Bạn nghĩ sao, mình đã tốt, đẹp hoàn hảo hết chưa, mình đang là con người, không phải thánh. Nếu mọi người biết những cái xấu của bạn, xấu thì nhiều lắm, trên đời này không có những nghề, việc gì xấu, phải chăng là do suy nghĩ, phong tục, truyền thống.... của người, của vùng đó mà thôi. Ở đây là xấu nhưng chỗ khác với người khác là đẹp, theo bạn 1 người đi buôn lậu, nó đem tiền về nuôi gia đình là xấu hay tốt, đối với gia đình là tốt, với hàng xóm là xấu. Xấu và tốt ranh giới rất mong manh, đánh đổi qua lại nhau, vì vậy phải rất có lý trí, sáng suốt mới biết được. Trong cuộc sống có vô số việc, người .... nhìn thấy như vậy chứ không phải vậy, cho nên phải xem xét nhiều mặt, vấn đề.... mới chính xác được, ai cũng có cái xấu, có quá khứ, có lỗi....quan trọng là có biết nhận ra, dừng lại, buông bỏ, sửa chữa, thay đổi hay không mà thôi. Đây mới là điều vĩ đại, phán xét, bơi móc...lỗi, cái xấu.... của người khác thì dễ lắm, có bao giờ mình phán xét, đánh giá, tự tìm lỗi, cái xấu của mình chưa. Lấy người khác là lấy đạo đức, bản tính.... của người đó chứ không phải quá khứ của người đó, dù quá khứ có tốt đẹp cũng chẳng ai ôm nó để sống hàng ngày, cái đang cần là sống cho hiện tại bây giờ, ngoại hình của ai đó cũng là thứ yếu. Một bông hoa đẹp, mà đầy gai góc, hôi hám....ai dám lại gần, dù là sờ vô nó, con người cũng vậy.Có người đẹp nhưng tâm tính, con người như rắn độc, liệu ai dám lấy về và ngược lại, người tuy bình thường nhưng tâm tốt đẹp, trong cuộc sống đầy rẫy như thế..... Có người vợ đẹp, mà hung dữ, không biết gì về bếp núc, chăm sóc con cái, ăn Sài hoang phí, vô độ..... thì theo bạn có lấy không....theo tâm lý người đẹp thì kéo theo sẽ kiêu mạn và hung dữ, bạn cứ suy ngẫm đi nha.