Tiếp tục là những chia sẻ về những lần trải nghiệm về FWB với những partner mà tôi may mắn được gặp. Mong các đồng dâm chia sẻ cùng tôi.
Các cau nói có chỉnh sửa ch văn chương hơn. Mong mọi người hoan hỉ.
Một Đêm Trước Thềm Hợp Tác
Mọi thứ bắt đầu từ một buổi tối cuối tuần, sau một ngày làm việc dài. Công ty tôi đang thương thảo với một đối tác tổ chức sự kiện cho dự án lớn. Họ mời tôi tham dự bữa tiệc thân mật tại một khách sạn sang trọng để “làm quen” trước khi hợp đồng được ký.
Tôi gặp Hà ở đó – thư ký riêng của giám đốc bên đối tác. Cô ấy dễ nhận ra ngay từ cái nhìn đầu tiên: váy đen ôm sát, môi đỏ, ánh mắt tự tin và kiểu cười như thể cô ấy biết rõ mình đang khiến mọi người phải chú ý. Chúng tôi được giới thiệu, trao đổi vài câu xã giao, nhưng dường như Hà không có ý định giữ mọi thứ chỉ dừng ở mức công việc.
“Anh có vẻ căng thẳng nhỉ? Làm trong ngành này phải tập cách thả lỏng chút chứ.” Cô ấy cười, giọng nửa đùa nửa thật
Tôi đáp, cũng cố gắng tỏ ra thoải mái:
“Thường thì tôi không có nhiều thời gian để thả lỏng.”
Hà nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua tôi một lượt, rồi nói:
“Chắc chưa gặp đúng người thôi.”
Buổi tiệc kết thúc, tôi chuẩn bị rời đi thì nhận được tin nhắn từ Hà. Dòng chữ ngắn gọn:
“Ks xxx, Pxxx. Nếu muốn, cứ đến.”
Tôi đứng trước cửa phòng, một chút ngập ngừng trước khi gõ cửa. Cánh cửa mở ra, Hà xuất hiện, vẫn trong chiếc váy đen lúc nãy. Cô ấy đứng chân trần, tay cầm ly rượu, nhìn tôi bằng ánh mắt vừa thách thức vừa mời gọi.
“Anh đến rồi à? Em còn tưởng anh nhát hơn vẻ bề ngoài chứ,” cô ấy cười khẽ, rồi bước lùi vào trong, không chờ tôi đáp.
Căn phòng ấm áp, ánh đèn vàng dịu nhẹ, hương thơm thoang thoảng. Hà ngồi xuống ghế, khoanh chân thoải mái, ra hiệu cho tôi lại gần.
“Anh ngại gì thế? Ngồi đi, em đâu có làm gì đâu.”
Tôi cười, bước vào, cảm giác như đang tham gia một trò chơi mà tôi chưa rõ luật.
Những Giới Hạn Bị Phá Vỡ
Hà không cần vòng vo, cô ấy nhìn thẳng vào mắt tôi, hỏi:
“Anh biết đây là gì mà, đúng không?”
Tôi gật đầu. Không có lý do gì để che giấu.
“Vậy thì đừng nghĩ nhiều. Ở đây không ai đòi hỏi gì hết. Chỉ là… hai người lớn tìm chút vui vẻ thôi. Được chứ?”
Cách Hà nói thẳng khiến mọi cảm giác ngại ngùng biến mất. Cô ấy bước đến gần, nhẹ nhàng cởi chiếc áo khoác của tôi, không nói thêm lời nào. Mọi thứ diễn ra tự nhiên, không có những lời thề hứa hay những lời mời gọi quá phô trương. Chỉ là hai con người để bản năng dẫn dắt.
Khi tôi tỉnh dậy, Hà đã dậy từ trước. Cô ấy ngồi bên cửa sổ, quấn hờ áo choàng khách sạn, tay cầm ly cà phê, ánh mắt lơ đãng nhìn ra ngoài.
“Anh thường làm thế này không?” Hà hỏi, không quay lại nhìn.
“Tôi không chắc,” tôi đáp, nửa thật nửa đùa. “Nhưng với em thì có vẻ là lần đầu.”
Hà quay sang, nhếch môi cười:
“Thế thì may cho anh. Em không phải kiểu đòi ràng buộc gì đâu. Chỉ vui vẻ chút thôi. Anh hiểu mà, đúng không?”
Tôi gật đầu. Không cần giải thích gì thêm.
Kết Thúc
Khi tôi chuẩn bị rời đi, Hà đứng dựa vào cửa, khoanh tay nhìn tôi.
“Nhớ nhé, đừng để chuyện này làm anh nghĩ ngợi gì. Nếu cần vui, thì tìm em. Nhưng ngoài ra thì, cứ coi như chưa có gì xảy ra.”
Tôi gật đầu, rời khỏi khách sạn. Cảm giác trong lòng là sự thoải mái kỳ lạ. Hà không để lại cho tôi gì ngoài những ký ức về một đêm vừa đủ thăng hoa nhưng không ràng buộc.
