Quen được em sinh viên bên Quận 7. Bé này thì thật sự dẫn dắt tao đến quá nhiều bất ngờ. Nt với em vài hôm thì hẹn gặp. Em ngoại hình bình thường, giản dị, kiểu sinh viên con nhà nghèo, nhìn rất hiền lành. Gặp em dẫn em qua bờ sông bên Trung Sơn uống nước khởi động xíu, tính rủ em đi ks luôn mà em bảo đi siêu thị chơi, thế là chở em qua Lotte. Vào siêu thị em ko để ý quần áo, mỹ phẩm, không thèm quan tâm đồ dùng hay gấu bông, ko thèm xem phim, hay ăn uống gì hết, cho đến khi em nhìn thấy quầy sách, em nhìn thấy sách mà tưởng em nhìn thấy vàng vậy. Em bảo em mua hết chỗ này luôn cũng được. Tưởng em lựa 1,2 cuốn đọc chơi thôi nào ngờ em làm luôn chục cuốn, tốn luôn 1tr7, má hơi bị cáu rồi đấy ko hiểu con này là như thế nào luôn. Song vụ sách thì nó rủ đi đổi kính bên Q5, ok chở em đi luôn, mình cứ nghĩ kính cận thì tầm 500k đến 700k thui nhưng lầm to, em chọn toàn hàng xịn đến sợ luôn, em cứ phân vân những mẫu hơn 2tr, có cái hơn 3tr thậm chí 4tr chỉ trỏ linh tinh, đến giờ này thì tao giận con này lắm rồi, tao nhìn con mẹ chủ cửa hàng bằng con mắt hình viên đạn và không thèm trả lời hay cho ý kiến khi em hỏi chọn loại nào, cuối cùng bực bội quá mình kéo nó ra một góc và bảo nó, a không cầm nhiều tiền mặt để hôm khác mua, nghe thế em cũng không vui nhưng cũng tỏ ra ngạc nhiên. Mẹ kiếp giờ tao mới biết con ml này không hề hiền lành như dáng vẻ của nó, mà là một cái máy bào rất đẳng cấp và tự nhiên. Cuối cùng thì vẫn phải trả 400k cho cái gọng kính của em. Buổi chiều mất toi 2tr1 oan gia. Lúc chở em thì bực lắm rồi và không còn hứng thú gì nữa nhưng vẫn cố gắng gạ em nhưng em ko chịu. Tiên sư bố nó chứ, láo xạo thấy sợ luôn, cứ tưởng zô mánh ko ngờ gặp con mất dạy ngầm.