng trước, nhưng ba năm qua, cô đang sống trong một nấm mồ vô tính. Chiếc giường King-size này quá rộng, rộng đến mức nuốt chửng toàn bộ thanh xuân của một người đàn bà.
Phía sau lưng, Hoàng khẽ buông một tiếng thở dài. Tiếng thở rất nhỏ, nén sâu trong lồng ngực nhưng sắc lẹm như nhát dao khía vào bầu không khí tĩnh mịch.
Anh từ từ rút cánh tay đang gối dưới đầu cô về. Bàn tay anh đưa lên xoa xoa hai bên thái dương, giọng nói khàn đặc, gượng gạo vang lên trong bóng tối:
“Dạo này... bên Trung tâm viễn thông chuẩn bị diễn tập bão số ba, trực ca đêm liên tục nên tuyến cáp trục Thủ Thiêm hay bị suy hao. Anh hơi căng đầu, người mệt quá... Em ngủ sớm đi nhé, mai đầu tuần họp giao ban sớm đấy.”
Nói xong, Hoàng xoay người lại.
Chiếc đệm lò xo kêu khẽ một tiếng kẽo kẹt. Hoàng dịch hẳn người về mép giường bên phải, kéo một góc chăn trùm kín vai, quay lưng lại phía Mai.
Khoảng trống năm mươi xentimét ở giữa đệm King-size lập tức lộ ra, lạnh ngắt và sâu hun hút như rãnh nứt địa tầng ngăn cách hai lục địa.
Mai không trả lời. Cô thậm chí không buồn cựa mình.
Cô mở trừng trừng đôi mắt trong bóng tối, nhìn chằm chằm vào vệt sáng vàng vọt từ ngọn đèn đường đang in những hình thù méo mó lên trần thạch cao. Bàn tay cô từ từ trượt xuống dưới mép chăn, đặt lên vùng bụng dưới phẳng lì của mình.
Bên dưới lớp lụa mát lạnh, vùng da thịt ấy ấm nóng, mềm mại, nhưng trống rỗng đến cùng cực. Nơi đó đang đói khát. Đang gào thét đòi hỏi một sự va chạm thô bạo, một luồng sinh lực thật sự, chứ không phải những lời dỗ dành nhạt nhẽo và những cái xoa lưng gượng gạo của một người bạn cùng phòng có giấy đăng ký kết hôn.
Bảy năm rồi.
Mai cắn chặt môi dưới đến mức nếm được vị mằn mặn quen thuộc của sự chịu đựng.
Hoàng không tệ bạc, Hoàng không vũ phu, Hoàng chu cấp cho cô từng đồng từng hào... Vậy tại sao mỗi lần nằm cạnh anh, cô lại cảm thấy linh hồn mình đang chết mòn từng ngày trong chiếc lồng kính sáu mươi lăm mét vuông này?
Thời gian nhích đi từng vệt lặng câm.
01:45.
Màn hình huỳnh quang của chiếc đồng hồ điện tử đầu giường nhảy số trong im lặng.
Bên cạnh, tiếng cựa mình rất khẽ của Hoàng làm tấm chăn khẽ lay động. Tiếng thở của anh dồn dập hơn bình thường, không phải nhịp thở sâu của một người đang say ngủ.
Hoàng từ từ nhấc mép chăn lên, động tác cẩn trọng đến mức không tạo ra một tiếng động. Anh nhẹ nhàng đặt hai chân trần xuống sàn gỗ, xỏ chân vào đôi dép lê đế xốp đi trong nhà.
Mai nằm yên, giữ nguyên nhịp thở đều đặn giả vờ như đã ngủ say từ lâu.
Cô nghe thấy tiếng bước chân nhẹ tênh của Hoàng lướt qua thảm trải sàn, tiến về phía cửa phòng ngủ. Chốt cửa được xoay nhẹ không một tiếng động, cánh cửa gỗ hé mở ra một khe hẹp rồi khép lại.
Tiếng dép lê bước nhẹ lướt qua hành lang tối om của căn hộ, hướng thẳng về phía căn phòng nhỏ chín mét vuông ở cuối dãy – phòng làm việc kiêm phòng đọc sách cá nhân của anh.
Trong bóng tối, Mai từ từ mở bừng mắt. Tim cô bất chợt đập lỗi một nhịp, nặng nề và buốt giá.