Các cau nói có chỉnh sửa ch văn chương hơn. Mong mọi người hoan hỉ.
Một Đêm Trước Thềm Hợp Tác
Mọi thứ bắt đầu từ một buổi tối cuối tuần, sau một ngày làm việc dài. Công ty tôi đang thương thảo với một đối tác tổ chức sự kiện cho dự án lớn. Họ mời tôi tham dự bữa tiệc thân mật tại một khách sạn sang trọng để “làm quen” trước khi hợp đồng được ký.
Tôi gặp Hà ở đó – thư ký riêng của giám đốc bên đối tác. Cô ấy dễ nhận ra ngay từ cái nhìn đầu tiên: váy đen ôm sát, môi đỏ, ánh mắt tự tin và kiểu cười như thể cô ấy biết rõ mình đang khiến mọi người phải chú ý. Chúng tôi được giới thiệu, trao đổi vài câu xã giao, nhưng dường như Hà không có ý định giữ mọi thứ chỉ dừng ở mức công việc.
“Anh có vẻ căng thẳng nhỉ? Làm trong ngành này phải tập cách thả lỏng chút chứ.” Cô ấy cười, giọng nửa đùa nửa thật
Tôi đáp, cũng cố gắng tỏ ra thoải mái:
“Thường thì tôi không có nhiều thời gian để thả lỏng.”
Hà nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua tôi một lượt, rồi nói:
“Chắc chưa gặp đúng người thôi.”
Buổi tiệc kết thúc, tôi chuẩn bị rời đi thì nhận được tin nhắn từ Hà. Dòng chữ ngắn gọn:
“Ks xxx, Pxxx. Nếu muốn, cứ đến.”
Tôi đứng trước cửa phòng, một chút ngập ngừng trước khi gõ cửa. Cánh cửa mở ra, Hà xuất hiện, vẫn trong chiếc váy đen lúc nãy. Cô ấy đứng chân trần, tay cầm ly rượu, nhìn tôi bằng ánh mắt vừa thách thức vừa mời gọi.
“Anh đến rồi à? Em còn tưởng anh nhát hơn vẻ bề ngoài chứ,” cô ấy cười khẽ, rồi bước lùi vào trong, không chờ tôi đáp.
Căn phòng ấm áp, ánh đèn vàng dịu nhẹ, hương thơm thoang thoảng. Hà ngồi xuống ghế, khoanh chân thoải mái, ra hiệu cho tôi lại gần.
“Anh ngại gì thế? Ngồi đi, em đâu có làm gì đâu.”
Tôi cười, bước vào, cảm giác như đang tham gia một trò chơi mà tôi chưa rõ luật.
Những Giới Hạn Bị Phá Vỡ
Hà không cần vòng vo, cô ấy nhìn thẳng vào mắt tôi, hỏi:
“Anh biết đây là gì mà, đúng không?”
Tôi gật đầu. Không có lý do gì để che giấu.
“Vậy thì đừng nghĩ nhiều. Ở đây không ai đòi hỏi gì hết. Chỉ là… hai người lớn tìm chút vui vẻ thôi. Được chứ?”
Cách Hà nói thẳng khiến mọi cảm giác ngại ngùng biến mất. Cô ấy bước đến gần, nhẹ nhàng cởi chiếc áo khoác của tôi, không nói thêm lời nào. Mọi thứ diễn ra tự nhiên, không có những lời thề hứa hay những lời mời gọi quá phô trương. Chỉ là hai con người để bản năng dẫn dắt.
Khi tôi tỉnh dậy, Hà đã dậy từ trước. Cô ấy ngồi bên cửa sổ, quấn hờ áo choàng khách sạn, tay cầm ly cà phê, ánh mắt lơ đãng nhìn ra ngoài.
“Anh thường làm thế này không?” Hà hỏi, không quay lại nhìn.
“Tôi không chắc,” tôi đáp, nửa thật nửa đùa. “Nhưng với em thì có vẻ là lần đầu.”
Hà quay sang, nhếch môi cười:
“Thế thì may cho anh. Em không phải kiểu đòi ràng buộc gì đâu. Chỉ vui vẻ chút thôi. Anh hiểu mà, đúng không?”
Tôi gật đầu. Không cần giải thích gì thêm.
Kết Thúc
Khi tôi chuẩn bị rời đi, Hà đứng dựa vào cửa, khoanh tay nhìn tôi.
“Nhớ nhé, đừng để chuyện này làm anh nghĩ ngợi gì. Nếu cần vui, thì tìm em. Nhưng ngoài ra thì, cứ coi như chưa có gì xảy ra.”
Tôi gật đầu, rời khỏi khách sạn. Cảm giác trong lòng là sự thoải mái kỳ lạ. Hà không để lại cho tôi gì ngoài những ký ức về một đêm vừa đủ thăng hoa nhưng không ràng buộc.







. Hàng nào mà nó cho em chụp lên tới mặt thế kia