Ad thuộc thế hệ đầu 8x ở SG, thời muốn đi hàng chỉ có trên đường: Nguyễn Chí Thanh, Lý Thường Kiệt, Huyền Trân Công Chúa, … Nhưng ad phá trinh lần đầu khi làm chú lính tại Bình Dương, được đồng bọn rủ trốn đơn vị dẫn đi café chòi khu cầu ông Bố, 550, … Thời đó, BJ thì 50k + café, HJ thì bunus thêm 20k, tới luôn 100 + café. Từ đó, ad nghiện luôn cái thể loại này.
Năm 2015, ad may mắn có được 1 công việc đi hết cả nước, từ Cà Mau đến Hà Giang, được ăn ở khách sạn, được xe đưa rước, được lương, … dù lương không cao nhưng cũng đủ để khám phá từ đồi núi đến hang động và các di tích danh lam thắng cảnh.
Và nay, ad cũng chia sẻ thêm với ae các sản vật ấn tượng còn đọng lại trong ký ức mà ad được thưởng thức:
1. Gia Lai (2014 – 2015): gồm giai đoạn ở và đi làm sau này
Năm 2014, vì sa cơ tại SG, mình tìm đến Pleiku để sinh sống được khoảng 4 tháng và rồi trở lại SG.
Vùng đất có nhiều kỷ niệm, và ad có thời gian ở đây nhiều nhất, Pleiku phố núi – một đoạn đường Lê Đại Hành – khi màn đêm xuống thì chim non đầy đường. Cứ ngỡ Nguyễn Chí Thanh tại Sài Gòn, hàng và bánh chạy lòng vòng con đường ấy, cứ như những bóng ma lượn lờ, vì thực sự khu này rất vắng, ae nào sợ ma sống lẫn ma chết thì thật không dám đi.
Lần đấy, mình có con dream rất tàn tạ, được cái đã độ máy, chạy ngon lành mà chẳng sợ giang hồ dòm ngó, diện thêm bộ đồ như thằng thợ hồ mới làm về, ad tự tin đi xem hàng và thưởng thức miễn là có tiền.
Đường vắng, hàng và bánh thấy ad đi qua thì cứ ập tới cho ad lựa chọn. Chim sẻ, họa mi, chào mào, quạ, ... đầy đủ các loại. Ad thì thích những em chim non, mình dây, sau này ae gọi là loli. Giá cả thì cứ 400 – 500k/shot/hàng non, hàng dạt thì chỉ 200 - 300 (máy bay hạng nặng), phòng có phí thì nhà nghỉ, còn bao phòng thì vào động của bánh.
Và kết quả chất lượng: phòng thì có 2 loại và chất lượng bao tồi tàn như nhau đều nằm trên đường Lê Đại Hành, 1 là mấy nhà nghỉ, phòng nhìn bao ghê, nhưng được cái có nhà vệ sinh riêng và bảo vệ khách sạn trông xe nên cũng đỡ, 2 là nhà chứa, các bánh thuê 1 căn nhà và ngăn phòng, nằm dưới đất trên 1 cái nệm cũ và vách ngăn gỗ, khi ad vào trong thì bánh cho xe vào nhà, khóa cửa và tắt hết các đèn. Lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng thưởng thức cái thể loại thứ 2 này, vì nó quá nguy hiểm ae ah. Dịch vụ của hàng thì cũng tương đối, ở mức khá, nhưng tốt hơn các em loli hiện tại ở SG (rất tệ), face và dáng cũng dễ nhìn, không hối thúc, theo mình thì làm khá có tâm với nghề, dù rằng không biết cách làm sao cho chuyên nghiệp. Lần đầu tiên được cảm giác thử chim non thấy cũng kích thích.
Nhưng rủi ro luôn rình rập tại còn đường này: nguy cơ bị chó săn ập vào, nguy cơ từ các anh chị bánh (ma cô chính hiệu), nguy cơ từ các em hàng: ad gặp 1 em 16t, 1 em sắp 18, bị bắt thì chắc bóc lịch, và 1 em mình dây, cao ráo, gương mặt đẹp, nhưng khi thoát y thì như thằng nghiện. Ad đã rủi ro 1 lần, mất sạch tiền khi vào quán café đèn mờ trên đường này. Tụi nó để lại cho ad đúng 400k để trả tiền hàng, còn lại 600k và vài tờ tiền nước ngoài mình sưu tầm thì chúng lấy sạch. Biết mất nhưng cũng không dám nói gì, xong việc lo dọt lẹ thôi.
Ad chỉ thưởng thức 3 lần, vì cảm thấy quá rủi ro, và sau khi quen được ae địa phương, họ đã chỉ giáo cho ad khu vực khác tại Pleiku rất an toàn và sạch sẽ. Có má mì bảo kê, điều đào, giá cả đủ loại, ae được chọn lựa thoải mái theo yêu cầu. Đi theo giờ hay qua đêm đều có giá cả đầy đủ, đặc biệt là 1 giờ/1 shot thì đúng 1 giờ/1 shot nha, còn làm gì thì chuyện của mình, vui thì cho em về sớm, buồn thì để mấy em lại ngồi tâm sự. Má mì sẽ cam kết đảm bảo dịch vụ cho mình. Khu này nằm trên các đường nhánh ở Phạm Văn Đồng, còn khúc nào thì chịu, vì mỗi lần đi thì ae chở lòng vòng.
2. Thanh Hóa
Một bầu trời kỷ niệm, lần đầu tiên được thưởng thức là năm 2014 ở bãi biển Nghi Sơn, sau chầu thịt cầy cùng thằng bạn thân tại Quỳnh Lưu (giờ là tx Hoàng Mai) lần đấy là đi chơi thôi. Nó dẫn mình đi giới thiệu đặc sản, hôm ấy quá say, ae thưởng thức chỉ 20p thì ra khỏi phòng, còn mình thì như ae kể lại là gần tiếng rưỡi. Trong trí nhớ thì hôm ấy do say nên ad vào ôm hàng ngủ trong trạng thái thoát y và teo chim. Nhưng khi ra khỏi phòng, thì ae kể lại, ad đã chiến đấu rất dữ dội với hàng và làm em ấy đuối … Lần đấy bạn mời nên không rõ chi phí, nhưng nghe bạn bảo là đã thanh toán và có tip thêm cho em ấy rồi, trong khi mình lại cho ẻm thêm 200k.
Lần thứ 2 là sau 2 năm trở lại, lần này tầm chiều và cũng vừa say ngà ngà, còn đủ tỉnh táo, thằng bạn lại dẫn đi và lần này là tại các chòi trên bãi biển ở Nghi Sơn.
Thanh Hóa là nơi đầu tiên ad phóng tinh tại phía Bắc, và có 1 cảm nhận, dịch vụ các em làm rất phê, về nhan sắc và vóc dáng nhìn thôi là đã thèm, mình kết nhất các em ở đất voi Kỳ Anh (Hà Tĩnh), Nghĩa Đàn (Nghệ An), Sầm Sơn (Thanh Hóa), TP Hải Phòng và TP Sơn La. Nhìn thôi đã chảy nước miếng.
Ký ức về Thanh Hóa, ngoài Sài Gòn, thì chắc đây là nơi thứ 2, mà ad đã rãi tinh khắp tỉnh. Từ Nghi Sơn, Quảng Xương, Tĩnh Gia, Thành phố Thanh Hóa cho đến Sầm Sơn, Bỉm Sơn. Trừ các huyện miền núi, ad cũng đã đến công tác Mường Lát, Quan Sơn, Bá Thước, ... nhưng vì không có thời gian và cũng không quen thổ địa nên không biết.
