Tháng 01/2024, cô bé đó cầu xin mình tha thứ, mình ra vẻ giận dỗi và tha thứ. Nhưng sâu bên trong, mình tự cảm thấy nhục nhã với bản thân, mình là một thằng hèn, mình có quyền gì mà ban phát sự tha thứ cho một người mình biết ơn.
Tháng 03/2024, 1 cuộc gọi vào lúc 11h đêm từ một số điện thoại lạ, giọng của cô bé đó run run “em bị người ta giật điện thoại, té trầy xước hết, anh đến đón em với, em không biết nhờ ai…”
Bạn gái mình hỏi “là ai?”, mình trả lời thẳng thắn bất cần “Nh gọi, bị cướp”
Bạn gái mình đòi đi theo, mình kiên quyết không cho, bạn gái mình kiên quyết xin theo, cuối cùng mình đồng ý, vì còn gì để giấu diếm nữa…
Một câu chuyện buồn xảy ra, mình cũng không muốn nhắc lại chi tiết.
Cuối cùng thì sự thật là cô bé đó bị cưỡng hiếp và cướp. Kẻ đó là đứa quen qua tinder được 2 ngày. Chỉ vì muốn tìm ai đó nói chuyện khi mình bỏ rơi không liên lạc khi không cần đến.
Bạn gái mình, thời điểm đó, quan tâm cô bé như một đứa em, dẫn đi bệnh viện khám, đưa ra công an trình báo, bên cạnh động viên.
Những câu chuyện đó, làm cho một đứa ích kỉ hèn hạ như mình cảm thấy nhục nhã.
Sau khi câu chuyện xảy ra, mình đã ôm chân bạn gái mà khóc và xin lỗi, mình không muốn khóc trước mặt ai bao giờ, đó là lần đầu tiên mình khóc và xin lỗi vì cảm thấy bản thân mình thật sự tồi tệ.
Tháng 07/2025, là thời điểm bạn gái mình và mình kết hôn.