Sáng trời âm u, lạnh lạnh, gió hiu hiu, lòng rạo rực, “thằng nhỏ” thì đứng nghiêm như chào cờ lúc 7h sáng. Nhắn bé SGBB đang nuôi thì bé bảo “đến tháng rồi anh ơi.” Lúc đó cảm giác như rớt đơn giữa mùa sale. Đói tình không đợi được, mình phóng thẳng vô Thiên Kim, kêu Mr. Trường:
“Gấp nha anh. Em không cần thuốc, em cần gái có kỹ thuật.”
Anh thả nhẹ: “69 được không? Gặp là khỏi review, chỉ còn biết thở.”
Nghe vậy biết xong đời.
Tới nơi, chưa ngồi ấm ghế thì thấy khác biệt: máy lạnh mở trước 30p, nước mát, trái cây bày sẵn, chăn nệm thơm phức. Không như mấy chỗ bước vô là muốn ra lại vì nóng như cái lò hấp.
Đang lụi cụi kiếm cái quần xông hơi thì bé 69 đẩy cửa bước vô với ngoại hình : Đẹp. Đỉnh. Dâm.
Bé Mặc bộ đồ thư ký xẻ sâu tới rốn, ngực to như sắp bung chỉ, dáng đồng hồ cát nhìn phát là “dựng”.
Giọng miền Tây ngọt như nước mía nóng, bé nói:
“Anh thay đồ từ từ nha, em không gấp, chỉ có anh là gấp thôi đó.”
Nghe xong mình cứng… cứng người, cứng cả hoàn cảnh.
Vô bồn, bé nhẹ nhàng lột đồ, body trắng như sữa tươi, mịn như dâu Hàn Quốc, thơm mùi nước hoa Pháp, đứng gần thôi là cảm xúc như đang bị cướp hồn.
Bé rửa từng phần, rồi BJ sâu, liếm kỹ, lưỡi xoay như motor quạt trần.
Mình nắm thành bồn rên như gió hú.
Chưa kịp gào thì bé quay lưng, kẹp thằng nhỏ giữa khe mông căng bóng như trái banh Futsal mới thổi.
Vài cú cạ là mình out luôn giữa bồn, phun như mở nắp chai sốt mayonnaise.
Bé quay lại, cười duyên, "Gọi là dạo đầu nhẹ nhàng thôi á.”
Lên giường, tưởng được ngủ, ai dè bé trèo lên lưng, ngực đè sát người, tay bóp vai, miệng thì thở nhẹ vô tai:
“Thả lỏng đi anh, em chuyên gỡ nút thần kinh.”
Rồi bắt đầu hiệp 2:
Xong. Gục như gà luộc. Bé thì tỉnh như đang đi làm full-time.
Ngồi uống nước, bé cứ liếc, tay gãi gãi thằng nhỏ như trêu ngươi. Mình phải gồng người nói nhỏ:
“Em tha cho anh, chừa anh đường sống. Anh yếu, chứ không phải hư.”
Bé cười một phát – cái cười khiến tim loạn nhịp và quần muốn ướt.
Ra cửa, bé tiễn ra, ánh mắt như dính bùa mê, miệng thả một câu chốt hạ:
“Lúc nào nhớ em thì inbox Zalo, em không khó.”
Mình bước ra khỏi cửa, hai chân run, miệng khô, não lag – chỉ còn đúng một dòng chữ trong đầu:
“Bé 69 không phải gái, bé là nghiệp. Gặp một lần, muốn đóng cửa sự nghiệp để ở nhà dưỡng thương.”
“Gấp nha anh. Em không cần thuốc, em cần gái có kỹ thuật.”
Anh thả nhẹ: “69 được không? Gặp là khỏi review, chỉ còn biết thở.”
Nghe vậy biết xong đời.
Tới nơi, chưa ngồi ấm ghế thì thấy khác biệt: máy lạnh mở trước 30p, nước mát, trái cây bày sẵn, chăn nệm thơm phức. Không như mấy chỗ bước vô là muốn ra lại vì nóng như cái lò hấp.
Đang lụi cụi kiếm cái quần xông hơi thì bé 69 đẩy cửa bước vô với ngoại hình : Đẹp. Đỉnh. Dâm.
Bé Mặc bộ đồ thư ký xẻ sâu tới rốn, ngực to như sắp bung chỉ, dáng đồng hồ cát nhìn phát là “dựng”.
Giọng miền Tây ngọt như nước mía nóng, bé nói:
“Anh thay đồ từ từ nha, em không gấp, chỉ có anh là gấp thôi đó.”
Nghe xong mình cứng… cứng người, cứng cả hoàn cảnh.
Vô bồn, bé nhẹ nhàng lột đồ, body trắng như sữa tươi, mịn như dâu Hàn Quốc, thơm mùi nước hoa Pháp, đứng gần thôi là cảm xúc như đang bị cướp hồn.
Bé rửa từng phần, rồi BJ sâu, liếm kỹ, lưỡi xoay như motor quạt trần.
Mình nắm thành bồn rên như gió hú.
Chưa kịp gào thì bé quay lưng, kẹp thằng nhỏ giữa khe mông căng bóng như trái banh Futsal mới thổi.
Vài cú cạ là mình out luôn giữa bồn, phun như mở nắp chai sốt mayonnaise.
Bé quay lại, cười duyên, "Gọi là dạo đầu nhẹ nhàng thôi á.”
Lên giường, tưởng được ngủ, ai dè bé trèo lên lưng, ngực đè sát người, tay bóp vai, miệng thì thở nhẹ vô tai:
“Thả lỏng đi anh, em chuyên gỡ nút thần kinh.”
Rồi bắt đầu hiệp 2:
- Massage bằng bàn chân
- Vuốt từ gốc tới ngọn
- Dùng ngón chân chọt nhẹ vào trứng như đang dò mìn điện tử
- Rồi nằm xuống, nhét thằng nhỏ vô giữa tam giác và đùi
- Bé khẩu dâm liên hoàn combo: “Giả bộ đang làm ở bếp nè, đang họp nè, đang ngoài công viên nè…”
Xong. Gục như gà luộc. Bé thì tỉnh như đang đi làm full-time.
Ngồi uống nước, bé cứ liếc, tay gãi gãi thằng nhỏ như trêu ngươi. Mình phải gồng người nói nhỏ:
“Em tha cho anh, chừa anh đường sống. Anh yếu, chứ không phải hư.”
Bé cười một phát – cái cười khiến tim loạn nhịp và quần muốn ướt.
Ra cửa, bé tiễn ra, ánh mắt như dính bùa mê, miệng thả một câu chốt hạ:
“Lúc nào nhớ em thì inbox Zalo, em không khó.”
Mình bước ra khỏi cửa, hai chân run, miệng khô, não lag – chỉ còn đúng một dòng chữ trong đầu:
“Bé 69 không phải gái, bé là nghiệp. Gặp một lần, muốn đóng cửa sự nghiệp để ở nhà dưỡng thương.”
Chỉnh sửa cuối:






