Chào mọi người! Lại là tui đây... Dạo gần đây nhiều việc quá nên ko viết rp....à mà trước giờ cũng viết gì nhiều đâu. Tui thì viết theo cảm xúc, chẳng vì mục đích PR hay quảng cáo gì. Những ngày Noel của những năm trước, tui hay đứng ngoài đường nhìn những cặp đôi chở nhau dạo chơi hít khói trên những con đường đông kịt người ở Cần Thơ. Năm nay thì tốt hơn rồi, tui đem ghế ra ngồi không đứng nữa cho đỡ mỏi chân.
Dự định là thế, nhưng 1 thế lực vô hình nào đó thôi thúc bản thân gọi cho em...Nga Tây....và rồi chúng tôi lại gặp nhau, nơi đường xưa lối cũ, em vẫn như cái ngày đầu tiên tôi gặp, vẫn dịu dàng, vẫn nồng nàn như trước, từ sâu trong đôi mắt chất chứa nhiều nổi buồn mà em trải qua trong cuộc đời sóng gió này.
Em đến sưởi ấm trái tim tôi trong ngày lạnh giá của mùa Noel, có người sẽ nói tôi văn vẻ, biết sao được, tôi nói lên cảm xúc thật của mình mà. Chúng tôi dành trọn cho nhau những cảm xúc thật nhất trong khoảng thời gian đó. Nhẹ nhàng dịu dàng như những phút ban đầu, mãnh liệt mạnh mẽ khi kết thúc. Rồi cả 2 nằm lại tâm sự với nhau về những gì trải qua trong thời gian trước... Cuối cùng, chúng tôi tạm biệt nhau, nhìn bóng lưng em đi, đôi vai gầy nặng gánh, tôi thương em....cô gái đến từ hôm qua.
Dự định là thế, nhưng 1 thế lực vô hình nào đó thôi thúc bản thân gọi cho em...Nga Tây....và rồi chúng tôi lại gặp nhau, nơi đường xưa lối cũ, em vẫn như cái ngày đầu tiên tôi gặp, vẫn dịu dàng, vẫn nồng nàn như trước, từ sâu trong đôi mắt chất chứa nhiều nổi buồn mà em trải qua trong cuộc đời sóng gió này.
Em đến sưởi ấm trái tim tôi trong ngày lạnh giá của mùa Noel, có người sẽ nói tôi văn vẻ, biết sao được, tôi nói lên cảm xúc thật của mình mà. Chúng tôi dành trọn cho nhau những cảm xúc thật nhất trong khoảng thời gian đó. Nhẹ nhàng dịu dàng như những phút ban đầu, mãnh liệt mạnh mẽ khi kết thúc. Rồi cả 2 nằm lại tâm sự với nhau về những gì trải qua trong thời gian trước... Cuối cùng, chúng tôi tạm biệt nhau, nhìn bóng lưng em đi, đôi vai gầy nặng gánh, tôi thương em....cô gái đến từ hôm qua.