Xong 2 tỉnh có nhiều kỷ niệm và ở lâu nhất, có thời gian ad sẽ chia sẻ thêm 10 tỉnh thành nữa mà ad ấn tượng, ae ở các địa phương chia sẻ thêm nha, có cơ hội đi chơi hoặc công tác thì ae biết ngõ thưởng thức đặc sản vùng miền.
Năm 2015, ad may mắn có được 1 công việc đi hết cả nước, từ Cà Mau đến Hà Giang, được ăn ở khách sạn, được xe đưa rước, được lương, … dù lương không cao nhưng cũng đủ để khám phá từ đồi núi đến hang động và các di tích danh lam thắng cảnh.
Và nay, ad cũng chia sẻ thêm với ae các sản vật ấn tượng còn đọng lại trong ký ức mà ad được thưởng thức:
1. Gia Lai (2014 – 2015): gồm giai đoạn ở và đi làm sau này
Năm 2014, vì sa cơ tại SG, mình tìm đến Pleiku để sinh sống được khoảng 4 tháng và rồi trở lại SG.
Vùng đất có nhiều kỷ niệm, và ad có thời gian ở đây nhiều nhất, Pleiku phố núi – một đoạn đường Lê Đại Hành – khi màn đêm xuống thì chim non đầy đường. Cứ ngỡ Nguyễn Chí Thanh tại Sài Gòn, hàng và bánh chạy lòng vòng con đường ấy, cứ như những bóng ma lượn lờ, vì thực sự khu này rất vắng, ae nào sợ ma sống lẫn ma chết thì thật không dám đi.
Lần đấy, mình có con dream rất tàn tạ, được cái đã độ máy, chạy ngon lành mà chẳng sợ giang hồ dòm ngó, diện thêm bộ đồ như thằng thợ hồ mới làm về, ad tự tin đi xem hàng và thưởng thức miễn là có tiền.
Đường vắng, hàng và bánh thấy ad đi qua thì cứ ập tới cho ad lựa chọn. Chim sẻ, họa mi, chào mào, quạ, ... đầy đủ các loại. Ad thì thích những em chim non, mình dây, sau này ae gọi là loli. Giá cả thì cứ 400 – 500k/shot/hàng non, hàng dạt thì chỉ 200 - 300 (máy bay hạng nặng), phòng có phí thì nhà nghỉ, còn bao phòng thì vào động của bánh.
Và kết quả chất lượng: phòng thì có 2 loại và chất lượng bao tồi tàn như nhau đều nằm trên đường Lê Đại Hành, 1 là mấy nhà nghỉ, phòng nhìn bao ghê, nhưng được cái có nhà vệ sinh riêng và bảo vệ khách sạn trông xe nên cũng đỡ, 2 là nhà chứa, các bánh thuê 1 căn nhà và ngăn phòng, nằm dưới đất trên 1 cái nệm cũ và vách ngăn gỗ, khi ad vào trong thì bánh cho xe vào nhà, khóa cửa và tắt hết các đèn. Lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng thưởng thức cái thể loại thứ 2 này, vì nó quá nguy hiểm ae ah. Dịch vụ của hàng thì cũng tương đối, ở mức khá, nhưng tốt hơn các em loli hiện tại ở SG (rất tệ), face và dáng cũng dễ nhìn, không hối thúc, theo mình thì làm khá có tâm với nghề, dù rằng không biết cách làm sao cho chuyên nghiệp. Lần đầu tiên được cảm giác thử chim non thấy cũng kích thích.
Nhưng rủi ro luôn rình rập tại còn đường này: nguy cơ bị chó săn ập vào, nguy cơ từ các anh chị bánh (ma cô chính hiệu), nguy cơ từ các em hàng: ad gặp 1 em 16t, 1 em sắp 18, bị bắt thì chắc bóc lịch, và 1 em mình dây, cao ráo, gương mặt đẹp, nhưng khi thoát y thì như thằng nghiện. Ad đã rủi ro 1 lần, mất sạch tiền khi vào quán café đèn mờ trên đường này. Tụi nó để lại cho ad đúng 400k để trả tiền hàng, còn lại 600k và vài tờ tiền nước ngoài mình sưu tầm thì chúng lấy sạch. Biết mất nhưng cũng không dám nói gì, xong việc lo dọt lẹ thôi.
Ad chỉ thưởng thức 3 lần, vì cảm thấy quá rủi ro, và sau khi quen được ae địa phương, họ đã chỉ giáo cho ad khu vực khác tại Pleiku rất an toàn và sạch sẽ. Có má mì bảo kê, điều đào, giá cả đủ loại, ae được chọn lựa thoải mái theo yêu cầu. Đi theo giờ hay qua đêm đều có giá cả đầy đủ, đặc biệt là 1 giờ/1 shot thì đúng 1 giờ/1 shot nha, còn làm gì thì chuyện của mình, vui thì cho em về sớm, buồn thì để mấy em lại ngồi tâm sự. Má mì sẽ cam kết đảm bảo dịch vụ cho mình. Khu này nằm trên các đường nhánh ở Phạm Văn Đồng, còn khúc nào thì chịu, vì mỗi lần đi thì ae chở lòng vòng.
2. Thanh Hóa
Một bầu trời kỷ niệm, lần đầu tiên được thưởng thức là năm 2014 ở bãi biển Nghi Sơn, sau chầu thịt cầy cùng thằng bạn thân tại Quỳnh Lưu (giờ là tx Hoàng Mai) lần đấy là đi chơi thôi. Nó dẫn mình đi giới thiệu đặc sản, hôm ấy quá say, ae thưởng thức chỉ 20p thì ra khỏi phòng, còn mình thì như ae kể lại là gần tiếng rưỡi. Trong trí nhớ thì hôm ấy do say nên ad vào ôm hàng ngủ trong trạng thái thoát y và teo chim. Nhưng khi ra khỏi phòng, thì ae kể lại, ad đã chiến đấu rất dữ dội với hàng và làm em ấy đuối … Lần đấy bạn mời nên không rõ chi phí, nhưng nghe bạn bảo là đã thanh toán và có tip thêm cho em ấy rồi, trong khi mình lại cho ẻm thêm 200k.
Lần thứ 2 là sau 2 năm trở lại, lần này tầm chiều và cũng vừa say ngà ngà, còn đủ tỉnh táo, thằng bạn lại dẫn đi và lần này là tại các chòi trên bãi biển ở Nghi Sơn.
Thanh Hóa là nơi đầu tiên ad phóng tinh tại phía Bắc, và có 1 cảm nhận, dịch vụ các em làm rất phê, về nhan sắc và vóc dáng nhìn thôi là đã thèm, mình kết nhất các em ở đất voi Kỳ Anh (Hà Tĩnh), Nghĩa Đàn (Nghệ An), Sầm Sơn (Thanh Hóa), TP Hải Phòng và TP Sơn La. Nhìn thôi đã chảy nước miếng.
Ký ức về Thanh Hóa, ngoài Sài Gòn, thì chắc đây là nơi thứ 2, mà ad đã rãi tinh khắp tỉnh. Từ Nghi Sơn, Quảng Xương, Tĩnh Gia, Thành phố Thanh Hóa cho đến Sầm Sơn, Bỉm Sơn. Trừ các huyện miền núi, ad cũng đã đến công tác Mường Lát, Quan Sơn, Bá Thước, ... nhưng vì không có thời gian và cũng không quen thổ địa nên không biết.
Xong 2 tỉnh có nhiều kỷ niệm và ở lâu nhất, có thời gian ad sẽ chia sẻ thêm 10 tỉnh thành nữa mà ad ấn tượng, ae ở các địa phương chia sẻ thêm nha, có cơ hội đi chơi hoặc công tác thì ae biết ngõ thưởng thức đặc sản vùng miền.




) tĩnh gia thì vào NGhi Sơn mà chơi..thiếu gì trong khu đó đâu kkkk